Hoàng hôn.
Hai con ngựa một trước một sau rảo bước.
Phúc Lai nhìn cái mặt đưa đám của thiếu gia nhà mình, nghĩ ngợi một hồi rồi quyết định liều c.h.ế.t làm một ta tớ trung thành.
"Thiếu gia, Thẩm gia sắp tàn rồi, sau này ngài đừng qua lại với Thẩm Nghiệp Vân nữa, kẻo bị liên lụy, mất luôn chức quan."
"Cái chức quan quèn ấy thì tính là gì?"
Vệ Thừa Đông nghĩ đến mà thấy chua xót: "Trời rét căm căm mà đến than sưởi cũng không có, toàn dựa vào 'một thân chính khí' của thiếu gia ta để chống đỡ."
Hắn giơ một tay ra lắc lắc trước mặt Phúc Lai: "Ngươi nhìn xem, mới có mấy ngày mà sắp nổi chai đến nơi rồi."
"Dù sao cũng là quan, chịu khó vài năm là ngóc đầu lên được."
Phúc Lai tận tình khuyên bảo: "Thẩm Nghiệp Vân thì khác, không cẩn thận là rơi đầu như chơi."
Chuyện rơi đầu mà hắn làm cứ như không biết mệt mỏi...
Rốt cuộc hắn đang mưu cầu điều gì?
Câu hỏi Vệ Thừa Đông chưa nghĩ thông ở thư phòng Thẩm gia lại một lần nữa hiện lên trong đầu.
Điều khiến hắn khó nghĩ hơn là ngày mai, tên thư đồng là hắn đây có nên đến chỗ Thẩm Nghiệp Vân trình diện hay không?
Cuối buổi nói chuyện, Thẩm Nghiệp Vân bảo mệt rồi.
Mệt rồi.
Chứ không phải c.h.ế.t rồi.
Vệ Thừa Đông ngoái lại nhìn phía sau, tất cả mọi thứ đều đang tan vào bóng tối của hoàng hôn, cảnh vật phía xa mờ mịt không rõ.
"Vệ Thừa Đông, ngươi cũng lớn rồi, có nhìn rõ được... thế nào là mình, thế nào là không mình không?"
Hừ!
Vệ Thừa Đông hừ một tiếng.
Bây giờ ta chưa nhìn rõ, nhưng sẽ có ngày ta nhìn rõ.
"Phúc Lai, ngày mai cái chân thư đồng phí phạm nhân tài này ta vẫn cứ đi. Ta muốn xem xem đám người đó có thực sự định binh đến hạ thành hay không."
Mắt Phúc Lai tối sầm, suýt thì ngã lăn khỏi lưng ngựa: "Thiếu gia ơi, ngài cũng phải lo cho an nguy của mình chứ."
An nguy?
Vệ Thừa Đông nhớ đến tờ khế ước kia, lại nhớ đến sau lưng mình còn có Ninh Phương Sinh, lập tức thấy vững tin hẳn.
"Ngươi yên tâm, đại thiếu gia ta an toàn lắm, sợ cái đếch gì!"
Hắn quất roi ngựa: "Mau về phủ xem mẹ ta đã hoãn được hôn sự của A Quân chưa."
...
Vệ phủ.
Tiểu hoa sảnh đèn đuốc sáng trưng.
Vệ Thừa Đông bước vào thì thấy ngoài hai bậc phụ huynh, muội muội Vệ Đông Quân cũng đang ở đó.
Toi rồi.
Vệ Thừa Đông thầm than trong lòng: "Mẹ, không hoãn được ạ?"
Tào thị nhìn con trai, mí mắt sụp xuống.
Hoàn toàn không hoãn nổi.
Bà mối của phủ Khang Vương rõ ràng là có chuẩn bị trước.
Bà bảo Vệ Tứ gia mới mất hơn ba tháng, bà mối nói không phải cha mẹ ruột thì không cần giữ đạo hiếu.
