Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 24: Phát hiện khoai sọ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ở ngoài sân, Vu Kiều đứng nghe một lúc, trong lòng thầm nghĩ đúng là ở thôn quê, chuyện gì cũng không giấu được. Quả nhiên đi đến đâu cũng nghe người ta bàn tán chuyện nhà họ Dương.

Sống cùng một thôn, lúc ai cũng nghèo thì chẳng sao, nhưng hễ có người khấm khá lên thì liền trở thành đề tài cho cả làng xì xào.

Tuy Dương Hoa được xem là người có tiếng tốt trong thôn, nhưng từ sau khi cưới Vu Kiều, mấy chuyện rắc rối cũng từng khiến người ta chê cười sau lưng.

Bây giờ hai người ngày càng làm ăn phát đạt, từ chỗ bị nương kế đuổi khỏi nhà phải dọn sang căn nhà rách nát, đến nay ai cũng biết họ bán hàng ngoài chợ kiếm được kha khá, giọng điệu bàn tán của người trong thôn cũng thay đổi hẳn.

Người trong thôn vốn giỏi nắm bắt thời cuộc, thậm chí có kẻ nói nhà họ Dương đang gặp vận may, cả hai đứa con trai đều sống tốt, không ít người bắt đầu ngầm tìm cách thân thiết hơn, mong "dính vận" theo. Dọc đường đi, cũng có người chủ động chào hỏi.

Những lời ấy Vu Kiều chẳng buồn để tâm, cũng không có hứng bận lòng. Trong sân, mấy phụ nhân đang trò chuyện rôm rả, Vu Kiều không muốn nghe thêm nữa, bèn cất tiếng gọi lớn: "Tiểu Đông có ở nhà không? Ta tìm Dương Tiểu Đông."

Mấy người kia lập tức im bặt, ánh mắt liếc lên liếc xuống đánh giá Vu Kiều. Trong nhà, Dương Tiểu Đông đang gọt gỗ, người đầy mùn cưa còn chưa kịp phủi sạch, nghe tiếng Vu Kiều liền vội vã chạy ra.

"Tẩu tử đến tìm đệ có chuyện gì vậy?" Cậu nhóc vui vẻ hỏi.

"Làm xong việc nhà chưa? Trời còn sớm, muốn lên núi nhặt củi không?"

Nghe tẩu tử muốn cùng mình vào núi, Dương Tiểu Đông đồng ý ngay, tiện tay xách lấy cái sọt đặt ở cửa, chào một tiếng với người trong sân rồi đi theo Vu Kiều.

Chờ hai người đi khuất, một phụ nhân mới bĩu môi nói với người bên cạnh: "Dương Hữu tức phụ à, Tiểu Đông nhà ngươi có quan hệ tốt với Kiều ca nhi, sao không bảo nó dẫn theo nhà ngươi đi kiếm tiền luôn thể?"

Tức phụ của Dương Hữu hừ mũi không đáp.

Con đường núi này Vu Kiều đã quá quen, hai người vừa đi vừa nhấm nháp vài quả dại mọc ven đường, chua chua ngọt ngọt, nước nhiều. Vu Kiều để ý thấy quần Dương Tiểu Đông còn dính ít mùn cưa, lấy làm lạ hỏi: "Tiểu Đông, đệ còn biết điêu khắc gỗ à? Nhóc con này cũng khá đấy, học từ ai vậy?"

Dương Tiểu Đông gãi đầu ngượng ngùng: "Đệ tự mày mò thôi, đệ thích lắm, nhưng chỉ biết khắc mấy thứ đơn giản như chim nhỏ, gà con, heo mập... đều đặt ở đầu giường ấy."

"Có sở thích là chuyện rất đáng quý." Vu Kiều vỗ vai cậu, khích lệ, "Hôm nào cho ta xem thử mấy món đệ khắc nhé, lát nữa ta tìm ít gỗ dễ khắc đem về cho."

"Dạ!"

Gọi Tiểu Đông lên núi không chỉ để nhặt củi, mưa vừa tạnh, trong rừng mọc lên nhiều nấm, Vu Kiều lại không phân biệt được loại nào độc, loại nào ăn được, nên dẫn Tiểu Đông đi là hợp lý nhất.

"Lát nữa về ăn cơm nhà ta nhé, làm mì trộn nước sốt nấm, ta nấu món đó là ngon số một luôn!" Vu Kiều vừa nói vừa hái hai cây nấm mỡ lớn bỏ vào sọt, rồi phát hiện một bãi nấm nữa, hí hửng ra tay lia lịa.

Trong vùng này có nhiều nấm, nhưng trên đất lại lổn nhổn dấu chân, có vẻ đã có người tới hái mấy lần rồi.

Nơi có dấu chân tức là an toàn, Vu Kiều cứ theo lối mòn mà đi. Không ngờ lại bị một chiếc lá lớn mọc chìa ra làm xước tay.

"Sao tẩu tử lại chạm vào lá này, có độc đấy, đụng phải ngứa tay đấy!" Dương Tiểu Đông cuống lên kéo cậu tránh ra.

