Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 66: Tề phủ mở tiệc




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Thành tích thi đình vừa công bố, các thí sinh cũng bắt đầu tham gia các loại yến hội.

Quan chủ khảo nếu chấm bài của thí sinh đỗ, cũng được xem như mình đã hoàn thành phận sự phát hiện nhân tài. Nhất là trong đám tiến sĩ năm nay, có mấy người thật sự xuất sắc, đều lấy được thứ hạng cao, bởi vậy mà giữa giám khảo cùng thí sinh dần hình thành loại quan hệ "Lão sư - môn sinh".

Theo lệ trong kinh thành, thí sinh trúng tuyển phải đến bái yết chủ khảo, kính cẩn chào hỏi, cũng dâng thơ cảm tạ ân đức.

Dương Hoa bọn họ đã tham dự mấy buổi tiệc do quan viên tổ chức. Trong yến tiệc, rượu ngon thức ăn thịnh soạn, các quan to phú quý đều muốn nhân cơ hội này lôi kéo nhân tài, đưa về phe mình.

Yến hội lần này mở ở một phủ đệ tư nhân, khách mời cũng chỉ có thí sinh nhất giáp, nhị giáp. Trạng Nguyên lang Tống Lâm vốn sớm nổi danh ở kinh thành, nay lại đỗ đầu, vây quanh y tất nhiên không ít người. Còn Dương Hoa tuy là Bảng Nhãn, nhưng thân phận đã bị điều tra rõ — xuất thân bình dân, trong nhà chỉ mở cửa hàng ở kinh thành, hẳn là không có hậu thuẫn, vì vậy càng dễ lôi kéo. Trong lúc nâng cốc qua lại, nhiều người đã cùng hắn hàn huyên.

Dương Hoa nhân cơ hội ngẩng lên nhìn về phía vị trí chủ tọa, thấy người ngồi đó chính là Tề học sĩ. Bắt gặp ánh mắt đối diện, hắn liền bưng chén rượu bước tới kính.

Tề học sĩ uống xong, mỉm cười tán thưởng, không ngớt lời khen văn chương của hắn, lại khen phong cách viết văn chững chạc, cho rằng nhân phẩm cũng ắt như vậy.

Dương Hoa vội vàng chắp tay thi lễ, cung kính nói: "Học sinh có ngày hôm nay, toàn nhờ đại nhân chỉ dạy."

"Tiểu tử ngươi quá khách khí rồi," Tề học sĩ cười, "thi hương năm đó ta đã đọc văn chương của ngươi, rất có tài, làm người đọc cảm thấy mới mẻ. Nay lại đỗ cao ở kinh thành, sau này hành sự không được liều lĩnh, cũng không nên quá mức khiêm nhường. Lời ta nói, ngươi hiểu chứ?"

Ông dặn dò vài câu, cuối cùng còn vỗ vai hắn, "Tuy ngươi không đỗ Trạng Nguyên, nhưng cũng coi như đã bộc lộ tài năng. Mắt người kinh thành đều tinh tường, ngay cả Hoàng thượng đọc văn của ngươi cũng vô cùng tán thưởng. Ngươi không cần lo lắng, ngày tháng phía trước còn dài."

Lời ấy khiến lòng Dương Hoa rung động, không khỏi dập đầu cảm tạ, trong tâm cũng sáng tỏ nhiều điều.

Tề học sĩ tuy không giống các quan viên khác mượn cơ hội này mà kéo người vào phe, nhưng mấy câu chỉ điểm vừa rồi rõ ràng xuất phát từ chân tâm. Ông là đại học sĩ, uy vọng rất cao, môn sinh trải khắp triều đình. Nay Dương Hoa trở thành một người trong số đó, tất sẽ được ông quan tâm.

Nghĩ thông suốt, Dương Hoa cũng không còn rối rắm, điều chỉnh tâm thái, thả lỏng đôi chút. Nhân lúc mọi người đang bận xã giao, hắn và Tề học sĩ cũng trò chuyện dăm câu chuyện nhà.

Một lát sau, có người tới mời rượu, Dương Hoa liền trở lại chỗ ngồi, trong lòng lại thoáng nhớ về yến hội ở phủ thành lần trước.

Khi ấy Tề học sĩ thần sắc uể oải, làm gì cũng thiếu hứng thú, đối mặt với đám cử tử cũng không có tinh thần ứng phó, thậm chí lời nói với tùy tùng đều u sầu. Vậy mà sau bao lâu, hôm nay tái kiến, ông đã thần thái sáng sủa, giữa lông mày cũng ôn hòa hơn nhiều, hẳn là chuyện phiền muộn đã được giải quyết.

