Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 63: Vào kinh thi Hội




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Sáng sớm hôm sau, Dương Hoa dỡ củi lửa nhà mình xuống, định mang sang nhà bên cạnh đưa cho Ninh ca nhi, lại gặp phải một nam nhân xa lạ ở cửa.

Bởi vì Quan An Bình vốn đã có dung mạo xuất chúng, lại là người một thân một mình mang theo hài tử, nên khi thấy người kia cứ quanh quẩn ở cửa không chịu đi vào, Dương Hoa không khỏi nghĩ nhiều, bèn tiến lên một bước hỏi thẳng: "Vị huynh đài này, xin hỏi ngươi tìm ai?"

Đường Tự liếc mắt nhìn Dương Hoa, thấy hắn phong thái văn nhã giống như thư sinh, tướng mạo cũng coi như anh tuấn, phía sau còn dắt ngựa chở củi lửa. Chẳng lẽ là tới nhà Ninh ca nhi lấy lòng?

Nghĩ vậy, sắc mặt Đường Tự bèn thay đổi, nửa híp mắt lại hỏi ngược: "Ngươi là ai, sáng sớm tới nhà y làm cái gì?"

Vẻ mặt Đường Tự nghiêm túc, lời nói mang theo uy áp. Trong lòng Dương Hoa dù có nghi ngờ nhưng vẫn trả lời thật: "Ta là hàng xóm của Ninh ca nhi, tới đưa củi lửa. Nhìn ngài có vẻ lạ mặt, dáng vẻ không giống người ở phố này."

Hàng xóm sát vách?

Một cơn nguy cơ lập tức dâng lên trong lòng Đường Tự. Ở gần như vậy, chẳng phải ngày ngày đều có thể qua lại à? Không được, mình không thể tiếp tục ở khách đ**m nữa, nhất định phải đến đây ở, tránh để người khác có cơ hội mơ tưởng đến người của mình.

Đường Tự xua tay, thay Ninh ca nhi quyết định: "Nhà y không cần củi lửa gì cả, ngươi mang về đi, củi lửa nhà y để ta lo."

Vu Kiều vừa tới nơi đã nghe thấy câu nói ấy, ngạc nhiên trợn to mắt. Đây là vị phú hộ từ đâu tới thế, mở miệng đã bá đạo đến vậy?

"Hoa ca, có chuyện gì vậy? Đó là ai?"

Dương Hoa kéo Vu Kiều về bên cạnh mình, lắc đầu. Hai người đồng loạt hỏi: "Ngươi rốt cuộc là ai?"

Không ngờ Đường Tự vẫn không trả lời mà nhìn chằm chằm bọn họ, lại hỏi: "Hai người các ngươi là quan hệ gì?"

Vu Kiều nghiêng đầu nhìn Dương Hoa. Cậu thấy phu quân mình thật nhẫn nại, giằng co lâu như vậy mà chưa nổi giận. Bản thân lại thấy phiền, bèn nắm tay Dương Hoa đi vòng qua người kia, nhanh chóng đi tới cửa nhà Ninh ca nhi, vừa đi vừa nhỏ giọng: "Hoa ca, đừng để ý đến người ta làm gì. Chúng ta cứ vào tìm Ninh ca nhi, chuyển củi lửa vào sân trước đã."

Hai người chẳng buồn để ý đến Đường Tự. Lông mày Đường Tự nhăn chặt, chợt thấy Ninh ca nhi đang mở cửa đứng đó, cười khanh khách nói chuyện cùng họ.

Vu Kiều kéo Ninh ca nhi vào nhà, rồi quay ra ngoài bĩu môi: "Người ngoài cửa kia ngươi có quen không? Vừa rồi cứ như đang tra hộ khẩu, hỏi ta với Hoa ca mãi mà lại không chịu nói mình là ai. Không phải người xấu chứ? Nếu không, ngươi và Ngộ Nhi sang nhà ta ở đi."

Sắc mặt Quan An Bình thoáng tái nhợt, lộ vẻ xấu hổ. Do dự hồi lâu, y mới lắp bắp: "Đó là... đó là phụ thân của Ngộ Nhi."

