15.
Liễu Tích Ngôn vẫn luôn chờ, chờ ta mềm lòng, chờ ta giữ Chu Lệnh Nghi lại.
Chờ đến lúc nàng ta có thể nhân cơ hội bước ra giải thích vài câu rồi thuận nước đẩy thuyền cứu vãn mọi chuyện, nhưng ta đã không làm như vậy.
Nghe nói sau khi trở về, nàng ta tức giận đến phát điên, cãi nhau với Chu Lệnh Nghi một trận long trời lở đất.
Nàng ta mắng hắn vô dụng, mắng hắn đến cả thê tử và hài nhi mình cũng không giữ nổi.
Mắng hắn ngay cả gia sản của Chu gia cũng không bảo vệ được.
Đêm đó, Chu Lệnh Nghi uống rất nhiều rư[ợ]u, say đến bất tỉnh nhân sự.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, hắn mới phát hiện Liễu Tích Ngôn đã biến mất.
Nàng ta mang theo số tiền tích cóp cuối cùng còn sót lại của hắn.
Chu Lệnh Nghi vội vàng đi tìm nhưng khi đến nơi mới biết nàng ta đã chuyển đi từ lâu, Nhất Mộng Vân Úy không để lại lấy một lời nhắn.
Nghe nói lúc ấy, hắn đứng giữa sân viện trống rỗng cả người như bị rút cạn linh hồn.
Mãi về sau ta mới biết.
Từ đầu đến cuối, Liễu Tích Ngôn chưa từng thật lòng thích Chu Lệnh Nghi.
Thứ nàng ta nhắm tới, vốn là tiền đồ của hắn.
Chu Lệnh Nghi khi ấy là vị tiên sinh trẻ tuổi nhất trong thư viện, văn tài xuất chúng, môn sinh đông đảo, phía sau còn có sự chống lưng của Chu gia và Trần gia.
Liễu Tích Ngôn cho rằng chỉ cần bám được vào hắn, nàng ta sẽ một bước lên mây, được gả vào gia đình danh giá, từ đó cả đời không còn phải lo chuyện cơm áo nhưng nàng ta không ngờ rằng.
Chu Lệnh Nghi vì nàng ta mà đ[á]nh mất tất cả, tiền đồ mất, gia nghiệp tan, thê tử cũng rời đi.
Một Chu Lệnh Nghi chẳng còn gì trong tay...đối với Liễu Tích Ngôn còn giá trị gì nữa đây?
Những chuyện ấy là do Phương Ấu Vi kể cho ta nghe.
Sau khi kể xong, nàng ấy nhìn ta đầy dè dặt.
“Chiêu Chiêu...”
“Nàng vẫn còn đau lòng vì hắn sao?”
Ta đang thay tã cho An An, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Đau lòng cái gì?”
“Đó là tự hắn chuốc lấy.”
Phương Ấu Vi nhìn ta hồi lâu rồi đột nhiên bật cười: “Chiêu Chiêu, bây giờ nàng thật sự mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.”
Ta bế An An lên, con bé cười khanh khách, đôi bàn tay nhỏ xíu nắm lấy tóc ta không chịu buông.
Ta khẽ mỉm cười: “Không phải mạnh mẽ, chỉ là đã nghĩ thông rồi.”
Phương Ấu Vi tò mò: “Thông điều gì?”
Ta cúi đầu nhìn khuôn mặt non nớt của An An, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên định.
“Ta hiểu rằng...”
“Người nữ nhân cả đời này không thể đặt toàn bộ hy vọng của mình lên một người nam nhân.”
“Khi hắn yêu nàng, nàng là bảo bối trong lòng hắn.”
“Đến khi hắn không còn yêu nữa...có khi nàng chẳng còn là gì cả.”
Ta nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm của nữ nhi, khóe môi mang theo một nụ cười bình thản.
“Cho nên ta phải tự mình làm chỗ dựa cho chính mình, tự mình chừa cho bản thân một con đường lui.”
“Một thứ mà không ai có thể cư[ớ]p đi được.”
Phương Ấu Vi im lặng rất lâu, sau đó nàng nắm lấy tay ta, đôi mắt đỏ hoe.
“Chiêu Chiêu...”
“Nàng thật sự đã trưởng thành rồi.”
Ta nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ đang trải xuống sân viện rồi nhìn An An trong lòng.
