Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 526: Mấu chốt




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tại gian nhà chính.

Vệ Thừa Đông vò đầu bứt tai một hồi, cuối cùng nhịn không nổi nữa, quyết định phải thực hiện trách nhiệm của một người làm đại ca, bèn lên tiếng cảnh cáo.

"Ninh Phương Sinh này, tuy hai ta là huynh đệ tốt, nhưng muội muội ta..."

"Nói vào chuyện chính đi, ta không rảnh mà nghe ngươi lảm nhảm."

Vệ Thừa Đông thầm hô một tiếng trong lòng, ngươi không rảnh nghe ta nói, hay là không rảnh để trêu ghẹo muội muội ta đây?

Ninh Phương Sinh sa sầm mặt mày: "Trần Thập Nhị và cha mẹ ngươi vừa mới rời đi đấy."

Vậy thì không có vấn đề gì rồi.

Vệ Thừa Đông lập tức cười tươi như hoa: "Ninh Phương Sinh, sao ngươi không nói sớm, hại ta hiểu lầm."

Nhìn vẻ mặt nịnh nọt của hắn, Ninh Phương Sinh hít sâu một hơi khí lạnh, lùi lại nửa bước để tránh xa tên này một chút.

Khổ nỗi, tên này chẳng hề có chút giác ngộ nào, cứ sấn sổ lại gần, vẻ mặt đầy bí hiểm thì thầm: "Ninh Phương Sinh, chiếu thư phế Thái t.ử đã bắt đầu được soạn thảo rồi."

Nhanh đến vậy sao?

Trong lòng Ninh Phương Sinh dâng lên sóng to gió lớn.

Phía Ngô Toan vẫn đang c.ắ.n răng chịu đựng, chưa hề khai ra bất kỳ ai. Chuyện Thái t.ử khởi binh tạo phản vốn chưa có bằng chứng xác thực, chỉ dựa vào một bức huyết thư của Vệ Quảng Hành thì chưa đủ để phục chúng.

Thái t.ử thậm chí có thể tự biện bạch rằng Vệ Quảng Hành vu khống mình.

Tại sao lại bắt đầu soạn thảo chiếu thư rồi?

Ninh Phương Sinh cố giữ vẻ bình tĩnh trên mặt: "Tin tức có đáng tin không?"

"Chiều tối nay, hai vị Đại học sĩ Nội các ở Hàn Lâm viện chúng ta đột nhiên bị triệu vào cung. Ta đã ngầm nghe ngóng, đến giờ này họ vẫn chưa được thả ra."

Vệ Thừa Đông chỉ chỉ vào đầu mình: "Dựa vào trực giác của ta, mười phần thì đến tám chín phần là bắt đầu soạn chiếu thư rồi."

"Tin này ngươi còn nói cho ai biết nữa không?"

"Thẩm Nghiệp Vân, ta vừa từ phủ hắn trở về."

Vệ Thừa Đông đã kìm nén quá lâu, dứt khoát tuôn ra hết một lượt.

"Hắn uy h.i.ế.p ta, bắt ta phải báo cáo mọi động tĩnh trong Hàn Lâm viện cho hắn, nếu không sẽ tố cáo ta là vây cánh của Thái tử. Ta hết cách, đành phải nhận lời. Nhưng ta cũng không phải là không có cách thoát thân. Ngươi từng nhắc nhở ta rồi mà, có khế ước đó trong tay, ta vẫn còn đường lui. Sở dĩ ta đồng ý, là muốn nhân cơ hội này xem thử phía Thái t.ử có động thái gì, sẽ phản kích ra sao, để rồi Vệ gia chúng ta biết đường mà ứng phó."

Quả nhiên đã khôn ngoan hơn rồi!

Ninh Phương Sinh nhìn sâu vào mắt Vệ Thừa Đông: "Sau khi nghe tin này, Thẩm Nghiệp Vân có phản ứng gì?"

"Hắn im lặng hồi lâu, rồi bảo ta về trước."

"Hắn nhất định phải hành động, nhưng lại không muốn cho ngươi biết, nên mới tìm cớ đuổi ngươi đi trước."

"Ta cũng nghĩ vậy."

Vệ Thừa Đông quan sát sắc mặt Ninh Phương Sinh, lại hạ thấp giọng xuống: "Còn một chuyện nữa, ta phải nói cho ngươi biết."

"Ngươi nói đi."

