Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 543: Lương thiện




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ngón tay Vệ Đông Quân giấu trong tay áo bấm mạnh vào lòng bàn tay.

Cơn đau nhói truyền đến, trong mắt nàng ầng ậng nước.

"Bốn tháng trước, tứ thúc của ta treo cổ tự vẫn, tổ phụ bị bắt vào ngục, Vệ gia chúng ta từ trên trời cao bỗng chốc rơi xuống vực sâu vạn trượng.

Cửa nhà vốn đang náo nhiệt bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, ca ca ta bị Quốc T.ử Giám xóa tên, chức quan của nhị thúc không giữ được, đám học trò Quốc T.ử Giám còn chạy đến Vệ gia gây rối.

Tổ mẫu ta không chịu nổi cú sốc này, ốm liệt giường dở sống dở c.h.ế.t.

Cả nhà chúng ta chạy vạy khắp nơi cầu cứu, chỉ có mỗi mình Bùi lão thái y dám mạo hiểm đến Vệ gia khám bệnh cho tổ mẫu ta.

Ngày cúng ngũ thất cho tứ thúc ta, ngoài mấy đạo sĩ làm phép ra, không có một vị khách nào dám bước chân đến cửa Vệ gia, ngoại trừ Thập Nhị gia của Trần phủ."

Nhớ đến Trần Khí, lòng Vệ Đông Quân tràn đầy cảm kích, nước mắt không kìm được cứ thế lăn dài.

"Huynh ấy thay cha mẹ ta lo toan mọi việc, chạy ngược chạy xuôi, ra ra vào vào, không chút e dè.

Cha mẹ ta bảo huynh ấy đừng đến nữa, huynh ấy không nghe.

Ta khuyên huynh ấy đừng đến nữa, huynh ấy cũng bỏ ngoài tai.

Huynh ấy không những không nghe, còn ép gia đình đến cửa cầu hôn. Trần lão Hầu gia không đồng ý, đ.á.n.h huynh ấy một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t. Vậy mà vết thương vừa lành, huynh ấy lại làm như không có chuyện gì, tiếp tục chạy đến nhà ta.

Điện hạ, khi Vệ gia còn hưng thịnh, những gì ta nhìn thấy đều là nụ cười, là thiện ý.

Nhưng khi Vệ gia rơi xuống vực thẳm, muốn đưa tay cầu cứu, ta mới nhận ra những nụ cười đó, những thiện ý đó đều là giả tạo, là diễn kịch cả.

Đúng là đường dài mới biết ngựa hay, hoạn nạn mới thấy chân tình.

Trong bốn tháng qua, ta chỉ nhìn thấy ở Trần Khí nhân phẩm và sự lương thiện từ tận xương tủy.

Mẹ ta thường nói, trên đời này, người lương thiện không nên bị phụ lòng.

Nhưng nhị thúc ta lại bảo, kẻ không mưu tính toàn cục thì không đủ tư cách mưu cầu một góc, hôn nhân của người con gái phải nhìn xa trông rộng, phải có lợi cho gia tộc."

Vệ Đông Quân ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Triệu Chiêu Minh.

"Điện hạ, không giấu gì ngài, ta kẹt ở giữa, tiến thoái lưỡng nan. Ta không biết phải chọn vẹn toàn sự lương thiện, hay phải hy sinh vì đại cục. Chọn lương thiện, ta có lỗi với Vệ gia; chọn đại cục, ta có lỗi với lương tâm mình. Cho nên..."

Nàng vén tà áo, hai chân quỳ sụp xuống đất.

"Mục đích thực sự ta mặt dày đến gặp Điện hạ hôm nay là muốn cầu xin Điện hạ cho ta gặp tổ phụ một lần. Ta muốn hỏi ông ấy, giữa lương tâm và trách nhiệm, ta nên chọn bên nào?"

Lương tâm và trách nhiệm, nên chọn bên nào?

Triệu Chiêu Minh không khỏi ngẩn người.