Bà bảo Vệ lão gia vẫn còn trong ngục, bà mối nói vậy thì hôn sự càng phải gấp rút, biết đâu cưới xin xong xuôi là xung hỉ, Vệ lão gia lại được thả.
Bà bảo ca ca còn chưa định thân, chưa đến lượt muội muội như Vệ Đông Quân.
Bà mối cười híp mắt, bảo Đại nãi nãi lôi cả lý do này ra, xem chừng là không muốn kết mối hôn sự này rồi.
Tào thị hết cách, đành lôi chuyện bát tự của Vệ Đông Quân toàn âm ra dọa.
Bà mối nói Khang Vương là con cháu hoàng tộc, tương lai biết đâu là chân mệnh thiên tử, Thiên t.ử có trời phù hộ, không có gì cấm kỵ.
Giao thiệp một hồi, cuối cùng họ mới đồng ý cho Vệ gia suy nghĩ thêm mười ngày, trước khi đi còn cầm theo bát tự của Vệ Đông Quân, bảo là để Khâm Thiên Giám xem lại cho kỹ.
Vệ Thừa Đông nghe xong, lo lắng nhìn Vệ Đông Quân: "Khâm Thiên Giám mà xem bát tự, nếu không có vấn đề gì thì A Quân hết đường lui rồi."
Vệ Đông Quân nhìn lại anh trai: "Nhỡ có vấn đề thì sao."
Vệ Thừa Đông nghẹn lời.
Vệ Đông Quân đứng dậy, lúc đi ngang qua Vệ Nhị gia, đột nhiên buông một câu: "Có phải chân mệnh thiên t.ử hay không còn chưa biết được đâu!"
Nói xong, nàng bỏ lại cả phòng người, nghênh ngang đi thẳng.
Ra đến ngoài sân, cảnh vật tối sầm lại, gương mặt Vệ Đông Quân cũng trầm xuống.
Vốn dĩ nàng tính toán đâu ra đấy, dùng kế hoãn binh để kéo dài thời gian.
Nào ngờ bà mối phủ Khang Vương dồn ép từng bước, chặn hết mọi đường lui mà mẹ nàng đã nghĩ ra.
Ngay cả chuyện "một âm một dương" của nàng và Trần Khí mà họ cũng chẳng màng.
Thái độ của bà mối là thái độ của phủ Khang Vương. Vệ Đông Quân ghét nhất là kẻ ỷ thế h.i.ế.p người.
Điều khiến nàng tức giận hơn là Nhị thúc từ đầu đến cuối không nói một lời.
Thái độ đó đã dập tắt ý định hy sinh vì Vệ gia của nàng, k*ch th*ch cái tính ương bướng trong lòng nàng trỗi dậy.
Nàng nghĩ, nếu ép quá thì bà cô đây sẽ cho vương gia nhà các người xem màn "hồn lìa khỏi xác", dọa cho hắn c.h.ế.t khiếp.
"A Quân."
Vệ Thừa Đông đuổi theo, hạ giọng hỏi: "Thập Nhị có biết chuyện này không?"
Vệ Đông Quân gật đầu.
"Hắn nói sao?"
"Hắn tức tối bỏ về rồi."
Vệ Thừa Đông ngẫm nghĩ: "Lúc nào rảnh, cùng Thập Nhị đi tìm Ninh Phương Sinh, hắn chắc chắn có cách."
Trong không gian yên tĩnh, ánh mắt Vệ Đông Quân chạm vào ánh mắt Vệ Thừa Đông.
Đúng vậy.
Tìm hắn.
Hắn nhất định có cách.
"Ca."
Vệ Đông Quân nhìn quanh, kiễng chân thì thầm: "Không hiểu sao lần này, muội lại mong phía Thái t.ử thắng."
Lông tóc Vệ Thừa Đông dựng đứng cả lên.
Con nhóc c.h.ế.t tiệt này cái gì cũng dám nói.
Ông nội chúng ta còn đang ngồi trong tù đấy!
...
Kỳ hạn mười ngày như thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu mỗi người trong Vệ gia.
