Hồi thi viện ở huyện thành gần nhà nên Vu Kiều không đi cùng, lần này đi châu phủ không chỉ đường xá xa xôi, mà ngày thi lại kéo dài, mọi mặt đều cần người chiếu cố.
Huống chi một chuyến đi rồi về mất hơn nửa tháng, bảo Vu Kiều một mình ở nhà chờ hắn, cậu cũng không đồng ý.
Dương Hoa dựa vào đầu giường, ôm eo kéo người vào trong ngực gần sát hơn một chút, khẽ v**t v* mặt cậu: "Đương nhiên phải đi cùng, để đệ một mình ở nhà ta cũng không yên lòng."
"Vậy thì chúng ta xuất phát vào ngày kia, ngày mai gọi mọi người đến ăn một bữa cơm, xem như đưa tiễn." Vu Kiều đề nghị, "Lần trước ăn lẩu, Ninh ca nhi và Ngộ Nhi có việc nên không tới, lần này nhất định phải tề tựu đông đủ."
"Đều nghe đệ, ngày mai ta đi thuê một chiếc xe ngựa thoải mái, ngày kia lên đường."
Vu Kiều tựa trong ngực hắn bẻ ngón tay tính toán muốn chuẩn bị đồ đạc gì, Dương Hoa chỉ thấy người nho nhỏ trong ngực lẩm bẩm quá đáng yêu, nghĩ vậy rồi đưa bàn tay đang đặt trên eo đối phương đổi hướng luồn vào trong áo.
Khi Vu Kiều ý thức được hắn muốn làm gì thì cả người đã bị đè xuống gối, nằm gọn trong lòng hắn.
Dương Hoa hôn cái mũi cao nhỏ của cậu, thấp giọng dỗ dành: "Ngày mai lại nói tiếp."
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, suy nghĩ của Vu Kiều đã bị người trước mắt mang đi xa.
Sáng hôm sau, Dương Hoa đi thuê xe, lại mua thức ăn, khi trở về Vu Kiều còn ngái ngủ, mới ngồi dậy, mơ mơ màng màng vuốt xiêm y.
Dương Hoa thấy thế bèn cầm lấy áo giúp cậu mặc vào: "Ta đã nói với Khang Trí và Phương Tử Minh, lát nữa đệ sang bên cạnh gọi Ninh ca nhi và Ngộ Nhi, ta đi lấy nước ấm cho đệ rửa mặt."
Tối qua quấn quýt tới khuya, Vu Kiều còn chưa tỉnh hẳn, đầu óc xoay chuyển chậm, vừa nghe vừa gật đầu. Lúc đứng dậy, eo dùng chút sức đã thấy đau, cậu "hừ" một tiếng, đẩy vai hắn bất mãn: "Tối hôm qua lại tới nửa đêm mới ngủ, mệt muốn chết."
Dương Hoa đang cúi đầu đi giày cho cậu, nghe vậy thì ngước lên hỏi: "Vậy sau này còn muốn nữa không?"
Vu Kiều dù oán trách nhưng cũng không thật sự ghét hay có cảm giác muốn từ chối, ngoan ngoãn gật đầu: "Vẫn muốn."
Dương Hoa vô cùng hài lòng, cười thoả mãn ôm người đi rửa mặt.
Ninh ca nhi biết bọn họ sắp đến phủ thành đi thi, cũng nhớ thương muốn tới xem. Ngộ Nhi dậy rồi thì y dẫn con qua, lúc này đang cùng Vu Kiều nhặt rau trong bếp.
"Ninh ca nhi, ngươi từng đến phủ thành chưa? Từ đây đến đó mất một ngày đường."
"Ta chưa đi, từ khi Ngộ Nhi sinh ra, ta vẫn ở huyện thành này, một bước cũng chưa ra ngoài, đã ba năm rồi. Nhưng huyện cách phủ cũng không xa, hai người đi xe ngựa phải giữ kỹ tài vật, nghe nói đến kỳ khảo thí hay có cướp đường, sơn phỉ."
Vu Kiều đáp: "Yên tâm, xe ngựa Dương Hoa thuê nhìn qua trông rất bình thường, chỉ thêm nhiều đệm mềm bên trong, vừa giảm bớt mệt mỏi, vừa không dễ khiến người khác chú ý."