Vu Kiều nhỏ giọng thốt lên: "Hóa ra là hắn tìm đến! Chẳng trách lại cảnh giác với Hoa ca đến thế."

Dương Hoa cũng hiểu ra, thái độ khi nãy của người kia rõ ràng là hiểu lầm thân phận hắn, chắc hẳn coi hắn thành kẻ có ý đồ với Ninh ca nhi.

Ninh ca nhi không biết nên đáp thế nào, cũng không biết nên xử trí ra sao, chỉ kéo Vu Kiều vào nhà bàn bạc.

Vu Kiều vốn thích hóng chuyện, lập tức theo vào, còn quay đầu dặn Dương Hoa chậm rãi dỡ củi lửa.

Dương Hoa bất đắc dĩ cười, ôm từng chuyến củi xếp ngay ngắn dưới chân tường viện. Đường Tự thì đứng ngoài cổng, thân thể cứng đờ, không dám bước vào, ánh mắt và tâm tư đã sớm vượt qua tường mà dán chặt lên người Ninh ca nhi.

Trong phòng, Ninh ca nhi kể rõ mọi chuyện với Vu Kiều. Vu Kiều trầm ngâm một lát, trong lòng cũng không có ý tưởng nào.

Cậu và Dương Hoa nương tựa lẫn nhau lâu ngày, tình cảm cũng tự nhiên bền chặt. Giờ thật sự không rõ mối quan hệ của Ninh ca nhi và người kia sẽ tiến triển thế nào.

Nhưng người đã tới đây rồi, ắt sẽ có hành động. Chi bằng cho hắn một cơ hội, khảo nghiệm thử xem. Còn cụ thể làm thế nào, thử bao lâu, thì để Ninh ca nhi tự quyết.

Huống chi, Vu Kiều sớm biết Ninh ca nhi luôn ôm tình cảm với người đó.

Nghe xong ý của Vu Kiều, Ninh ca nhi chỉ trầm mặc. Rối rắm hồi lâu mới thở dài, khẽ lẩm bẩm: "Cứ đi một bước tính một bước vậy. Mấy năm không gặp, ta cũng không biết hắn có thay đổi hay chưa."

Người ta nói mỗi nhà đều có nỗi khổ khó nói, đến Ninh ca nhi thì thành mỗi nhà đều có nỗi tình khó dứt. Trong lúc hai người còn đang nói chuyện, Dương Hoa đã dỡ xong củi, vào nhà gọi Vu Kiều cùng về.

Đi ngang qua Đường Tự, Vu Kiều còn len lén liếc đối phương một cái, trong lòng nhịn không được cười thầm: Hán tử lớn đến vậy rồi mà lại không dám vào cửa, chỉ biết ghen tuông linh tinh. Cứ thế này thì bao giờ mới đón được phu lang và con về chứ?

Buổi chiều, Vu Kiều đang định chợp mắt ngủ trưa, Dương Hoa mang về một phong thư nhà. Người Vu gia ở phủ thành mở cửa hàng, Vu Kiều vẫn không yên tâm nên hẹn nửa tháng phải gửi thư về báo bình an một lần, để người nhà an tâm ở nhà đọc sách, khỏi phải lo lắng.

Vu Kiều ngồi dậy nghe Dương Hoa đọc thư. Trong thư nói cả nhà ở phủ thành thích nghi rất tốt, cửa hàng buôn bán ngày càng phát đạt, chỉ thuê một tiểu nhị thì không lo xuể, mỗi ngày làm điểm tâm đến buổi chiều đã bán sạch, muốn hỏi có nên thuê thêm một tiểu nhị chuyên làm điểm tâm không.

Lại hỏi thăm tình hình ở nhà, dặn hai người chớ làm việc quá mệt nhọc, phải nghỉ ngơi nhiều. Thư do Tề Ngọc viết, chữ ngay ngắn thanh tú, nét bút tràn đầy cảnh đẹp ý vui.