Vu Kiều nhíu mày, càng nhìn càng thấy quen, hình dáng giống lá sen, nhưng nhọn và dài hơn, nụ hoa thì vàng nhạt hình giống hoa Phật, giống như cành lá của loại đồ thường ăn được.

Đúng rồi! Đây chẳng phải là lá khoai sọ sao!

Vu Kiều nhặt một cành cây nhỏ định đào thử xem, nhưng bị Dương Tiểu Đông ngăn lại: "Tẩu tử, cái này có độc mà, nương đệ bảo không ăn được, chạm vào là ngứa, đừng động vào."

"Các người từng đào rồi à?" Vu Kiều kinh ngạc, "Cái này nấu chín lên ăn rất ngọt, sao lại bảo có độc?"

Vừa nói, cậu vừa đào lên một củ, đúng thật là khoai sọ. Nhưng Dương Tiểu Đông vẫn lắc đầu: "Cái này đen sì sì, gọt ra bên trong cũng chẳng sáng, nhìn đã thấy độc. Nương đệ bảo năm xưa mất mùa có người từng đào ăn thử, nhưng vừa chạm vào đã ngứa ngáy khắp người, nên sau này chẳng ai dám ăn nữa, ngay cả đại phu trong thôn cũng bảo không ăn được."

Nghe cậu nhóc nói lời đáng sợ, Vu Kiều lại bật cười: "Cái này là của quý đó! Mau đào thêm ít đem về, trong tay ta, khoai sọ đảm bảo còn ngon hơn cả thịt!"

Dương Tiểu Đông vẫn thấy ớn, nhưng tin tưởng tẩu tử, nên cũng nhặt cành cây phụ đào.

Lúc xuống núi, hai sọt đầy ắp, một sọt nấm, một sọt khoai sọ, đúng là thu hoạch không ít.

Sắp đến đầu thôn, bất ngờ đụng phải Trương Tiểu Mạn đang ngẩng cao đầu đi tới. Vu Kiều không buồn để ý, Dương Tiểu Đông lễ phép gọi: "Đại bá nương ạ."

"Chà, nghe nói giàu to rồi cơ mà, sao vẫn còn đi nhặt đồ rừng ăn thế này, không sợ trúng độc à?" Trương Tiểu Mạn nhìn Vu Kiều đầy châm chọc, quần áo chẳng phải loại vải đắt tiền, trên đầu còn cài cái trâm gỗ bình thường, chẳng có dáng vẻ nhà khá giả gì cả. Trong lòng bà ta thầm cười khẩy.

Khác hẳn với mình — Trương Tiểu Mạn vừa đính hôn cho con trai với con gái nhà Vương lão ngũ nuôi heo, bên thông gia hứa sau khi thành thân sẽ xây cho đôi trẻ một căn nhà ngói xanh, cả thôn Dương Liễu chỉ có nhà trưởng thôn mới có nhà ngói xanh. Đến lúc ấy, Trương Tiểu Mạn bà đây sẽ được nở mày nở mặt!

Nghĩ đến đó, bà ta càng coi thường Vu Kiều, bán hàng ngoài chợ thì có thể mơ xây được nhà ngói à?

Hừ!

Khi đi ngang qua, bà ta còn cố ý hất vai va vào sọt của Vu Kiều.

"Tẩu tử, đại bá nương giờ kiêu quá rồi, con bà ấy chỉ mới đính hôn với nhà nuôi heo kia thôi mà cứ như bà ấy lấy chồng ấy!" Dương Tiểu Đông bực bội nói.

Vu Kiều nhìn cậu ngạc nhiên, thầm nghĩ: đứa nhỏ này lúc nào lại lanh lợi thế?

"Tiểu Đông, người ta ganh tị ấy mà. Người càng thiếu cái gì thì càng muốn khoe cái đó, chúng ta không cần chấp, về nhà nấu đồ ngon ăn thôi."

Hai người bận rộn trong bếp, còn ở trấn trên, Dương Hoa cũng định về sớm, ghé tiệm bánh mua ít đồ ăn vặt cho Vu Kiều.

Vừa định cáo từ Phương tiên sinh, ngoài cửa đã có tiếng mấy học trò hô: "Lại giúp một tay, nặng chết mất!"

Phương Tử Minh hiếu kỳ buông sách chạy ra, lát sau liền quay lại gọi: "Đại bá, Dương huynh, mau ra đây, Dương Khánh Sinh bị thương rồi!"

Người được đưa vào nằm trên ghế gỗ, mấy học trò vừa đặt xuống đã thở hổn hển kể: "Phương tiên sinh, Khánh Sinh đến tiền trang ở hẻm Bình An vay tiền, chẳng những không vay được còn bị đòi nợ, thế là bị đánh. Chúng ta đi ngang thấy mới đưa về đây. Giờ xin cáo từ."

Phương tiên sinh gật đầu tiễn họ, rồi xoay người lại, sắc mặt âm trầm, lông mày nhíu chặt như kẹp được ruồi, nghiêm giọng: "Khánh Sinh, ngươi suốt ngày ham chơi lười học thì thôi đi, còn dám đến tiền trang vay tiền! Trước ngươi bảo nhà khó khăn, ta còn miễn học phí cho, vậy số bạc đó ngươi dùng vào việc gì?"