Bỗng cảm thấy những ngày tháng từng khiến ta đau đớn đến tận xư[ơ]ng tủy đã trở thành chuyện của một đời rất xa.
Từ nay về sau, ta có gia đình của mình, có sự nghiệp của mình, có nữ nhi của mình và quan trọng nhất...ta đã có chính mình.
16.
Khi An An tròn một tuổi, việc làm ăn của ta đã vô cùng phát đạt.
Cửa hàng lụa là đã mở thêm ba chi nhánh.
Tiệm son phấn cũng gây dựng được danh tiếng riêng, đến mức các thương hội ở những huyện lân cận cũng chủ động tìm đến để nhập hàng.
Ta mua một tòa nhà mới rộng rãi hơn, đón phụ thân và mẫu thân đến ở cùng còn thuê thêm hai ma ma để phụ giúp chăm sóc An An.
Cuộc sống ngày càng sung túc, rực rỡ.
So với những ngày tháng ở Chu gia trước kia, tốt hơn không biết bao nhiêu lần.
Còn phía Chu gia...nghe nói đã gần như không thể gượng dậy nổi nữa.
Phần lớn cửa tiệm đều đã đóng cửa, tòa nhà tổ tiên cũng phải bá-n đi.
Phụ thân của Chu Lệnh Nghi mất chức quan, mẫu thân hắn ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt.
Về phần Chu Lệnh Nghi, nghe nói hắn tìm được một công việc dạy học ở một trường tư thục ngoài thành.
Tiền kiếm được mỗi tháng còn không đủ cho một bữa tiệc rư[ợ]u của hắn ngày trước.
Phương Ấu Vi kể rằng có người từng nhìn thấy hắn ngồi bá-n tranh chữ bên đường.
Giữa gió lạnh mùa đông, hắn co ro rụt cổ trong chiếc áo cũ trông chẳng khác nào một tú tài sa cơ thất thế.
Nghe xong những chuyện ấy, trong lòng ta không gợn lên bất kỳ cảm xúc nào.
Không phải vì ta rộng lượng mà là vì ta thật sự không còn để tâm nữa.
Có những người, một khi đã bước qua rồi thì chính là bước qua rồi.
Đến khi hoàn toàn bước qua được, ngay cả hận cũng cảm thấy phí sức.
Ngày An An làm lễ thôi nôi bắt đồ đoán nghề tương lai, ta bày mấy bàn tiệc trong phủ, mời những người thân thiết đến chung vui.
Phương Ấu Vi bế An An đặt lên chiếc bàn lớn.
Trên bàn bày đủ loại đồ vật, bút lông, bàn tính, hộp son, kim chỉ, sách vở, trống lắc...
An An ngồi giữa đống đồ vật, đôi mắt đen láy mở to nhìn một vòng.
Sau đó không chút do dự, đưa tay chộp lấy chiếc bàn tính.
Mọi người lập tức bật cười: “Con bé này sau này chắc chắn sẽ giống mẫu thân, trở thành một nữ chưởng quỹ tài giỏi đây!”
Ta cũng cười theo nhưng cười một lúc, hốc mắt lại bất giác nóng lên.
Đời này của Trần Chiêu ta...đã từng chịu thiệt, đã từng bị l[ừ]a gạt, đã từng bị phụ bạc, Nhất Mộng Vân Úy đã từng bị người ta xem thường và khinh rẻ.
Nhưng cuối cùng...ta vẫn tự mình đưa cuộc sống trở lại đúng quỹ đạo.
Không chỉ vậy, mà còn sống tốt hơn trước gấp vạn lần.
Lúc tiệc rư[ợ]u gần tàn, một nha hoàn vội vàng bước vào bẩm báo: “Tiểu thư.”
“Chu công tử đang đứng ngoài cổng.”
“Ngài ấy nói... muốn gặp tiểu tiểu thư một lần.”
Tiếng cười nói trong sân dường như lắng xuống trong khoảnh khắc.
Ta cúi đầu nhìn An An đang ôm chiếc bàn tính nhỏ trong lòng, con bé ngẩng khuôn mặt tròn xoe lên nhìn ta, đôi mắt trong veo như dòng nước mùa xuân.
Ta khẽ vuốt tóc con, trong lòng bình yên đến lạ.
Người từng khiến ta đau lòng nhất, người từng là tất cả của ta bây giờ...đã trở thành một vị khách đứng ngoài cổng phủ.
17.
Ta đặt đũa xuống, suy nghĩ một lát rồi nói: “Cho hắn vào đi.”