Hắn nhìn Vệ Đông Quân đang quỳ dưới chân, ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa sững sờ, lại có chút chấn động.

Lẽ thường mà nói, khi Chu ma ma đến cửa, Vệ gia nên biết điều. Lần sau bà mối đến, Vệ gia phải vui vẻ đồng ý mối hôn sự này ngay.

Ai ngờ đâu, Vệ gia cứ chần chừ do dự, còn bảo phải đợi thêm mười ngày.

Đợi hay không đợi thì kết cục cũng vậy thôi, Vệ gia chẳng qua là muốn kiếm thêm chút lợi lộc từ chỗ hắn.

Quả nhiên, vài ngày sau, Vệ Đông Quân xuất hiện.

Cho nên, cuộc gặp mặt này, hắn đinh ninh là chiêu lạt mềm buộc chặt của Vệ gia và Vệ Đông Quân.

Nào ngờ đâu...

Vệ Đông Quân không hề diễn trò lạt mềm buộc chặt, mà là từ tận đáy lòng không muốn vào Vương phủ, không muốn làm thiếp, với lý do là muốn sống sao cho xứng với lương tâm của mình.

Triệu Chiêu Minh ngẩn ngơ nhìn Vệ Đông Quân hồi lâu, trong mắt lóe lên nụ cười lạnh lẽo.

"Vệ Đông Quân, lương tâm là cái thứ chẳng đáng một xu."

"Điện hạ đã bao giờ rơi vào cảnh khốn cùng chưa? Đã nếm trải cảm giác bị người ta ghẻ lạnh, chế giễu, phỉ nhổ, sống không bằng c.h.ế.t chưa? Đã bao giờ phải quỳ gối van xin, cầu người khác giơ cao đ.á.n.h khẽ chưa?

Những thứ đó, ta đều đã nếm trải từng chút một."

Vệ Đông Quân ngẩng đầu, trong mắt rực lên ngọn lửa.

"Chính vì đã nếm trải, nên chút lương thiện của Thập Nhị gia mới trở nên đáng quý vô cùng."

Nụ cười lạnh trong mắt Triệu Chiêu Minh trong nháy mắt chuyển thành kinh nộ.

Sao hắn lại chưa từng nếm trải chứ.

Vào một đêm khuya năm thứ hai ở Vĩnh Hạng, hắn từng như một con chó, bò rạp dưới chân tên thị vệ, chỉ vì mẹ hắn sốt cao quá, cầu xin bọn họ bẩm báo với quản sự mời một thái y đến xem bệnh.

Những tên thị vệ đó nhìn hắn từ trên cao xuống, ánh mắt đầy sự khinh miệt và lạnh lùng.

"Vào Vĩnh Hạng rồi còn đòi thái y?"

"Nói chuyện viển vông, nằm mơ à?"

"Mạng hèn thì ráng mà chịu, đợi tự sinh tự diệt đi."

"Cút ngay."

"Làm ồn ông đây ngủ, coi chừng ông làm thịt mày đấy."

Sau này, là thái giám Mã Nhất Tâm bên cạnh phụ hoàng lén dùng bổng lộc của mình hối lộ một tên thị vệ, tên thị vệ đó mới dám mạo hiểm mang vài thang t.h.u.ố.c vào.

Tám năm sau.

Những kẻ từng hầu hạ bọn họ ở Vĩnh Hạng đều đã c.h.ế.t sạch, chỉ duy nhất Mã Nhất Tâm là không những được mẹ hắn giữ mạng, mà còn được nâng đỡ trở thành tâm phúc của phụ hoàng.

Lúc đó hắn vừa được phong Vương, điều kiêng kỵ nhất là có người biết được sự nhếch nhác và khốn khổ của hắn trong tám năm ấy, nên hắn đã chất vấn mẹ.

Mẹ hắn nói: "Con à, làm người phải có chút lương tâm."

