Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 535: Nằm mơ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ninh Phương Sinh nhìn Vệ Đông Quân đang ngồi đối diện: "Vậy thì bước quan trọng tiếp theo là làm sao để thuyết phục được Phòng Như Sơn."

Vệ Đông Quân: "Đúng vậy."

Ninh Phương Sinh: "Uy h.i.ế.p hay dụ dỗ?"

Vệ Đông Quân: "Uy h.i.ế.p không được, dụ dỗ thì có thể."

Ninh Phương Sinh: "Dụ dỗ chia làm ba loại: Quyền, Tiền, Sắc. Hắn ta 'ăn' loại nào?"

Vệ Đông Quân rành rọt: "Quyền thì chúng ta không có. Sắc thì ta không muốn có lỗi với tỷ tỷ. Dùng Tiền!"

Ninh Phương Sinh lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một xấp ngân phiếu.

Số ngân phiếu này vốn định đưa cho Dư ban chủ, nhưng chưa dùng đến.

Vệ Đông Quân vừa nhìn thấy ngân phiếu, chợt nhớ ra một chuyện, số bạc lo lót cho Hạng phu nhân cũng là do Ninh Phương Sinh bỏ ra. Đó vốn dĩ là chuyện của Vệ gia, số tiền này lý ra Vệ gia phải chịu.

"Ninh Phương Sinh, ta..."

"Đừng nói chuyện tiền nong với ta. Chuyện này ngươi đã mạo hiểm quá lớn rồi, số tiền lo lót cho Hạng phu nhân, coi như ta trả thay cho ngươi."

Vệ Đông Quân nhìn Ninh Phương Sinh, khẽ hất cằm: "Ta muốn gọi ngươi một tiếng Thần Tài đấy."

Trần Khí nhìn xấp ngân phiếu dày cộp, nuốt nước miếng cái ực: "Ta cũng muốn."

Trong góc, Mã Trụ yếu ớt nói thêm một câu: "Ta càng muốn hơn."

Thiên Tứ lườm cả ba người một cái sắc lẻm.

"Thiên Tứ."

Tiên sinh bất ngờ gọi, cậu vội vàng đứng dậy, móc trong n.g.ự.c áo ra một tờ ngân phiếu, đưa đến trước mặt Thập Nhị.

Trần Thập Nhị vẻ mặt ngơ ngác: "Đưa cho ta làm gì?"

"Vệ Đông Quân một mình ra mặt tìm Phòng Như Sơn không tiện lắm, ngươi hãy đi cùng nàng ấy."

Ninh Phương Sinh dặn dò: "Chỗ tiền này, ngươi tìm một tửu lầu thượng hạng, đặt một bàn tiệc, gọi mấy bình rượu ngon nhất."

Trần Thập Nhị hiểu ngay ý đồ.

Đầu tiên là để hắn chuốc cho Phòng Như Sơn say ngà ngà sương sương. Sau đó, Vệ Đông Quân sẽ vào nói chuyện chính sự, tốt nhất là vừa khóc lóc vừa kể lể.

Có rượu ngon, có bạc trắng, lại thêm thê muội lê hoa đái vũ...

Chà.

Phòng Như Sơn có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi lòng bàn tay bọn họ!

Vệ Đông Quân chợt lo lắng: "Thập Nhị, ngươi đang trong thời gian đại hiếu."

Sắc mặt Trần Thập Nhị trắng bệch.

C.h.ế.t thật, quên mất chuyện này. Đang để tang mà ăn uống vui chơi là bất hiếu.

"Hiếu tại tâm, chứ không phải ở miệng lưỡi thế gian."

Ninh Phương Sinh thản nhiên mở lời: "Ngày khác đến đêm Đông chí, ngươi thay cha cậu đốt giấy tiền cho Hứa Tận Hoan, bồi tiếp ông ấy uống rượu, cũng có lời để nói với vong linh cha mình."

Mắt Trần Khí lập tức đỏ hoe, ngân ngấn nước.

Đúng rồi, khi còn sống cha đã hứa với Hứa Tận Hoan.

