Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 468:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 468: Tu tiên

Hóa ra tên thật của Kim Hoa bà bà là Miêu Kim Hoa.

Bà và Vạn Đạo Sơn, hai quái vật cộng lại cũng hơn hai trăm tuổi, kết quả bây giờ một người là thiếu nữ đôi mươi xuân sắc, một người lại là đứa trẻ chừng mười tuổi.

Miêu Kim Hoa nói: "Tôi ở Vạn Thọ Sơn quá lâu rồi, cũng muốn thông suốt nhiều chuyện."

"Haiz, năm xưa Trương Khánh Tông làm vậy quả thực hơi quá đáng." Vạn Đạo Sơn nói.

Là hậu duệ của kẻ khơi mào mâu thuẫn năm xưa, tôi chỉ biết đứng bên cạnh gượng cười.

Hoàng Thái Lang hỏi tôi bị làm sao, sao cười trông "b**n th**" vậy?

Tôi bảo: "Cậu cứ nhìn tôi chằm chằm làm gì, nhìn họ kìa, họ mới là nhân vật chính!"

"Không không, anh mới là nhân vật chính trong lòng em, sau này ăn cơm còn phải dựa vào anh đấy!"

Hoàng Thái Lang sống rất thoáng, cậu ta đúc kết cuộc đời mình qua hai chữ: "Hết tiền".

Vạn Đạo Sơn nghiêng người nhường lối, mời chúng tôi vào trong nói chuyện.

Đây là lần thứ hai tôi đến đây nên không còn lạ lẫm với Vạn Đạo Sơn.

Phương pháp nghịch chuyển tiên thiên của ông ta là một thử nghiệm vô cùng táo bạo.

Bởi lẽ điều quan trọng nhất trong cuộc đời con người chính là "tiên thiên", tức là trạng thái khi còn trong bụng mẹ. Khi đó sức sống của con người là mãnh liệt nhất, tuy mỏng manh nhưng nhờ có sự che chở của người mẹ mà tiếp nhận linh khí thuần khiết nhất của đất trời để thai nghén.

Nghịch chuyển tiên thiên, mục tiêu cuối cùng là khiến bản thân quay trở lại trạng thái đó, từ đấy có thể tìm lại được "tiên thiên khí", mượn nó để tu thành thần thông vô thượng.

Trở lại viện của Vạn Đạo Sơn, ông ta rất khách sáo với Miêu Kim Hoa, còn đem cả loại trà quý nhất mình trân tàng ra đãi khách.

Loại linh thảo trân quý được pha bằng nước sương từ linh mạch, chỉ cần ngửi qua mùi hương thôi đã thấy lâng lâng cả người.

Vạn Đạo Sơn đích thân rót trà, khiến Hoàng Thái Lang sợ tới mức trốn biệt vào góc, không dám ngẩng đầu.

Tôi thì chẳng khách sáo gì, ngồi thẳng xuống bên cạnh.

Vạn Đạo Sơn nói: "Đã là người đi cùng hai người đây, vậy thì cứ ngồi xuống uống một chén."

"Không dám, không dám đâu ạ. Hoàng Thái Lang tôi tự biết thân biết phận, trước mặt thần tiên không dám ngồi cùng mâm, tôi xin phép cầm chén ra góc kia uống ạ."

Hoàng Thái Lang run rẩy nhận lấy chén trà rồi lẩn mất hút vào một góc ngồi híp mắt tận hưởng.

Chỉ còn lại ba người chúng tôi, Vạn Đạo Sơn chủ động mở lời: "Nếu không có việc gì hệ trọng, bà chắc chắn sẽ không dễ dàng xuất môn như vậy. Nói đi, có chuyện gì xảy ra?"

"Cậu ta là cháu trai của Trương Khánh Tông."

"Tôi biết rồi."

"Cậu ta muốn tìm đủ chín đại tà vật để vào Vân Mộng sơn trang một lần nữa."

Vạn Đạo Sơn khựng lại trong giây lát, trầm tư một hồi lâu rồi thở dài bảo: "Đến nơi đó là sẽ mất mạng."

Tôi nói: "Không đến thì cũng chết thôi."

"Nếu cậu đã quyết tâm muốn đi, vậy để tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện."

Vạn Đạo Sơn nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp: "Rất lâu về trước có một người, khi ông ta xem bệnh cho người khác, chỉ cần nhìn một cái là nhìn ra ngay bệnh trạng và suy luận chính xác vấn đề nằm ở đâu. Thế nhưng người này thậm chí còn không phải là kẻ có y thuật cao cường nhất trong gia đình mình."

Mắt tôi sáng lên, sao nghe cứ thấy quen quen thế nhỉ.

Biển Thước gặp Tề Hoàn Công?

Tôi vừa định mở miệng thì Vạn Đạo Sơn xua tay: "Cậu cứ nghe tôi nói hết đã."

Thế là tôi đành hậm hực ngồi im.

Vạn Đạo Sơn tiếp tục câu chuyện.

Người có khả năng chữa bệnh đó đã sống rất nhiều năm, thậm chí trong rất nhiều dã sử dân gian đều có ghi chép lại, và ông ta chính là người sớm nhất nắm giữ được các "quy tắc".

Bất kể là Lão Tử để lại năm ngàn chữ Đạo Đức Kinh, hay là Thích Ca Mâu Ni đắc đạo thành Phật, họ chẳng qua cũng chỉ là đang diễn giải về quy luật của tự nhiên vũ trụ.

Còn "người đó" là kẻ duy nhất có thể vận dụng các quy luật một cách hoàn hảo.