Vu Kiều nói: "Cha nương trông coi cửa hàng thật sự vất vả, bảo họ thuê thêm hai người đi. Phải chọn người đáng tin, kín miệng, không được để công thức làm điểm tâm bị truyền ra ngoài là được."

"Để đại ca đi tìm người, nếu không được thì mua hạ nhân về. Hiện tại ta đã là cử nhân, nhà ta chưa từng có hạ nhân, vừa hay nhường đại ca tìm một người tay chân lanh lẹ, tính tình tốt, cũng khiến người nhà yên tâm."

"Được, cứ theo lời huynh mà làm." Vu Kiều cười, đôi mắt trong veo cong cong, Dương Hoa thích nhất nhìn phu lang cười, không nhịn được đưa tay v**t v* má cậu, rồi cầm bút viết thư hồi âm.

Ngày ngày trôi qua, lại thêm mấy hôm nữa, khi Ninh ca nhi gọi hai người sang ăn cơm, vừa vào phòng đã thấy Đường Tự đang ôm Ngộ Nhi tập viết chữ.

Ninh ca nhi khẽ ho một tiếng, Đường Tự lập tức đứng dậy chắp tay hành lễ, vì chuyện mạo phạm ngoài cửa hôm ấy mà xin lỗi.

Dương Hoa đáp lễ, Vu Kiều thì đảo tròng mắt, hướng về phía Ninh ca nhi chớp chớp mắt đầy ẩn ý, nhận lại được một nụ cười thẹn thùng.

Từ ngày ấy mà quen biết, Đường Tự và Dương Hoa dần dần thân thiết, tuy Đường Tự nhiều hơn vài tuổi, nhưng lại không hề câu nệ thân phận quan viên tứ phẩm nơi kinh thành, thường chủ động trò chuyện với Dương Hoa về chính sự, dân tình.

Lúc đầu Vu Kiều vẫn chưa yên tâm, ban đêm hỏi Dương Hoa: ban ngày trò chuyện liệu có nói gì không nên nói không? Dù sao đối phương là quan lớn của triều đình, nếu không may buông một câu thất thố, chẳng phải sẽ đắc tội người ta?

Dương Hoa cũng có lo lắng như vậy, cẩn thận nhớ lại rồi nói: "Đường huynh biết ta là cử tử, cũng thường cố ý vô tình chỉ điểm ta về sách luận. Biên phòng, chính sự, hạn hán, lũ lụt, dân phong kinh thành... đều nói rất nhiều. Hắn làm quan trong triều 5 năm, nghe Khang Trí kể hắn thăng chức cực nhanh. Người bình thường sao lại chỉ điểm người khác chu đáo đến thế, ta nghĩ hắn là cố ý muốn giúp ta."

"Nghe nói hằng năm khoa cử, trong triều có quyền thế đều muốn mượn sức tân khoa cử tử, thu nhận về môn hạ để mở rộng thế lực."

Chuyện này quá quen thuộc, nhưng Đường Tự vốn có gia thế tốt, tiền đồ vô lượng, thi hội còn chưa khảo, có vẻ như cũng không cần sớm tìm người nương nhờ dưới trướng.

Vu Kiều tỉ mỉ cùng hắn phân tích, cuối cùng hai người kết luận: Đường đại nhân là thật lòng muốn giúp họ.

Có lẽ bởi nể tình hai người và Ninh ca nhi là hàng xóm thân thiết, nên mỗi khi Dương Hoa thỉnh giáo, Đường Tự luôn nhẫn nại đáp lại.

Vu Kiều nói: "Những điều này không học được trong sách vở, chúng ta nên trân trọng mới phải."

"Đương nhiên, nhưng bọn họ thiếu gì đâu?"

Hai phu phu cùng khó nhọc dìu dắt nhau, chẳng mấy chốc đã sang năm.

Đường Tự ở lại đây ba tháng, thấy thái độ Ninh ca nhi ngày càng mềm mại, nhưng vẫn chưa chịu gật đầu về kinh thành với hắn.

Lần này Đường Tự không thể trì hoãn thêm, triều đình đã thông cảm cho hắn khá lâu, nay lại giao cho hắn nhiệm vụ mới, buộc phải rời kinh đến phương Nam.

