Lúc này Quỷ Y mới vỡ lẽ, hai kẻ bị coi là yêu quái kia chẳng những không làm hại đứa trẻ, mà ngược lại đang ôm nó hối hả lên đường tìm cách cứu mạng.
Chỉ vì sự ngăn cản vô lý của ông mà đứa bé bị lỡ mất thời gian cứu chữa vàng, dẫn đến việc mất mạng. Người đàn bà kia cũng vì không còn ý niệm sống tiếp, ôm theo oán hận ngút trời mà nhảy xuống giếng tự sát.
Chuyện này khiến Quỷ Y bắt đầu hoài nghi về "Đạo" của bản thân.
Ánh mắt cuối cùng của người đàn bà đó đã biến thành một cơn ác mộng vương vấn không tan trong tâm trí ông.
Đây chính là một loại tâm ma đâm sâu tận xương tủy, tu vi càng cao thâm thì sức ảnh hưởng của tâm ma lại càng lớn.
Có những cao thủ rõ ràng vô cùng lớn mạnh, nhưng cuối cùng lại chết một cách không rõ nguyên do, tất cả đều do tâm ma gây ra.
Cứ như thế, Quỷ Y đã vô tri vô giác rơi vào cái bẫy của tâm ma mà không cách nào tự thoát ra được.
Quỷ Y tiếp tục kể: "Bốn mươi hai năm qua, nội tâm tôi vẫn luôn đấu tranh không dứt. Thế nào là quỷ, thế nào mới là tiên? Chính hay tà vốn dĩ không nên do con người tự mình định đoạt."
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của Quỷ Y, một kẻ cả đời chém giết ngang dọc, nay lại bị ma khảo lặng lẽ đâm thấu vào tim. Chuyện như thế này căn bản không phải là thứ tôi có thể nhúng tay vào được.
Tôi thở dài, chỉ nói: "Nỗi vướng bận của tiền bối, vẫn cần tự tiền bối cởi bỏ."
Quỷ Y không phủ nhận. Với tu vi của ông, ông vốn đã nhìn thấu mọi sự trên đời.
Ông quay người lại, khoanh chân ngồi xuống, thản nhiên bảo: "Đợi sau khi giao lại truyền thừa này cho cậu, có lẽ tôi mới có thể thực sự hòa giải với chính bản thân mình."
Đối với những người như chúng tôi, cái gọi là người tu hành, cả cuộc đời của họ thực chất đều là một cuộc chiến đấu với chính bản thân mình trong gương.
Giống như con người và cái bóng của mình trong gương vậy, một chính một tà.
Dằn vặt, bàng hoàng, để rồi cuối cùng đập vỡ tấm gương đó đi để tìm lại bản ngã chân thật của chính mình.
Thế nên, khúc mắc trong lòng của Quỷ Y cùng lắm tôi chỉ có thể dùng thuật số làm nó yếu đi phần nào, còn sự thay đổi thực sự vẫn phải do tự bản thân ông đối mặt.
Phương pháp truyền thụ của Quỷ Y vô cùng kỳ lạ.
Ông khoanh chân ngồi trước bức họa, chậm rãi vận khí từ đan điền.
Chỉ thấy trên da của ông xuất hiện từng đường mạch máu màu đỏ rực. Những mạch máu này không giống như bình thường, mà phân tán rải rác khắp nơi trên cơ thể.
Màu đỏ nhàn nhạt tương phản rõ rệt với làn da khô héo, khiến chúng hiện lên vô cùng rõ nét.
Truyền thuyết kể rằng, người xưa thông qua việc nội quán mới có thể phát hiện ra được hướng đi của các kinh lạc trong cơ thể con người.
Vào thời cổ đại, các bậc tiên hiền đã vắt óc suy nghĩ tìm đủ mọi cách thức để có thể kết nối với thần minh. Sau đó không biết vị cao nhân nào đã phát hiện ra phương pháp nhập định. Nhờ kiên trì nhập định trong thời gian dài mà họ đã cảm nhận được mật mã của nhục thân.
