Tố Ngưng - Mộc Sắc Thùy Vân

Chương 3:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Trong điện của Hoàng hậu.

 

Sở Liêm quỳ rạp xuống đất.

 

"Mẫu hậu, nhi thần chỉ cầu người và Phụ hoàng, đừng ban hôn cho nhi thần trong đêm nay! Nhi thần vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng!"

 

Hoàng hậu ngơ ngác không hiểu gì.

 

"Ai nói muốn ban hôn cho con tối nay? Rõ ràng là chuyện hôn sự của Kỳ nhi đã định rồi."

 

"Nó là đứa trẻ được ta nuôi lớn, chẳng khác nào con ruột cả."

 

"Những năm này, nó cứ bôn ba chiến trường chẳng chịu về nhà, đại sự hôn nhân sao có thể trì hoãn mãi được."

 

"Thì ra là vậy."

 

Sở Liêm hít sâu một hơi, tự giễu cợt cười nhẹ.

 

"Vậy thì nhi thần an tâm rồi."

 

Sở Liêm thần thái sảng khoái, ôm Dư Diên Nhi trở về phủ.

 

Thậm chí còn quên cả hỏi phía bên kia được ban hôn là ai.

 

07.

 

Hoàng hậu đặc cách cho ta cùng tham gia cung yến.

 

Gần đến giờ nhập tiệc, Tiêu Kỳ vẫn còn đang bàn bạc việc quan trọng với Bệ hạ.

 

Ta đi trước một mình.

 

Ngoài điện vừa hay gặp phải Dư Diên Nhi.

 

Vừa nhìn thấy ta, sắc mặt nàng ta liền thay đổi.

 

"Người ta vẫn bảo tiểu thư thế gia vốn đoan trang giữ lễ, khác hẳn với hạng xuất thân nghèo hèn như ta."

 

"Ai mà ngờ được, da mặt ngươi lại dày đến mức này, vì muốn bám lấy Liêm ca ca, mà còn cầu xin Hoàng hậu cho phép ngươi tới dự cung yến!"

 

Dư Diên Nhi vào Đông Cung cũng đã lâu.

 

Sở Liêm vẫn mãi chưa cho nàng ta danh phận.

 

Nàng ta vốn chỉ là thường dân, cậy nhờ quyền thế của Thái tử mà thường xuyên sỉ nhục ta.

 

Ta thật sự nhịn không nổi nữa.

 

"Dư cô nương, ta chưa từng nghĩ đến việc tranh giành Thái tử với nàng, vậy mà nàng lại cứ gây khó dễ cho ta."

 

"Rốt cuộc là nàng không vừa mắt ta, hay là nàng bất mãn vì Thái tử mãi không cho nàng vị trí chính thê, nhưng lại không dám ép buộc chàng, nên chỉ có thể trút giận lên người ta?"

 

Dư Diên Nhi sững người.

 

Sau đó tức giận đến mức đỏ cả đuôi mắt.

 

"Ngươi... ngươi nói bậy!"

 

"Ngươi dám chia rẽ tình cảm giữa ta và Liêm ca ca!"

 

Dư Diên Nhi quay đầu chạy đi tìm Sở Liêm để mách lẻo.

 

Cách đám đông.

 

Sở Liêm nhìn ta từ đằng xa.

 

Sau đó, y ghê tởm dời tầm mắt đi, như thể nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu.

 

"Diên Nhi, nàng chớ nên để ý nàng ta làm gì."

 

"Nàng ta không xứng."

 

Đến sát giờ khai tiệc, Tiêu Kỳ mới vội vã chạy đến.

 

Chàng cố ý đi vòng qua chỗ ngồi của ta, nhét vào tay ta một nắm kẹo lớn.

 

"Lấy từ cung của Bệ hạ đấy."

 

"Ta nghĩ nàng hẳn là sẽ thích."

 

Ta mỉm cười, cố ý trêu chọc chàng.

 

"Th.i.ế.p thích."

 

"Chàng cho cái gì, th.i.ế.p cũng đều thích."

 

Tiêu Kỳ gãi gãi đầu.

 

Gương mặt đỏ bừng.

 

Ta vốn là người thích ăn kẹo từ nhỏ.

