Phố xá trong thành Tứ Cửu không giống quan đạo ngoài thành, không phải cứ vung roi là ngựa có thể phi nước đại thỏa thích.
Ngõ hẻm chỉ rộng chừng ấy, người qua kẻ lại đông đúc, phải tránh người này, né người kia.
Mã Trụ và Tiểu Thiên gia đã dùng hết sức bình sinh nhưng vẫn chậm một bước.
Bùi Cảnh đã vào phủ rồi.
Vậy thì chỉ còn cách đi theo đường chính ngạch: gõ cửa, xin người thông báo, rồi chờ Bùi Cảnh quyết định gặp hay không gặp.
Lúc này, Vệ Đông Quân bắt đầu thấy hoang mang: "Ta không nắm chắc lắm."
Trần Khí mặc kệ: "Cứ cho người vào thông báo đã rồi tính."
"Được!"
Vệ Đông Quân tiến lên gõ cửa, xưng rõ danh tính, thuận tay dúi cho người gác cổng hai lượng bạc vụn.
Tên tiểu tư gác cổng nể mặt nén bạc, chạy đi nhanh như một làn khói.
Đi nhanh, về cũng nhanh.
Quả nhiên như Vệ Đông Quân lo lắng, Bùi Cảnh từ chối gặp.
Lý do là: Còn tám ngày nữa là đại thọ sáu mươi của Bùi Cảnh, mấy ngày nay người đến biếu quà mừng thọ quá đông, đón đi rước về khiến Bùi Cảnh nhiễm chút bệnh khí, người không được khỏe, nên không tiếp khách cũng không xuất chẩn, mong Tam tiểu thư thứ lỗi.
Tưởng ta ngốc sao?
Người không khỏe mà vẫn đến Thái y viện làm việc được ư?
Vệ Đông Quân lại dúi thêm hai lượng bạc nữa.
"Làm phiền tiểu ca vào nói lại với Bùi thúc một tiếng, ta chỉ nói vài câu, uống nửa tuần trà rồi đi ngay, không làm mất thời gian đâu."
Tiểu tư biết người đến là Tam tiểu thư Vệ phủ, người đứng sau Tam tiểu thư là Thập nhị gia Trần gia, cả hai nhà này hiện đang danh tiếng lẫy lừng.
Thế là hắn nhận bạc rồi lại chạy đi.
Lần này, tiểu tư đi rất lâu mới cúi đầu đi ra, xòe tay trả lại cả bốn lượng bạc.
"Tam tiểu thư, thật sự xin lỗi, lão gia đã uống t.h.u.ố.c và đi ngủ rồi."
Vệ Đông Quân cũng chẳng buồn lấy lại bạc, kéo tay Trần Khí quay đầu bước đi.
Đến trước xe ngựa, nàng ngẩng đầu nhìn Ninh Phương Sinh đầy ấm ức: "Ninh Phương Sinh, hay là chúng ta cứ xông thẳng vào đi."
Ninh Phương Sinh chưa kịp nói gì thì Tiểu Thiên gia đã hừ lạnh: "Muốn xông vào cũng phải đợi trời tối hẳn, ai lại đi xông vào giữa thanh thiên bạch nhật thế này?"
Mã Trụ: "Bùi gia là nhà cao cửa rộng, hộ vệ canh cửa chắc chắn không ít đâu."
Trần Khí: "Chỉ dựa vào ba người chúng ta, chưa chắc đã không đ.á.n.h vào được."
Ninh Phương Sinh "phạch" một tiếng mở quạt, đưa ra ba câu hỏi chấn động tâm can từng người:
"Chúng ta đến cầu người hay đến g.i.ế.c người?"
"Việc chúng ta làm là quang minh chính đại hay lén lút mờ ám?"
"Nếu làm lớn chuyện, các người định thu dọn tàn cuộc thế nào?"
Bốn người nhìn nhau, ai nấy đều câm nín.