"Nghe nói mấy ngày nay Nội các đang bàn bạc chuyện của sinh mẫu Hoàng đế, Tống phu nhân."

"Có phải là muốn truy phong không?"

"Ui chà, ngươi thông minh thật đấy."

Mắt Vệ Thừa Đông lấp lánh như sao: "Nghe đâu là muốn phong Hậu gì đó, cụ thể thì ta không nghe được, chỉ nghe người trong Hàn Lâm viện nhắc loáng thoáng thôi."

"Chuyện này rất kỳ lạ."

"Kỳ lạ ở chỗ nào?"

Ninh Phương Sinh khẽ nhíu mày: "Đây đâu phải chuyện cấp bách. Tại sao Hoàng đế không đợi chuyện Thái t.ử ngã ngũ rồi mới lo liệu việc truy phong cho Tống phu nhân? Hà tất phải làm vào lúc dầu sôi lửa bỏng này?"

Những ngôi sao nhỏ trong mắt Vệ Thừa Đông bỗng hóa thành sao lớn.

Hắn kiễng chân, che miệng, thì thầm: "Có lời đồn rằng, long thể của Hoàng thượng không xong rồi."

Thảo nào!

Ninh Phương Sinh cười lạnh trong lòng.

Hóa ra, ông ta muốn giải quyết từng việc một trước khi c.h.ế.t.

Hắn từ từ nheo mắt lại: "Phía Tam Biên có động tĩnh gì không?"

Vệ Thừa Đông vội đáp: "Nghe nói Binh bộ đã phái người đi Tam Biên hòa đàm rồi. Chỉ cần hòa đàm thành công, Thái t.ử sẽ chẳng còn chút cơ hội thắng nào."

"Người của Binh bộ xuất phát bao lâu rồi?"

"Cụ thể khi nào đi thì ta không rõ, nhưng ước chừng cũng được vài ngày rồi."

Vệ Thừa Đông lại một lần nữa che miệng, hạ giọng: "Ninh Phương Sinh, ta đã suy tính rồi. Nếu Tam Biên hòa đàm thành công, Thái t.ử sẽ mất trắng, mọi đường lui đều bị bịt kín."

Liệu có hòa đàm thành công không?

Ngoài Tam Biên ra, Thái t.ử còn hậu chiêu nào khác không?

Nếu có, thì đó là gì?

Nếu không, mà chỉ dựa vào mỗi Tam Biên...

Việc Thái t.ử chủ động khơi mào tranh đấu với Hoàng đế quả thực có phần ngu xuẩn. Lông cánh chưa đủ cứng cáp mà!

Ninh Phương Sinh theo thói quen đưa tay cầm chén trà, lúc này mới phát hiện trà đã nguội lạnh từ bao giờ.

Trà đã nguội thì không uống được nữa. Ninh Phương Sinh dứt khoát đứng dậy đi ra sân, ngẩng đầu nhìn màn đêm đen kịt, trầm mặc hồi lâu.

Vệ Thừa Đông lẽo đẽo theo sau, nhìn trời, rồi lại liếc nhìn Ninh Phương Sinh, thầm nghĩ thật tò mò không biết trong cái đầu kia đang toan tính điều gì.

"Vệ Thừa Đông."

"Hả?"

"Bắt đầu từ ngày mai, bất kể là Hàn Lâm viện, trong triều đình, hay phía Thẩm Nghiệp Vân, hễ có động tĩnh gì ngươi đều phải đến báo cho ta mỗi ngày."

Vệ Thừa Đông ngẩn người.

Lạ thật.

Sao tên này bỗng nhiên lại quan tâm đến chuyện tranh đấu trong triều thế? Trước đây toàn là mình khóc lóc, van nài cầu xin hắn mới chịu nghe cho một chút.

"Phải rồi, động thái của Tiền gia và Thẩm gia, ngươi cũng phải âm thầm để ý, nhất là ông chủ Thẩm Nghiệp Vân của ngươi."

Ánh mắt Ninh Phương Sinh tối dần: "Ta có cảm giác, kẻ này chính là mấu chốt để phá giải cục diện."

Hả?

Vệ Thừa Đông kinh ngạc đến mức há hốc mồm, đủ để nhét vừa cả quả trứng gà.

Địa vị của Thẩm Nghiệp Vân ở phe Thái t.ử quan trọng đến thế sao?

Vậy chẳng lẽ... mình đã quá xem thường hắn?

