Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 537: Khiêu khích




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Phủ Khang Vương.

Thư phòng.

Phòng Như Sơn co rúm cổ, cúi đầu, thấp thỏm bất an chờ đợi Khang Vương lên tiếng.

Đợi trọn một khắc đồng hồ, tai hắn vẫn chẳng nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

C.h.ế.t thật, lúc nãy khi bẩm báo, hắn đã lén giấu đi một nửa những lời đại nghịch bất đạo của Vệ Đông Quân rồi mà. Khang Vương im hơi lặng tiếng thế này, có phải là đang tức giận không?

Phòng Như Sơn càng đợi càng sốt ruột, càng sốt ruột càng không nhịn được.

Hắn len lén ngẩng đầu lên...

Ầm!

Hắn nhìn thấy cái gì thế này?

Khang Vương vận một bộ cẩm bào màu đen, vắt chéo đôi chân dài, lười biếng dựa vào ghế thái sư, hai tay khoanh trước ngực, khóe miệng nhếch lên một đường cong nhẹ.

Ngài ấy đang cười.

Xong rồi, xong đời rồi.

Cha từng nói, người ở vị trí càng cao thì càng không dễ dàng lộ ra vẻ tức giận, họ thường dùng nụ cười để thay cho cơn giận. Cười càng rạng rỡ thì nộ khí, sát khí trong lòng càng nặng.

Phòng Như Sơn sợ đến nhũn cả chân, liên tục cầu xin: "Điện hạ bớt giận, điện hạ bớt giận, con nha đầu đó ru rú trong nhà, không biết trời cao đất dày, cha mẹ lại lơ là quản giáo, nên mới thành ra..."

"Như Sơn."

"Dạ?"

Phòng Như Sơn nghẹn lời, ngẩng đầu lên.

Khang Vương Triệu Chiêu Minh đứng dậy, chắp tay sau lưng đi đến trước mặt Phòng Như Sơn, cúi đầu, ánh mắt hờ hững nhìn hắn.

"Quá trưa ngày mai, giờ Mùi hai khắc, ngươi dẫn nàng ta đến phủ Khang Vương gặp ta."

Cái gì?

Vậy mà lại đồng ý gặp sao?

Tại sao chứ?

Phòng Như Sơn không những không thở phào nhẹ nhõm, mà cục tức còn nghẹn ứ ngay cổ họng.

Con nha đầu đó là kẻ mồm miệng không biết kiêng nể, lời tàn nhẫn nào cũng dám nói, trong mắt lại chẳng có tôn ti trật tự, ngộ nhỡ gặp mặt mà đắc tội với Khang Vương... thì kẻ dẫn đường là ta đây có bị vạ lây không?

Hắn đứng dậy lau mồ hôi lạnh trên trán, run run nói: "Điện hạ, thần đi ngay đây..."

"Ngươi cũng thay ta chuyển một lời đến nàng ta."

"Lời... lời gì ạ?"

Khóe mắt Khang Vương lóe lên vẻ sắc lạnh: "Phủ Khang Vương vào thì dễ, ra thì khó. Bảo nàng ta suy nghĩ cho thật kỹ."

Mồ hôi lạnh Phòng Như Sơn vừa lau xong, "tách" một cái lại tuôn ra như suối.

...

Đêm khuya, một người một ngựa dừng lại trước cửa Vệ phủ.

Thiên Tứ nhảy xuống ngựa, ba bước làm hai lao lên bậc tam cấp, chui vào cửa hông.

Bên trong cửa hông, ba người Ninh Phương Sinh đang nôn nóng chờ đợi.

"Tiên sinh, Tam tiểu thư, xe ngựa của Phòng Như Sơn đã đến đầu ngõ rồi."

Cuối cùng cũng đến.

Vệ Đông Quân ngẩng đầu nhìn Ninh Phương Sinh, hắn khẽ nhắm mắt lại: "Thập Nhị, ngươi đi cùng Vệ Đông Quân."

Đi cùng thì không vấn đề gì.

Vấn đề là...

Trần Khí vẫn rất lo lắng: "Liệu có phải tin tốt không?"

"Phải!"

