Tào Kim Hoa còn chưa kịp hoàn hồn sau cuộc gặp với Hạng phu nhân đầy khí phách, thì đến chiều, vị khách thứ hai đã tới cửa.
Đó chính là bà thông gia, Hà thị, vợ kết tóc của Phòng Thượng Hữu.
Hà thị đi một mình, không hề nói muốn gặp Vệ Đông Quân. Nhưng Vệ Đông Quân lại tò mò muốn biết bà ta đến nói những gì, bèn trốn vào buồng trong, vểnh tai lên nghe ngóng.
Nha hoàn dâng trà lên, Hà thị bèn đi thẳng vào vấn đề, chúc mừng Tào Kim Hoa.
Tào Kim Hoa chẳng những không vui mà còn ra vẻ âu sầu, nói qua nói lại vài câu bèn rút khăn tay ra chấm nước mắt, than ngắn thở dài.
Hà thị nhìn bộ dạng của Tào Kim Hoa, trong lòng cũng thấy chua xót thay.
Trắc phi của phủ Khang Vương, nói toạc ra cũng chỉ là làm lẽ.
Phận làm lẽ thì là cái thá gì chứ? Chẳng phải vẫn bị chính thất nắm trong lòng bàn tay, muốn nắn tròn thì tròn, muốn bóp dẹt thì dẹt sao.
Được cái tiếng thơm nghe thì oai phong, nhà họ Vệ cũng được hưởng vinh quang, chỉ khổ mỗi mình Tam tiểu thư nhà họ Vệ mà thôi.
“Ta nghe nói Vương phi là người có tính khí nhu mì, độ lượng bao dung, chứa chấp được người dưới. Mối hôn sự này mà thành thì những ngày tháng sau này của Tam tiểu thư cũng chẳng kém cạnh là so với lúc ở nhà mẹ đẻ đâu.”
Tào Kim Hoa là người thế nào chứ, đầu óc bà xoay chuyển cực nhanh.
Bà thấy Hà thị không dẫn con gái mình theo cùng, lại còn thốt ra những lời đưa đẩy như vậy, bèn đoán ngay ra chuyến đi hôm nay, Hà thị là vì tiền đồ của chồng bà ta là Phòng Thượng Hữu mà đến.
Phòng Thượng Hữu hiện đang qua lại rất thân thiết với phủ Khang Vương. Nếu nhà họ Vệ lại có thêm một vị Trắc phi nữa, thì ba nhà dây mơ rễ má, thân càng thêm thân, sau này còn lo gì không có ngày tháng tốt đẹp?
Không phải con gái các người đi làm lẽ nên các người đứng ngoài nói chuyện nghe hay lắm.
“Ta cũng nghe đồn Vương phi phẩm hạnh cao sang, tính tình ôn hòa, chỉ sợ là…”
Tào Kim Hoa cố tình hạ thấp giọng, châm chọc Hà thị một câu: “Chỉ sợ đến cuối cùng lại là dã tràng xe cát, xôi hỏng bỏng không thôi.”
Câu này quả thực đ.â.m trúng tim đen của Hà thị.
Bà ta đâu phải kẻ thiếu hiểu biết, nghe gió là tưởng mưa. Sự việc chưa đến bước cuối cùng, thắng thua khó mà đoán định.
Nhưng ngặt nỗi chồng bà ta cứ thề thốt khẳng định rằng Hoàng đế đã quyết tâm, không thể nào thay đổi được nữa.
Thêm vào đó, con trai bà ta cũng đi theo con đường của Khang Vương, đã vào Binh bộ nhận chức văn thư…
Từng bước ép Hà thị buộc phải ra mặt làm người trung gian, thay hai nhà dắt mối nối cầu.
Nếu thật sự là xôi hỏng bỏng không thì nhà họ Phòng coi như rơi thẳng xuống vực thẳm.
Cho nên.
Nhà họ Phòng không thể xảy ra chuyện.
Mối hôn sự này nhất định phải thành.
Hà thị cười nói: “Đại nãi nãi e là có điều chưa biết, hiện giờ mọi chuyện trong cung đều do Quý phi định đoạt. Nhà mẹ đẻ của Quý phi là Cố gia, nghe nói hai người ca ca cũng sắp được bổ nhiệm vào Binh bộ rồi.”
