Nỗi khổ nhân gian.
Bốn chữ này, không phải ai cũng có thể thấu hiểu được.
Ngay cả Tào Kim Hoa bà sống đã hơn ba mươi năm cũng chỉ mới thấu hiểu được một chút khi Vệ gia gặp nạn trong năm nay.
Thế mà con bé này mới vừa tròn mười tám tuổi.
Ánh mắt Tào Kim Hoa lộ vẻ an ủi.
Vệ Đông Quân nào có tâm trí đâu mà đoán sự thay đổi trong mắt mẹ, nàng dứt khoát hỏi: "Cha, Hạ gia và Vu gia mà Nhậm Phù Dao gả qua có bị gì không?"
"Hạ gia hôm qua bị tịch biên rồi. Mẹ con nói muốn xem kết cục của Nhậm Trung Kỳ, nên hôm nay mới dậy sớm như vậy. Thật trùng hợp, vừa đi được nửa đường thì gặp ngay Cẩm Y Vệ đi lục soát nhà."
Đến tận bây giờ mặt Vệ Trạch Trung vẫn còn tái mét, không một chút huyết sắc.
Đúng là thỏ c.h.ế.t cáo buồn mà.
Vệ Trạch Trung chỉ cần nghĩ đến Vệ gia cũng suýt bị tịch biên là lại sợ run cầm cập.
"Vu phủ mà Nhậm Phù Dao gả đến không ở Thành Tứ Cửu, chúng ta không có tin tức, nhưng mười phần hết chín là cũng không giữ nổi."
Lần này đến lượt Vệ Đông Quân thở dài.
Tính ra thì vài tháng nữa Nhậm Phù Dao sẽ sinh.
Đứa bé này mà sinh trong ngục, không biết có sống nổi không nữa?
Nguyệt Nương phải chăm sóc một lớn một nhỏ, không biết có lo xuể không?
Tuy Vệ Đông Quân không thích Nhậm Phù Dao, nhưng dù sao nàng ta cũng là đứa con gái mà Hạ Tam yêu thương nhất.
Cũng may là Hạ Tam đã đi đầu thai.
Nếu còn bị nhốt ở thành Uổng Tử mà biết được tin này, bà ấy nhất định sẽ rất đau lòng.
"Đàn ông thì luôn nghĩ đến chuyện xây dựng công danh sự nghiệp, nghĩ đến tranh giành thiên hạ, nhưng lại không biết rằng phụ nữ bọn ta chỉ muốn có một mái nhà yên ổn, chỉ muốn sống những ngày tháng bình yên."
Vệ Đông Quân nói xong, lại thở dài một hơi đầy già dặn.
"Làm người vẫn nên làm chút việc tốt, tích chút đức, đừng dồn người khác vào đường cùng để rồi vạ lây cả nhà già trẻ."
Trong phòng, bỗng im lặng.
Ánh mắt của hai vợ chồng đều đổ dồn lên người Vệ Đông Quân.
Tào Kim Hoa: "Không lẽ... lại là Ninh Phương Sinh dạy ư?"
Vệ Trạch Trung: "Con gái ta, chậc, càng lúc càng giống ta rồi."
Lúc này, Vệ Đông Quân cảm thán xong, lập tức thu lại vẻ bi thương trên mặt, tò mò hỏi: "Cha, ngoài mấy nhà này ra, còn động tĩnh gì khác không?"
Vệ Trạch Trung: "..." Lật mặt nhanh thế, điểm này đúng là không giống mình.
Ông vội nói: "Nhiều động tĩnh lắm! Phàm là những ai dính líu đến Hà Quyên Phương, không bị tịch biên gia sản thì cũng bị bắt vào ngục. Bên ngoài bây giờ lòng người hoang mang, trên đường chẳng thấy mấy ai."
"Cha nói trọng tâm đi."
"Ta nói chữ nào mà không phải trọng tâm?"
Vệ Trạch Trung thầm mắng "con nhóc thối": "Trọng tâm là trong triều và trong quân đội đều có động tĩnh rất lớn. Ngay cả Ngô Toan cũng bị thuyên chuyển công tác rồi."
Cái gì? Ngô Toan bị thuyên chuyển?
Vệ Đông Quân cả kinh: "Điều đi đâu ạ?"
Vệ Trạch Trung lắc đầu: "Không biết. Ngũ thành có một vị Tổng Chỉ huy sứ mới, hình như được điều từ bên Binh bộ sang. Cha định hỏi thêm nhưng mẹ con kéo lại không cho."
Tào Kim Hoa trừng mắt: "Ông định hỏi ai? Chẳng phải lại tiêu tiền linh tinh sao! Bây giờ trong phủ tiền nong eo hẹp thế này, việc gì phải lãng phí vào đó, sớm muộn gì cũng biết thôi."
Vệ Trạch Trung hễ nhắc tới tiền là đau đầu: "Kim Hoa à, bà có thể đừng lúc nào cũng tiền với bạc, lải nhải không dứt được không?"
"Không có tiền thì ông đi hít gió Tây Bắc ấy! Cả nhà bao nhiêu miệng ăn, chi tiêu lớn như vậy, mà người kiếm được tiền thì chẳng có mấy ai..."
Cuộc cãi vã của hai vợ chồng, Vệ Đông Quân đã không còn nghe lọt tai nữa.
Trong đầu nàng lúc này chỉ có một chuyện: Ngô Toan bị điều đi rồi?
Tại sao?
Có phải đã xảy ra chuyện gì không?
Chuyện này có liên quan đến vụ tạo phản của tên thái giám c.h.ế.t tiệt kia không?
Bây giờ mình có nên lập tức đi báo cho Ninh Phương Sinh không?
Hay là... đến phủ Hạng Diễm hỏi thăm một chút?
