Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 6: Muốn phân gia




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Trẻ con thì biết gì, nói ra mấy câu kia chắc chắn là người lớn dạy.

Sắc mặt của Dương Hoa trầm đen như mực, Vu Kiều bóp nhẹ ngón tay hắn, ghé sát tai khẽ nói: "Hoa ca, xem ra người trong thôn đều biết ta tỉnh lại rồi, đừng giận, vẫn cứ làm theo kế hoạch của mình thôi."

Dương Hoa đáp: "Tiểu Kiều, ủy khuất cho ngươi rồi, ta với ngươi mau về nhà cất đồ."

Về tới căn nhà đổ nát ở phía đông thôn, Vu Kiều giấu hết những thứ mua được vào hốc tường cạnh giường, còn dùng chăn phủ lên, sợ có kẻ lén tới phá hoại.

Dương Hoa từ sau lưng đưa cho cậu hai cái bánh bao nhân thịt, là vừa mua lúc ở trấn, trong giỏ còn có mứt quả mua cho cậu đều được giấu kỹ.

Hai người ăn vài miếng cho xong bữa, lập tức tới nhà trưởng thôn. Trưởng thôn Dương Liễu thôn là Liễu Mãn Pha, năm nay vừa đúng năm mươi lăm tuổi, xử sự công bằng, tuy đã hơn nửa đời người nhưng vẫn còn khỏe mạnh. Hai người con trai trong nhà ông cũng giỏi giang, một làm hàng rong một làm đồ tể, những năm nay kiếm được không ít bạc, đã xây được nhà ngói xanh ở trong thôn, vô cùng có mặt mũi.

Lúc Dương Hoa và Vu Kiều gõ cửa, Liễu Mãn Pha vừa hay đang cùng vợ bàn chuyện nhà họ Dương. Quả nhiên nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới, ông lập tức bảo hai người vào.

Dương Hoa từ trước đến nay lễ nghĩa chu đáo, chủ động giới thiệu Vu Kiều cho trưởng thôn. Liễu Mãn Pha kín đáo đánh giá mấy lần "phu lang xấu" trong miệng bọn trẻ con, rồi quay sang hỏi thẳng: "Dương gia đại lang đưa phu lang tới, hẳn là có chuyện? Có gì thì cứ nói đi."

Trưởng thôn đã mở lời, Dương Hoa cũng không khách sáo, từng chuyện một kể hết việc Trương Tiểu Mạn làm trong khoảng thời gian này, kể cả chuyện bọn trẻ con hát mấy câu mắng người khi họ vừa vào thôn, quan trọng nhất là nhờ trưởng thôn làm chủ, hắn muốn phân gia.

Càng nghe, nếp nhăn trên mặt Liễu Mãn Pha càng nhíu lại, cúi đầu gõ tẩu thuốc trên mép giường. Bên cạnh, Mãn thẩm vợ ông thì không nhịn nổi, ngồi không yên.

"Người đâu mà tâm địa độc ác quá chừng, người còn chưa chết mà đã đuổi phu lang mới cưới đi, ngay cả con ruột cũng không cần, Dương lão cha cũng mặc kệ nữa chứ, ôi trời Đại lang à, ngươi khổ quá!"

Bà mới vừa kêu lên, Liễu Mãn Pha cũng đứng dậy, hắng giọng nghiêm túc nói: "Chuyện này ta không thể không quản, ngươi yên tâm, đi, tới nhà ngươi."

Người trong thôn quý người đọc sách, thôn Dương Liễu mấy đời rồi chưa từng có người đỗ cử nhân, nhiều nhất cũng chỉ có hai tú tài, mà nhà cho con đọc sách thì rất ít, huống chi bọn nhỏ trong thôn cũng ít đứa có tố chất học hành, đến cả thi đồng sinh cũng khó.

Chuyện của Dương Hoa thì ai cũng biết rõ, tuy chuyện phu lang của hắn truyền đi khắp thôn, nhưng nhìn hai người hiện tại hòa thuận, không có chút xa cách. Huống hồ đứa trẻ này tự mình thi đỗ đồng sinh, biết đâu lần thi sau lại đỗ tú tài, đó là chuyện vui lớn trong thôn, truyền ra ngoài cả trưởng thôn cũng nở mày nở mặt.

