Chương 478: Luận đạo
Quỷ Y rất bình tĩnh, ông đi đến bên chiếc bàn nhỏ trên giường đất, thắp lên một nén hương thanh khiết. Đi cùng với mùi hương lan tỏa, đám côn trùng trên người Miêu bà bà rào rào rơi xuống.
Ban đầu tôi tưởng lũ côn trùng đã chết, nhưng khi thấy Quỷ Y thu hết chúng vào bình thì mới biết chúng chỉ đang rơi vào trạng thái ngủ đông.
Quỷ Y phong ấn chiếc bình lại, thản nhiên nói: "Đây gọi là Phụ Cốt Trùng, có thể làm dịu độc tố trong xương cốt của Kim Hoa bà bà."
"Bà bà bị làm sao?"
"Lớp da trên người bà ấy là của Hoàng Thần, không tương xứng với nguyên khí của bản thân. Hơn nữa tu luyện pháp mạch Luân Hồn, mỗi một lần luân hồi đều sẽ tích tụ một lượng lớn độc tố trong xương cốt, lâu ngày sẽ ăn mòn đan điền khí."
Quỷ Y lại dùng hương khói quấn qua mũi bà ấy.
Đợi đến khi Kim Hoa bà bà tỉnh lại, Quỷ Y nói: "Lũ côn trùng này của tôi chỉ có thể kéo dài mạng sống cho bà thêm hai mươi ngày. Nếu sau hai mươi ngày bà không tìm được cách loại bỏ độc tố thì bà sẽ chết."
"Cái thân già này của tôi đáng lẽ ra phải chết từ lâu rồi." Miêu Kim Hoa rất thản nhiên, lại nói: "Bệnh trên người đứa nhỏ này ông đã xem qua hết chưa?"
"Cậu ta thừa ra một đường đốc mạch so với người thường, tu hành châm pháp của tôi sẽ không bị phản phệ mà chết." Quỷ Y ngồi ở đầu giường đất, nói tiếp: "Ông già này cũng đã có tuổi rồi, không muốn bí kỹ tuyệt học này bị thất truyền. Cậu hãy xem cho tôi một quẻ trước đã, sau đó tôi tự khắc sẽ dạy cậu."
Sau đấy, Quỷ Y đưa ngày tháng năm sinh bát tự của ông cho tôi. Vừa nhìn thấy cái đầu tiên, tôi đã sững người.
Bát tự ngày sinh của ông là năm Sửu, tháng Sửu, ngày Sửu, giờ Sửu. Địa chi tọa toàn là Quỷ Môn, lá số nguyên cục này sợ nhất là Canh Tân Kim. Bởi vì Sửu là mộ khố của Kim, một khi nguyên thần xuất hiện trong mộ khố, đại diện cho việc chôn cất rất nhiều người, hoặc từng chôn cất người thân của mình.
Sửu thổ âm ám đến cực điểm, dẫn đến tính tình của đối phương căn bản không thể nhìn thấu được.
Khung cảnh tiên thiên kiểu này rất dễ xuất hiện những người có cuộc đời thăng trầm mãnh liệt. Nếu như mộc khí đối kháng thì tất sẽ gây ra những chuyện tàn tật cơ thể.
Quỷ Y nói: "Cả đời tôi chẳng có gì phải nghi ngờ cả. Nửa đời trước giết người vô số, nửa đời sau cứu người vô số, nhưng không biết công và tội này có bù trừ cho nhau được không?"
"Trong lòng ông có chấp niệm à?" Tôi nói.
Quỷ Y cười, hỏi ngược lại: "Cậu không có sao?"
"Cũng đúng." Tôi cũng cười, "Nhưng chấp niệm của tôi hơi khác với ông."
"Nói nghe xem nào."
Quỷ Y vẫn cứ không nhanh không chậm, điều này có lẽ liên quan đến nghề nghiệp cuộc sống của ông nên mới như vậy.
Nhưng đôi mắt lạnh lùng kia nếu nhìn lâu, bạn sẽ thấy rét run từ tận xương tủy.
Chấp niệm của con người có rất nhiều loại, một loại là đối với ngoại vật, một loại là đối với tình cảm.
Ngoại vật là thứ có thể nhìn thấy sờ được, còn tình cảm thì lại vô hình.
Người bình thường đa phần sẽ vì tiền bạc mà sinh ra chấp niệm, thậm chí chấp niệm cả những tình cảm không có kết cục.
Những chấp niệm này sẽ tạo thành một tấm lưới, không ngừng gặm nhấm bản thân người có chấp niệm đó, tiêu hao năng lượng của họ, cuối cùng khiến họ chẳng làm nên trò trống gì.
Mà Quỷ Y trước giết sau cứu, vốn chính là hành vi bị chấp niệm thúc đẩy.
Tôi nói: "Chấp niệm của ông là ông đang sợ chết... Ông sợ sau khi chết sẽ có người tìm ông tính sổ. Ông rất nhát gan, thế nên chấp niệm của ông đều giấu ở nơi sâu thẳm nhất!"
Quỷ Y giật mình, ngay đến cả Miêu Kim Hoa cũng rất ngạc nhiên trước câu trả lời của tôi.
Bởi vì đường đường là Quỷ Y, sao có thể là người tầm thường cho được?
Đến cả Hoàng Thái Lang cũng kinh ngạc thốt lên: "Anh điên rồi à, anh bảo ông ấy nhát gan? Đó là Quỷ Y đấy, vèo vèo phóng châm đến cả quỷ cũng đâm chết được."