Tào Kim Hoa chưa kịp làm Hà thị ghê tởm, lại bị nghe đến tim đập chân run, mặt mày tái mét.
“Đại nãi nãi à.”
Hà thị nhìn bà một cái thật sâu: “Chúng ta ở cái tuổi này rồi, cũng giống như châu chấu cuối thu vậy, chạy nhảy chẳng được mấy ngày nữa, có ra sao thì cũng sắp hết một đời. Nhưng bọn trẻ thì vẫn còn nhỏ dại. Hạnh Nhi nhà ta sau này nếu có phủ Khang Vương làm chỗ dựa, thì cho dù không có huynh đệ tỷ muội ruột thịt giúp đỡ, cũng chẳng phải sợ ai bắt nạt.”
Lời này đừng nói Tào Kim Hoa nghe mà kinh hãi, ngay cả Vệ Đông Quân đang trốn trong buồng cũng bất giác siết chặt hai nắm tay.
Mẹ kiếp.
Luận về độ tàn nhẫn, đúng là không ai qua mặt được bà Hà thị này.
Hạnh Nhi là con gái của đại tỷ.
Đại tỷ gả vào nhà họ Phòng mấy năm nay, chỉ sinh được mỗi một mụn con gái này.
Cũng vì lẽ đó mà đại tỷ buộc phải cúi đầu nhẫn nhịn trước mặt Hà thị, ra sức lấy lòng bà mẹ chồng ghê gớm này.
Hà thị thấy đại tỷ ngoan ngoãn biết điều như vậy, nên ngoài mặt hay trong tối cũng thực lòng che chở.
Nhưng đúng vào cái lúc dầu sôi lửa bỏng này, Hà thị lại lôi Hạnh Nhi ra để nói chuyện.
Ngoài mặt thì bảo Vệ Đông Quân làm Trắc phi, Hạnh Nhi sau này sẽ có chỗ dựa.
Nhưng ẩn ý bên trong…
Sao có thể không phải là một lời đe dọa?
…
“Ninh Phương Sinh, bà ta lên mặt cái gì chứ? Sẽ có một ngày Phòng Thượng Hữu gặp quả báo, đến lúc đó cả cái nhà họ Phòng bọn họ tha hồ mà nương tựa vào nhau.”
Nói xong, Vệ Đông Quân ngồi phịch xuống giường, nửa khuôn mặt trên ỉu xìu như kẻ bị bắt nạt, nửa khuôn mặt dưới thì lại như muốn ăn thịt người, nghiến răng ken két.
Ninh Phương Sinh nhìn mà buồn cười, nhưng lại cảm thấy giờ phút này nếu mình cười, không khéo người mà Vệ Đông Quân muốn ăn thịt lại là mình.
Hắn đẩy một chén trà ấm qua: “Ta lại cảm thấy ác ý của Hà thị không lớn đến thế.”
“Ngươi còn nói đỡ cho bà ta à?”
“Hà thị chỉ nói một câu thật lòng thôi. Đại tỷ của ngươi nếu không sinh được con trai, thì dựa vào thế lực của phủ Khang Vương, cũng chẳng ai dám làm khó dễ hai mẹ con họ.”
“Tỷ tỷ ta còn trẻ mà.”
“Trẻ thì bao đẻ được con trai sao?”
Vệ Đông Quân nghẹn lời.
Ninh Phương Sinh nhét chén trà vào tay nàng.
“Phòng Thượng Hữu không xoay chuyển được cục diện tranh đấu trong triều, hắn cũng chỉ là quân cờ trên bàn cờ, chủ nhân bảo làm gì thì hắn làm nấy. Điều hắn mưu cầu, chẳng qua là muốn lợi dụng nhà họ Vệ để tiến thêm một bước thôi.”
Vệ Đông Quân bình tĩnh lại, nghe một cái là hiểu ngay: “Còn Hà thị đứng trước lợi ích của nhà họ Phòng, chỉ biết lo nghĩ cho nhà họ Phòng, nên mới thay chồng chạy đi chuyến này.”