Vậy nên chuyện nhà họ Dương, dù tình dù lý ông đều muốn giúp.

Bốn người tới cửa nhà họ Dương, chưa bước vào đã nghe tiếng cãi vã bên trong.

"Họ Dương kia, cỏ ngoài đồng nhổ mấy ngày rồi mà còn chưa xong, không lẽ muốn kéo tới mùa gặt? Đồ lười biếng, ta sao lại mù mắt mà gả cho ngươi vậy hả!" Giọng Trương Tiểu Mạn to, mấy nhà hàng xóm sợ là nghe rõ hết.

Dương Phát lúc đầu còn nhịn, sau đó cũng bức bối bật lại: "Ngươi còn dám nói ta, trong nhà bẩn thỉu không dẫm chân xuống nổi ngươi cũng không dọn, ngoài đồng ngươi cũng không giúp, một mình ta làm sao cho xuể, ngươi tưởng ta là trâu à!"

Trương Tiểu Mạn rấm rứt khóc lớn: "Đều tại ngươi đuổi thằng con bất hiếu kia đi, giờ không có nó thì ai làm mấy việc này? Đồ đầu đất nhà ngươi!"

"Không phải ngươi đuổi nó sao, giờ lại trách ta! Ta nói cho ngươi biết, mau tìm cách gọi Đại lang về, bằng không chúng ta không thở nổi đâu!"

Người ngoài cửa nghe cặp vợ chồng kia tính toán mà mặt ai nấy đều đen lại.

Vu Kiều lặng lẽ vỗ mu bàn tay Dương Hoa, ánh mắt đầy xót xa. Thì ra người bị coi là trâu là phu quân của ta!

Ánh mắt cậu thoáng lửa giận, giơ chân đạp bay cánh cửa gỗ. Hai người trong phòng nghe động im bặt, chạy ra xem, thấy náo nhiệt rồi.

Trưởng thôn, tức phụ trưởng thôn, còn cả Dương Hoa và tên rác rưởi kia đều đứng đấy, không biết vừa rồi nghe được bao nhiêu.

Vẫn là Trương Tiểu Mạn phản ứng nhanh, lập tức nở nụ cười, bước lên tiếp đón: "Ôi trưởng thôn tới rồi, trời nóng thế này mau vào nhà ngồi." Tiếp trưởng thôn xong liền quay sang hai người, "Dương Hoa, Kiều ca nhi cũng vậy, về nhà mà không đưa trưởng thôn vào, mấy hôm rồi dưỡng bệnh ở phía đông thôn coi như đã khỏe hẳn, ta với cha các con nhớ hai đứa lắm!"

Không biết còn tưởng bà ta hiền lành thế nào, nhìn sao ra được là kẻ giả dối.

Dương Phát cũng mời trưởng thôn vào nhà. Trong góc không ai nhìn thấy, Trương Tiểu Mạn quay đầu liếc Vu Kiều một cái, ánh mắt độc như rắn, như muốn cậu chết sớm một chút.

Vu Kiều không chút sợ hãi, hừ lạnh một tiếng, nắm tay Dương Hoa bước thẳng vào.

Mọi người vào nhà, Trương Tiểu Mạn theo thói quen sai Dương Hoa rót nước, bị Vu Kiều kéo lại không cho động. Đã bị đuổi khỏi nhà rồi, tất nhiên không còn chuyện quay về làm việc.

Dương Phát nghiêng mắt nhìn cũng đoán không ra có chuyện gì, vội đẩy vợ đi rót nước, cười xòa hỏi: "Trưởng thôn tới là có chuyện gì sao?"

Liễu Mãn Pha giơ tay ra hiệu đừng bận rộn, hắng giọng nói: "Dương Hoa giờ cũng lớn rồi, lại đã thành thân, nhà đông người, nếu đứa nhỏ có ý định này thì cũng là lúc nên phân gia rồi, ta tới chính là vì chuyện này, các người gọi mấy anh em trong tộc tới làm chứng đi."