 

Kiếp trước, sau khi giả chếc, thân xác ta bệnh tật liên miên, lại hay dỗi không chịu uống thuốc.

 

Tiêu Kỳ đi khắp nơi sưu tầm các loại kẹo và mứt có hương vị khác nhau, chỉ để giúp miệng ta bớt đắng.

 

Sống lại hai kiếp.

 

Chàng vẫn không bỏ được thói quen nhét kẹo cho ta.

 

Ta ngước nhìn lên.

 

Vừa đúng lúc trông thấy Hoàng hậu đang nhìn về phía này, lấy tay che miệng cười thầm.

 

Ta bỗng thấy có chút ngượng ngùng.

 

Ở phía bên kia, Sở Liêm cũng nhìn sang, mày kiếm khẽ nhíu lại, sắc mặt trầm xuống vài phần.

 

"Liêm ca ca, huynh làm sao vậy?"

 

Sở Liêm bỗng chốc uống cạn một chén rượu mạnh.

 

"Không có gì."

 

"Thấy kẻ khác tự dưng tỏ vẻ ân cần, chỉ cảm thấy nực cười mà thôi."

 

Sở Liêm cười khẩy.

 

Không lo lấy lòng vị hôn thê của mình, lại chạy đi thân thiết với nữ tử khác.

 

Tiêu Kỳ này, quả thực không biết nặng nhẹ.

 

So với ta thì còn kém xa lắm.

 

Rượu đã quá ba tuần.

 

Cuối cùng cũng bàn đến chuyện ban hôn.

 

Một khắc trước, Sở Liêm còn đang cá độ với Dư Diên Nhi, đoán xem vị hôn thê của Tiêu Kỳ rốt cuộc là tiểu thư nhà nào.

 

Khắc sau, liền nghe thấy vị công công tuyên đọc thánh chỉ, xướng lên tên của ta.

 

Sở Liêm đột ngột ngẩng đầu.

 

Trong khoảnh khắc, mặt y tái mét, không còn chút huyết sắc.

 

"Tiêu tướng quân, Trương nương tử, chúc mừng hai vị, mau tiếp chỉ đi thôi."

 

Chưa đợi ta và Tiêu Kỳ quỳ xuống nhận chỉ.

 

Sở Liêm đã nhanh chân đứng dậy, đoạt lấy thánh chỉ, đôi mắt trừng lớn, chăm chú nhìn kỹ những dòng chữ trên đó.

 

Chẳng lẽ bản thân nghe lầm...

 

Sao lại có thể như vậy được chứ?

 

Vị hôn thê của Tiêu Kỳ, vốn dĩ phải là người của y mới đúng...

 

08.

 

Tiệc tan.

 

Tiêu Kỳ muốn đưa ta về phủ.

 

Chẳng hiểu sao Sở Liêm đột nhiên đuổi theo, ngăn cản trước mặt hai người chúng ta.

 

Sắc mặt y hơi đỏ, trông như đã say khướt.

 

Y nắm lấy tay áo Tiêu Kỳ, bước chân có chút loạng choạng.

 

"Ta từ nhỏ đã lớn lên cùng đệ, tính ra cũng coi như nửa người huynh trưởng của đệ."

 

"Vậy mà đệ ngay cả nữ tử mình tâm đầu ý hợp là ai cũng không chịu nói với ta, thật là không trượng nghĩa."

 

Tiêu Kỳ mỉm cười, đỡ lấy y.

 

"Huynh trưởng nói đùa rồi."

 

Sở Liêm lách qua người chàng.

 

Ánh mắt dừng lại trên người ta.

 

"Lần trước ở hội mã cầu, ta lỡ tay làm hỏng áo ngoài của đệ muội tương lai, trong lòng ta vẫn luôn thấy áy náy, muốn tìm cơ hội để tạ lỗi đây."

 

Bề ngoài thì là xin lỗi.

 

Thực chất là cố tình nói chuyện này cho Tiêu Kỳ nghe.

 

Muốn khiến chàng phải bận tâm.

 

Thế nhưng Tiêu Kỳ không hề để ý.

 

"Huynh trưởng nói gì vậy?"