Hắn khổ sở nhưng không dám cưỡng ép Ninh ca nhi và con. Vẫn là Quan An Bình nhìn ra nỗi khó xử của hắn, chủ động nói rõ: bảo hắn cứ đi làm việc trước, y và Ngộ Nhi ở đây đã quen, cũng chưa muốn lập tức về kinh. Hơn nữa, hằng ngày còn có người bệnh ở hiệu thuốc cần y chữa trị. Đợi khi hắn xong việc, y và Ngộ Nhi sẽ chờ hắn trở về.

Đường Tự mừng quá bật khóc, ôm Ninh ca nhi không buông tay. Vu Kiều vui mừng nhìn hai người bày tỏ chân tình, cũng mỉm cười.

Không uổng công cậu làm quân sư tâm tình cho Ninh ca nhi bấy lâu nay, hiệu quả thật sự không tệ!

Trước khi đi, Đường Tự đưa cho Dương Hoa một tấm thẻ bài, dặn có việc gì thì tìm thủ hạ của hắn, để khi vào kinh dự thi có chuẩn bị.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa, Đường Tự liền rời đi.

Dương Hoa cũng sắp tới kỳ dự thi.

Thi hội tổ chức ở kinh thành, mà Thanh huyện cách kinh thành rất xa, còn phải đi thêm một đoạn đường thủy, mất chừng mất bốn năm ngày. Dương Hoa lo Vu Kiều đi theo sẽ quá vất vả, bèn khuyên cậu ở nhà chờ tin.

Vu Kiều nghe xong thì rời khỏi vòng tay hắn, quay lưng lại im lặng tỏ ý phản đối.

Dương Hoa mỉm cười, lại ôm người vào lòng, thấp giọng dỗ dành: "Đường xa vất vả, ta sợ thân thể đệ không chịu nổi. Ta và Tử Minh kết bạn đi cùng nhau, đệ đừng lo lắng. Hơn nữa đến kinh thành còn có Khang Trí, nhất định sẽ không xảy ra sai sót hay vấn đề gì đâu."

Nhưng thấy Tiểu Kiều vẫn xụ mặt không chịu, Dương Hoa đành thuận theo, thân mật cọ mũi cậu, đáp: "Được rồi, Tiểu Kiều cùng ta đi thi nhé. Xa đệ, ta cũng không yên lòng."

"Thế này còn tạm được." Vu Kiều vừa lòng cười, cúi đầu khẽ cắn vai hắn một cái.

Hai người vẫn ăn mặc giản dị, chọn quần áo bình thường nhất, sợ dọc đường gặp kẻ cướp nên cố gắng điệu thấp.

Trước khi đi, họ viết thư riêng cho cha mẹ Vu gia, báo lại tình hình, chuẩn bị đâu vào đấy rồi lên đường vào kinh.

Thời tiết tháng ba vẫn còn lạnh, lúc xuất phát từ Thanh huyện còn phải mặc áo bông dày, càng đi gần kinh thành thời tiết càng ấm, đến ngày thứ năm thì tới cửa thành, lúc ấy chỉ cần khoác thêm một chiếc áo bông mỏng là đủ.

Bọn họ đến nơi đúng lúc chạng vạng, đứng trên đường phố nhìn vào đã thấy đèn đuốc sáng trưng, tửu lầu quán ăn tấp nập, quán nhỏ ven đường người đến người đi không ngớt, đi thêm vài bước lại thấy có cô nương rực rỡ dựa vào lan can phất tay múa lụa.

Dương Hoa chưa từng thấy qua cảnh đời như vậy, Vu Kiều lại càng xa lạ, kinh thành quả thật phồn hoa, chỗ nào cũng đông người và hàng hóa, khiến người ta hoa mắt.

Dù cả đường mệt nhọc, nhưng hai người vẫn không nhịn được muốn đi thêm vài vòng, Vu Kiều từ đáy lòng cảm thán: "Hoa ca, kinh thành thật sự quá phồn hoa, mười cái phủ thành như chúng ta cộng lại cũng chẳng sánh bằng."