Nghe nói muốn phân gia, Trương Tiểu Mạn giật bắn cả người: "Cái gì! Trưởng thôn, chúng ta không phân đâu! Chúng ta cực khổ nuôi nó lớn, vừa mới cưới vợ cho nó, giờ đứa nhỏ này lại đòi phân gia, ôi trời ơi, đây là không muốn cha mẹ nữa rồi, đồ con bất hiếu! Trưởng thôn, ngài phải làm chủ cho chúng ta!"

Giỏi thật, đảo trắng thay đen đúng là nghề của bà ta.

Vu Kiều thật sự được mở mang kiến thức về cái miệng độc của mụ đàn bà này, giả bộ làm người tốt thì giỏi, bôi nhọ người khác cũng tài. Dương Hoa sắc mặt bất động, ngồi sát cạnh phu lang, bình tĩnh chờ xem miệng mụ ta còn phun được gì.

Trương Tiểu Mạn vừa khóc vừa than chưa dứt, Dương Phát cũng nổi nóng, gân cổ hét: "Trưởng thôn, nhà chúng ta không phân! Ngài đừng nghe Dương Hoa!"

Liễu Mãn Pha làm trưởng thôn mấy chục năm, đây là lần đầu gặp cha con chưa bàn nhau mà đã đòi phân gia. Nhưng sự thật thì ai cũng rõ, không cần lắm lời, hôm nay nhất định phải xong chuyện.

"Dương Phát, ngươi đi gọi mấy người trong tộc đi, Dương Hoa đã mười tám, lại thi đỗ đồng sinh, sau này đỗ đạt thì cuộc sống sẽ khá hơn, tới lúc đó vợ chồng các ngươi cùng mấy huynh đệ chẳng phải được hưởng phúc. Hôm nay chúng ta đều ở đây, phân nhà rồi thì các ngươi khỏi phải lo cho nó nữa."

Đã là trưởng thôn lên tiếng, Dương Phát cũng không tiện cãi, nhưng trong thôn có lệ bất thành văn, nếu tộc nhân đều phản đối thì không phân được. Nếu muốn phân, phải tìm ra lỗi của một bên.

Mấy huynh đệ trong Dương tộc lại rất thân thiết với lão, vì nể mặt cũng không thể để phân gia, hơn nữa ngày thường đều nhờ Dương Hoa làm giúp việc nặng. Nếu Dương Hoa mang theo phu lang ra riêng, ai gánh mấy việc nát bét trong nhà?

Mười lăm phút sau, Dương Phú và Dương Hữu, lão nhị và lão tam trong ba huynh đệ Dương gia, cùng vợ con tới, căn phòng nhỏ chật ních mười mấy người.

Đợi qua trưa nắng bớt, sân trong nhà có chỗ mát, trưởng thôn gọi mọi người ra sân, bắt đầu bàn chuyện phân gia.

Vừa hỏi ý thân tộc, không ngờ ba người đều giơ tay phản đối.

Lão tam Dương Hữu, thấp lùn đen gầy, mắt tam giác đảo liên tục, nói giọng đầy mỉa mai: "Trưởng thôn, có mấy lời đại ca không nói, thì ta là đệ đệ phải nói thay. Dương Hoa là con ruột của ca ấy, hiếu kính cha mẹ là lẽ nên làm. Giờ nó đi rồi, ai lo chuyện nhà? Lão nhị đi học ngoài trấn, lão tam lại là ca nhi vài năm nữa còn phải gả đi, giờ đại lang cưới phu lang xong lại đòi ra riêng, chẳng phải mơ mộng quá đáng sao? Mẹ ruột nó mất sớm, nếu không có tẩu tử ta chăm sóc thì làm sao nuôi nổi nó? Còn thi đồng sinh gì nữa, có ai đọc sách mà bất hiếu như vậy không? Lẽ nào kẻ đọc sách đều như nó?"

Vừa nói đã định gán cho Dương Hoa tội bất hiếu.

Dương Phú tiếp lời: "Tam đệ nói đúng! Lúc này là lúc trai tráng gánh việc nhà, giờ cưới phu lang rồi cũng có thể giúp tẩu tử giặt giũ cơm nước, tẩu tử ta cực bao năm nay rồi, cũng đến lúc nghỉ ngơi. Người xưa nói có vợ thì quên mẹ, Đại lang à, ngươi không thể làm đứa con bất hiếu! Ngươi mà đối xử tệ với cha mẹ, nhị thúc là người đầu tiên không đồng ý! Với lại phu lang của ngươi tiếng xấu đồn khắp, cưới về rồi còn học hành gì nữa, chẳng phải lại trông chờ cha mẹ lo việc nhà? Ta thấy chuyện phân gia thôi đi, lời con nít không tính, trưởng thôn thấy sao?"

