Chương 463: Ông lão không tồn tại
Thú thật, khi nghe người khác nhắc về cha mình, trong lòng tôi trào dâng một cảm giác rất lạ lẫm.
"Đúng rồi bác à, bác ở đây lâu như vậy, bác có biết ông ấy là người thế nào không?"
"Cậu ta ư?" Ông lão bỗng cười.
Tôi chăm chằm nhìn ông lão cười suốt nửa phút đồng hồ, đặc biệt là nụ cười đó mang theo một vẻ đầy ẩn ý khó tả.
"Ngại quá, tôi vừa nhớ lại vài chuyện thú vị." Ông lão xua xua tay, ngồi xuống bên cạnh tôi rồi nói: "Năm đó Cục Mật Vụ của chúng ta đông người lắm, náo nhiệt cực kỳ. Không chỉ bốn cục trưởng có quyền thế, mà còn được cấp trên che chở, kinh phí rót xuống dồi dào lắm. Trương Quốc Đống gia nhập Cục Mật Vụ đúng vào thời điểm đấy. Cái cậu nhóc này mệnh cũng cứng thật, từ hồi cậu ta vào, Cục Mật Vụ cứ thế lụn bại dần, ngày một đi xuống."
Tôi cười gượng gạo, hóa ra con đường xuống dốc của Cục Mật Vụ là do bị ông già nhà mình "ám" sao?
"Nhưng mà cậu thanh niên đó rất tốt, làm việc rất cần cù. Khổ nỗi mỗi cái tội là quá cố chấp, bản thân năng lực cũng chẳng phải hạng xuất chúng gì, vậy mà cứ nhất quyết đòi điều tra cái hội ngũ lão Thiên độc quái quỷ gì đấy, cuối cùng đến cái mạng cũng chẳng giữ nổi, thật là chẳng đáng chút nào."
"Có lẽ đó chính là sự theo đuổi của mỗi người thôi bác ạ."
"Hồi tôi còn trẻ, tôi theo đuổi công thành danh toại; đến trung niên thì cầu mong vợ con bình an; về già rồi thì chỉ mong sống thêm được vài năm. Phần lớn con người ta làm gì có cái gọi là 'theo đuổi cả đời', nói cho cùng thì chẳng qua cũng chỉ vì một chữ 'tham' mà thôi."
Lời nói của ông lão khiến tôi không khỏi xúc động.
Có lẽ chính sức mạnh của năm tháng đã giúp mỗi người tự cảm ngộ ra "đạo" của riêng mình.
Ông vỗ vỗ vai tôi, nói: "Người ở Cục Mật Vụ đều là những kẻ từ cõi chết trở về. Mọi người ai nấy đều muốn chống lại số mệnh, nhưng cuối cùng lại vẫn phải sống theo quỹ đạo mà mệnh trời đã định sẵn. Cái gì đến thì có chạy cũng không thoát, cho dù đám người có khả năng thao túng, thay đổi vận mệnh phàm nhân kia có tồn tại thật đi chăng nữa, thì cứ để họ tồn tại đi. Đời người vốn dĩ là một giấc mộng, mộng thấy ai mà chẳng là mộng?"
Ông lão đứng dậy, lắc lắc cái eo: "Già rồi, cái thân già này bắt đầu không dùng được nữa rồi. Thôi, cậu về nghỉ sớm đi, muốn làm gì thì cứ đi mà làm, đừng có nghe mấy lão già kia lải nhải. Tôi ở đây mấy chục năm rồi, bọn họ mà có bản lĩnh thật sự thì cái Cục Mật Vụ này đã chẳng nghèo đến mức tiền bảo hiểm cũng chỉ đóng ở mức tối thiểu."
Nghe tiếng bước chân của ông lão rời đi, đến lúc tôi định hỏi tên ông là gì thì ông đã đẩy cửa ký túc xá vào nghỉ ngơi rồi.
Tôi cúi đầu ngẫm nghĩ về những lời ông vừa nói.
Có lẽ đúng như lời ông, cái gọi là theo đuổi của đời người, đến cuối cùng cũng chỉ là một giấc mộng kê vàng mà thôi.
Thôi, không nghĩ nữa. Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.
Tôi quay về phòng nghỉ ngơi, nằm trên chiếc giường sắt rỉ sét, ngước lên là có thể thấy trần nhà mốc meo. Căn phòng thoang thoảng mùi ẩm mốc và một luồng mùi lạ khó gọi tên, cho tôi cảm giác như đang xuyên không về những năm tám mươi vậy.
Đêm đó, hiếm hoi lắm tôi mới mơ thấy một giấc mơ.
Trong mơ, tôi thấy sự phồn hoa của Cục Mật Vụ, thấy những dòng người ra vào làm nhiệm vụ, thấy đội thanh tra vây bắt những kẻ tu đạo trái phép, rồi cả những chuyến băng rừng lội suối bắt tinh quái.
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng gà trống gáy vang ngoài cửa đánh thức. Có điều, gà ở nông thôn gáy vào giờ Dần, còn gà của Cục Mật Vụ thì mãi đến giờ Thìn, mặt trời đã lên cao tít mới uể oải gáy vài tiếng lấy lệ.
Sáng sớm, lúc tôi còn đang đánh răng rửa mặt thì đã thấy Trần Tiểu Thúy vội vàng chạy tới. Cô ấy khoanh tay, chân mày vẫn còn vương chút dư âm của cơn giận ngày hôm qua.
"Mấy giờ rồi mà còn chưa chịu nhanh chân lên, có định đi núi Vạn Thọ nữa không hả?"