Dương Hoa vừa cầm hành lý vừa nắm chặt tay Vu Kiều, cũng đưa mắt nhìn khắp nơi: "Chỉ mới ở cửa thành đã náo nhiệt như vậy, thì trong thành tất nhiên càng tráng lệ hơn."

Hai người vừa đi vừa nhỏ giọng trò chuyện, chẳng mấy chốc đã thấy tấm biển hiệu của tiền trang Khang Ký, đây chính là chỗ Khang Trí đã hẹn trước để đón bọn họ.

Phương Tử Minh đến trước bọn họ một ngày, nửa năm không gặp, Khang Trí vừa thấy mặt đã ôm chặt Dương Hoa, vui vẻ nói: "Các ngươi cuối cùng cũng tới rồi, trời sắp tối, ta còn tính ra thành đón cơ."

"Các ngươi lên đường chắc chắn mệt rồi, chúng ta ăn cơm trước, xong xuôi ta đưa các ngươi đến chỗ nghỉ ngơi, muốn đi dạo phố thì ngày mai ta sẽ dẫn các ngươi đi khắp nơi nhé."

Tính tình Khang Trí vốn nhiệt tình, đã sớm chuẩn bị chỗ ở cho bọn họ, lại còn gần trường thi. Dương Hoa trong lòng cảm kích, chắp tay nói: "May nhờ Khang huynh chiếu cố, giúp chúng ta bớt nhiều phiền toái, đa tạ."

"Ta đã nói trước rồi mà!" Khang Trí nghe xong lập tức kéo Phương Tử Minh, cười lớn vỗ vai Dương Hoa, "Ta đoán chắc Dương huynh sẽ nói những lời khách sáo này, quả nhiên không sai một chữ, không tin hỏi Phương huynh đi!"

Phương Tử Minh cười: "Dương huynh vẫn vậy, có lễ có tiết, ta chưa từng thấy hắn thất lễ bao giờ."

Dương Hoa làm bộ thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu: "Ta thật lòng cảm tạ, hai người các ngươi còn lôi ra đùa giỡn."

Khang Trí cười nói: "Với ta mà còn khách khí gì nữa, đúng rồi, quên chưa hỏi, sinh ý cửa hàng ở phủ thành thế nào rồi? Nửa năm nay hẳn là phát đạt lắm nhỉ?"

Không khí náo nhiệt, Vu Kiều đi bên cạnh Dương Hoa cũng không kìm được nhếch khóe môi, tâm tình rất tốt.

Lời này là hỏi Vu Kiều, cậu gật đầu: "Sinh ý không tệ, đã thuê bốn tiểu nhị rồi mà vẫn không lo hết việc."

"Vậy cũng nên mở thêm chi nhánh. Các ngươi đã đến kinh thành, chi bằng tìm một cửa hàng tốt để dân kinh thành cũng nếm thử điểm tâm của các ngươi." Khang Trí đề nghị.

Vu Kiều và Dương Hoa nhìn nhau, vốn dĩ chưa từng nghĩ đến chuyện mở hàng ở kinh thành, nhưng nghe vậy thì trong đầu lại dấy lên ý định.

Vu Kiều hơi run mi mắt, Dương Hoa hiểu cậu đang nghĩ gì, bèn khẽ gật đầu: "Đợi sau khi thi xong, chúng ta lại bàn."

Kinh thành đất chật người đông, muốn tìm được cửa hàng vừa ý cũng phải tốn công sức.

Mấy người vừa trò chuyện vừa ngồi xe ngựa đến chỗ ở, Khang Trí đi trước dẫn họ vào hậu viện chi nhánh tiền trang.

"Nơi này có hai gian sương phòng, phía trước là tiền trang. Tiểu nhị trong tiệm đều là người quanh đây, tan tầm thì về nhà, cho nên hai gian phòng này vốn bỏ không, ngày thường cũng chẳng ai quấy rầy. Ta đã cho người thu dọn sạch sẽ, lại thêm vào vài thứ, thiếu gì các ngươi tự mua thêm. Cứ yên tâm ở đây, chuyên tâm lo thi là được."