 

"Đều là chuyện cứu người, cả ta và Tố Ngưng đều luôn khắc ghi ân tình của huynh."

 

"Ân tình?" Thái tử tiến lại gần ta một bước, ánh mắt rực lửa, "Đã là ân tình, vậy Trương cô nương, nàng đã nghĩ ra cách báo đáp thế nào chưa?"

 

Ta khẽ thở dài.

 

Kiếp trước lúc mới thành hôn, dù Sở Liêm đối xử với ta vô cùng tệ bạc, ta vẫn ghi nhớ ân cứu mạng, luôn muốn làm một người vợ hiền của y.

 

Hoàng gia luôn chú trọng huyết mạch.

 

Yêu cầu đích trưởng tử phải là con của chính thê.

 

Ta liền châm cứu, xông ngải, uống những thang thuốc hỗ trợ thụ thai đắng ngắt, chỉ mong sớm ngày sinh hạ thế tử cho y.

 

Thế nhưng sau khi ta có thai, Sở Liêm chẳng hề vui vẻ.

 

Dư Diên Nhi trước khi rời nhà đi đã nói, nếu Sở Liêm có con với nữ tử khác, ả sẽ không bao giờ quay về nữa.

 

Trưa hôm sau, thái y vừa bắt mạch cho ta, nói thai nhi mọi thứ đều tốt.

 

Đến chiều, ta uống một bát canh ngọt, liền bị sảy thai.

 

Sở Liêm chỉ thẩm vấn một cách lấy lệ.

 

Cuối cùng đổ tội là do hạ nhân cũ của Dư cô nương bỏ thuốc.

 

Sau khi đánh phạt một trận rồi bán đi, thế là lấy mạng đứa con chưa kịp chào đời của ta để đền tội.

 

09.

 

Về sau, Hoàng hậu nương nương hay hỏi: "Ta thấy thân thể con điều dưỡng cũng tốt rồi, bao giờ thì lại có tin vui?"

 

Nhưng chuyện mang thai này, đâu phải chỉ một mình ta làm được.

 

Sở Liêm không chịu đụng vào người ta.

 

Cho nên ta có uống bao nhiêu thang thuốc bổ cũng đều vô ích.

 

Nhưng ta nào dám nói thật.

 

Bằng không Sở Liêm lại mắng ta là kẻ chuyên đi mách lẻo, dùng lời lẽ khó nghe để sỉ nhục ta.

 

 

Một năm sau, ngày sinh thần của ta.

 

Sở Liêm say khướt, đi nhầm đường, liền tới phòng ta nghỉ ngơi một đêm.

 

Ta mang thai đứa thứ hai.

 

Đến khi tin dữ về cái chếc của Dư Diên Nhi truyền tới, thai nhi đã được tám tháng.

 

Sở Liêm bóp tay ta quá mạnh, khiến ta phải sinh non.

 

Thai chưa đủ tháng, ngôi thai lại ngược, hài nhi bị mắc kẹt không ra được.

 

Ta đau đớn suốt một ngày một đêm, m.á.u gần như đã cạn sạch.

 

Cuối cùng, chỉ sinh ra một hài nhi đã chếc.

 

Phụ thân khi đó vẫn đang trấn giữ biên cương.

 

Khi nhận được tin từ gia thư, người đau xót vô cùng.

 

Vị lão tướng quân tóc đã điểm sương ấy, vì tiểu nữ nhi mà người thương yêu nhất, thà mang tội tự ý rời khỏi biên cương không chiếu chỉ, cũng quyết tâm tiến cung đòi lại công đạo cho ta.

 

Người nhà họ Trương quỳ đầy trước điện.

 

Cuối cùng, Hoàng đế và Hoàng hậu phải đích thân ra mặt, trách phạt Thái tử, lại tự mình tới phủ thăm hỏi, thay Thái tử nhận lỗi với ta.

 

Được ban ân huệ như vậy, dù không muốn tha thứ cũng đành phải tha thứ.

 

Trên giường bệnh.

 

Ta khóc đến sụp đổ, nắm c.h.ặ.t t.a.y Mẫu thân mà nói:

 

«Con muốn hòa ly.»

 

«Đông Cung này, con gái thật sự không thể ở lại thêm một ngày nào nữa...»

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.