Vệ Đông Quân buông một chữ chắc nịch, rồi sải bước qua bậc cửa đi đầu tiên.

Trần Khí vội vàng chạy theo.

Hai người bước xuống bậc thềm, vừa đứng vững thì xe ngựa cũng đã tới nơi.

Xe vừa dừng, Phòng Như Sơn gần như lăn lê bò toài xuống xe, ngước mắt lên thì thấy đứa thê muội và Trần Thập Nhị đang đứng lù lù trước cửa Vệ phủ, dường như đang đợi hắn đến.

Mẹ kiếp.

Hai người các người thì nhàn nhã thảnh thơi, còn ông đây cả đêm nay chạy đôn chạy đáo chỉ vì các người.

Phòng Như Sơn sa sầm mặt mày, đi đến trước mặt Vệ Đông Quân: "Ngày mai giờ Mùi hai khắc, ta dẫn dì đến phủ Khang Vương."

Trần Khí thầm thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên là tin tốt.

Vệ Đông Quân cười tươi rói: "Vậy thì vất vả cho tỷ phu rồi."

Mồm miệng ngọt xớt, nhưng tâm địa còn tàn nhẫn hơn cả tỷ ruột. Loại người như ngươi, ai cưới phải đúng là xui tận mạng.

Phòng Như Sơn thầm rủa trong bụng một câu, vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh: "Khang Vương có một câu, bảo ta chuyển lời cho ngươi."

"Là gì?"

"Khang Vương nói, Vương phủ vào dễ khó ra, bảo ngươi phải suy nghĩ cho thật kỹ."

Nụ cười trên mặt Vệ Đông Quân vụt tắt, cứng đờ lại.

Phòng Như Sơn thấy thế, sắc mặt mới tươi tỉnh lên được đôi chút.

Biết sợ rồi hả.

Muộn rồi!

"Tỷ phu."

"Hả?"

Khuôn mặt đang cứng đờ của Vệ Đông Quân bỗng chốc lại nở nụ cười: "Có tỷ phu ở đó, ta không sợ. Hai chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây mà."

Phòng Như Sơn: "..." Ai thèm làm châu chấu cùng dây với ngươi chứ!

Da đầu hắn tê rần, quay ngoắt người chui tọt vào trong xe ngựa. Chân nọ đá chân kia, bước hụt một cái suýt thì ngã sấp mặt.

Đã thế, Vệ Đông Quân còn đứng phía sau châm chọc.

"Tỷ phu cẩn thận nhé."

"Tỷ phu đi thong thả."

"Tỷ phu, ngày mai chúng ta không gặp không về!"

Phòng Như Sơn leo lên xe như chạy trốn, chưa ngồi vững đã hét nhỏ với xa phu: "Nhanh, nhanh, nhanh... hồi phủ... hồi phủ..."

Thê muội hắn, đúng là một con điên!

"Vệ điên khùng" thu lại nụ cười, liếc mắt ra hiệu cho Trần Khí, hai người vội vã đi vào cửa hông.

Vừa vào trong, chưa kịp để họ mở miệng, Ninh Phương Sinh đã nói: "Ta nghe thấy cả rồi, về Viện Thính Hương trước đã rồi nói."

...

Trong Viện Thính Hương, Mã Trụ đã chuẩn bị sẵn nước nóng và trà lá.

Thấy mọi người vào cửa, chẳng cần ai dặn dò, hắn đã bắt đầu tay chân nhanh thoăn thoắt pha trà, để mặc Tiểu Thiên gia đứng ngẩn ngơ một mình đằng kia…

Nó tranh làm hết rồi, mình làm gì giờ?

Ba người Ninh Phương Sinh ngồi xuống, nhìn nhau một lượt, phát hiện sắc mặt ai nấy đều chẳng tốt đẹp gì.

Lý do rất đơn giản.

Khang Vương hẹn gặp tại Vương phủ, lại còn bảo Phòng Như Sơn nhắn lại một câu như thế...

Trần Khí không nhịn được hỏi: "Câu nói đó của hắn có ý gì vậy?"

Vệ Đông Quân: "Hù dọa ta chứ gì."

Trần Khí gãi đầu: "Sao ta nghe... không giống hù dọa lắm nhỉ?"