Vệ Đông Quân vẻ mặt đầy xấu hổ: "Đều tại ta, đã đ.á.n.h giá quá cao bản lĩnh của mình."
Ninh Phương Sinh thu quạt lại, gõ nhẹ lên đầu nàng: "Vệ Đông Quân, đừng chuyện gì cũng đổ lỗi cho mình, bảo vệ bản thân là bản năng của mỗi người."
An ủi thì an ủi, sao còn gõ đầu người ta?
Vệ Đông Quân gãi gãi đầu: "Vậy giờ làm sao?"
Tiểu Thiên gia dứt khoát: "Còn làm sao nữa, về thôi."
Mã Trụ nhìn người này, ngó người kia: "Đến cũng đến rồi."
Trần Khí vuốt cái cằm lởm chởm râu: "Có chút không cam lòng!"
Lời của Trần Khí đổi lại ánh nhìn như muốn g.i.ế.c người của Tiểu Thiên gia. Nói thì nhẹ nhàng lắm, cũng không xem bây giờ là giờ nào rồi.
"Hiện tại cách tốt nhất là về núi trước, đợi âm hồn đến. Tiên sinh à..."
Tiên sinh ngẩng đầu nhìn trời.
Bóng chiều đã buông, chỉ nửa canh giờ nữa là trời tối đen.
Ninh Phương Sinh nắm chặt bàn tay giấu sau lưng, rồi lại buông ra, như thể vừa đưa ra một quyết định nào đó.
"Phu nhân của Bùi Cảnh là ai?"
Muốn ra tay từ phía phu nhân ông ta sao?
Vệ Đông Quân vội vàng trả lời: "Phu nhân ông ấy từng là Nhị tiểu thư thứ xuất của Tạ phủ."
Ninh Phương Sinh trầm ngâm: "Tạ phủ nào?"
"Là là... là..."
Vệ Đông Quân nhất thời lúng túng, ấp úng nói: "Chính là cái Tạ phủ ở Nghi Hưng mà Hạng Diễm trốn hôn chạy tới ấy."
Ninh Phương Sinh: "Nói vậy thì Hạng Diễm và Bùi phu nhân còn có chút quan hệ họ hàng dây mơ rễ má?"
Vệ Đông Quân: "Đại tẩu của Bùi phu nhân và mẹ của Hạng Diễm là tỷ muội ruột thịt."
"Ta nghĩ ra cách rồi."
Trần Khí vỗ đùi cái đét: "Hạng Diễm và Ngô Toan quan hệ không tầm thường, Hạng Diễm lại có họ hàng với Bùi phu nhân, vậy chúng ta đi tìm..."
"Tìm cái gì mà tìm, lấy đâu ra thời gian mà tìm?"
Ánh mắt Tiểu Thiên gia đầy vẻ cầu khẩn: "Tiên sinh, chúng ta mau về núi thôi, thời gian còn kịp, nếu không..."
"Ta đang nghĩ..."
Bàn tay to lớn của Ninh Phương Sinh đặt lên đầu Thiên Tứ, xoa nhẹ vài cái.
"Một kẻ không bao giờ hành động theo lẽ thường như hắn, chắc cũng sẽ giống như Hứa Tận Hoan, tự mình tìm tới đây thôi."
Hắn?
Ai cơ??
Từ Hành???
Ánh mắt Vệ Đông Quân và Trần Khí dán chặt vào Ninh Phương Sinh, da gà da vịt nổi lên khắp người.
Nếu là Từ Hành, làm sao Ninh Phương Sinh biết hắn là kẻ không hành động theo lẽ thường?
Vệ Đông Quân: Bọn họ quen biết nhau sao?
Trần Khí: Chẳng lẽ rất thân?
Tiểu Thiên gia hơi rũ mi mắt, rồi lại ngước lên nhìn Ninh Phương Sinh, một lúc sau mới gật đầu nhẹ.
"Tiên sinh, tiên sinh, tiên sinh..."