Tôi nói: "Bởi vì ông ấy từng cứu người nên biết lúc con người vô phương cứu chữa đáng sợ đến mức nào. Ông ấy từng giết người nên ông ấy càng biết rõ sự đáng sợ khi không có ai cứu giúp. Ông ấy đã nhìn thấy bệnh tật khổ đau, nhân tính, và cả mặt tối tăm thảm hại của thế giới này. Vì thế ông ấy sẽ ngày càng nhát gan, thậm chí không dám đối mặt với cái chết của chính mình."
Tôi đi thẳng đến trước mặt Quỷ Y, nhìn thẳng vào đôi mắt dường như đang ngạo nghễ nhìn xuống thiên hạ kia.
Ông ấy rất ngạo mạn, nhưng đây chỉ là để che đậy sự hèn nhát trong thâm tâm mà thôi.
Thấy Quỷ Y im lặng, tôi nói tiếp: "Tiền bối, tôi nói có đúng không?"
"Được, tôi thừa nhận!" Quỷ Y bỗng cười.
Hoàng Thái Lang ngạc nhiên nhảy dựng lên, nhìn tôi từ trên xuống dưới, khó hiểu hỏi: "Anh trai, trên người anh có tiên gia à, sao anh biết được thế!"
"Cậu bị hâm à, bản thân là tiên gia còn không biết lại đi hỏi tôi sao biết? Động não chút đi, đừng có lúc nào cũng chỉ nhớ đến chút pháp lực của cậu, lúc gặp cao thủ thì căn bản chẳng có tác dụng gì đâu."
"Anh là anh, anh nói gì cũng đúng." Hoàng Thái Lang mất hứng đi sang một bên.
Quỷ Y bị tôi nói ra chấp niệm trong lòng, ngược lại buông bỏ cái mác cao ngạo giả tạo kia xuống. Ông ngồi xếp bằng, chậm rãi nói: "Tôi không cần cậu xem quẻ nữa, chỉ là muốn biết sự khác biệt giữa thiện ác của tôi rốt cuộc có bị quả báo hay không!"
Tôi không biết Quỷ Y thời trẻ rốt cuộc từng có những trải nghiệm như thế nào, nhưng sát khí trên người ông không hề giảm đi.
Tôi bảo: "Tiền bối, ví dụ ông giết một con cá rồi cứu một con gà, ông nghĩ con cá sẽ vì ông cứu con gà mà tha thứ cho ông không? Công và tội không bù trừ được cho nhau, nhân quả chỉ có thể đi trả nợ. Ông cứu được nhiều người như vậy chỉ là chuộc sạch nghiệp chướng bên trong thôi, nhưng ác niệm của ngoại vật thì vẫn không thể triệt tiêu được."
"Tôi phải làm sao đây?"
"Thành tâm tu đạo!"
Quỷ Y ngơ ngác, sau đó bật cười, nói: "Tôi học đạo từ nhỏ, những mánh khóe trong đây tôi quá rõ. Người tu đạo chẳng qua cũng chỉ là hiếu thắng đấu đá lẫn nhau, căn bản không thể bàn tới đại đạo chân lý."
"Vì thế tiền bối cần tu đạo của bản thân mình chứ không phải đạo của Đạo gia, càng không phải đạo của người khác. Chỉ có đạo của riêng ông mới có thể gột rửa nhân quả, thoát khỏi sự trói buộc."
Tôi cố giữ bình tĩnh, thảo luận về "Đạo" với một nhân vật như Quỷ Y áp lực cũng rất lớn.
Ông ấy không phải người thường, ở độ tuổi ngoài tám mươi, số người chết ông nhìn thấy còn nhiều hơn số người sống mà tôi từng gặp.
Bản thân ông vốn là người có tâm như bàn thạch, nhưng nhìn quen sinh tử bất lực nên cuối cùng không tránh khỏi nảy sinh sợ hãi. Điều này dẫn đến việc ông muốn tìm truyền nhân truyền lại bản lĩnh cả đời, hoặc muốn nghe một câu an ủi.
Tôi nói tiếp: "Chắc hẳn tiền bối cũng biết, trên người có sát khí, sát khí vốn không phải sinh ra đã có mà là do hậu thiên mang theo. Chờ đến khi nào tiền bối bế đứa trẻ sơ sinh mà nó không khóc, đó chính là tu thành rồi."
Quỷ Y thở dàii: "Thực ra những đạo lý này tôi đã sớm biết rồi, chẳng qua bản thân luôn không muốn tỉnh táo đối mặt mà thôi."
"Hậu bối to gan đưa ra kiến giải, mong tiền bối thứ lỗi." Tôi chắp tay.
Quỷ Y nói: "Tuy tư chất tu đạo của cậu rất kém, ngộ tính cũng bình thường, nhưng khả năng cảm nhận lại thuộc hàng thượng đẳng. Đặc điểm như vậy chính là mấu chốt để tu hành mật pháp của môn phái tôi."
Tôi xấu hổ cười.
Trước giờ không chỉ một người nói tôi tư chất kém.
Nhưng tôi thật sự kém đến thế sao?
"Tiền bối chỉ giáo!" Tôi chắp tay nói.
Quỷ Y nói: "Thời hạn mười ngày, tôi sẽ truyền cho cậu mật pháp môn phái, huyệt vị châm pháp, vận khí dẫn đạo cùng với Quỷ Môn Thập Tam Châm và Thiên Môn Cửu Châm."
Tôi vừa định giải thích bản thân biết Quỷ Môn Thập Tam Châm, kết quả người ta bảo: "Tôi biết cậu hiểu một chút. Hãy quên hết tất cả những gì cậu có đi, Thập Tam Châm cậu học được cùng lắm cũng chỉ tính là Tam Châm mà thôi."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]