"Ngươi sớm đã nhìn ra rồi phải không, tâm ý của ta đối với hắn là gì."
Ánh mắt Vu Kiều rơi xuống gương mặt nàng, Phương Oanh Oanh dung mạo tú lệ, trong mắt lại mang khí thế không cam chịu, cũng nhìn lại cậu.
"Ngươi vừa ý huynh ấy, chứng tỏ huynh ấy là người đáng để ngưỡng mộ, ta không có gì dị nghị."
Sắc mặt Phương Oánh Oánh khựng lại, kinh ngạc hỏi: "Ngươi cứ yên tâm về hắn thế sao? Nếu cha ta đích thân mở miệng làm mai, Dương Hoa chưa chắc đã từ chối."
"Nhưng Phương tiên sinh đâu có mở miệng, phải không?" Vu Kiều tự nhận đã đoán ra tâm tư cô nương này, mà nàng cũng chẳng khiến cậu có chút cảm giác nguy cơ nào, chỉ nhẹ giọng khuyên nhủ: "Có vài thứ phải tranh thủ mới có cơ hội, lỡ mất thời điểm thì muộn rồi. Phương cô nương ăn nói hào sảng, tâm tư linh động, lại càng có phần tiêu sái, hẳn sẽ không vì chuyện này mà vướng bận quá lâu đâu."
Mắt Phương Oánh Oánh hơi mở to, rồi bật cười tự giễu: "Dương Hoa ca cưới ngươi, xem ra quả nhiên không chọn sai. Thôi, đồ của người khác ta cũng chẳng muốn tranh."
Một cuộc đối thoại chẳng coi là gay gắt đã như thế mà kết thúc. Ra khỏi cổng Phương gia, ánh nắng xuyên qua ngọn cây, chiếu thành bóng loang lổ, soi gương mặt nghiêng của Vu Kiều càng thêm trắng nõn trong trẻo.
Dương Hoa như thường ngày tự nhiên nắm lấy tay Vu Kiều, lòng bàn tay hắn truyền đến độ ấm quen thuộc, lực đạo lại chẳng nhẹ, như nắm được rồi là chẳng muốn buông.
Khóe môi hắn hơi nhếch lên, trong mắt đầy ý cười vụn vặt. Vu Kiều ôm lấy cánh tay hắn, khẳng định hỏi: "Có phải huynh nghe thấy bọn ta nói chuyện rồi không?"
"Ừ."
"Vậy ta nói như thế có làm mất mặt huynh không?"
Bước chân Dương Hoa không dừng, tay trái hơi dùng lực kéo Vu Kiều vào trong lòng, nâng bàn tay mười ngón đan xen của hai người lên trước mặt, cúi đầu nói: "Đệ là phu lang của ta, nhà này đệ làm chủ, Đệ tin ta là được."
Khi hai người tay trắng, Dương Hoa còn chưa từng nói sẽ bỏ mặc cậu, Vu Kiều tin rằng sau này cũng sẽ không có ngày hắn ba lòng hai dạ.
Hai người nhìn nhau cười, trong mắt chỉ còn bóng dáng của đối phương, chẳng dung nạp thêm bóng dáng nào khác.
Ngày tháng trôi nhanh, thoáng chốc cái nóng cuối hạ cũng qua, hay bằng gió thu hiu quạnh và khí lạnh dần len lỏi.
Thời tiết chuyển lạnh, sáng sớm lên trấn bày hàng quá vất vả, hơn nữa nước đường cũng không hợp để bán mùa đông, Vu Kiều tạm gác việc bày sạp lại.
May nhờ có Tiền chưởng quầy giới thiệu, việc đặt làm điểm tâm riêng của Vu Kiều ngày càng đắt khách.
Khách phần lớn là nhà có tiền có thế, không chỉ có chưởng quầy trong huyện thành mà còn cả người ở phủ thành. Những người này làm ăn hay tình nghĩa qua lại đều phải vừa có mặt mũi vừa có chất lượng. Vu Kiều muốn xây dựng danh tiếng, không chỉ ở hình thức và hương vị bánh mà cả hình thức đóng gói cũng phải chỉnh tề đẹp đẽ. May sao công phu không phụ lòng người, việc buôn bán quả nhiên đi lên.
Ngày thường chủ yếu làm 4 loại điểm tâm, trong đó bánh quả hồng kẹp nhân óc chó đúng mùa vụ vốn rẻ, trời trở lạnh, bánh hồng dự trữ liền phát huy tác dụng, giá bánh cũng thuận thế tăng thêm một hai văn.
Đơn bánh cơ bản ngày nào cũng có, được ưa chuộng nhất vẫn là bánh nướng trứng chảy. Thẩm Vương gia muối trứng vịt rất khéo, lòng đỏ trứng chảy dầu, làm ra bánh trứng muối ngọt béo tinh tế, khách đều yêu thích.
Lần đến nhà Phương tiên sinh bái phỏng, Phương Tử Minh có nhắc đến việc làm thơ. Ba ngày sau quả nhiên đưa Dương Hoa hai bài thơ để chọn, còn cười hỏi có thể nâng tầm điểm tâm một chút hay không.