Yến hội mở trong đại sảnh, bên trong vô cùng náo nhiệt, ngoài sân hạ nhân tấp nập qua lại, dâng rượu bày món.

Ở hậu viện tòa nhà, trong một gian phòng ngủ, nha hoàn đang nhẹ giọng khuyên nhủ: "Thiếu gia, tiền viện náo nhiệt như thế, ngài ra ngoài nhìn một chút đi. Ngài đã trở về ba tháng, cũng chưa từng ra khỏi phòng, cả ngày ở trong này, chẳng phải sẽ buồn đến sinh bệnh sao."

"Ta không đi. Buồn đến sinh bệnh cũng tốt. Không cho ta ra khỏi nhà, sai người canh giữ ta, chẳng phải là muốn ta bệnh sao? Muốn đi thì ngươi đi đi."

Người đang nói nằm nghiêng trên giường, chẳng buồn liếc nha hoàn, chỉ kéo chăn che nửa khuôn mặt.

Nha hoàn lo lắng thở dài, lại nhẹ giọng khuyên: "Thiếu gia, ngài việc gì phải tự hủy thân thể mình chứ. Lão gia nổi giận cũng chẳng phải để trừng phạt ngài. Ngài rời nhà hơn một năm, khiến lão gia lo lắng không thôi, ngày nào cũng ăn không ngon ngủ không yên, nhìn thấy món ăn trên bàn liền nhớ đến ngài. Nay tìm được ngài về, chẳng phải là để chăm sóc thật tốt sao? Không cho ngài ra ngoài cũng là sợ lại gặp kẻ xấu."

"Nếu ông ấy thật lòng thương ta, trước kia đã không ép ta phải đính ước với kẻ ăn chơi trác táng kia. Ông ấy đều vì con đường làm quan của chính mình, chứ nào có nghĩ cho hạnh phúc của nhi tử."

Giọng Tề Ngọc khàn khàn, vẫn oán hận phụ thân. Nghĩ đến việc bị cha phái người từ phủ thành áp giải về, giam lỏng trong nhà, y lại thấy đau xót. Đột ngột rời khỏi Vu Chính, chẳng biết sau khi nghe được lời phụ thân nói, hắn có đi tìm mình hay không. Chỉ sợ người kia biết rõ thân phận thật sự của y rồi thì sẽ bỏ mặc y mất.

Tề Ngọc càng nghĩ càng đau lòng, tháng ngày qua, hễ nhớ đến liền rơi lệ. Y thật sự quá nhớ Vu Chính, có bao nhiêu lời muốn nói. Y càng mong được trở lại Vu gia, ở bên cha mẹ Vu gia, nhưng phụ thân quản thúc quá nghiêm, ngay cả một phong thư cũng không gửi ra ngoài được.

Thấy thiếu gia buồn khổ như vậy, nha hoàn cũng không dám nói nhiều nữa, chỉ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, cố đổi đề tài, thì thầm: "Hôm nay yến hội khác hẳn ngày thường, nói là để chiêu đãi thí sinh trúng tuyển thi đình. Nhất giáp, nhị giáp đều là thanh niên tài tuấn. Nghe nói Trạng Nguyên lang chính là tiểu thần đồng Tống Lâm nổi danh kinh thành. Còn Bảng Nhãn thì chưa nghe qua, hẳn là người ngoài, tên Dương Hoa. Lại còn Thám Hoa lang, bộ dạng cũng tuấn tú......"

"Ngươi nói Bảng Nhãn là ai!"

Tề Ngọc vừa nghe thấy tên Dương Hoa, lập tức bật dậy, vội vàng hỏi: "Người ngoài, có phải ở Thanh huyện? Trong nhà hắn làm nghề gì, ngươi có nghe nói không?"

Nha hoàn rất ít khi thấy thiếu gia có cảm xúc như vậy, liền thành thật nói những lời hạ nhân nghị luận mà mình nghe được, cũng không biết thiếu gia có muốn nghe tin tức này hay không.

Tề Ngọc nghe xong, lau đi nước mắt trên mặt, thật lâu sau mới nở nụ cười, khẽ lẩm bẩm: "Thật tốt quá, rốt cuộc cũng có cơ hội."