Những mật mã này bao gồm hai mạch Nhâm Đốc, mười hai kinh lạc, cho đến cả khí hải, huyệt vị, và cuối cùng là kỳ kinh bát mạch, vân vân.
Hướng đi của kinh mạch ngoài việc liên quan mật thiết đến sức khỏe, nó còn chứa đựng cả vận thế, cùng với trường năng lượng khí của bản thân mỗi người.
Quỷ Y bảo tôi cởi áo ngoài ra, ngồi xếp bằng nhập định cùng ông.
Sau đó, bên tai tôi vang lên tiếng lầm rầm của Quỷ Y: "Nội quan thức hải, ngoại phóng thất phách, hồn trung tam tinh, du ngoại huyền tẫn, duy hoảng duy hốt, đạo chi sở tại!"
Tôi mặc dù nghe không hiểu ông đang nói cái gì, nhưng những lời nói đó cứ không ngừng vang vọng bên tai tôi giống như bật chế độ lặp đi lặp lại vậy, lặp đi lặp lại không có điểm dừng.
Theo một luồng "Khí" không thuộc về tôi nương theo kinh Thủ Tam Âm xâm nhập vào, nó đấu đá lung tung trong cơ thể tôi, giống như một chiếc chìa khóa mở toang từng ổ khóa này đến ổ khóa khác, kéo tôi lún sâu vào khung cảnh mà Quỷ Y vừa nói.
Tôi vốn đang nhắm nghiền hai mắt, đột nhiên trước mắt hiện ra một mảnh đỏ rực.
Tôi nhìn thấy hình dáng ban đầu của thất phách, bọn chúng hình thành nên đủ loại tư thế khác nhau trong cơ thể tôi, cuối cùng hóa thành một khối khí mờ mịt ngưng tụ thành một khuôn mặt người giống tôi đến bảy tám phần.
Cái gọi là huyền tẫn chính là cội nguồn âm dương của trời đất. Bất luận là nam hay nữ, đều nương nhờ vào hai luồng khí âm dương mà sinh ra.
Đám mây mù này đem lại cho người ta một cảm giác như đang được thai nghén sinh ra vậy, giống như mọi thứ đều được sinh ra trong trạng thái này.
Giống như gió xuân, giống như sương đêm, giống như sấm sét. Giây phút nó bao trùm lấy tôi hoàn toàn, cuối cùng tôi cũng thấu hiểu được câu "Duy hoảng duy hốt" (*) trong Đạo Đức Kinh.
(*) Trích từ chương 21 của Đạo Kinh: Đạo chi vi vật, duy hoảng duy hốt. Hốt hề hoảng hề, trung hữu tượng hề; hoảng hề hốt hề, trung hữu vật hề... (Dịch nghĩa: Đạo là thứ vật chất mập mờ mông lung. Trong cái mông lung mập mờ ấy, lại thấp thoáng có hình tượng; trong cái mập mờ mông lung ấy, lại thấp thoáng có vật chất...)
"Đạo" vốn dĩ được phát hiện ra trong trạng thái mơ mơ màng màng đó.
Giống như một người dù có ra sức đến mức nào đi chăng nữa cũng không cách nào chạm vào được đồ vật, nhưng trong lúc vô tình lại có thể dễ dàng chạm tới.
Ngay sau đó, giọng nói của Quỷ Y lại một lần nữa truyền đến bên tai, bảo: "Cậu hãy nhìn cho kỹ, một đời của con người, dù là quả báo hay là sinh lão bệnh tử, tất cả đều do thiên số định đoạt. Mà thiên số đối với con người mà nói, chính là vị trí của các kinh lạc toàn thân!"
Giọng ông vừa dứt, tôi nhìn thấy một bóng người mờ ảo lơ lửng giữa không trung.
Tất cả các động tác của bóng người đó giống như một dấu ấn khắc sâu vào trong tâm trí tôi.
Quỷ Môn Thập Tam Châm, Thiên Môn Cửu Châm.