Vệ Đông Quân: "Vậy giống cái gì?"

"Không nói lên được."

Trần Khí nhìn sang Ninh Phương Sinh: "Ngươi thấy sao?"

Ninh Phương Sinh trầm mặc hồi lâu: "Ta thấy cũng không giống hù dọa, mà giống như... có chút khiêu khích ở trong đó."

Lại còn nghe ra được ý khiêu khích á?

Đùa gì vậy!

Vệ Đông Quân nhíu mày nhăn trán: "Hắn là Vương gia cao cao tại thượng, con Rồng cháu Phượng, ta chỉ là một tiểu thư khuê các, hắn có gì mà phải khiêu khích ta?"

Ninh Phương Sinh trầm ngâm: "Ngươi và Khang Vương trước đây chưa từng có giao thiệp gì sao?"

Vệ Đông Quân lắc đầu: "Bắn đại bác cũng chẳng tới."

Ninh Phương Sinh và Trần Khí nhìn nhau, cả hai đều im lặng.

Hù dọa và khiêu khích có sự khác biệt rất vi tế.

Hù dọa là: Ngươi đừng có đến, ta không muốn gặp.

Khiêu khích là: Ngươi có dám đến không? Có dám gặp không?

Mà Khang Vương đã đồng ý gặp Vệ Đông Quân trước, rồi mới nói câu đó, thứ tự dường như có chút đảo lộn.

"Ôi dào, giờ này chúng ta ngồi đây so đo là hù dọa hay khiêu khích thì có ý nghĩa gì đâu. Hang rồng cũng được, hang hổ cũng thế, chuyến này nhất định phải đi rồi, không trốn được đâu!"

Vệ Đông Quân đập bàn: "Tiện thể nhắc nhở các người một câu, hôm nay đã là ngày thứ ba chặt duyên rồi, chỉ còn lại bốn ngày nữa thôi."

Còn lại bốn ngày, mà bọn họ ngay cả cái mép của việc chặt duyên cũng chưa sờ tới được.

Trần Khí rùng mình: "Cho dù ngày mai Vệ Đông Quân thuyết phục được Khang Vương, thì sớm nhất cũng phải đến tối mai các người mới có thể nhập mộng."

Trong góc, Mã Trụ đang trông cái lò đất nung đỏ lửa, ma xui quỷ khiến thế nào lại buột miệng chen vào một câu.

"Nếu đúng là Vệ lão gia thì không sao, nhỡ không phải thì chỉ còn lại ba ngày... Ối, các người tiêu đời rồi."

Dứt lời.

Bốn ánh mắt sắc như d.a.o găm đồng loạt phóng thẳng vào người Mã Trụ.

Mã Trụ thấy mọi người đều nhìn mình chằm chằm mới ý thức được mình vừa lỡ miệng nói toạc suy nghĩ trong lòng ra, sợ quá vứt cả cái quạt lò bỏ chạy thục mạng.

Á á á...

Không phải các người tiêu đời.

Là ta tiêu đời!

Tiêu đời thật rồi!

Bị hắn quấy quả như vậy, bầu không khí nặng nề trong phòng bỗng chốc tan biến.

Vệ Đông Quân bật dậy: "Không cần bàn nữa, ngày mai ta tùy cơ ứng biến."

Trần Khí sợ gây áp lực cho nàng, vội tiếp lời: "Về ngủ một giấc thật ngon, dưỡng sức cho tốt."

Ninh Phương Sinh đứng lên: "Ngày mai, ta, Thập Nhị và Tiểu Thiên gia đều sẽ đợi bên ngoài Vương phủ."

Tiểu Thiên gia từ trong góc bước ra: "Tam tiểu thư, Khang Vương mà dám làm gì ngươi, ngươi cứ hét lớn một tiếng, ta lao vào cứu ngươi."

"Tính cả ta nữa."

Cái đầu của Mã Trụ như một bóng ma, lặng lẽ thò vào từ cửa.

Vệ Đông Quân nhìn những ánh mắt quan tâm trước mặt mình, khí thế hiên ngang buông ra hai chữ:

"Đi ngủ!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.