Đang mải suy nghĩ, bất thình lình trước mắt hiện ra một đôi mắt đen láy sâu thẳm.

Vệ Thừa Đông giật b.ắ.n mình.

"Ninh Phương Sinh, ngươi làm cái gì thế?"

"Ta muốn hỏi ngươi một câu."

"Câu gì?"

"Ngươi có dám liều một phen không?"

"Liều cái gì?"

"Dùng mọi cách để được ở lại bên cạnh Thẩm Nghiệp Vân."

Tim Vệ Thừa Đông run lên: "Rồi... rồi sao nữa?"

Ninh Phương Sinh: "Xem hắn điều binh khiển tướng thế nào, phá cục ra sao!"

Đùa kiểu gì vậy trời?

Vệ Thừa Đông sợ đến tái mặt: "Cho dù ta dám liều, nhưng Thẩm Nghiệp Vân chưa chắc đã chịu nhận đâu."

"Hắn sẽ nhận."

"Dựa vào cái gì?"

"Dựa vào việc ngươi là cháu ruột của Vệ Tứ Lang."

Ninh Phương Sinh đột nhiên vươn tay, túm chặt lấy vạt áo trước n.g.ự.c Vệ Thừa Đông: "Ngươi hãy nói với Thẩm Nghiệp Vân rằng, ngươi muốn học theo Tứ thúc, đứng về phe của hắn!"

Vệ Thừa Đông há hốc mồm, lần này nhét vừa hai quả trứng gà cũng nên.

Điên rồi.

Điên thật rồi.

Tên Ninh Phương Sinh này chắc chắn là điên rồi.

Làm không khéo là rơi đầu như chơi đấy!

"Ta... ta... để ta suy nghĩ kỹ đã."

Vệ Thừa Đông bỏ lại một câu rồi bôi dầu vào lòng bàn chân, chuồn thẳng.

Trong góc tối, Thiên Tứ lặng lẽ bước ra.

"Tiên sinh, tại sao người lại muốn cài Vệ Thừa Đông vào chỗ Thẩm Nghiệp Vân?"

"Bởi vì ta luôn cảm thấy hành động của Thái t.ử có chỗ quái lạ."

"Quái lạ ở đâu ạ?"

"Không nói rõ được."

"Chuyện này có liên quan gì đến chúng ta không?"

"Trước kia thì không, nhưng bây giờ thì có."

Thiên Tứ vẫn đầy một bụng nghi hoặc.

Ninh Phương Sinh xoa đầu ngươi bé: "Người cần chặt duyên' lần này là Vệ Quảng Hành, và cũng chính bức huyết thư của Vệ Quảng Hành đã tạo nên cục diện ngày hôm nay."

Đúng rồi nhỉ, tại sao chuyện chặt duyên bên này và chuyện tranh đoạt trong triều bên kia, cả hai đều dính dáng đến Vệ Quảng Hành?

Thiên Tứ nhíu mày: "Vậy... Vệ đại thiếu gia liệu có đồng ý không?"

Vừa dứt lời.

Vệ đại thiếu gia hì hục lao vào: "Ninh Phương Sinh, ta nghĩ thông rồi, vụ này ta làm!"

Ninh Phương Sinh liếc nhìn Thiên Tứ đầy ẩn ý, rồi hỏi: "Sao lại nghĩ thông thế?"

"Vì ngươi đó."

Vệ đại thiếu gia vỗ vai Ninh Phương Sinh: "Lời ngươi nói chưa bao giờ sai cả."

Ninh Phương Sinh lùi lại nửa bước, phủi phủi chỗ vai vừa bị hắn vỗ, cứ như thể trên đó dính phải bụi bặm gì ghê gớm lắm.

Đã là huynh đệ tốt rồi, sao còn chê bai nhau thế.

Vệ đại thiếu gia sấn lại gần nửa bước: "Còn một nguyên nhân quan trọng nhất nữa."

"Là gì?"

"Ngươi đã bảo Thẩm Nghiệp Vân là mấu chốt phá cục, vậy hắn chắc chắn là kẻ lợi hại nhất. Vệ gia ta chẳng còn ai, ta theo hắn học hỏi, biết đâu lại gầy dựng lại được gia nghiệp."

Ninh Phương Sinh: "..." Vệ gia ngươi thiếu gì người tài.

Thiên Tứ: "..." Muội muội của ngài chính là một người trong số đó đấy.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.