Bây giờ cha đi rồi, việc này để hắn làm thay.

...

Phòng Phủ.

Phòng Như Sơn vừa định ôm tiểu thiếp đi ngủ thì nha hoàn bên ngoài đưa vào một tấm thiệp.

Thiệp mời của Thập Nhị gia phủ họ Trần, mời hắn chạng vạng ngày mai đến gặp mặt tại bao phòng Nhị Quý ở Xuân Phong Lâu.

Xuân Phong Lâu có lịch sử trăm năm ở kinh thành, tổng cộng chỉ có mười gian bao phòng. Trần Thập Nhị đặt được phòng Nhị Quý, thằng nhóc này phất lên rồi sao?

Phòng Như Sơn buông tiểu thiếp trong lòng ra, khoác áo đi ra ngoài, mặc kệ ả tiểu thiếp nỉ non gọi với theo mấy tiếng sau lưng.

Vợ lẽ chỉ là thứ để làm ấm giường thôi. Chuyện chính sự đứng đắn thì vẫn phải tìm vợ cả thương lượng.

Chính thê Vệ Thừa Huệ đã ngủ say, nghe tiếng cửa viện mở mới khoác áo ngồi dậy. Vừa ngồi vững thì thấy chồng đẩy cửa bước vào, mi tâm nàng khẽ nhíu lại: "Sao chàng lại sang đây?"

Phòng Như Sơn ngồi xuống mép giường, đưa tấm thiệp qua: "Nàng xem cái này đi."

Vệ Thừa Huệ nhìn qua, giật mình: "Thập Nhị vẫn còn đang để đại tang, hắn tìm chàng làm gì?"

"Chính vì nghĩ không ra nên ta mới qua đây bàn với nàng."

Phòng Như Sơn tháo giày, ngồi xếp bằng lên giường.

"Cha hắn còn chưa qua lễ ngũ thất, theo quy củ thì thằng nhóc này ngay cả cửa nhà cũng không nên ra, ta đoán chắc chắn là có chuyện."

Vệ Thừa Huệ dò hỏi: "Vậy chàng định đi hay không đi?"

"Phải đi chứ." Phòng Như Sơn cười nói: "Thập Nhị và muội muội nàng là bạn nối khố, ta không nể mặt sư thì cũng phải nể mặt phật."

Thôi đi.

Vệ Thừa Huệ cười lạnh trong lòng.

Chàng chẳng nể mặt sư cũng chẳng nể mặt phật, chàng là nể cái thế lực đang lên như diều gặp gió của Trần gia, và thấy Vệ gia nhà ta có chút dấu hiệu phục khởi đấy thôi.

Quả nhiên, Phòng Như Sơn bồi thêm một câu: "Quan xa không bằng quản gần, đại ca Trần Tuần của Thập Nhị hiện đang nắm lại Tam Thiên Doanh, cái ghế của ta muốn leo lên cao nữa, biết đâu hắn giúp được."

Vệ Thừa Huệ đưa trả tấm thiệp: "Chuyện này thiếp biết rồi, khuya rồi, chàng về bên kia ngủ đi."

"Về gì mà về, tối nay ngủ ở đây."

Phòng Như Sơn nằm vật xuống giường, tay thuận thế ôm qua: "Chẳng đâu thoải mái bằng cái giường này cả."

Người Vệ Thừa Huệ cứng đờ.

Nhưng nghĩ đến việc mình còn thiếu một mụn con trai để nương tựa, nàng hít sâu hai hơi, trên mặt lộ ra vẻ nũng nịu, ngón tay nhẹ nhàng ấn vào người chồng.

"Chàng đấy, chỉ được cái dẻo mồm dỗ ngọt thiếp."

...

Ngày hôm sau.

Chạng vạng tối.

Phòng Như Sơn ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c bước vào Xuân Phong Lâu.

Không hổ danh là quán trăm năm, nhìn cái bài trí này xem, chậc chậc, thật là hào phóng.

Tiểu nhị dẫn hắn lên lầu hai, đến trước cửa phòng Nhị Quý thì thấy có hai gã sai vặt đứng canh một trái một phải.

