Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 551: Trò Chuyện




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Thẩm phủ. Biệt viện.

Vệ Thừa Đông nhìn cuốn kinh Phật trước mặt, rồi lại quay đầu nhìn sang phía án thư. Ở đó, Thẩm Nghiệp Vân đang cắm cúi viết lách, ngòi bút chạy như bay.

Đôi mắt đen láy của Vệ đại thiếu chớp hai cái, rồi lại chớp thêm hai cái nữa…

Tục ngữ có câu: "C.h.ế.t vinh còn hơn sống nhục". Tục ngữ lại có câu: "Cơ hội chỉ đến một lần, không bao giờ trở lại". Tục ngữ còn dạy: "Không vào hang cọp, sao bắt được cọp con".

Mặc kệ! Cứ nghe theo Ninh Phương Sinh một lần xem sao. Thiếu gia ta đi đây!

Vệ đại thiếu đặt bút xuống, đứng dậy bước về phía Thẩm Nghiệp Vân, cố tình làm ra vẻ tò mò: “Này Thẩm đông gia, ngươi cứ viết suốt cả ngày thế, rốt cuộc là đang viết cái gì vậy?”

Hắn thò đầu ra, liếc nhanh một cái: “Ơ kìa, không phải kinh Phật à? Ta còn tưởng ngươi đang chép kinh chứ.”

Thẩm Nghiệp Vân ngẩng đầu lên, lạnh nhạt liếc hắn: “Về chỗ ngồi đi.”

Thế thì không được rồi. Mông của thiếu gia ta khó khăn lắm mới lấy hết can đảm nhấc lên khỏi ghế, đâu thể dễ dàng ngồi xuống lại được.

Vệ đại thiếu cười xun xoe với Thẩm Nghiệp Vân, miệng toác ra đến tận mang tai: “Hay là… chúng ta trò chuyện chút đi?”

Trò chuyện? Thẩm Nghiệp Vân cười khẩy trong lòng. Cái lúc dầu sôi lửa bỏng, mạng người như cỏ rác này, Đông gia ta bận đến mức chẳng có thời gian uống ngụm trà, thằng nhãi nhà ngươi lại dám đến làm mất thời gian của ta sao?

Hơn nữa, nhìn cái điệu cười gian xảo của ngươi, mười phần thì đến tám chín phần là muốn moi móc tin tức từ chỗ ta chứ gì. Xin lỗi nhé, ta bây giờ không rảnh để tiếp ngươi!

“Để hôm khác.” Thẩm Nghiệp Vân buông hai chữ lạnh băng rồi tiếp tục cắm cúi viết.

“Thẩm đông gia!” Vệ đại thiếu sa sầm mặt mũi, bắt đầu nổi cáu: “Ta đã nói chuyện nghiêm túc với ngươi rồi mà. Ta và Tiểu thúc cùng một phe, sao ngươi cứ coi ta như người ngoài thế hả?”

Bàn tay đang cầm bút của Thẩm Nghiệp Vân khẽ khựng lại.

Vệ đại thiếu không những tức giận mà còn cảm thấy vô cùng ấm ức: “Ta phải giấu cha giấu mẹ, vắt óc suy nghĩ để nói dối họ, chỉ cốt để chạy được đến chỗ ngươi. Lỡ may bị Khang Vương và Hoàng đế phát hiện, làm liên lụy đến Vệ gia thì ta chính là nghịch tử, có c.h.ế.t cũng không đè nổi nắp quan tài của tổ tông đâu.”

Thẩm Nghiệp Vân vẫn im lặng, tĩnh tâm xem hắn diễn trò. Đã nói đến nước này mà gã họ Thẩm vẫn không hé răng nửa lời, Vệ đại thiếu quyết định nổi điên thật sự.

“Thẩm Nghiệp Vân! Ta cho ngươi hai lựa chọn. Một là ngươi đàng hoàng nói chuyện với ta, kể hết kế hoạch của ngươi ra đây. Hai là cứ ngồi đấy mà đợi ta đi tố cáo với triều đình!”

Thẩm Nghiệp Vân cười gằn: “Thực ra… ta còn lựa chọn thứ ba.”

“Là gì?”

“Đêm thanh gió mát, chính là giờ lành để g.i.ế.c người.”