Đang nghĩ ngợi, một giọng nói chói tai bỗng chui vào tai cô.
"Tẩu tẩu, tẩu tẩu, tẩu tẩu của ta ơi..."
Là giọng của nhị thẩm, Vương thị.
Vệ Đông Quân hoàn hồn: "Mẹ..."
Làm gì còn bóng dáng của mẹ đâu, chỉ thấy cha ruột của mình đang nhón chân, đi đến bên cửa, vươn cổ, dỏng tai lên nghe, tiện thể còn vẫy tay với nàng.
Nghe lén?
Ta cũng biết!
Vệ Đông Quân sải bước đến bên cạnh cha mình, cũng vươn cổ ra.
Tào Kim Hoa đi ra nhà chính, thấy Vương thị xông vào, bèn gượng cười: "Đệ muội, muội vội vã thế này là..."
"Tẩu tẩu, Lễ bộ cho người tới bảo Nhị gia ngày mai trở về nha môn làm việc."
"Nhị gia được phục chức rồi sao?"
Tào Kim Hoa sững sờ, rồi vui mừng hớn hở: "Đây là chuyện tốt, chuyện tốt lớn rồi!"
Trời mới đầu đông mà Vương thị đã chạy toát mồ hôi trán, bà ta thở hổn hển mấy hơi.
"Còn không phải là chuyện tốt sao? Nhị gia đang tiếp đãi người của Lễ bộ ở tiểu hoa sảnh, bảo ta chạy sang báo tin cho đại ca và đại tẩu một tiếng."
Tào Kim Hoa chắp tay vái lạy trời ba cái: "A Di Đà Phật, Bồ Tát phù hộ, Bồ Tát phù hộ Vệ gia!"
Trong phòng.
Vệ Đông Quân vừa định mở miệng hỏi một câu: "Cha, sao nhị thúc lại được phục chức vậy?"
Thì cha cô đã múa chân múa tay xông ra ngoài, vẻ mặt hưng phấn nói: "Mẹ mà biết được nhất định sẽ rất vui, ta đi báo cho bà cụ ngay đây."
"Ông đứng lại cho ta! Đừng có hấp tấp vội vàng như thế, làm kinh động mẹ tu Phật!"
Tào Kim Hoa nghiêm giọng quát người đàn ông vô dụng nhà mình, rồi quay đầu, hạ thấp giọng hỏi: "Đệ muội, bên Lễ bộ có nói tại sao lại để nhị đệ phục chức không?"
Vệ Đông Quân nghe vậy, thầm giơ ngón cái tán thưởng mẹ mình.
Vẫn là mẹ bình tĩnh nhất.
Trong vụ tạo phản của Hà Quyên Phương, Vệ gia vừa không có công cũng chẳng có tội, triều đình vì sao lại cho nhị thúc phục chức?
Vương thị vốn đang vui mừng khôn xiết, câu nói này của Tào Kim Hoa khác nào một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt.
"Đại tẩu, đã là chuyện tốt thì đừng cố mà hỏi tại sao. Nhị gia được phục chức, người được lợi đâu chỉ có mỗi nhị phòng chúng ta."
"Đệ muội, ta không có ý đó. Ta chỉ cảm thấy vào thời điểm mấu chốt này, mỗi hành động của triều đình đều có thâm ý. Vệ gia chúng ta..."
"Vệ gia chúng ta, Nhị gia nhà chúng ta một lòng trung trinh với triều đình, vì sao không thể phục chức?"
Vương thị tức đến mức giọng cũng cao vút lên: "Hay là đại tẩu thấy nhị phòng chúng ta sắp phất lên nên trong lòng thấy ghen tức hả?"
"Một lòng trung trinh là có thể phục chức sao? Một lòng trung trinh mà vẫn bị tống vào đại lao đấy thôi."
Vệ Đông Quân từ trong phòng bước ra.
"Trong đầu nhị thẩm, ngoài mấy chuyện ghen tuông vớ vẩn ra thì cũng nên chứa thêm thứ khác đi. Đừng có suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện lông gà vỏ tỏi như đại phòng hay nhị phòng ai đương gia, ai không phải đương gia!"
"Ngươi..."
"Ta làm sao?"
Vệ Đông Quân bật chế độ chiến đấu: "Ta tuổi còn nhỏ mà còn nhìn ra được sự bất thường trong chuyện này, thẩm lớn từng này tuổi rồi mà sao vẫn không nhìn ra vậy?"
Vương thị bị Vệ Đông Quân nói cho cứng họng, mặt lúc đỏ lúc trắng, y hệt như mở phường nhuộm.
"Đại ca, đại tẩu, hai người nghe đi, nghe cho rõ đi! Trong mắt con nhóc này còn có trưởng bối không, còn có..."
"Đại nãi nãi, Đại nãi nãi..."
Vương thị bị mấy tiếng gọi này làm cho giật mình, lời nói nghẹn cứng lại trong cổ họng.
Giọng nói này là của đại quản gia Vệ Chính Tường.
Vệ đại quản gia trước nay luôn theo hầu Lão gia, Lão thái thái, tính tình vốn trầm ổn, giọng nói sao có thể gấp gáp như vậy?
Lúc này, Tào Kim Hoa cũng nhận ra có gì đó không ổn, vội bỏ mặc Vương thị đi nhanh ra sân, vừa hay thấy Vệ Chính Tường vội vã xông vào.
"Vệ quản gia, có chuyện gì mà gấp gáp vậy?"
"Thưa Đại nãi nãi, người của Hàn Lâm Viện đến, tìm... tìm Đại thiếu gia nhà chúng ta!"
Cái gì?
Hàn Lâm Viện?
Tào Kim Hoa ngây người tại chỗ.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]