Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 15: Bụng có động tĩnh chưa




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

"Khụ khụ khụ!"

Một miếng màn thầu nghẹn ngay ở cổ họng, Vu Kiều vội vã đập mạnh vào ngực mới nuốt trôi được.

"Nương nói gì thế, đâu có nhanh như vậy được!" Cậu đỏ bừng cả mặt, không dám ngẩng đầu, chỉ cúi đầu nhóm lửa.

Vài hôm trước mới viên phòng chứ chẳng nói gì, huống chi Dương Hoa cũng đâu phải viên phòng với mình.

Nghĩ tới đây trong lòng lại có chút vi diệu, hơi gợn lên sự gượng gạo.

Thấy nhi tử ngại ngùng, Kiều Quế Chi thúc cùi chỏ vào cậu, giọng từ tốn mà chân thành: "Nương là người từng trải, con ngại ngùng cái gì, giờ hai đứa sống riêng, nếu như con nói nhà họ Dương không đáng tin, sau này con vẫn phải có một đứa con mới có chỗ dựa."

Hai phu phu thôi thì không tính là một cuộc sống, vẫn phải thêm người mới thành gia đình trọn vẹn, lòng hướng về một chỗ, sức dồn về một hướng, ngày sau mới khá lên được.

Những lời này của Kiều Quế Chi nghe đâu quen tai, chẳng khác gì cha mẹ hiện đại giục con sinh cháu, mà nói tới con cái thì thật ra Vu Kiều cũng thích trẻ con, chỉ là tình cảnh hiện tại của hai người, tương lai vẫn chưa rõ ràng, nào thể tùy tiện mà sinh con trước được.

Dù hiện giờ cậu là ca nhi, nhưng việc mang thai cũng chẳng dễ dàng gì, nếu thật sự có thai, chuyện tiếp nhận việc đứa nhỏ chui ra từ bụng mìnhcũng cần thời gian.

"Aii, con hiểu rồi, tụi con còn trẻ, không cần vội." Vu Kiều lấp l**m đổi chủ đề, "Hơn nữa nhà họ Dương cũng chẳng có gì, kế mẫu lại thiên vị, lúc phân gia tụi con chẳng mang đi được bao nhiêu, may mà hai đứa lên núi hái thuốc bán được ít tiền mua lương thực, không thì đã đói chết rồi."

Tiểu nhi tử nói chuyện vừa đáng thương vừa yếu ớt khiến Kiều Quế Chi nghe mà lòng chua xót.

Bà đưa tay chọt vào trán Vu Kiều, dịu giọng nói: "Đã khổ vậy rồi, mấy tháng nay cũng không chịu về nhà, nhà mình tuy chẳng giàu sang gì, nhưng cha con với ca con có tay nghề chữa bệnh cho súc vật, nuôi hai đứa con không thành vấn đề, mai hai đứa đi, nương chuẩn bị cho ít đồ dùng hằng ngày, đỡ phải tốn tiền."

Vốn chuyện ăn lấy mang về nghe cũng hơi ngại, nhưng nghĩ lại thì đây là tấm lòng của cha mẹ, Vu Kiều liền vui vẻ nhận lấy, trong lòng cũng ấm áp hẳn lên. Gương mặt yêu thương, ánh mắt xót xa, từng cử chỉ hành động của Kiều Quế Chi đều là tình yêu thương không thể làm giả. Cái ấm áp này, đời trước Vu Kiều chưa từng có, đời này coi như đã toại nguyện một giấc mộng.

Lòng đầy cảm xúc, hai mắt cậu bỗng dưng hoe đỏ, bĩu môi suýt chút nữa đã khóc.

Kiều Quế Chi bất đắc dĩ cười khẽ, ôm lấy tay con trai mà trêu: "Con có phu quân rồi mà sao vẫn mau nước mắt thế. Con là đứa mà nương suýt mất mạng mới sinh ra được, nhà mình không thương con thì còn thương ai."