Dọa ai thế? Vệ đại thiếu ta là loại người bị dọa mà lớn lên chắc? “Tới đây!” Vệ Thừa Đông bước lên một bước, vỗ n.g.ự.c bồm bộp: “G.i.ế.c đi! Ta cũng đang muốn xuống âm phủ hỏi Tiểu thúc nhà ta xem, rốt cuộc người kết giao với đám bạn bè kiểu gì thế này đây?”

Thẩm Nghiệp Vân cất giọng: “Người đâu, lôi Vệ Thừa Đông ra…”

Vệ Thừa Đông sợ đến mức nhảy dựng lên: “Thẩm Nghiệp Vân! Cái đồ còn rùa này, ngươi muốn ta c.h.ế.t thật à? Ngươi làm thế có xứng với Tiểu thúc của ta không?”

Thẩm Nghiệp Vân nhìn Vệ Thừa Đông như nhìn một con khỉ làm trò, hồi lâu sau mới lạnh lùng nói nốt câu: “… tống cổ ra khỏi Thẩm phủ.”

Vệ Thừa Đông: “……”

Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên một tiếng huýt sáo khẽ. Thẩm Nghiệp Vân vừa định phất tay ra hiệu cho ai đó cút đi thì kẻ đó đã đặt m.ô.n.g ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm chặt lấy một chân bàn.

Thiếu gia ta đếch đi đấy. Làm gì được nhau nào!

Tiếng huýt sáo lại vang lên lần nữa. Thẩm Nghiệp Vân nhìn kẻ đang ăn vạ dưới đất, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nghiến răng: “Trung Thụ, cho người vào.”

Dứt lời, một tên áo đen bịt mặt bước vào. Người này vừa định mở miệng thì thấy Thẩm Nghiệp Vân lắc đầu ra hiệu. Tên áo đen lúc này mới nhìn thấy cạnh chân bàn có một người đang ngồi xổm.

Thẩm Nghiệp Vân vẫy tay. Tên áo đen lập tức bước tới, ghé tai thì thầm bằng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

Cạnh chân bàn, Vệ Thừa Đông rướn người, vươn cổ, dựng đứng cả hai tai lên… Mẹ kiếp! Vậy mà chẳng nghe lọt được chữ nào!

Nếu lúc này hắn ngẩng đầu lên, sẽ phát hiện ra sau khi nghe vài câu, sắc mặt Thẩm Nghiệp Vân biến đổi kịch liệt, ánh mắt đột ngột dán chặt lên người hắn.

Tam tiểu thư Vệ phủ đi theo Khang Vương vào Chiếu Ngục? Vợ chồng Đại phòng và Thập nhị gia Trần phủ đang đợi bên ngoài? Chẳng lẽ… Vệ gia đã quyết định đồng ý mối hôn sự này rồi?

Còn nữa… Vào cái thời điểm nhạy cảm này, Vệ Đông Quân đột nhiên vào ngục gặp Vệ lão gia là có ý gì? Bọn họ thân thiết với Khang Vương từ bao giờ mà ta không biết?

Khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt của Thẩm Nghiệp Vân giờ trắng bệch như tờ giấy. Hai chân vốn đã đau nhức, nay trong khoảnh khắc càng đau dữ dội hơn. Hắn từ từ nhắm mắt lại.

Vệ Tứ lang à, Vệ Tứ lang. Nếu A Quân nhà ngươi thực sự gả cho Khang Vương đúng như lời cháu trai ngươi nói thì ta quả thực có lỗi với ngươi!

Thẩm Nghiệp Vân mở mắt, gật đầu với tên áo đen. Người kia lại tiếp tục thì thầm báo cáo. Nói xong, thấy Thẩm Nghiệp Vân phất tay, hắn bèn lặng lẽ lui ra ngoài.

Ơ hay! Sao lại đi rồi? Trong lòng Vệ Thừa Đông như có mèo cào, ngứa ngáy không chịu nổi. Đêm hôm khuya khoắt tên áo đen tìm đến, ghé tai Thẩm Nghiệp Vân nói lâu như vậy… Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là có biến lớn.

Vậy thì… là chuyện gì? Hắn từ từ ngẩng đầu lên, bỗng nhiên tim hẫng một nhịp.

Mẹ ơi! Đôi mắt đen ngòm sâu hoắm của tên họ Thẩm đang nhìn hắn chằm chằm không chớp. Vệ Thừa Đông kêu lên “Ái chà”, ôm n.g.ự.c than vãn: “Thẩm đông gia, ngươi nhìn ta ‘thâm tình’ như thế là muốn dọa c.h.ế.t ta đấy à?”