"Chị gái à, tôi đang mặc mỗi cái quần đùi, mà cô lại xông vào khu vệ sinh nam thế này, cô thấy có hợp lý không?"
"Cả cái tòa nhà này có mỗi hai chúng ta, anh thấy có gì mà không hợp lý?"
Thấy Trần Tiểu Thúy chẳng thèm để tâm, tôi mới bảo cô ấy rằng không thể nói thế được, trong tòa nhà này của chúng ta vẫn còn một bác bảo vệ nữa mà.
Trần Tiểu Thúy giật mình: "Bác nào cơ?"
"Thì là cái bác hay đi dọn dẹp vệ sinh mà chúng ta gặp lúc trước ấy."
Trần Tiểu Thúy thở dài ngao ngán: "Chắc là anh ngủ mớ rồi. Cục Mật Vụ giờ nát lắm, ngoài cha tôi thỉnh thoảng ghé qua thì các phòng khác đều bỏ trống hết."
"Cái gì? Tôi gặp ma hả?"
Rõ ràng hôm đó mọi người cùng vào Cục Mật Vụ, ai cũng thấy ông lão dọn vệ sinh đó, sao giờ hỏi lại bảo không biết là thế nào?
Tôi lập tức bảo cô ấy đợi một chút, súc miệng qua loa rồi chạy thẳng đến căn phòng mà ông lão đã đi vào đêm qua.
Tôi gõ cửa nhẹ nhàng, không có tiếng trả lời.
Tôi liền dùng sức đẩy mạnh, chỉ thấy bên trong căn phòng trống không, cửa sổ sắt cũ kỹ chẳng có rèm che, bậu cửa đầy một lớp bụi dày cộp như thể cả vạn năm rồi chưa có ai lau chùi. Ngoài những thứ đó ra, chẳng còn gì khác nữa.
Nhưng tôi có thể thề, ngày hôm qua tôi tuyệt đối không nhìn lầm.
"Anh lú lẫn rồi phải không?"
"Không thể nào lầm được."
Ông lão xách bình nước nóng còn trò chuyện với tôi rất nhiều cơ mà, ông ấy chắc chắn là người của Cục Mật Vụ!
Tôi hỏi Tiểu Thúy xem Trần Đạo Nhất đi đâu rồi.
Tiểu Thúy bảo ông nội mình dạo này đang phải giải quyết rắc rối cho Lão Thiên Sư, bận rộn đi thu dọn tàn cuộc. Lão Thiên Sư dùng pháp Dương Thần, ký gửi vào thần binh lợi khí đi diệt ma khắp thiên hạ, đã g**t ch*t đến ba phần mười giới tu đạo rồi.
Tuy ông ấy chưa động tay vào phe chính phái, nhưng theo tính toán của Trần Đạo Nhất, sớm muộn gì cũng tới lượt thôi. Việc chúng tôi cần làm bây giờ là nhanh chóng tìm đủ chín đại tà vật.
Tôi vội rửa mặt rồi theo Tiểu Thúy ra ngoài, trong đầu vẫn cứ quẩn quanh hình ảnh của ông lão lúc đêm.
Nhưng dường như bọn họ đều đã quên sạch ông lão đó rồi, hoặc là căn bản chưa từng nhìn thấy.
Với thực lực hiện tại của tôi, nếu thật sự là gặp ma, thì đúng là con ma đó chán sống mới tìm đến tôi.
...
Đến lúc chúng tôi tới núi Vạn Thọ, cũng vừa vặn là lúc Kim Hoa bà bà chuẩn bị khám bệnh. Tên "quỷ lao phổi" bận rộn ra vào như một nhân viên tiếp tân, dẫn từng người vào trong theo thứ tự.
Chúng tôi cũng chẳng khách sáo, dưới ánh nhìn của đám đông, chúng tôi bước thẳng vào phòng trong.
Tôi nhìn Kim Hoa bà bà một cái, bà ta cũng chẳng nói chẳng rằng, thế là tôi kéo ghế ngồi xuống luôn.
Người đang cầu khám là một phụ nữ trung niên, không chỉ sắc mặt rất kém mà giữa đôi lông mày còn phảng phất một luồng sát khí mờ nhạt, trông có vẻ không được khỏe mạnh cho lắm.
Người phụ nữ tựa vào ghế, yếu ớt nói: "Bà bà, cái chân này của con không chỉ bị què mà đầu gối còn đau nhức suốt, uống bao nhiêu thuốc cũng không khỏi. Trước đây bác sĩ bảo là bị viêm bao hoạt dịch, nhưng con chữa mãi mà chẳng thấy chuyển biến gì."
"Đã tìm đến chỗ tôi mà còn nói dối thì đừng trách tôi không giúp được."
"Chuyện này..."
Sắc mặt người phụ nữ thay đổi, cứ lắp bắp như có điều gì đó nghẹn ở cổ họng không dám nói ra.
"Không nói thì tiễn khách."
Kim Hoa bà bà vừa dứt lời, tên quỷ lao phổi đã chủ động bước tới định lôi người ra ngoài.
Người phụ nữ sợ hãi vội vàng quỳ sụp xuống đất, run rẩy nói: "Bà bà, con sai rồi. Con xin nói thật với bà, trước đây con chuyên đi xử lý trẻ sơ sinh cho các làng... Chính là những đứa bé bị tàn tật bẩm sinh hoặc có khiếm khuyết. Người nhà đưa trẻ cho con, rồi con tìm chỗ g**t ch*t rồi chôn đi, đương nhiên... Cũng có lúc đem cho chó ăn. Khoảng một năm trở lại đây, con thường xuyên nằm mơ thấy rất nhiều đứa trẻ đến ôm chặt lấy chân con..."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]