Sau đấy ông ta thu nhận bảy người đệ tử và truyền thụ tất cả sở học đời mình cho họ, còn bản thân thì quy ẩn lâm tuyền, tìm cách nắm bắt thêm nhiều quy luật hơn nữa.

Thời điểm đó, ông ta đã sáng lập ra sơn trang Vân Mộng.

Truyền thuyết kể rằng sơn trang Vân Mộc được làm bằng gỗ Kiến Mộc để làm xà ngang, chống đỡ giữa trời và đất, mở ra một không gian riêng biệt.

Thông qua ngộ đạo, ông ta cảm nhận được sự tồn tại của luân hồi, đồng thời tìm ra được những "xiềng xích" mà tiên nhân thượng cổ để lại.

Chỉ cần phá bỏ được xiềng xích đó là có thể ngự trị được luân hồi.

Khi những người khác vẫn còn đang theo đuổi quá trình tu tiên, bất diệt, thành Phật, thì ông ta đã coi nhân gian này như một sân chơi.

Nhưng không biết đã qua bao nhiêu năm, người này bị tâm ma xâm nhiễu, nhân quả quấn thân, cuối cùng tẩu hỏa nhập ma.

Trước khi tán công đầu thai, ông ta đã đem toàn bộ sở học đời mình giấu trong sơn trang Vân Mộng.

Khi bảy người đệ tử kia biết tin, tất cả điên cuồng tranh đoạt hòng kế thừa tu vi của ông ta, cuối cùng dẫn tới một cuộc chiến tranh. Rất nhiều người vô tội đã phải bỏ mạng vì chuyện đó.

Nhưng kết quả vẫn là thất bại, tu vi của ông ta vẫn bị phong ấn trong sơn trang Vân Mộng và mỗi kẻ có cơ duyên bước chân vào đó đều có thể nhận được sự khai sáng. Đồng thời, họ cũng sẽ bị tước đi một phần thứ gì đó vô cùng trân quý.

Nghe Vạn Đạo Sơn kể xong, tôi không nhịn được mà hỏi: "Đạo trưởng, người mà ông nhắc đến có phải là Biển Thước không?"

"Có lẽ là phải, mà cũng có lẽ là không."

"Ý ông là sao?"

"Lời tôi nói cậu không hiểu chút nào à?" Vạn Đạo Sơn nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt không giấu nổi vẻ chê bai,"Haiz, Trương Khánh Tông rất có thiên phú, hậu duệ của ông ta coi như là không kế thừa được chút nào rồi."

Tôi xấu hổ: "Thì tôi chỉ tò mò người ông nói là ai, giờ ra sao rồi thôi."

"Vì có thể điều khiển được quy tắc, điều đó chứng tỏ ông ta có thể nắm giữ được thời gian. Nắm giữ được thời gian đồng nghĩa với việc bản thân sẽ không bao giờ tử vong." Vạn Đạo Sơn nói.

"Không tử vong, vậy người đâu rồi?"

Vạn Đạo Sơn và Miêu Kim Hoa nhìn nhau, dường như không muốn giải thích quá nhiều với tôi.

May mà Miêu Kim Hoa lên tiếng: "Thời gian không tồn tại, chỉ có cơ thể con người là già đi, chết đi và biến mất. Con người không giống như cây cối, khi gió tuyết ập đến có thể đem sinh khí của mình giấu dưới lòng đất. Khi sinh khí không ngừng phát tán, sẽ có một ngày tiêu hao cạn sạch, cuối cùng nhục thân hoàn toàn không thể chống đỡ nổi nữa."

Đạo lý này tôi hiểu, Đạo gia tu luyện Dương Thần cũng là vì cảm nhận được quy luật tự nhiên. Nhục thân sẽ tiêu vong, nhưng tinh thần ý thức thì không.

Giống như khi bạn có sức khỏe, bạn có thể leo núi, bơi lội, chạy bộ.

Nhưng khi bạn già đi, bạn vẫn muốn thực hiện những hoạt động đó nhưng nhục thân lại không thể đáp ứng được ý thức của bạn. Nói cách khác, tinh thần ý thức vẫn tồn tại, nhưng nhục thân thì không còn gánh vác nổi nữa.

Khi nhục thân chết, tinh thần ý thức không còn nơi nương tựa, đó chính là sự kết thúc của sinh mệnh.

Bản chất của tu tiên chính là làm cho ý thức của mình mạnh mẽ đến mức có thể tách rời khỏi nhục thân, tồn tại độc lập giữa trời đất, như vậy sẽ không còn bị ràng buộc bởi thời gian, nhân gian có thể biến thành chốn tiêu dao.

Chỉ là để đạt tới cảnh giới này thực sự quá khó.

Sau khi cùng hai người già này thảo luận xong về tinh thần ý thức, tôi lại hỏi tiếp: "Vậy chuyện này thì có liên quan gì đến sơn trang Vân Mộng?"

Vạn Đạo Sơn bùi ngùi: "Sơn trang Vân Mộng là điểm tồn tại của ý thức. Bước chân vào đó, hồn phách sẽ bị r*t r* kh** c* th*. Nếu không đủ mạnh mẽ thì sẽ bị xiềng xích nhân quả nghiền nát. Đấy cũng là lý do tại sao bao nhiêu năm qua chỉ có vài người ít ỏi có thể bước ra khỏi sơn trang Vân Mộng, những kẻ khác cuối cùng đều trở thành chất dinh dưỡng cho gỗ Kiến Mộc mà thôi."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.