"Cũng đừng trách nương vội vã gả con, chỉ là họ Chu kia thực sự không phải người tử tế, Dương Hoa là đứa tốt, con với nó mới có thể sống tốt được. Có gì khó khăn cứ nói với nương, ca con cũng thương con, nhà mình không ai hai lời cả!"

Vu Kiều khóe miệng cong lên nụ cười cảm kích, gật đầu thật mạnh: "Cảm ơn nương!"

Trong lúc mẹ con đang hàn huyên, trong nồi đã bốc lên mùi thơm của món gà rừng hầm nấm.

Kiều Quế Chi lại đi lấy miếng thịt xông khói cất kỹ ra, thái miếng dày, hái thêm ớt ở vườn rau sau nhà, định làm món ớt xào thịt.

Con trai và con rể lần đầu tiên về nhà, bà không phải người keo kiệt, dân quê có khách còn phải nấu vài món thịt để đãi nữa là.

Hôm nay bà được dịp trổ tài nấu nướng, trứng rán hành vàng óng cũng vừa ra chảo, Vu Kiều nhìn trứng bóng mỡ trong đĩa nuốt nước miếng cái ực.

Làm bà cười phì, đưa tay bốc một miếng trứng đút vào miệng con trai út: "Ngon không? Kiều ca nhi có phải đói lắm rồi không, đợi thêm chút nữa, nương làm thêm hai món nữa là được ăn rồi."

Miệng nhai trứng nóng hổi, hơi nóng từ bếp xông lên, lòng cũng ấm hẳn. Nhìn bóng dáng tất bật của mẹ bên bếp, nghe mùi hành phi thơm phức, Vu Kiều mắt ươn ướt, phải thở mạnh một cái mới ghìm được nước mắt trở lại.

Bận rộn hơn nửa canh giờ, tám món cũng dọn xong.

Một bàn đầy ắp có thịt có rau có lương khô còn thêm cả một bát canh hồng ngâm, chẳng kém gì mâm cỗ cưới của dân quê, mà còn phải là nhà có điều kiện mới làm được như vậy.

Cả nhà ngồi xuống, Vu lão cha nhìn mặt mày rạng rỡ của con trai con rể, nụ cười không dứt, hô hào mọi người: "Ăn đi, ăn nhiều vào, Dương Hoa, mau nếm thử tay nghề của nương con đi."

Dương Hoa biết lễ, sao dám động đũa trước, Kiều Quế Chi liền gắp luôn hai cái đùi gà chia mỗi người một cái, bảo hai đứa ăn đi.

Trên bàn toàn trưởng bối và huynh trưởng, Dương Hoa và Vu Kiều đồng loạt định gắp cho cha mẹ, Vu Chính bên cạnh "ê ê" hai tiếng, ngăn lại: "Đều là người trong nhà, khách sáo gì, hai đứa ăn đi, bồi bổ cho khỏe, thịt xông khói nương làm cũng ngon, nếm thử đi."

Nói xong lại gắp cho mỗi người một đũa to thịt xông khói, lát sau chén cơm đầy như núi nhỏ.

Vu Kiều dứt khoát chẳng khách sáo, cúi đầu ăn luôn, dạo này chẳng có mấy bữa mặn, bàn thức ăn này coi như xứng đáng đãi bụng mình.

Vừa ăn vừa gắp thức ăn cho Dương Hoa, người kia ăn chậm, nhai từng miếng nhỏ, hai má phồng lên như con chuột con vụng trộm ăn vụng, ăn được một lúc mới thấy sao cơm trong bát chẳng vơi.

Tay cầm đũa đang định gắp nấm cho Vu Kiều bỗng khựng lại, Dương Hoa khẽ hỏi: "Tiểu Kiều ăn no chưa?"

"Ngươi cũng ăn đi, đừng chỉ mải gắp cho ta." Vu Kiều lại gắp thêm mấy đũa thức ăn vào bát hắn, thấy Dương Hoa không thay sắc mặt mà ăn lớn mấy miếng, lúc này mới cười tủm tỉm tiếp tục ăn.