"Vẫn là các ngươi chu đáo."
Hai người ở trong bếp nấu cơm, Ngộ Nhi theo Dương Hoa học chữ trong phòng, chẳng mấy chốc Khang Trí và Phương Tử Minh cũng đến.
Khang Trí vừa vào cửa, từ xa thấy Dương Hoa ôm một đứa nhỏ trong lòng, bèn giả vờ kinh ngạc trêu: "Mới có mấy ngày không tới, hài tử của Dương huynh đã lớn thế này rồi ư?"
Dương Hoa buông sách xuống, bảo Ngộ Nhi chào họ.
"Chào thúc thúc ạ."
Ngộ Nhi tuy cả ngày theo Ninh ca nhi giống như đi chơi, nhưng cũng không nhút nhát, thấy người thì ngọt ngào gọi, nhìn diện mạo hai vị thúc thúc tuấn tú lại nho nhã, càng mỉm cười ngọt lịm.
"Ôi, nhóc con này lớn lên thật xinh." Khang Trí nhìn liền thấy quen mắt, muốn nựng má, Phương Tử Minh cũng thích trẻ con, hai người vừa cho kẹo vừa dạy đọc thơ, trong thoáng chốc đã cướp mất Ngộ Nhi từ tay Dương Hoa.
Đến trưa thì nắng càng gắt, đồ ăn cũng đã nấu xong, Ninh ca nhi bưng đồ vào nhà chính, vừa vào đã thấy hai vị thư sinh đang chọc Ngộ Nhi cười khanh khách, mặt nhỏ đỏ bừng.
Y cũng mỉm cười theo, nhưng trong phòng không ai chú ý, nên y cũng không lên tiếng, quay người trở lại bếp.
Vu Kiều làm tám món một canh thêm một điểm tâm ngọt, bày lên bàn rồi gọi: "Ăn cơm thôi!"
Ngộ Nhi thấy cha, mông nhỏ trượt khỏi ghế chạy lại, Vu Kiều đi trước, Quan An Bình ở phía sau bế con cùng vào.
Vu Kiều giới thiệu xong liền bảo mọi người ăn, một bàn đồ ăn đầy đủ sắc hương vị, chỉ ngửi thôi đã muốn động đũa.
Vu Kiều gắp cho Ngộ Nhi miếng sườn hầm mềm, Quan An Bình gắp thêm rau xanh cho bé, trên bàn ai nấy đều động đũa, Phương Tử Minh mải ăn không rảnh chuyện khác, chỉ có Khang Trí nhìn ra tâm tư nặng nề. Ánh mắt hắn thường xuyên đảo qua Quan An Bình và Ngộ Nhi, rồi lại lập tức rời đi.
Cơm trưa xong xuôi, Dương Hoa để ý thấy hắn khác thường, toan gọi ra bếp hỏi: "Khang huynh, sao ngươi cứ nhìn chằm chằm cha con Quan An Bình vậy? Có phải quá thất lễ rồi không?"
"Ôi chao, đầu ta loạn hết cả lên rồi." Khang Trí kéo đối phương vào bếp, hạ giọng: "Dương huynh còn nhớ ta từng nói về biểu ca ta không? Cái người từng một mực đuổi theo biểu ca ta bày tỏ tình cảm, chính là vị trong phòng kia kìa — Quan An Bình đó!"
Dương Hoa kinh ngạc: "Ngươi chắc không nhận nhầm chứ?"
Khang Trí quả quyết: "Ta ở kinh thành đã từng gặp qua y. Nhưng ngoài biểu ca ta, e chẳng ai lọt vào mắt y, nên tất nhiên y không biết ta. Biểu ca ta đã tìm y hơn ba năm, không chút tin tức, không ngờ lại gặp được ở huyện thành này, hơn nữa nay y đã có hài tử rồi."
"Vậy ngươi tính thế nào?" Dương Hoa hỏi.
Khang Trí cũng lúng túng chẳng biết phải làm sao. Nhớ năm đó, Ninh ca nhi đối với biểu ca hắn thật lòng, nhưng biểu ca lại có tính tình quá lạnh lùng, hẳn đã làm người đau lòng nên mới rời đi. Huống chi giờ Ninh ca nhi đã có con, chuyện này còn cần nói cho biểu ca biết không?