Một người hắn quen mặt, tên là Mã Trụ. Người kia thì lạ hoắc.

Mã Trụ cười tươi rói: "Sơn gia, mau mời vào, gia nhà con đang đợi ngài đấy ạ."

Phòng Như Sơn liếc nhìn gã sai vặt lạ mặt: "Người mới à?"

Mã Trụ cười đáp: "Vâng, người mới, tên là Thiên Tứ."

Phòng Như Sơn thấy Thiên Tứ không cười cũng chẳng hành lễ, tỏ vẻ không vui: "Chưa được dạy dỗ kỹ càng nhỉ?"

Thiên Tứ lạnh lùng đáp: "Ta chỉ phụ trách đ.â.m chém, không phụ trách hầu hạ."

Tai mình không nghe nhầm chứ? Thằng nhóc Thập Nhị này giờ có cả người chuyên bảo kê rồi sao?

Trần Mạc Bắc c.h.ế.t đi, Trần gia bây giờ lợi hại thật.

Mã Trụ đẩy cửa, Phòng Như Sơn bước vào.

Vừa vào cửa, hắn ngẩn tò te.

Trong phòng ngoài Trần Khí ra còn có một người nữa đang ngồi.

Người đó hắn quá quen thuộc.

Chính là thê muội, Vệ Đông Quân.

Phòng Như Sơn theo phản xạ muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng cánh cửa sau lưng đã "rầm" một tiếng đóng lại.

Mọi huyên náo đều bị nhốt bên ngoài, trong phòng tĩnh lặng như tờ.

"Tỷ phu, sao thấy ta là huynh lại muốn bỏ đi thế?"

Còn không phải vì Vệ Đông Quân ngươi quá ghê gớm sao.

Phòng Như Sơn nhớ quá rõ. Trước khi hắn và Vệ Thừa Huệ đại hôn, đứa thê muội Vệ Đông Quân này đã hẹn hắn ra ngoài, nói đúng ba câu.

Câu thứ nhất: Sau này đối xử với tỷ tỷ ta cho tốt vào.

Câu thứ hai: Kẻ phụ bạc vợ thì tiền tài không vào, quan lộ không thuận, tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp đâu.

Câu thứ ba: Chỉ cần ngươi dám bắt nạt tỷ ấy, ta dám liều mạng với ngươi, không tin thì chúng ta cứ thử xem.

Phòng Như Sơn thầm nghĩ, sao mình lại vớ phải đứa thê muội thế này, dám cảnh cáo cả tỷ phu tương lai, gan to bằng trời, sau này gặp phải đi đường vòng cho lành.

Nhưng cũng chính vì ba câu nói đó, Phòng Như Sơn biết Vệ Đông Quân là kẻ không dễ chọc vào. Vệ Thừa Huệ sinh con đầu lòng là con gái, hắn đã nhẫn nhịn rất lâu không nạp thiếp.

Phòng Như Sơn nghĩ đến tên sai vặt "chỉ phụ trách đ.â.m chém" đứng ngoài cửa, đành phải kiên trì bước tới, ngồi xuống bàn rượu.

"Đâu có nói là đi, chỉ là hơi giật mình chút thôi."

Hắn cười híp mắt với Vệ Đông Quân: "Sao muội lại ở đây?"

Vệ Đông Quân cũng cười híp mắt đáp lại: "Thập Nhị chỉ là cái cớ, người thực sự muốn tìm huynh, là ta!"

Dứt lời.

Phòng Như Sơn ngây người.

Con bé này không phải vì chuyện ta nạp thiếp mà đến tìm ta liều mạng đấy chứ?

Trần Khí cũng ngớ người.

Không phải nên uống rượu trước, uống sương sương rồi Vệ Đông Quân mới khóc lóc kể lể sao? Sao kịch bản... không giống như đã bàn trước thế này.

Vệ Đông Quân liếc nhìn Trần Khí đang ngây ra, trong lòng cười khẩy.

Bảo bà cô đây khóc trước mặt Phòng Như Sơn ư?

Nằm mơ đi!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.