Chương 488: Thần Minh Hoa
Dáng người Hoàng Thái Lang nhỏ thọt, vừa chui tọt vào trong quan tài là bắt đầu kiểm tra tỉ mỉ ngay.
Tôi đứng ở bên ngoài nghe thấy tiếng hắn nhe răng trợn mắt, rồi giọng hắn gọi vọng lên: "Anh ơi, em móc từ trong miệng lão ra được một miếng ngọc giản này, trên đó có khắc chữ gì mà em chẳng đọc được."
"Cậu không cần phải biết chữ đâu, cứ lấy được ngọc ra là được. Tiếp tục đi đừng dừng lại, Thi Vương có tổng cộng 'cửu khiếu', mỗi chỗ đều có ngọc khí trấn giữ đấy." Tôi đáp.
Hoàng Thái Lang ở trong quan tài loay hoay, vòng quanh Thi Vương để tháo cửu khiếu. Chỗ miệng với tai thì còn dễ nói, chứ đến chỗ mông thì quả thực là tốn không ít sức.
Hoàng Thái Lang thử lật người Thi Vương lại, nhưng xác hắn cứ như đúc liền xuống đất, căn bản là không nhúc nhích nổi.
Thấy bí quá không biết ra tay thế nào, hắn lồm cồm bò ra ngoài, bàn với tôi: "Anh, mấy miếng ngọc phong ấn cửu khiếu của Thi Vương đều là loại tà vật hạng nhất, bị sát khí nuôi dưỡng bao nhiêu năm nay, cái nào lấy ra đem xử lý qua một chút cũng là bảo vật hiếm thấy. Thậm chí nó còn có thể giúp người ta phát tài nhanh, vượng âm vận, nhưng loại tài lộc này tà môn lắm, mỗi lần phát tài là lại có đủ thứ chuyện rắc rối kéo đến."
Dân trong nghề đều hiểu, dùng âm pháp hay tà vật để cầu tài thì không bao giờ bền, đặc biệt là nó còn gây ra đủ loại tác dụng phụ mà người thường không thể tưởng tượng nổi.
Tôi nói: "Lát nữa tôi sẽ kéo cái xác ra, cậu tranh thủ lúc đó cạy miếng ngọc ở mông hắn ra nhé."
"Việc này hơi khó nhằn đấy." Hoàng Thái Lang xấu hổ, "Hay là anh em mình đổi vị trí cho nhau đi?"
"Cậu chắc không?" Tôi nhún vai bất lực: "Nếu cậu thực sự muốn làm thì tôi nhường, nhưng Thi Vương một khi tiếp xúc với tinh khí của nhật nguyệt sẽ lập tức tấn công cậu ngay, mà bản lĩnh của hắn thế nào thì chắc cậu cũng đã lĩnh giáo rồi đấy."
Hoàng Thái Lang đảo mắt liên hồi, cười hì hì: "Thôi được rồi, giao cho anh đấy, em vừa nãy chỉ nói chơi thế thôi. Chứ cái việc cạy mông người ta thế này, hồi còn làm chồn em thạo lắm."
Tranh thủ lúc dân làng chưa quay lại, tôi và Hoàng Thái Lang hợp lực túm lấy bắp chân Thi Vương.
Cái xác nặng trịch, tôi phải dùng hết sức bình sinh kéo mấy nhát mới khiến hắn xê dịch được đôi chút.
Hoàng Thái Lang chực sẵn, thấy Thi Vương vừa rời khỏi hố là lao lên phối hợp với tôi ngay.
"Lật nó lại!"
Cả hai cùng lật ngược Thi Vương lên.
Cái xác không hề bị thối rữa, tuy lạnh lẽo nhưng các khớp xương và cơ thể lại rất mềm mại, cứ như một người vừa mới ngủ say vậy. Đặc biệt là khi Thi Vương mở trừng mắt, tiếp xúc với linh khí của ánh trăng, lớp da phát ra tiếng "xèo xèo", cửu khiếu đồng loạt bốc lên làn khói trắng.
Đây là do ngọc khí bị tháo ra khiến tinh nguyên trong người bị ngoại tiết, tu vi của Thi Vương bắt đầu tiêu tán với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
Hắn không cam lòng bị tiêu tán như vậy, chống trả kịch liệt vài cái rồi há miệng phun ra một luồng khói trắng từ trong cổ họng.
Trong làn khói đó thấp thoáng một khuôn mặt người đang nhe răng múa vuốt lao thẳng về phía tôi.
Tôi xông tới, vung một quyền đánh thẳng vào.
Luồng đạo khí dồi dào mang theo thuần dương chi khí của Thiên Sư Phủ đánh tan nát khuôn mặt kia.
Cùng lúc đấy, Hoàng Thái Lang cũng ra tay, bộ móng vuốt sắc lẹm của hắn cạy phăng miếng ngọc cuối cùng ra.
Thi Vương mất đi sự bảo hộ, lớp da vốn dĩ không thối rữa giờ mục nát như bã đậu, rụng lả tả xuống đất.
Cũng may tôi phản ứng nhanh, kịp thời tránh ra xa, chứ để thi khí kia ám vào người thì phiền phức to. Hoàng Thái Lang phủi sạch thứ bẩn thỉu trên tay, đưa ngọc cho tôi, tổng cộng chín món không thiếu cái nào.