Dù sao cũng là chuyện nhà người ta, Dương Hoa không tiện xen vào, chỉ bảo hắn về suy nghĩ kỹ đã rồi hẵng tính tiếp.
Nhìn Khang Trí gãi đầu bỏ đi, Dương Hoa đành lắc đầu, quay người qua thu dọn bếp núc.
Đồ dùng bút mực cho khảo thí thì Vu Kiều chuẩn bị hai bộ, trước khi đi cẩn thận kiểm tra mấy lần, mang thêm mấy quyển thoại bản có ý tứ, chắc chắn không thiếu gì mới lên xe ngựa.
Lộ trình đến phủ thành hoá ra lại buồn tẻ hơn hẳn so với tưởng tượng, tay trái Dương Hoa cầm sách ôn tập, Vu Kiều thì gối đầu trên đùi hắn đọc thoại bản, chẳng bao lâu đã ngủ quên, sách cũng trượt khỏi tay.
Thời tiết nóng bức, Vu Kiều ngủ đến mức trán và chóp mũi đều lấm tấm mồ hôi, ánh mắt Dương Hoa vẫn không rời khỏi cậu, lúc thì lấy khăn lau mồ hôi, lúc lại phe phẩy cho sợi tóc rối bay đi.
Xe ngựa lắc lư, cuối cùng cũng tới một trạm dịch.
Vài ngày gần đây thí sinh các huyện đều đổ về đi thi, dọc đường có người ngồi xe bò, có kẻ cõng rương sách đi bộ, cũng không ít xe ngựa trang trí hoa lệ. Thí sinh chen chúc trong dịch quán trà quán, đi đến đâu cũng nghe thấy lời bàn luận chuyện thi hương.
Xa phu bên ngoài hô vài tiếng, hỏi bọn họ có cần ăn uống gì hay không.
Vu Kiều dụi mắt ngồi dậy, lúc này mới phát hiện chân đã tê rần, Dương Hoa liền xoa bóp cho cậu: "Chúng ta xuống đi dạo giãn gân cốt đi, có khi đến tối mới có thể vào thành."
Hai người vòng quanh đi dạo một lát, bên ngoài trời nóng nên chẳng trì hoãn thêm, lại lên xe.
Trên xe, Vu Kiều mang theo điểm tâm và bánh ngô. Dịch quán dọc đường cũng có bán đồ ăn, nhưng mệt mỏi xe cộ dễ dẫn tới tình trạng khó tiêu hóa, chẳng bằng ăn đồ nhà tự chuẩn bị còn yên tâm hơn.
Đến bữa cơm trưa, Vu Kiều ăn nửa cái bánh bao thì không nuốt nổi nữa, đưa phần còn lại cho Dương Hoa, sau đó lại mệt mỏi rã rời.
Cậu chống cằm nhìn Dương Hoa ăn, một lát mí mắt cũng díp lại, ngồi dựa vào đệm rồi ngủ tiếp.
Xem ra tiểu phu lang của hắn thật sự chán đi đường, chỉ muốn một giấc ngủ tới thẳng nơi thôi.
Dương Hoa nhanh chóng ăn xong lương khô, nhẹ nhàng nâng đầu cậu đặt lên đùi mình, rồi cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đến khoảng cuối giờ Dậu, xe ngựa rẽ vào quan đạo trước cửa thành, xa phu đánh thức hai người chuẩn bị vào thành.
Sắp tới thi hương, thủ vệ cửa thành cung được tăng cường, người vào thành đều bị tra xét kỹ càng, đề phòng có kẻ gian trà trộn gây náo loạn.
Được cho qua cửa thành, xe ngựa thuận lợi vào trong.
Tiền trang nhà Khang Trí ở phủ thành có mấy chi nhánh, vậy nên cũng không cần ở khách đ**m, nhưng hắn giúp Phương Tử Minh và Dương Hoa đặt một khách đ**m yên tĩnh sạch sẽ, giá cả lại hợp lý trước .
Ân tình này Dương Hoa và Vu Kiều đều ghi nhớ trong lòng, nghĩ sau này phải cảm ơn tử tế.
Học sinh từ các huyện tụ về không chỉ dăm ba người, có cả người vừa thi đậu tú tài năm trước, cũng có kẻ nhiều lần thi trượt. Bọn họ tụ tập về phủ thành khiến giá phòng khách đ**m tăng vọt gấp mấy lần.