Trên bàn, Vu lão cha với Kiều Quế Chi vẫn luôn để ý hai đứa, thấy cảnh tượng ấy mới hoàn toàn yên lòng.

Vừa nãy tranh thủ lúc hai mẹ con đang nấu ăn trong bếp, Vu lão cha với con trai lớn cũng kéo Dương Hoa ra hàn huyên, đứa nhỏ này vẫn giống lần đầu gặp, ít nói, không hỏi thì không nói, nhưng đã nói là lời thật lòng, nói chuyện với nó thoải mái mà dễ chịu, chẳng có chỗ nào khả nghi.

Hai đứa tuy nói vậy, nhưng tận mắt thấy mới là bằng chứng thật, ban đầu còn lo lâu không về nhà có chuyện gì, giờ nhìn tình cảm tốt là được rồi.

Cả bữa cơm hòa thuận vui vẻ, Vu Kiều xoa bụng no căng thì nghe Vu lão cha kéo tay Dương Hoa nói: "Cha con ta chưa uống được chén rượu nào, lần sau hai đứa về nhất định phải uống với ta vài chén!"

"Cha bị thương ở chân mới lành còn nhớ tới uống rượu, bao nhiêu tuổi rồi còn thèm thế."

"Thì là con cái về nên vui mà, với lại ta uống rượu cũng không ảnh hưởng làm việc đâu, lát nữa hai đứa cứ nghỉ ngơi trong nhà, ta với ca con ra sau làng làm nốt việc đã hứa với nhà Vương Nhị." Nói rồi ông kéo Vu Chính ra cửa.

Vu Kiều còn lẩm bẩm, "Nương, cha con đi thiến heo hay đỡ đẻ cho súc vật vậy, chân ông ấy đi được chưa đó."

Kiều Quế Chi phẩy tay, bảo hai đứa khỏi lo, trời cũng nóng, trong nhà chẳng có việc gì, cứ về tây phòng nghỉ đi.

Vu lão cha với Kiều Quế Chi ở đông phòng, Vu Kiều ở tây phòng trước khi lấy chồng, còn Vu Chính ở đông sương phòng, mấy gian nhà tuy không phải nhà gạch nhưng được đắp bằng đất rất chắc, chỗ hư cũng được vá bằng ngói, trong nhà quét dọn sạch sẽ, phòng kia mấy tháng không ở mà chẳng hề bừa bộn.

Dương Hoa bước vào phòng ấy còn hơi căng thẳng, như thể tùy tiện vào phòng phu lang là thất lễ.

"Ngươi làm gì mà căng thẳng thế, phòng này chỉ có hai ta thôi, đúng lúc dọn đồ ta mang về nhà."

Vu Kiều mở tủ ra xem, áo quần xếp gọn theo thứ tự dày mỏng, bên cạnh còn có mũ lông thỏ và bao tay mùa đông, dưới đáy còn đè một cái quần bông, trông còn mới tinh, chắc chưa mặc lần nào.

Dưới cùng ở góc có một cái hộp, chắc là đồ quý của Vu Kiều cất riêng.

Vài sợi dây vải, dây cột tóc, trâm gỗ, mấy món lặt vặt và một hộp nhỏ.

Vu Kiều mở ra thì thấy là một thỏi mực, cậu biết rõ giá mực, thứ nhỏ vậy mà ít nhất cũng đáng 1 lượng bạc.

Ngón tay vừa chạm vào, ký ức lập tức hiện lên – thì ra thỏi mực này là cậu nhịn ăn nhịn mặc dành tiền mua, định tặng cho Chu tú tài, nhưng chưa kịp đưa thì đã để lại đây.

Thứ tốt thế này, tặng cho người ngoài làm gì!

Dĩ nhiên là phải tặng phu quân chứ!

Vu Kiều cũng chẳng giấu, vẫy tay gọi Dương Hoa lại, trực tiếp nhét vào tay hắn, hào sảng nói: "Hoa ca, thỏi mực này tặng ngươi, ta mua từ trước, không dùng tới, để ngươi viết chữ thì vừa đẹp."