Dương Khánh Sinh nằm đó, nửa khuôn mặt bên phải sưng vù, khóe miệng và hốc mắt bầm tím, cánh tay trái như bị trật khớp, rũ xuống bất lực, áo quần lấm lem bùn đất dấu giày, trông vô cùng thảm hại.

Thấy nhiều người quen chứng kiến cảnh này, đặc biệt là đại ca tiện nghi Dương Hoa cũng đang lặng lẽ nhìn mình, gã xấu hổ đến đỏ mặt, chỉ có thể né tránh ánh mắt người ta, lắp bắp đáp: "Ta... ta mượn tiền để mua sách, còn để giao lưu kết bạn nữa... đọc sách cũng cần tiền ăn, tiền xem hát mà..."

"Nói dối!"

Phương tiên sinh tức giận bước tới, run tay chỉ vào gã, "Trước mặt tiên sinh và huynh trưởng còn dám ngụy biện, ngươi còn mặt mũi nhận là người đọc sách sao? Từ nay trở đi ta không còn là tiên sinh của ngươi nữa, về nhà đi!"

Bị đuổi học trước mặt bao người, Dương Khánh Sinh vốn sĩ diện mặt mày tái mét, những chỗ sưng vù lên nhìn càng khó coi, nghẹn cổ cãi lại: "Không học thì thôi! Ta thi bao năm chẳng đỗ cái gì, không phải vì ngươi dạy kém sao!"

"Ngươi!" Phương tiên sinh tức đến không buồn cãi lại, phất tay áo bỏ đi. Ra đến cửa lại gọi, "Dương Hoa ra đây."

Từ lúc Dương Khánh Sinh bị đưa về, Dương Hoa vẫn không lên tiếng. Ban đầu còn nghĩ tuy đệ đệ này ham chơi nhưng biết tự xử lý, ai ngờ lại rước về cả người thương tích. Đoán biết chuyện này đã chạm đến giới hạn của Phương tiên sinh, chắc chắn sẽ bị đuổi khỏi học đường.

"Dương Hoa, đệ đệ ngươi thật quá hỗn, ta dạy hắn bao năm, chẳng những không dạy được chữ nghĩa mà đến đạo làm người cũng chẳng dạy được. Lòng ta thật áy náy, sau này cũng không còn gì để dạy hắn nữa, ngươi đưa hắn về đi." Phương tiên sinh dịu giọng, thở dài, giọng buồn bã.

Nhưng ông vẫn không yên tâm, dặn thêm: "Kỳ thi sắp đến, đừng để nó ảnh hưởng đến ngươi. Tương lai của ngươi quan trọng hơn."

Dương Hoa gật đầu: "Thưa tiên sinh, học trò hiểu."

Vốn định đi bộ về, nhưng giờ phải chở thêm người bị thương, đành phải thuê xe trâu, rẻ nhất cũng tốn 15 văn, số tiền này không tiêu không được.

Dương Hoa không nói gì, nhưng Phương Tử Minh bên cạnh thì làu bàu: "Vì hắn mà tốn tiền, thật không đáng."

Phương Tử Minh cố ý không hạ giọng, câu này rơi vào tai Dương Khánh Sinh không sót một chữ, gã lập tức hất tay đối phương ra.

Phương Tử Minh ném bọc hành lý lên xe, lui lại một bước, thẳng thừng nói: "Nếu không phải nể mặt Dương huynh, ngươi tưởng ta muốn giúp chắc? Cầm lấy đồ, đi mạnh giỏi!"

Nói rồi chắp tay với Dương Hoa, quay lưng bỏ đi.

Dương Hoa cũng lên xe, vừa khéo thấy ánh mắt Dương Khánh Sinh nhìn theo đầy giận dữ và oán độc, bèn cố ý ngồi cách xa gã, chọn chỗ sau lưng lão phu xe, giữ khoảng cách dài bằng cả cánh tay. Người kia cũng đã quay mặt đi không muốn nhìn.

Lão phu xe là người thích nói chuyện, biết Dương Hoa là người đọc sách còn hỏi vài chuyện về vấn đề học hành của cháu trai mình. Đường đi cũng không quá lâu, đến cổng nhà họ Dương thì xương cốt của Dương Khánh Sinh, bị đánh nhừ từ đầu, đã gần như rã rời.

Lại là Dương Khánh Nhạc phát hiện ra trước, khi Dương Hoa vừa xuống xe, hai vợ chồng kia cũng vội chạy ra. Trương Tiểu Mạn thấy con trai mình thê thảm như vậy thì hét toáng lên, lập tức nhào tới vừa khóc vừa liếc Dương Hoa: "Trời ơi con ơi là con, thằng nào ác đức đánh con thành ra thế này, muốn lấy mạng nương rồi à! Cùng một nhà sao lại nỡ xuống tay độc như vậy chứ!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.