Khi Chu Lệnh Nghi bước vào, cả sân viện bỗng trở nên yên tĩnh.
Hắn già đi rất nhiều, một người mới ngoài hai mươi tuổi vậy mà trông như đã gần bốn mươi.
Mái tóc khô vàng xơ xác, gương mặt tiều tụy hốc hác.
Bộ y phục trên người cũ đến mức không còn nhìn ra màu sắc ban đầu, cổ tay áo cũng đã sờn rách lộ cả những sợi chỉ tua tủa.
Hắn đứng đó, lúng túng không biết đặt tay chân vào đâu.
Ánh mắt nhìn ta mang theo sự cầu khẩn khó giấu: “Chiêu Chiêu...”
“Ta... ta muốn nhìn con một chút.”
Ta ra hiệu cho nhũ mẫu bế An An đến.
Con bé đang nằm trong lòng nhũ mẫu, bàn tay nhỏ mũm mĩm vẫn nắm chặt hạt bàn tính vừa bắt được lúc làm lễ thôi nôi.
Nó mở to đôi mắt đen láy, tò mò nhìn người nam nhân xa lạ trước mặt.
Chu Lệnh Nghi nhìn An An, môi run lên hồi lâu rồi nước mắt bất ngờ trào ra.
“Con bé...”
“Con bé tên là gì?”
“An An.”
“An An...”
Hắn khẽ lặp lại cái tên ấy, từng chữ như mắc lại nơi cổ họng, nước mắt càng rơi dữ dội hơn.
Hắn chậm rãi đưa tay ra muốn chạm vào khuôn mặt nhỏ của con bé nhưng đúng lúc ấy, An An bỗng xoay người vùi mặt vào vai nhũ mẫu nhất quyết không chịu nhìn hắn.
Bàn tay của Chu Lệnh Nghi lập tức khựng lại giữa không trung, biểu cảm trên mặt hắn giống như vừa bị ai đó giáng cho một cái tát thật mạnh.
Ta bước tới, bế An An vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng con.
Sau đó bình thản nói: “Chu Lệnh Nghi.”
“Con ngươi cũng đã nhìn thấy rồi.”
“Đi đi.”
Hắn đứng bất động tại chỗ, môi mấp máy mấy lần, rất lâu sau mới khó khăn thốt ra được hai chữ: “Xin lỗi...”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt bình lặng như mặt hồ không gợn sóng.
“Chu Lệnh Nghi.”
“Giữa ta và ngươi... từ lâu đã chẳng còn gì để nói nữa.”
“Đi đi, sau này đừng đến nữa.”
Hắn im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ nhìn An An thật sâu một lần nữa rồi xoay người rời đi.
Bóng lưng ấy dần dần khuất ở cuối con hẻm, giống như một vệt mực loang trên giấy.
Chậm rãi nhạt đi, cuối cùng tan biến trong gió.
Phương Ấu Vi bước đến bên cạnh ta, khẽ hỏi: “Chiêu Chiêu...”
“Trong lòng nàng thật sự không thấy đau lòng sao?”
Ta cúi đầu nhìn An An trong lòng, không biết từ lúc nào, con bé đã ngủ mất.
Khuôn mặt nhỏ xinh hồng hào, khóe môi còn mang theo nụ cười ngọt ngào.
“Đau lòng?”
Ta khẽ lắc đầu: “Ta có An An.”
“Có phụ mẫu, có cửa tiệm của riêng mình, có những người thật lòng đối tốt với mình.”
“Ta đã có tất cả rồi, còn gì phải đau lòng nữa chứ?”
Ta ngừng một lát, khóe môi cong lên thành một nụ cười rất nhẹ.
“Người nên đau lòng...không phải là ta.”
Một cơn gió đầu thu thổi qua đầu ngõ mang theo chút se lạnh dịu dàng.
Ta kéo lại chiếc chăn nhỏ trên người An An rồi xoay người bước trở vào sân viện.
Phía sau lưng, dấu vết Chu Lệnh Nghi từng xuất hiện nơi đây...rất nhanh đã bị gió cuốn đi sạch sẽ.
Tựa như người ấy chưa từng bước vào cuộc đời ta mà cuộc đời còn lại của Trần Chiêu ta, Nhất Mộng Vân Úy từ nay chỉ còn những tháng ngày sáng sủa, bình yên và tự do.
- Hoàn -
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]