Phía trước có hạ nhân mang điểm tâm đến, thấy đã lâu thiếu gia chưa ra ngoài, liền chớp chớp mắt, sau đó vội vàng hành lễ. Tề Ngọc làm ra vẻ tò mò hỏi hắn đem mâm điểm tâm này đưa đi đâu.

Hạ nhân vội đáp: "Đây là phòng bếp cố ý làm tân điểm tâm, nói là cho mấy vị quý nhân nếm thử ạ."

"Nghe nói trước đó mấy người kia trong nhà có mở cửa hàng điểm tâm, ngươi biết là ai sao?"

"Có nghe qua ạ, Bảng Nhãn đại nhân ở kinh thành mở cửa hàng điểm tâm, nghe nói buôn bán rất tốt!"

Dương Hoa và Vu Kiều lại mở cửa hàng đến tận kinh thành ư? Hai phu phu này quả thật có bản lĩnh.

Tề Ngọc mỉm cười ôn hòa, mở nắp điểm tâm nhìn thoáng qua rồi lập tức đậy lại, vỗ vai hạ nhân dặn dò: "Vậy bàn điểm tâm này nhất định phải bày ngay trước mặt Bảng Nhãn, để hắn nếm thử tay nghề đầu bếp nhà chúng ta, xem có thể so với cửa hàng của hắn không. Nói không chừng, sau này hắn còn phải tới tìm đầu bếp chúng ta lãnh giáo một phen."

"Vâng, nghe ngài ạ."

Hạ nhân cung kính mang điểm tâm đi, Tề Ngọc xoa bóp ngón tay, men theo hành lang ra phía trước chờ đợi.

Quả nhiên chưa đầy 30 phút sau, Dương Hoa đã xuất hiện trước cửa, cẩn thận nhìn quanh.

Tề Ngọc vội chạy vài bước, trốn dưới một gốc cây vẫy tay gọi hắn, nhanh chóng dẫn người đến chỗ yên tĩnh.

"Sao ngươi lại ở đây? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?" Dương Hoa giật mình hỏi.

"Haiz, nói ra thì dài lắm."

Tề Ngọc liền nói ngắn gọn tình hình lúc đó cho hắn nghe.

Ở phủ thành, khi thì y giúp việc ở cửa hàng, khi thì hỗ trợ làm điểm tâm phía sau. Đột nhiên một ngày, y một mình ra ngoài mua đồ, lại chạm mặt lão quản gia nhà mình.

Nếu quản gia đã ở đây, tất nhiên phụ thân y - Tề học sĩ - cũng có mặt tại phủ thành. Tề Ngọc quay người định chạy, nhưng không kịp nữa, gia đinh trực tiếp áp giải y về nhà. Sau một năm gặp lại phụ thân, Tề Ngọc không biết phải cảm nhận thế nào, chỉ muốn nhanh chóng quay về bên Vu Chính.

Nhưng Tề học sĩ hiển nhiên không thuận theo, sai người điều tra thì dễ dàng biết rõ tình hình Vu gia, lập tức phái người đến thông báo thân phận của Tề Ngọc, chẳng thèm bàn bạc đã ép y về kinh thành, cho đến nay vẫn canh giữ nghiêm ngặt.

Dương Hoa nhíu mày: "Ta và Tiểu Kiều từng phát hiện chữ viết trong thư có thay đổi, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện này. Vậy ngươi gọi ta đến là muốn tính thế nào?"

"Đương nhiên là nhờ ngươi giúp ta ra ngoài, ta phải trở về tìm Vu Chính."

Nghe giọng Tề Ngọc kiên định, Dương Hoa cũng hiểu được tình cảm giữa hai người họ. Nhưng trong phủ có nhiều gia đinh, muốn đường hoàng mang người đi cũng không dễ. Hắn suy nghĩ một lúc rồi đề nghị: "Hay để ta mang ra ngoài một phong thư trước? Chờ ta về thương lượng với Tiểu Kiều, rồi nghĩ cách đưa ngươi ra ngoài sau."

Tề Ngọc miễn cưỡng gật đầu, cuối cùng còn ủy khuất oán trách: "Ngươi nhất định phải giúp ta. Nếu không phải phụ thân ta từng ăn điểm tâm ngươi làm ở phủ thành, ông ấy cũng sẽ không thường sai người đến cửa hàng mua. Nếu không đến cửa hàng, quản gia sẽ không gặp được ta, cũng sẽ không tách ta và Vu Chính ra. Nói cho cùng, chuyện này đều do ngươi mà ra."