Dương Hoa càng hiểu giá trị thỏi mực hơn, mắt hiện lên một tia kinh ngạc – Tiểu Kiều sao mua nổi thứ đắt như vậy?

Nhưng nghĩ lại, đã là chuyện cũ thì để qua đi, hắn trân trọng nhận lấy: "Cảm ơn."

Vu Kiều để hắn dọn đồ, còn mình tiếp tục lục lọi xem có gì khác không, quả nhiên tìm được ở hộp nhỏ dưới đống chăn bên giường, có ít vải vụn và kim chỉ, cạnh đó là một cái bọc được đè xẹp lép.

Vì tò mò mà mở ra, lập tức trợn tròn mắt.

Chả trách hôm trước may rèm cửa cảm thấy mình may vá cũng khá, thì ra từng luyện tập ở nhà – cái bọc này toàn là mấy bộ đồ nhỏ.

Nhưng là kiểu không thể mặc ra ngoài, thậm chí chỉ có thể mặc trong chăn.

Tốt lắm, tư tưởng rất thoáng, hành động cũng rất táo bạo.

"Tiểu Kiều, đang xem gì vậy, sao mặt đỏ thế?" Không biết từ lúc nào Dương Hoa đã lặng lẽ tới gần, cằm vừa vặn đặt l*n đ*nh đầu cậu, Vu Kiều cảm thấy không chỉ mặt mà cả đầu cũng như quả cầu lửa, nóng bừng bừng.

"Aiya ngươi đừng nhìn! Nhắm mắt lại mau!" Cậu vội vàng quỳ sấp trên giường, lấy người che cái bọc, xấu hổ không dám ngẩng đầu.

Dương Hoa bị từ chối thì khựng lại một chút, sau mới phản ứng, vỗ nhẹ lưng cậu: "Ta không nhìn, mới ăn xong đừng nằm sấp khó chịu, ta qua tủ dọn đồ."

Đợi hắn đi được vài bước, Vu Kiều mới nhanh tay buộc chặt cái bọc lại, định lát nữa thừa dịp hắn không để ý nhét luôn vào đống áo quần.

Hai người cứ tìm tìm kiếm kiếm quanh phòng, chẳng vội gì, vừa nói chuyện vừa dọn mất một canh giờ mới gom được mấy món cần dùng.

Vu Kiều bảo hắn ngủ ở phòng này, còn mình ra ngoài nói chuyện với mẹ.

Lúc tới có mang theo cái ván giặt, vừa ra cửa đã thấy Kiều Quế Chi xách chậu cầm chày định giặt quần áo trên tảng đá trước nhà, thấy Vu Kiều cầm miếng gỗ thì nghi hoặc hỏi: "Kiều ca nhi, con cầm miếng gỗ ở đâu thế, để làm gì?"

"Nương, cái này là con làm, gọi là ván giặt, giặt đồ siêu tiện, hơn cái chày kia nhiều, nương thử xem là biết liền."

Kiều Quế Chi nhíu mày tỏ vẻ không tin: "Chày này nương dùng mấy chục năm rồi, cái kia sao bằng được?"

Đến khi thử theo cách Vu Kiều dạy giặt xong cái áo dính máu và bùn của Vu lão cha lúc thiến heo, bà mới chịu tin, cười rạng rỡ: "Ai nha, Kiều ca nhi, sao đầu óc con nghĩ ra thứ hay ho vậy, dùng chẳng mỏi tay, giặt cũng nhanh, cái này cho nương dùng nhé."

Nghe Vu Kiều nói muốn dùng nó để kiếm tiền, Kiều Quế Chi cũng gật đầu: "Nương sẽ giúp con quảng bá trong thôn mình, chỗ mình chẳng có thợ mộc, muốn làm cũng không có ai, đảm bảo mấy bà nương trong thôn sẽ đổ xô đến mua cho xem."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.