Trần Khí như con thú phun lửa, xông đến trước mặt Vệ Thừa Đông.
Vệ Thừa Đông giật mình, vội lùi xa: “Là cha ta bảo ta đến.”
“Vệ Thừa Đông.”
Trần Khí siết chặt nắm đấm: “Nàng ta gọi ngươi một tiếng 'ca ca'. Chuyện lớn thế, ngươi phải đợi cha sai mới đến báo cho ta ư?”
Ngươi có biết điều không vậy!
“Hành tung phủ Khang Vương giờ nằm trong mắt thiên hạ. Ngươi có tin rằng hôm nay ta không đến thì sáng mai tin cũng vào tai ngươi không.”
“Bản chất có giống không hả?”
“Có gì không giống? Lẽ nào ngươi định cướp dâu với phủ Khang Vương?”
“Ông đây định cướp đấy!”
Vệ Thừa Đông thấy mình sắp bị chọc tức.
“Cướp dâu với phủ Khang Vương? Ngươi lấy gì cướp? Ngươi còn đang chịu đại tang! Ba năm, ít nhất phải ba năm!”
Một câu, khiến "con thú phun lửa" xìu hơi, nắm đ.ấ.m buông lỏng.
Phải rồi.
Hắn còn đang đại tang.
Ba năm, đừng nói cưới hỏi, ngay cả đại ca, đại tẩu muốn động phòng cũng phải đợi nửa năm.
Đợi ba năm, Vệ Đông Quân đã ngoài hai mươi.
Mẹ kiếp! Sao mọi chuyện cứ dồn vào một lúc thế!
“Thế… cha ngươi bảo ngươi đến… làm gì?”
“Bảo ngươi dẫn ta đi tìm Ninh Phương Sinh.”
Tìm Ninh Phương Sinh?
Mấy hôm trước, Ninh Phương Sinh còn tìm hắn.
“Hắn đâu?”
“Về rồi.”
“Về đâu?”
Vệ Thừa Đông dậm chân: “Đương nhiên về nhà hắn!”
Trần Khí gãi đầu: “Tìm Ninh Phương Sinh làm gì? Bảo hắn cưới Vệ Đông Quân ư?”
Hỏng rồi.
Thằng nhóc này mất cha nên não cũng úng nước rồi.
Vệ Thừa Đông ghé sát, hạ giọng: “Tìm hắn để hỏi xem cái ngai vàng kia cuối cùng ai sẽ lên.”
Trần Khí: “Nếu Khang Vương lên thì sao?”
Vệ Thừa Đông sầm mặt, thở dài: “Vậy thì hết cách.”
Trần Khí cười nhạt: “Dù Khang Vương lên thật cũng không được. Ta tuyệt đối không nhường Vệ Đông Quân đâu!”
Hỏng bét.
Không chỉ mất não, mà lý trí cũng mất luôn.
“Giờ biết không nhường rồi, vậy lúc trước làm gì thế hả?” Vệ Thừa Đông bốc hỏa: “Ngươi mà cứng rắn hơn chút nữa thì ngươi và A Quân đã xong lục lễ rồi, còn cửa cho Khang Vương xen vào ư?”
“Trước kia, vì Vệ Đông Quân không muốn liên lụy đến ta, ta cũng không muốn ép nàng.”
Trần Khí ngẩng đầu nhìn trời, nghĩ đến giấc mơ của cha: “Nhưng bây giờ khác rồi…”
Vệ Thừa Đông muốn hỏi "Khác chỗ nào" thì đã bị Trần Khí đẩy mạnh.
“Đi, dẫn ngươi đi tìm Ninh Phương Sinh.”
Vệ Thừa Đông lảo đảo, suýt ngã.
Đồ súc sinh!
…
Ninh Phương Sinh có hai nhà.
Trần Khí sợ tìm trong thành không thấy nên đi thẳng đến nhà trên núi.
Ai ngờ, trên núi cửa đóng cài then. Trèo tường vào cũng không một ánh đèn, tối om om.
Trần Khí than vận xui, lại tức tốc đến nhà trong thành.
Đến cửa rồi nhưng gõ muốn nát tay vẫn không động tĩnh.
Trần Khí hết cách: “Mã Trụ, trèo tường vào xem.”
Vệ Thừa Đông ngây người: “Sao tìm Ninh Phương Sinh mà khó thế?”
“Ngươi tưởng dễ lắm à?” Trần Khí cười nhạt.
Người như Ninh Phương Sinh há có dễ tìm.
Nhớ lúc đầu hắn và Vệ Đông Quân…
Nghĩ đến Vệ Đông Quân, nụ cười nhạt biến thành cười khổ. Hắn ngồi xổm trước cửa, mặt mày ủ rũ.
Vệ Thừa Đông thấy vậy, không biết nói gì, vỗ vai hắn.
Đúng lúc, trên đầu vang tiếng Mã Trụ: “Gia, trong nhà không người, cũng tối om.”
Cả hai cùng ngẩng đầu.
Trần Khí: “Vậy hắn đi đâu?”