Dương Hoa nghe xong một phen lời Tề Ngọc nói, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, thầm nghĩ Ngọc ca nhi này quả thật không còn cách nào, thế nào cũng phải lôi kéo hắn hỗ trợ mới được.

"Ngươi đừng lo, chúng ta nhất định sẽ giúp ngươi. Vậy ngươi mau viết một phong thư cho ta, ta ra ngoài lâu sẽ khiến người khác nghi ngờ."

Tề Ngọc lập tức lấy ra một phong thư nhét vào tay hắn, thúc giục hắn nhanh chóng quay về: "Nhất định phải đưa tin cho Vu Chính, nếu không được thì bảo hắn tự mình đến kinh thành một chuyến có được không?"

Dương Hoa chỉ đáp rằng chuyện này phải về thương lượng rồi xoay người nhanh chóng trở lại sảnh ngoài.

Yến hội cũng sắp kết thúc, lời nên nói đều đã nói, giọng các quan viên cũng mệt mỏi, có người lại khơi mào câu chuyện, hỏi đến hôn phối của các tân khoa, còn nhấn mạnh tu thân tề gia mới có thể trị quốc bình thiên hạ.

Lời này vừa dứt, trên mặt mọi người đều hiện lên hứng thú, đảo mắt nhìn quanh đám học sinh. Người đã ba bốn mươi tuổi tất nhiên đều đã kết hôn sinh con, không cần hỏi thêm, ánh mắt mọi người liền tập trung vào những người trẻ tuổi. Trong đó Trạng Nguyên lang Tống Lâm 23 tuổi vẫn còn độc thân, khó tránh bị mọi người hùa nhau khuyên nhủ.

Việc kết thông gia từ xưa đến nay vốn là thủ đoạn mượn thế tốt nhất, những người có mặt tự nhiên không bỏ qua cơ hội này, suýt chút nữa sai người đem họa quyển đến cho y chọn. Tống Lâm mới làm bộ thở dài, chậm rãi mở miệng: "Đa tạ hảo ý của các vị, chỉ là trong lòng ta đã sớm có ý trung nhân."

"Ồ? Đã là Trạng Nguyên lang, nói vậy hôn sự cũng không xa rồi?"

"Đúng đúng!"

Trước mặt mọi người phụ họa, Tống Lâm cười liếc qua một vị trí, ánh mắt dừng trên Khang Trí, như có hàm ý khác.

"Không vội, còn có thời gian."

"Ôi, xem ra Trạng Nguyên lang của chúng ta là tương tư đơn phương rồi!"

Tất nhiên Khang Trí cảm nhận được ánh mắt kia, song căn bản không thèm để ý, thầm than Tống Lâm lại nổi điên gì thế!

Đoạn nhạc đệm nhỏ này qua đi, mọi người lại bắt đầu hỏi đến Dương Hoa. Chỉ nghe hắn cười đáp: "Ta đã thành thân, đã có phu lang."

"Xem mấy người các ngươi kìa, hoặc là đã có ý trung nhân, hoặc là đã đón phu lang, để những người còn mong chờ kia đều thất vọng rồi."

Có người lôi chuyện này ra trêu chọc, rồi yến hội cũng kết thúc.

Dương Hoa ra khỏi Tề phủ vốn định lập tức ngồi xe ngựa về nhà, nhưng Khang Trí bị Tống Lâm mạnh mẽ kéo đi mất, Phương Tử Minh thì tiện đường cùng hắn, mơ mơ hồ hồ lên xe ngựa.

Về đến nhà thì trời đã tối. Hôm nay cửa hàng đóng cửa sớm, Vu Kiều đang chờ hắn ở hậu viện. Dương Hoa vừa nhìn thấy bóng dáng kia liền bước nhanh mấy bước ôm người vào lòng, v**t v* mặt cậu, đau lòng nói: "Sao không chờ trong phòng, mặt đều bị gió thổi lạnh toát rồi."

"Ta không lạnh, đoán huynh sắp về nên mới chờ. Vừa rồi ta còn nấu canh giải rượu cho huynh, chúng ta vào phòng đi."

Vu Kiều lười biếng nghiêng mặt cọ cọ vào lòng bàn tay hắn, kéo người về phòng. Sau khi uống hai chén canh giải rượu, đầu óc Dương Hoa mới tỉnh táo hơn nhiều, lúc này mới lấy từ trong ngực ra bức thư Tề Ngọc đưa, thấp giọng nói: "Tiểu Kiều, bên đại ca gặp chút chuyện, đệ nghe ta nói đã."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.