Nhìn ánh mắt Khang Vương dần trở nên thất thần, trái tim đang treo lơ lửng của Vệ Đông Quân mới từ từ hạ xuống được một chút.

Nàng cố tình kể lể tình cảnh thê t.h.ả.m của Vệ gia mấy tháng qua, mục đích là để gợi lại tám năm ở Vĩnh Hạng của Khang Vương.

Đặt mình vào hoàn cảnh đó mà suy nghĩ, tám năm ấy hắn sống cũng chẳng dễ chịu gì. Vậy thì cùng cảnh ngộ, cùng sự hèn mọn, từ chuyện mình suy ra chuyện người, liệu hắn có nảy sinh chút lòng trắc ẩn nào không?

Còn việc lôi Trần Khí ra là để k*ch th*ch d.ụ.c vọng chinh phục của hắn.

Một người đàn ông có quyền có thế thì giỏi nhất là cướp đoạt.

Cướp đoạt nàng từ tay Trần Khí, và cướp đoạt ngai vàng từ tay Thái tử, thực chất cùng một đạo lý.

Ngai vàng đã ở ngay trước mắt.

Chẳng có lý do gì hắn lại buông tha cho người phụ nữ này.

Vệ Đông Quân sờ vào lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: Ninh Phương Sinh, ta thực sự đã cố gắng hết sức rồi, tiếp theo chỉ còn trông chờ vào ông trời có thương tình chúng ta hay không thôi.

Sau một hồi im lặng kéo dài, Triệu Chiêu Minh cuối cùng cũng mở miệng.

"Vệ Đông Quân, ngươi có biết tổ phụ ngươi hiện đang bị giam ở đâu không?"

"Bẩm Vương gia, ta không cần biết ông ấy bị giam ở đâu..."

Ngọn lửa trong mắt Vệ Đông Quân vẫn còn đó, thậm chí còn cháy dữ dội hơn.

"Ta chỉ biết một điều, bất kể ông ấy ở đâu, Vương gia đều có bản lĩnh để ta gặp được ông ấy."

Ta đâu chỉ có bản lĩnh cho ngươi gặp.

Ta còn có thể quyết định sự sống c.h.ế.t của ông ta, quyết định sự hưng thịnh hay suy vong của cả gia tộc Vệ phủ các người.

Trong lòng Triệu Chiêu Minh bỗng trào dâng một cảm giác hào hùng.

Cậu bé quỳ gối khóc lóc van xin trong Vĩnh Hạng năm nào giờ đã lớn rồi.

Hắn đã cứng cáp, đã có bản lĩnh. Chẳng bao lâu nữa, non sông gấm vóc này, thiên hạ này đều sẽ là của hắn.

Và chỉ có thể là của hắn!

Triệu Chiêu Minh ngồi xổm xuống, rũ mắt lạnh lùng nói: "Vệ Đông Quân, ta có thể cho ngươi gặp ông ta, nhưng ta muốn biết, sau khi gặp ông ta xong, ngươi sẽ làm thế nào?"

"Ở Vệ gia, lời tổ phụ nói là nhất ngôn cửu đỉnh. Nếu ông ấy bảo ta chọn trách nhiệm, ta sẽ quên đi chuyện cũ, đợi bà mối đến cửa; còn nếu ông ấy bảo ta phải sống xứng đáng với lương tâm..."

Ngọn lửa trong mắt Vệ Đông Quân bùng lên dữ dội.

Nàng quật cường nói: "Cho dù Vương gia có kề d.a.o vào cổ ta, ta cũng chỉ có thể nói một câu: Thứ lỗi cho ta khó lòng tuân mệnh!"

Thứ lỗi khó lòng tuân mệnh?

Nàng ta lại dám nói khó lòng tuân mệnh!

Triệu Chiêu Minh cảm thấy nực cười vô cùng.

Bản vương đến cả giang sơn vạn dặm còn sắp nắm trong tay, chẳng lẽ lại không có được một Vệ Đông Quân nhỏ bé như cô?

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.