Hai người nói xong, Dương Phát và Trương Tiểu Mạn cũng giả bộ thở dài, vắt vài giọt nước mắt, trông như thật bị ủy khuất.

Vu Kiều và Dương Hoa đều nhận ra — đám huynh đệ nhà họ Dương mới là quân tiếp viện mạnh nhất, kẻ tung người hứng, dồn dập mắng chửi Dương Hoa bất hiếu, còn bôi nhọ thân phận học trò của hắn.

Phải biết rằng khoa cử rất nghiêm, cực kỳ coi trọng danh tiếng. Nếu sĩ tử có hành vi không đúng mực, bị phát hiện sẽ không những bị hủy tư cách thi, mà có khi còn cấm thi suốt đời.

Nghe đến đây, Vu Kiều chợt hiểu ra. Nhà không cấp tiền mà Dương Hoa vẫn học được, thi cử thuận lợi là lẽ đương nhiên. Nhưng Trương Tiểu Mạn lại nghĩ cách làm hỏng danh tiếng hắn — vì thế mới ép cưới Vu Kiều là ca nhi tai tiếng rồi rêu rao khắp thôn. Đến lúc mấu chốt sẽ dựng chuyện gây ầm ĩ, hủy hoại đường khoa cử của hắn.

Thủ đoạn quá độc ác!

Vu Kiều đã đoán được, thì sao Dương Hoa không hiểu? Hắn trầm giọng đáp: "Nhị thúc, tam thúc, từ năm mười tuổi ta đã làm hết việc nhà, chẻ củi, gánh nước, giặt giũ, nấu cơm không việc gì thiếu. Cha mẹ còn khỏe mạnh, dù ta không ở nhà cũng đủ lo toan. Vả lại, nhị đệ đi học ở ngoài đã lâu, mười bảy rồi còn chưa thi lần nào, có thể để đệ ấy về nhà giúp việc. Tam đệ tám tuổi, ca nhi ở tuổi này cũng có thể học làm việc rồi, trong nhà còn có hai người đó, chúng ta yên tâm rồi. Còn phu lang ta là Vu Kiều, thân phận trong sạch, sau khi thành thân chưa từng liên hệ với ai, mọi người bôi nhọ y tức là bôi nhọ ta."

Bao năm nay Trương Tiểu Mạn ức h**p trong nhà, Dương Phát lại không có cốt khí, để mặc bà ta hành hạ Dương Hoa. Nay lao động không công sắp ra riêng, hai người này sao nuốt nổi!

Chuyện phân gia bây giờ đâu giống đuổi người đi, phải chia tài sản, nghĩ tới đây cả hai đều nghẹn thở.

"Ngươi còn trông mong đệ đệ lo liệu trong nhà, ngươi làm đại ca mà muốn phủi tay là sao, cưới cái thứ rác rưởi về làm phu lang, ngươi định làm loạn trời hả? Ngươi thử nghĩ xem, rời khỏi nhà họ Dương, Vu Kiều còn theo ngươi nữa không!"

Dương Phát nghe con nói càng tức, tính khí thằng nhỏ này giống mẹ ruột, chẳng giống mình, cứ như con nhà quyền quý, nuôi bao năm không thân được, từ nhỏ đã thấy xa cách! Cơn tức bốc lên làm lão chẳng màng gì nữa, mắng cả con lẫn phu lang.

Trương Tiểu Mạn còn đổ thêm dầu: "Không nghe lời người lớn thì thiệt thân, có phải con yêu tinh nhập vào tiểu tiện nhân này rồi xúi ngươi phân gia không? Ngươi quên nó cưới về trông như gì rồi à? Tiếng tăm của ngươi đã thối nát, còn mơ mộng sống với nó nữa, trời ơi ngươi muốn tức chết cha ngươi à!"

Vu Kiều lạnh lùng nhìn, khóe miệng giật nhẹ.

Ta là yêu tinh đấy à?

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.