Vu Kiều khó mà lựa chọn, cuối cùng quyết định khắc cả hai bài lên hộp đóng gói. Cậu thiết kế hai loại hộp, bên trong có lót giấy dầu, tinh xảo đẹp mắt. Hộp tuy tốn kém, nhưng khách vẫn tranh nhau mua, không lo lỗ vốn.
Lâu dần, việc làm ăn ổn định đến mức khiến người ta hâm mộ, thậm chí có người cùng nghề muốn mua bí phương. Vu Kiều tạm thời không định bán, giữ chặt bản lĩnh trong tay mới an tâm.
Cứ thế mỗi ngày chỉ bận vài canh giờ ở nhà, làm xong thì dùng xe bò chở ra trấn, bạc kiếm được còn nhiều hơn bày quán.
Mùa đông sắp tới, mấy hôm nay trời quang, dưới chân tường phơi hai hàng đầy cải trắng. Trong vườn nhỏ cũng thu hoạch được nhiều, một phần muối dưa, một phần cất trong hầm để ăn dần. Nhà thường dân cũng đủ ăn qua mùa.
Vu Kiều đã sớm mua mấy cái vại lớn, chờ thu đến để muối dưa cải.
Lúc rảnh rỗi hàn huyên với hàng xóm, cậu cố ý hỏi mùa đông mọi người ăn gì, hỏi một vòng chẳng ai nhắc đến dưa cải, nghĩ là họ không biết cách ăn này.
Dưa chua nấu sườn, canh giết lợn, hay dưa chua nấu miến đều là món cực ngon, Vu Kiều vốn thích vị ấy, chỉ không biết hợp khẩu vị Dương Hoa không.
Dương Hoa giúp cậu xử lý cải trắng, bỏ gốc, lá già, lá xấu, rồi chẻ dọc cây cải, như vậy muối sẽ nhanh ngấm hơn.
"Tiểu Kiều, nhiều thế này có ăn hết nổi không?"
Dương Hoa nhìn năm sáu chục cây cải đã xử lý xong, không nhịn được hỏi: "Chẳng lẽ cả mùa đông chỉ ăn cải thôi à?"
Vu Kiều liếc hắn một cái, bật cười, giọng hơi nhấn: "Hai người chúng ta sao mà ăn hết được, đây là để biếu cha nương nếm thử nữa. Chờ muối xong ta dùng dưa cải làm cho huynh vài món, huynh sẽ biết nó ngon đến mức nào!"
Về chuyện bếp núc, Vu Kiều nói gì Dương Hoa tin nấy. Hắn theo chỉ dẫn, xếp cải vào vại, từng lớp từng lớp ép chặt, mỗi hai lớp rắc một nắm muối hột, trước tiên để nó rỉ nước, hôm sau đổ nước ngập cải là được.
Trong lúc rải muối, Vu Kiều chợt nghĩ: "Hoa ca, chẳng trách mọi người đều bảo chưa từng ăn dưa muối, muốn muối cái gì cũng tốn muối quá. Huynh xem, một vại dưa cải này ít thì cũng tốn bốn năm tiền muối hột, dân thường nào mà nỡ."
"Nếu quả thực ngon như đệ nói, vậy cũng đáng thôi." Dương Hoa bất chợt sinh chút hiếu kỳ, cũng muốn nếm thử vị của dưa cải.
"Đừng gấp, muối một tháng là ăn được rồi."
Vu Kiều ngoắc hắn, hai người cùng nhau nâng một tảng đá lớn đè lên vại, chờ khi tảng đá chìm xuống trong nước thì dưa cải cũng đã muối xong.
Bận rộn đến chiều, gió thu lạnh tràn vào sân, tiết giao thu đông thời tiết thay đổi thất thường, Dương Hoa đẩy Vu Kiều vào nhà, còn mình thì đi bếp nhóm lửa sưởi giường đất.
Vu Kiều vào nhà hà hơi, cậu sợ lạnh nên đã sớm mặc áo bông. Mùa đông là khó chịu nhất, chẳng những phải mặc dày mà còn phải chuẩn bị củi than để sưởi.
Than là xa xỉ phẩm, nhà trong thôn có chậu than để sưởi chẳng mấy, suy cho cùng vẫn là tiếc bạc, thà chịu lạnh còn hơn tiêu tiền.
Nửa năm nay Vu Kiều và Dương Hoa đã dành dụm được không ít bạc, nhất là từ khi mùa đông không bày quán, chỉ chuyên làm đơn điểm tâm đặt riêng, cũng coi như nguồn thu ổn định. Người trong thôn đều cực kỳ hâm mộ, ngày ngày dòm xem xe bò nhà họ từ trấn chở về bao nhiêu đơn.
Thậm chí có kẻ lén tính toán, nói hai người một ngày kiếm 5 lượng bạc, cả thôn cộng lại cũng chẳng bằng!