Vu Kiều rất vừa ý, đã bàn bạc với Phương Tử Minh rằng sẽ không ở không nên mỗi người đưa trước 10 lượng bạc.

Khang Trí xua tay: "Các ngươi lại khách khí rồi, mau cất bạc đi đi!"

Vu Kiều đưa túi tiền cho Dương Hoa, ra hiệu để hắn nói. Dương Hoa nhận lấy, nhét lại vào tay Khang Trí: "Chúng ta biết Khang đại thiếu gia không thiếu chút bạc này, nhưng ngươi tìm người thu dọn phòng, thêm đồ dùng vào cũng tốn kém. Khoản tiền này ngươi cứ nhận, coi như phí vất vả, vậy được rồi chứ?"

"Ôi chà, được được, thật chẳng còn cách nào với các ngươi. Nhưng ta nói trước nhé, lần này ta nhận, lần sau nếu còn đưa nữa thì ta sẽ giận đấy." Khang Trí bất đắc dĩ cất bạc đi, mấy người nhìn nhau cười.

Chờ mọi người tắm rửa nghỉ ngơi đủ, hôm sau Khang Trí dẫn bọn họ đi dạo khắp nơi, trà lâu, rạp hát, tửu lâu, tiệm sách, khúc phường... tất cả đều ghé qua, coi như tận tình làm chủ nhà tiếp đãi.

Hôm đó, khi ghé một hiệu sách lớn mà văn nhân thường lui tới, Vu Kiều vô tình chú ý đến một tiệm sách nhỏ gần đó, cửa tiệm vắng lặng treo biển chuyển nhượng, dáng vẻ của chưởng quầy dường như không muốn làm nữa.

Vu Kiều để tâm, nhưng về rồi cũng không nhắc đến, sợ Dương Hoa phân tâm trước kỳ thi, cậu bèn ở trong phòng bồi hắn đọc sách.

Nội dung thi hội cũng tương tự thi hương, từ đồng sinh thí mà khảo lên, Dương Hoa đã có kinh nghiệm ứng đối, lại thêm có sự chỉ điểm của Đường Tự thời gian trước, tầm mắt hiện giờ đã hơn xa học sinh thường, nên đến vòng thi cuối, lúc làm bài luận hắn cũng không quá gắng sức, mà kết hợp nội dung từng đọc trong sách và tin tức từ các văn nhân, viết ra trôi chảy thuận buồm xuôi gió.

Thời tiết lúc này vẫn còn chút lạnh, không ấm bằng lúc thi hương, Dương Hoa thường xoa tay để khỏi cứng đờ, dễ viết chữ. Sau khi làm xong bài thi, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Thi hội kết thúc, thí sinh có tự tin cũng chưa vội rời kinh. Nếu trúng bảng, một hai tháng sau sẽ vào thi đình, khi ấy khoa cử mới thật sự đi đến chặng cuối.

Hiển nhiên vừa ra khỏi trường thi, Dương Hoa vô cùng hân hoan, tự tin ở lại thêm một thời gian. Phương Tử Minh tự thấy làm bài cũng không tệ, nhưng trong nhà gửi thư gọi về gấp, nếu trúng bảng thì đến, lúc đó quay lại thi đình cũng chưa muộn.

Vu Kiều thấy Dương Hoa thi xong, trong lòng như trút được gánh nặng. Kết quả thế nào cậu cũng không bận tâm, chỉ nghĩ mấy ngày tới đừng để trống quá, giống lần thi hương, có thể đi xem xét cửa hàng.

Hai người dọc phố thong thả dạo, Dương Hoa thỉnh thoảng mua cho cậu ít món ăn vặt, chẳng mấy chốc trong tay Vu Kiều đã đầy.

Cậu nuốt nốt miếng bánh cam nóng hổi, hàm hồ nói: "Tới rồi, chính là chỗ này."

Dương Hoa lấy khăn khẽ lau khóe miệng cậu, nắm tay bước vào trong tiệm sách ấy.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.