Học sinh nhà nghèo thuê phòng tồi tàn, giường chung mà cũng mất bảy tám chục văn một đêm, thật sự quá đắt.
Nhờ có Khang Trí giúp đỡ, phòng thượng hạng ở khách đ**m này chỉ cần 60 văn một ngày, lại kèm ba bữa cơm và nước ấm, quả thật rất tốt.
Trả tiền công cho xa phu xong, Dương Hoa dẫn Vu Kiều còn ngái ngủ xuống xe, lập tức có tiểu nhị ra đón tiếp.
Khách đ**m này có khoảng bốn tầng lầu, bảng hiệu lớn, cửa treo đèn lồng đỏ thẫm, nhìn khá khí phái. Hơn nữa cách trường thi chỉ 15 phút đi bộ, vị trí cực tốt, tự nhiên thành nơi nhiều thí sinh chọn để dừng chân.
Khi bọn họ bước vào, đại sảnh đã có không ít thư sinh và người nhà đang dùng cơm.
Lấy thẻ phòng xong, tiểu nhị dẫn hai người lên lầu.
"Khách quan, phòng hai vị là gian thứ hai bên trong, vừa yên tĩnh vừa thoáng gió, trong phòng mát mẻ, mời ngài xem." Tiểu nhị mở cửa, đặt tay nải và rương sách lên bàn, rồi đẩy cửa sổ cho thoáng khí.
Tiểu nhị còn ân cần nói: "Hai vị chắc cũng đến dự thi tú tài phải không? Gần đây khách thuê phòng đều là thí sinh. Chưởng quầy nhà ta cố ý chuẩn bị nhiều món thanh đạm, hai vị không biết ăn gì thì có thể xuống lầu chọn. Ăn thanh đạm vài ngày để dạ dày quen rồi hẵng ăn đồ dầu mỡ. Nếu khó chịu thì dưới lầu có thuốc. Hai vị cứ yên tâm, nếu có yêu cầu gì cứ nói với chúng ta, chúng ta sẽ cố gắng đáp ứng, dù gì quan trọng nhất là thuận lợi dự thi."
Tiểu nhị lại giới thiệu vài nơi du ngoạn ở phủ thành, Vu Kiều dù hứng thú nhưng định để mai nghỉ ngơi xong mới đi.
Dương Hoa dặn lấy nước ấm và cháo thanh đạm, tiểu nhị vội đi chuẩn bị.
Người vừa đi, Vu Kiều lập tức nhào lên giường, dạng người chữ đại (大) duỗi thẳng tay chân.
Đi theo dự thi, cậu mới thật sự trải nghiệm được vất vả của người đọc sách. Hai người còn khá giả chút để thuê được xe ngựa, nhiều thí sinh chỉ có thể chen chúc trên một xe bò với ba năm người khác, hoặc đi bộ rồi bắt xe từng đoạn, tốn mất hai ba ngày đường, rất hao sức.
Thường có kẻ quá mệt trên đường, đến trường thi không trụ nổi. Vì vậy đến sớm vài hôm để nghỉ ngơi là rất cần thiết.
Vu Kiều tận hưởng chiếc giường mềm, Dương Hoa lại xoa eo bóp chân cho cậu, lực đạo vừa phải, khiến cậu thoải mái rên nhẹ vài tiếng.
Không để ý mà hưởng thụ phục vụ của Dương Hoa một lúc, Vu Kiều mới nhớ ra vốn theo tới là để chăm sóc hắn, làm hậu thuẫn vững chắc cho hắn, thế nào mà ngày đầu tiên đã để hắn chăm mình rồi.
Vu Kiều xoay người, đầu óc tỉnh táo hơn, kéo cổ áo Dương Hoa ép hắn nằm xuống, đè vai hắn, son sắt nói: "Ta tới giúp huynh, mấy ngày này huynh chính là đối tượng trọng điểm được bảo hộ, đừng hầu hạ ta nữa, hết thảy cứ giao cho ta."
Dương Hoa gối hai tay sau đầu, mỉm cười nhìn chằm chằm bàn tay Vu Kiều: "Vậy Tiểu Kiều mát xa cho ta đi."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]