Trong đó có mười ba quỷ huyệt và chín thiên huyệt.
Những huyệt vị này có thể không ngừng phối hợp với nhau tạo ra các tác dụng tương ứng.
Nhưng giống như những gì Vạn Đạo Sơn đã nói, tư chất của tôi kém cỏi nên chỉ có thể cảm nhận được một phần nhỏ bé mà thôi.
Nhưng cho dù là như vậy thì bấy nhiêu đó cũng đã đủ dùng rồi.
Quỷ Môn Thập Tam Châm có thể hàng yêu phục ma, Thiên Môn Cửu Châm có thể k*ch th*ch giới hạn của cơ thể con người, khiến linh lực không ngừng phóng to lên, cuối cùng tạo ra tác dụng vô cùng bá đạo mạnh mẽ.
Trong khung cảnh này, tôi không biết bản thân đã chìm đắm bao lâu.
Cho đến khi đột nhiên giật mình tỉnh táo lại, tôi phát hiện ánh nến vẫn chưa tắt, Quỷ Y cũng vẫn đang ngồi ở ngay phía trước mặt.
Ánh mắt của ông trông có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều so với trước đó.
Mà tôi nhìn chằm chằm vào ba nén hương trước lư hương Biển Thước thì thấy chúng mới chỉ cháy hết hai phần ba.
Tôi hỏi: "Tiền bối, vừa rồi tôi nhập định bao lâu rồi?"
Quỷ Y rất thản nhiên bảo: "Cậu có thể tự mình xem đi, một nén hương là một canh giờ."
Tôi thật sự chẳng biết phải làm sao.
Thật chứ, trước đây tôi còn không phục chuyện tư chất kém, bây giờ thì thực sự phục sát đất rồi.
Tôi đứng dậy, cung kính nói: "Cảm ơn tiền bối đã có ơn truyền thụ tuyệt kỹ."
"Không sao cả, tôi và cậu tuy không phải là thầy trò, nhưng cũng có cái thực của thầy trò. Cậu có thể quỳ xuống đất lạy tôi ba lạy, coi như là kết thúc cái duyên thầy trò giữa hai chúng ta đi."
Diện mạo của Quỷ Y tuy không còn vẻ sắc bén hung dữ như trước, nhưng trông ông dường như đã tiều tụy đi rất nhiều. Hơn nữa luồng sinh cơ ẩn chứa trên người ông đang tiêu tán đi với tốc độ có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.
Tôi quỳ xuống, cung kính dập đầu.
Quỷ Y cảm thán: "Là con người cũng được, là yêu quái cũng chẳng sao, tuy thiện ác do tâm định đoạt, nhưng cuối cùng chẳng qua cũng chỉ nằm trong cảnh trăng dưới nước hoa trong gương này mà thôi, nhìn thấy được nhưng sờ không tới."
Tôi cung kính nói: "Ma khảo của tiền bối đã qua, đắc ý ngộ đạo thành chân."
Quỷ Y khoanh chân ngồi xếp bằng, hai mắt dần dần khép hờ lại. Đến khi tôi ngẩng đầu lên một lần nữa thì ông đã khí tuyệt thân vong qua đời rồi.
Mà cả đời ông sát nghiệp quá nặng, toàn bộ đều dựa vào tu vi cưỡng ép trấn áp.
Khi ông chết đi, tất cả oán niệm chất chứa trong cơ thể ông như nước lũ tháo cống tuôn ra ngoài cuồn cuộn.
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, những oán niệm đó cũng không cách nào xâm nhập được vào giữa lông mày của Quỷ Y.
Nhưng đúng vào giây phút cuối cùng, tôi nhìn thấy một người phụ nữ dắt tay một đứa con trai nhỏ.
Bọn họ đứng trước mặt Quỷ Y giống như một tấm gương, nhìn trân trân vào ôn, ánh mắt oán độc tột cùng kia như hận không thể nuốt tươi ăn sống Quỷ Y ngay lập tức!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]