Đúng lúc này, Mã Trụ đột nhiên nhảy cẫng lên, chỉ tay về phía xa hơn mười trượng: "Nhìn kìa, mau nhìn kìa!"
Vút!
Không chỉ tiên sinh, ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về phía đó, ai nấy đều kinh ngạc.
Vệ Đông Quân: Xe ngựa của Hạng phủ?
Trần Khí: Liệu có phải người ngồi bên trong là Hạng Diễm không?
Tiểu Thiên gia: Không trùng hợp đến thế chứ.
Ninh Phương Sinh chẳng nghĩ ngợi gì, thu quạt lại, sải bước đi tới nghênh đón.
Hắn có linh cảm…
Người ngồi trong xe ngựa chắc chắn là Hạng Diễm!
...
Xe ngựa bị chặn lại.
Hạng Diễm vén rèm xe, ngước mắt lên, sững sờ nói: "Ninh Phương Sinh, sao lại là ngươi? Sao ngươi lại ở đây?"
Linh cảm đã đúng.
Ninh Phương Sinh mỉm cười, chỉ tay về phía hai người đang đi tới sau lưng mình.
"Ngoài ta ra, còn có bọn họ."
Hạng Diễm nhìn Vệ Đông Quân và Trần Khí đang tiến lại gần, vội vàng nhảy xuống xe, giọng nói hơi run rẩy.
"Các người là..."
"Hạng phu nhân, chúng ta vì một người mà đến."
Ninh Phương Sinh hạ thấp giọng: "Ta đoán, mục đích Hạng phu nhân đến Bùi gia cũng giống như chúng ta."
Hạng Diễm lặng lẽ nhìn ba người trước mặt, bên môi nở một nụ cười vừa an ủi lại vừa bi thương.
Đúng vậy, bà đến vì Ngô Toan.
Thực ra bà cũng đã do dự rất lâu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định tới.
Không vì lý do gì khác.
Chỉ vì hắn là người mà Hứa Tận Hoan đã dùng mạng để bảo vệ, cũng là người bạn duy nhất mà Hạng Diễm bà có thể cùng uống rượu, trò chuyện trong suốt năm năm qua.
Bà cứ ngỡ mình đã rất dũng cảm, nào ngờ còn có người dũng cảm hơn cả bà.
Ví như ba vị trước mặt đây.
Ngô Toan có quan hệ sâu đậm gì với họ sao?
Không hề. Chỉ là một cuộc chặt duyên mà thôi.
Họ có giao tình sâu nặng gì với Bùi Cảnh không?
Cũng không.
Hạng Diễm nhắm mắt lại, nén cơn chua xót trong lòng xuống, rồi mở mắt ra: "Có phải Bùi Cảnh không chịu gặp các người không?"
"Phải!"
Ninh Phương Sinh chỉ Vệ Đông Quân: "Nàng ấy cầu kiến hai lần, cả hai lần đều bị từ chối."
Ánh mắt Hạng Diễm nhìn Vệ Đông Quân đầy thương cảm: "Nói đi, cần ta làm gì?"
Vệ Đông Quân chỉ vào Trần Khí: "Thật ra là hắn có một câu muốn nhờ Bùi thái y chuyển lời cho Ngô Toan."
Hạng Diễm ngạc nhiên chuyển ánh nhìn sang Trần Khí.
Trần Khí mím môi: "Câu này là ta thay mặt cha ta nói, nhắn hắn hãy sống cho tốt, sau lưng hắn vẫn còn rất nhiều người."
Bi thương và vui mừng cùng lúc hiện lên trong đáy mắt Hạng Diễm.
Đây là một câu nói quý giá biết bao.
Còn hiệu nghiệm hơn cả trăm ngàn lời khuyên giải khổ tâm của bà.
Hạng Diễm nhìn Trần Khí: "Ngươi không trách hắn sao?"
"Không trách!"
"Tại sao?"
"Bởi vì hắn là Phúc Bảo, là người mà ông nội ta đã cứu về."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]