Thẩm Nghiệp Vân không đáp, vẫn cứ nhìn hắn trân trân như thế. Trong phòng, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Vệ Thừa Đông bắt đầu thấy rợn người.

“Vệ Thừa Đông, chẳng phải ngươi muốn trò chuyện sao? Vậy thì trò chuyện đi.”

Ồ. Lại chịu nói chuyện rồi? Vệ Thừa Đông dám đem cái đầu trên cổ ra thề với Bồ Tát: Tên họ Thẩm thay đổi thái độ nhanh như chớp thế này, chắc chắn là do tin tức mà tên áo đen vừa mang tới.

“Được, nói thì nói.” Vệ Thừa Đông buông chân bàn ra, bật dậy cái rụp. Muốn nói chuyện thì phải có trà. Hắn ân cần đổ bỏ chén trà nguội của Thẩm Nghiệp Vân, thay một chén trà nóng hổi khác lên. Sau đó, hắn kéo ghế, ngồi đối diện Thẩm Nghiệp Vân, cười híp mắt: “Nói đi, chúng ta bàn chuyện gì đây?”

Thẩm Nghiệp Vân có một thoáng thất thần. Hơn nửa năm trước. Cũng có một người giống hệt Vệ Thừa Đông, ngồi trước mặt hắn, vắt chéo chân, cười híp mắt nói: “Nguyên Cát, báo cho ngươi một tin tốt, phía Tiền Nguyệt Hoa ta đã thuyết phục được rồi.”

Thẩm Nghiệp Vân hoàn hồn, bưng chén trà lên, uống một ngụm nước nóng hổi cho ấm lòng, rồi đột ngột mở miệng: “Nói về muội muội Vệ Đông Quân của ngươi đi.”

Ngươi bị bệnh à? Đang lúc dầu sôi lửa bỏng thế này lại đi bàn chuyện nữ nhi trong nhà. Vệ Thừa Đông thầm mắng trong bụng: Thẩm Nghiệp Vân, chúng ta có thể bàn chuyện Thái tử, chuyện Tiền gia - Thẩm gia, chuyện Tam Biên, chuyện Ngô gia… bàn cái quái gì về muội muội ta chứ?

“Chuyện của muội muội ngươi và Khang Vương phủ, ta rất tò mò, Vệ gia các người rốt cuộc định tính toán thế nào?”

“Tính toán cái gì mà tính toán! A Quân nhà ta đời nào chịu đi làm thiếp.”

“Ồ?” Thẩm Nghiệp Vân thốt lên một tiếng đầy ẩn ý.

“Ngươi ồ cái gì?” Vệ Thừa Đông cố tình làm ra vẻ giận dỗi: "Ngươi đã nhờ Tiền Nguyệt Hoa ra mặt nói chuyện với A Quân rồi còn gì. Chẳng lẽ ngươi không biết A Quân nghe lời Tiền Nguyệt Hoa nhất sao?”

“Tam tiểu thư nghe, không có nghĩa là cha mẹ của Tam tiểu thư cũng nghe.”

“Vậy thì ngươi cứ yên tâm một trăm phần. Trong ba anh em, cha mẹ ta thương nhất là A Quân, họ tuyệt đối không bao giờ làm cái trò bán con gái cầu vinh hoa đâu.”

“Vậy sao ta lại nghe nói…” Thẩm Nghiệp Vân rướn người tới trước: “A Quân nhà ngươi tối nay đang ở cùng một chỗ với Khang Vương.”

“Hả???” Vệ Thừa Đông hét to một tiếng, tự dọa mình giật nảy mình: “Sao ngươi biết?”

Thẩm Nghiệp Vân nhìn chằm chằm vào từng biểu cảm trên mặt Vệ Thừa Đông, khẽ nói: “Tên áo đen.”

Hèn chi nãy giờ cứ nhìn mình chằm chằm. Hóa ra là Vệ gia nhà mình có biến. Vệ Thừa Đông lại ôm lấy trái tim đang đập thình thịch: “Thế tên áo đen có nói cho ngươi biết, A Quân ở cùng Khang Vương để làm gì không?”

Thẩm Nghiệp Vân nhả từng chữ: “Vào Chiếu Ngục, gặp tổ phụ của ngươi!”

“Cái gì?!” Vệ Thừa Đông kinh hãi nhảy dựng khỏi ghế, giọng lạc hẳn đi.

...

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.