Vợ chồng Đại phòng thở ngắn than dài.
Vợ chồng Nhị phòng im hơi lặng tiếng.
Đại thiếu gia Vệ Thừa Đông ngày nào cũng đi sớm về khuya, triều đình có chút động tĩnh gì hắn đều không bỏ sót, về nhà kể lại hết cho cha mẹ và Vệ Đông Quân nghe.
Mã Trụ cũng sáng nào cũng ghé qua, lén lút đưa tin tức trong quân doanh.
Tin tức nghe được càng nhiều, lòng Vệ Đông Quân càng lạnh, suy tính nửa ngày, nàng quyết định đi tìm Ninh Phương Sinh.
Nàng nói ý định với Tào thị, Tào thị chẳng nói hai lời, lập tức sai người chuẩn bị xe ngựa, còn bắt chồng mình đi cùng con gái.
Bên này xe ngựa vừa chuẩn bị xong, bên kia Trần Khí như một cơn gió lốc lao vào Vệ gia, xông đến trước mặt Vệ Đông Quân.
Thấy hắn, Vệ Đông Quân biết ngay là có chuyện.
Bởi vì một canh giờ trước, Mã Trụ vừa mới tới.
Trần Khí vớ lấy ấm trà, tu ừng ực mấy ngụm, quệt mồm nói: "Vệ Đông Quân, quan hệ của ngươi với thái y Bùi Cảnh thế nào?"
Bùi thúc?
"Nói trước xem có chuyện gì đã?"
"Bọn chúng dùng đại hình với Ngô Toan rồi."
Chuyện này nằm trong dự liệu, Vệ Đông Quân đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cũng đang lo lắng không biết Ngô Toan có chịu đựng nổi không.
"Rồi sao nữa?"
Trần Khí cuống quýt: "Còn sao nữa, Ngô Toan sắp không xong rồi."
Vệ Đông Quân giật mình: "Sắp không xong nghĩa là Ngô Toan chịu đựng đến tận bây giờ vẫn chưa khai ra Thái t.ử sao?"
"Nếu khai ra Thái t.ử thì hắn đâu phải chịu tội thế này. Ta nghe nói mười đầu ngón tay nát bấy, gân chân cũng bị cắt đứt rồi."
Vệ Đông Quân nổi da gà khắp người: "Ngươi nghe ai nói?"
"Ca ca ta."
"Vậy ngươi bảo ta tìm Bùi Cảnh là định..."
"Ngươi thân với Bùi Cảnh, ta muốn ngươi đi cầu xin ông ấy chữa trị t.ử tế cho Ngô Toan, tận tâm một chút, giữ lại cho hắn một cái mạng."
"Bùi Cảnh vào được đại lao đó sao?"
"Bên trên dặn Ngô Toan không được c.h.ế.t, Bùi Cảnh là thái y phụ trách chữa trị cho hắn."
Vệ Đông Quân: "Đã là bên trên dặnkhông được để hắn c.h.ế.t, thì những kẻ dùng hình sẽ không dám để hắn c.h.ế.t đâu."
Sao nói mãi không hiểu tiếng người thế nhỉ.
Trần Khí nhảy dựng lên: "Vệ Đông Quân, ngươi không nghe Ninh Phương Sinh nói là hắn đã nản lòng thoái chí, chuẩn bị sẵn sàng để c.h.ế.t rồi sao?"
"Cho nên."
Vệ Đông Quân lúc này bình tĩnh lạ thường: "Ngươi không chỉ muốn Bùi Cảnh chữa trị tốt cho hắn, mà còn có ý khác nữa."
"Phải!"
Yết hầu Trần Khí trượt lên xuống: "Ta còn muốn nhờ Bùi Cảnh nhắn với hắn một câu."
"Câu gì?"
"Cái c.h.ế.t của cha ta không liên quan đến hắn, bảo hắn đừng để trong lòng."
"Thập Nhị?"
Vệ Đông Quân kinh ngạc tột độ.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]