Vệ Thừa Đông: “Không phải đang ở cùng nữ nhân nào vui vẻ phong lưu chứ.”
Trần Khí: “Về thôi.”
Vệ Thừa Đông: “Về đâu?”
Trần Khí: “Vệ gia các ngươi. Ta đi xem Vệ Đông Quân.”
Vệ Thừa Đông không cam tâm: “Tên Ninh Phương Sinh không có huynh đệ bạn bè gì à?”
Còn huynh đề bạn bè cơ?
Trần Khí chẳng thèm để ý, lên ngựa, vung roi phóng đi.
“Ngươi đợi ta với, chậm một chút!”
Trần Khí quất ngựa càng hăng, nhanh chóng đến đầu hẻm.
Bỗng một cỗ xe ngựa từ đối diện đi tới.
Hắn vô thức liếc một cái, nói: “Tiểu Thiên gia!”
Thiên Tứ giật cương: “Trần Thập Nhị, sao lại là ngươi?”
Trần Khí nhảy xuống ngựa chạy tới. Lời định hỏi bị vẻ mệt mỏi, đầy bụi đường của Thiên Tứ làm nghẹn lại.
“Các ngươi là…”
Thiên Tứ quệt mặt, liếc nhìn người trong xe, không nói.
Trần Khí hiểu ra, thằng nhóc này không dám nói.
Hắn vội ra sau xe, vén rèm: “Ninh Phương Sinh, các ngươi đi đâu vậy?”
Ninh Phương Sinh ngồi xếp bằng, giữa chân mày lộ vẻ mệt mỏi: “Đêm hôm khuya khoắt, ngươi tìm ta có việc gì, nói đi?”
Trần Khí liếc Vệ Thừa Đông đang chạy tới trong hẻm, thò đầu vào xe.
“Ninh Phương Sinh, không hay rồi, phủ Khang Vương muốn nạp Vệ Đông Quân làm thiếp!”
“Cái gì?”
Tiếng hét này của Tiểu Thiên gia, vừa sốt ruột vừa chói tai.
Trần Khí thò đầu ra, liếc Tiểu Thiên gia: Chủ ngươi chưa kích động, ngươi kích động cái nỗi gì?
Liếc xong lại thò đầu vào, vừa định nói thì thấy Ninh Phương Sinh ra hiệu im lặng.
“Trong hẻm còn ai sao?”
“Vệ Thừa Đông!”
“Hắn đến làm gì?”
“Vệ gia đang rối lắm, cha hắn bảo hắn tìm ta, để ta dẫn đi tìm ngươi.”
“Vệ Đông Quân đâu?”
“Nàng ấy…” Trần Khí thở dài: “… chắc đang đau lòng.”
Lúc này, Vệ Thừa Đông cũng cưỡi ngựa đến đầu hẻm. Thấy xe Ninh Phương Sinh thì mừng rỡ nhảy xuống ngựa, gần như lăn tới, thò đầu vào.
“Ninh Phương Sinh, ngươi cuối cùng về rồi, chúng ta tìm ngươi cả tối.”
Ninh Phương Sinh nhìn hắn, hơi nhíu mày: “Vệ Thừa Đông, ngươi nên đi làm chính sự hàng ngày đi.”
“Ta có chính sự gì, chính sự ta phải làm không phải là tìm…”
Lời ngừng bặt.
Chính sự hàng ngày, ngoài đến Hàn Lâm Viện thì là đến chỗ Thẩm Nghiệp Vân làm thư đồng. Thẩm Nghiệp Vân là người Thái tử.
Ý Ninh Phương Sinh là bảo mình tiết lộ tin này cho Thẩm Nghiệp Vân, sau đó xem phản ứng của hắn thế nào?
Diệu kế!
Vệ Thừa Đông nhìn vào mắt đen nhánh của Ninh Phương Sinh, thầm giơ ngón cái.
Bây giờ quan trọng nhất là dò xem phe Thái t.ử còn lá bài nào không, có lật ngược được tình thế không. Đây mới là điểm then chốt!
Nhưng Vệ Thừa Đông vẫn không yên tâm: “Còn ngươi?”
“Về Vệ gia.”
Vệ gia có Ninh Phương Sinh trấn thủ thì Vệ Thừa Đông còn sợ gì nữa.
Hắn ném cho Ninh Phương Sinh ánh mắt cảm kích, không nói hai lời mà lên ngựa.
Trần Khí ngây người.
Thằng Vệ Thừa Đông này không phải vốn không ưa Ninh Phương Sinh sao? Sao bỗng nghe lời thế?
“Vệ Thừa Đông, tối thế này mà ngươi còn đi đâu?”
“Ngươi đừng quản.”
Trần Khí: “…”
Hắn nhìn bóng lưng một người một ngựa của hắn, rồi nhìn Ninh Phương Sinh trong xe: “Hắn đi đâu thế? Làm chính sự gì?”
“Ngươi đừng hỏi.”
Ninh Phương Sinh dịch người, chừa chỗ: “Lên xe, kể chi tiết tình hình cho ta nghe.”
Trần Khí: “…”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]