Lời này quả thực hơi khoa trương, nhưng Vu Kiều và Dương Hoa vốn không để tâm tin đồn trong thôn. Chỉ là nghe thấy tin ấy thì cũng ngẩn người, Vu Kiều ngơ ngác nghĩ: "Hử? Thiếu mất 4 lượng bạc là ai bù cho ta vậy?"
Hai người đang ngồi bên bàn tính toán, Dương Hoa nghiêng đầu hôn lên tóc cậu, bảo cậu đừng bận lòng rồi đổi đề tài: "Mấy ngày trước huyện học có tin, nói tháng sau có thể nhập học rồi."
Hai người sớm đã bàn bạc, đi đâu cũng phải cùng nhau. Dương Hoa vào huyện học, đương nhiên Vu Kiều cũng đi, vậy thì phải thuê nhà ở tạm.
Giờ làm điểm tâm cũng cần một căn bếp rộng, Vu Kiều nghĩ bọn họ có thể trước ngày nhập học đi huyện thành tìm nhà, có chỗ hợp thì thuê.
Vu Kiều đếm số bạc trong tay, tính toán: "Hoa ca, chúng ta hiện có một 145 lượng, thuê nhà chắc chắn đủ. Nhưng ta không muốn thuê lớn quá, chỉ có hai chúng ta ở, nhỏ một chút cũng không sao. Hơn nữa sang năm là năm thi Hương, huynh chắc chắn cũng phải đi thi, trước cứ thuê một năm, đến lúc có kết quả rồi tính tiếp."
Dương Hoa gật đầu: "Bạc trong tay có nên gửi một phần vào tiền trang, ta lo ở huyện thành đông người lộn xộn, không an toàn."
"Huynh nói đúng, Hoa ca, chúng ta đi tìm tiền trang đáng tin, trong tay chỉ giữ ít bạc lẻ thôi." Vu Kiều đã hỏi Vu Chính, huyện thành có một chi nhánh tiền trang từ kinh thành, tín dụng tốt, quy mô lớn, những chưởng quầy có tiền đều gửi vàng bạc châu báu ở đó.
"Đến lúc đó mời đại ca cùng đi, ca ấy quen biết nhiều, để ca giúp chúng ta lo liệu."
Vu Kiều nói xong lại lắc đầu, mặt xụ xuống: "Thôi đừng lo liệu sớm thế, lòng ta rối lắm, đợi đến khi ấy rồi tính."
Dương Hoa ôm lấy cậu, trán tựa vào tóc, giọng trầm thấp: "Nói thật, ta cũng không nỡ bỏ tiểu viện này, chúng ta ở đây nửa năm rồi, đây là căn nhà đầu tiên của chúng ta."
"Ta cũng không nỡ, ngôi nhà này ta cũng dốc lòng sửa sang, huynh xem tấm rèm cửa kia là ta dùng vải vụn ghép thành. Nhưng Hoa ca, ta đã sớm nghĩ thông rồi." Vu Kiều cúi đầu tựa vào cổ hắn, vòng tay ôm eo điều chỉnh tư thế thoải mái, ngoan ngoãn nhắm mắt: "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, ở đâu cũng là nhà."
"Tiểu Kiều, có đệ là ta đã mãn nguyện."
Mái tóc mềm mượt lướt qua cằm hắn, Dương Hoa ôm lấy cơ thể ấm áp trong lòng, trong tim dâng lên từng đợt ấm áp, mười ngón tay đan chặt hơn, lực đạo lớn như như muốn nắm trọn cả đời.
Dương Hoa rủ mắt, tánh nhìn hòa lẫn vui mừng và thỏa mãn, nhìn thẳng vào mắt Vu Kiều: "Gặp được đệ là may mắn lớn nhất đời ta."
Trong phòng chưa lạnh lắm, hai người tựa vào nhau một lát, Dương Hoa ôm Vu Kiều vào ổ chăn, rồi nhanh nhẹn xuống bếp nấu nước nóng, rồi đổ vào túi chườm đặt vào chăn.
Vu Kiều tận hưởng sự chăm chút tỉ mỉ của Dương Hoa, sau khi rửa ráy ấm áp sạch sẽ liền lấy áo ngủ định mặc vào, lại bị đôi tay to giữ lại.
Dương Hoa siết chặt cánh tay kéo người vào lòng, hôn khẽ một cái lên má: "Đã ngủ ngay rồi sao? Có muốn làm chút chuyện khác không?"
Khi hỏi câu ấy, tay Dương Hoa vẫn không buông lỏng, ánh mắt lại càng thêm dịu dàng, từ từ áp sát lại gần.
Chóp mũi hai người kề gần, Vu Kiều nhịn không được nghĩ: Dương Hoa quả nhiên đã thay đổi, ở chuyện này chẳng còn chút bộ dáng của thư sinh ngây ngô thật thà năm xưa nữa.
Nhân lúc hơi ấm quanh người chưa tản, Vu Kiều cũng chẳng ngại, nâng gương mặt tuấn tú trước mắt hôn nhẹ. Thấy cậu đồng ý, cổ họng Dương Hoa bật ra tiếng cười, lập tức giơ tay kéo chăn phủ xuống, che đi một phòng xuân sắc.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]