Ninh Phương Sinh cười nhạt: “Đó là nhân tính.”
Vệ Đông Quân hừ một tiếng: “Nhân tính là ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân, sống c.h.ế.t của người khác chưa bao giờ để vào trong lòng.”
“So với toan tính, so với hại người, thì ích kỷ thực ra chẳng đáng nhắc tới.”
Ninh Phương Sinh phe phẩy chiếc quạt xếp đã lâu không dùng đến: “Cũng chính vì thế mới thấy được sự đáng quý của Hạng phu nhân.”
Nhắc đến Hạng Diễm, vẻ mặt Vệ Đông Quân dịu lại.
Chẳng trách Hứa Tận Hoan lại nhung nhớ khôn nguôi. Sau ba câu nói kia, e rằng cả đời này Vệ Đông Quân cũng sẽ khắc ghi người phụ nữ ấy trong lòng.
“Phải rồi, Ninh Phương Sinh, huynh đệ nhà mẹ đẻ của Quý phi đều vào Binh bộ nhậm chức, ngươi nói xem phần thắng của Thái t.ử có phải càng nhỏ hơn không?”
Lời vừa dứt, giọng nói của Thiên Tứ từ ngoài sân vọng vào.
“Vệ đại thiếu gia, ngài tới làm gì thế?”
“Tìm Ninh Phương Sinh, hắn đâu rồi?”
Mí mắt Vệ Đông Quân giật một cái, vội vàng nói: “Ninh Phương Sinh, sao mấy hôm nay ca ca ta cứ tìm ngươi suốt thế?”
Ninh Phương Sinh đáp giọng không mặn không nhạt: “Chắc là… hắn rảnh rỗi sinh nông nổi ấy mà.”
Vệ Đông Quân: “…” Không phải người ta hay nói tân quan nhậm chức ba đốm lửa sao?
Lúc này, Vệ Thừa Đông đã bước vào phòng, thấy em gái đang ngồi đó bèn xua tay đuổi khéo: “Đi đi, mau đi đi, ta có việc cần tìm Ninh Phương Sinh.”
“Việc gì?”
“Việc trong nha môn.”
Vệ Đông Quân cạn lời.
Biết ngay mà, ông ca ca này của nàng đúng là bùn loãng không trát được tường, không giải quyết được việc trong nha môn là lại chạy đi tìm Ninh Phương Sinh nhờ vả.
“Tam tiểu thư.”
Giọng Thiên Tứ lại vang lên: “Mã Trụ đến rồi, bảo là Thập Nhị gia phái hắn tới hỏi thăm tình hình của ngươi.”
Trần Thập Nhị đang mang đại tang, không thể ngủ lại nhà họ Vệ, trước khi đi có dặn Vệ Đông Quân là sẽ sai Mã Trụ mỗi ngày qua một lần.
Vừa nghĩ đến cảnh Thập Nhị đang ở nhà mong ngóng tin tức của mình, Vệ Đông Quân vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.
Nàng chân trước vừa đi, chân sau Vệ Thừa Đông đã ghé sát tai Ninh Phương Sinh thì thầm.
“Ta cho thằng Phúc Lai theo dõi Đào Hoa Nguyên suốt một ngày một đêm, mà không thấy Thẩm Nghiệp Vân có động tĩnh gì cả.”
“Cho nên?”
“Cho nên ta đang nghĩ, có phải phe Thái t.ử đã sơn cùng thủy tận rồi không?”
Sau một hồi trầm mặc kéo dài.
Ninh Phương Sinh ngước mắt nhìn hắn: “Vệ Thừa Đông.”
“Hả?”
“Chúng ta đ.á.n.h cược thêm ván nữa đi.”
“Cược gì?”
“Cược rằng người của Thái t.ử nhất định sẽ đến cửa.”
“Tiền cược là gì?”
Ninh Phương Sinh liếc nhìn hắn từ trên xuống dưới, thầm nghĩ người này cũng chẳng còn gì để mà bòn rút nữa.
“Cược một tháng bổng lộc của ngươi.”
“Được!”
Vệ Thừa Đông quyết định chơi lớn một phen.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]