Tuy nhiên, nhìn cái xác thối rữa của Thi Vương hòa vào lòng đất, lại nghĩ đến chuyện đám Thẩm trùng đã giết hại không ít người vô tội, phong thủy của ngôi làng này xem như hỏng mất một nửa rồi. Tuy nơi này từng là miếu Thổ Địa, nơi thờ phụng thần linh, nhưng thần tiên chẳng vì mấy món đồ cúng của bạn mà bảo hộ đâu. Và thường thì những thứ dơ bẩn nhất lại hay ẩn nấp ngay dưới chân những nơi thần thánh bất khả xâm phạm.
Quỷ quái đã vậy, thứ khác cũng thế thôi.
Những gì có thể làm tôi đều đã làm rồi, còn về việc có tích thêm được công đức hay không, thông qua cảm nhận từ ấn Thiên Sư mang lại, xem ra là tôi đã thành công.
Lúc hội quân lại với Kim Hoa bà bà, bà ấy chỉ liếc nhìn tôi một cái chứ không nói gì.
Nhưng tôi cũng tự cảm thấy điểm yếu của mình, tuy nhận được truyền thừa Quỷ Y nhưng ấn Thiên Sư này giống như kiểu "thúc lúa cho mau lớn", phải qua rèn luyện bài bản thì mới thực sự sử dụng nó một cách thuần thục được.
Có được chín món ngọc bội tùy thân của Thi Vương, tôi phong ấn chúng lại, tính bụng sau này gặp ai có duyên thì bán lại giá cao.
Khí tức của Kim Hoa bà bà hiện giờ rất yếu, tôi cảm giác bà ấy chỉ đang cố gắng cầm cự bằng một hơi thở cuối cùng, chờ đến lúc gặp được lão Thiên Sư thì bà ấy mới buông xuôi.
Con người ta sống cả đời, bất kể bao nhiêu tuổi, cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi một chữ "Tình".Tôi lái xe đưa Kim Hoa bà bà đi thẳng xuống phía Nam, hướng về sào huyệt của Tứ Nhãn Lão Ma.
Lão ta trú ngụ ở vùng Nam Man đầy bùa chú và cổ độc. Nghe đồn lão vốn là một con cóc ba chân tu luyện thành tinh, không biết duyên cớ gì mà tìm được Luyện Bảo Thạch, tình cờ khai mở được con mắt thứ tư. Từ đó sinh ra linh trí cực mạnh và bắt đầu con đường tu hành.
Đạo trời là bớt chỗ thừa bù chỗ thiếu.
Tứ Nhãn Lão Ma sau khi tu hành, vì mang thân phận yêu tộc nên cần lấy tinh nguyên trên người người để bù đắp khiếm khuyết của bản thân. Lão thường hút tinh huyết của người ta, nhưng khác với những loại yêu quái khác, lão chỉ hút một nửa chứ không g**t ch*t. Điều này dẫn đến việc phàm là nơi nào lão từng đi qua, phần lớn người dân ở đó đều bị đoản thọ.
Thời gian đầu không ai phát hiện, nhưng lâu dần, hành vi của lão bị Cục Thủ Bí đánh hơi được, sau đó bị giới Đạo môn truy sát. Lão lẩn trốn khắp nơi, cuối cùng chui sâu vào rừng già Thập Vạn Đại Sơn bí mật tu luyện.
Mấy chục năm nay bặt vô âm tín, nhiều người còn tưởng lão đã bị sét đánh chết từ lâu rồi.
Với thực lực của Trương Khánh Càn, căn bản chẳng ai có thể xen vào cuộc chiến của ông ấy.
Chúng tôi lái xe đến một thị trấn vùng biên viễn. Khí hậu Nam Cương oi bức ẩm ướt, nhiều côn trùng độc, hơn nữa người dân ở đây không thích giao du với người ngoài nên việc giao tiếp rất khó khăn. Chúng tôi ở lại nhà khách trong trấn ba ngày, mãi cho đến khi có một nữ sinh đại học địa phương tới trò chuyện thì mới tìm thêm được manh mối.
Cô bạn đó tên là A Mai, tính tình khá hiện đại, thích đọc tiểu thuyết mạng và cực kỳ hứng thú với chuyện Nam Cương hay Đạo môn. Thêm nữa là trấn nhỏ này ít khi có người lạ, nên những ai có trang phục đặc biệt là A Mai đều nhớ rất rõ.
Tôi hỏi thăm A Mai xem có thấy một ông già nào trông kỳ quái, mặc đạo bào không.
Hai mắt A Mai sáng lên, nói: "Anh nói lão thần tiên đó hả? Trước đây trong trấn có vụ đụng quỷ, chính ông ấy đã ra tay giúp đỡ đấy."
Tôi mô tả lại diện mạo của lão Thiên Sư, A Mai gật đầu lia lịa, xác nhận lão thần tiên đó chính là Trương Khánh Càn.
Ánh mắt Miêu Kim Hoa thay đổi hẳn, bà hỏi: "Lão thần tiên đó giờ ở đâu?"
A Mai đáp: "Hình như sức khỏe ông ấy không được tốt lắm. Lần trước tôi có nói chuyện vài câu, ông ấy có hỏi tôi tin về Thần Minh Hoa, hình như bông hoa đó có thể cứu được ông ấy. Thế nên cách đây một tuần, ông ấy đã đi theo đoàn người vào rừng sâu rồi."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]