Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 564: Mời Khách




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ánh mắt Từ Đình Nguyệt thoáng chút xa xăm.

Mối quan hệ thực sự giữa cha và Thẩm Nghiệp Vân phải kể từ gốc gác hai nhà Từ, Thẩm. Tổ quán hai nhà đều ở Tấn Trung, Sơn Tây, chỉ khác là một nhà ở phía nam thành, một nhà ở phía bắc thành. Vốn dĩ chẳng có giao tình gì, nhưng năm đó cha ta chuẩn bị lên kinh ứng thí, tổ phụ ta là Phùng Vọng không yên tâm, bèn đến cửa Thẩm gia cầu cạnh. Tại sao lại cầu Thẩm gia? Bởi vì tổ phụ của Thẩm Nghiệp Vân là Thẩm Thừa Côn đang làm Ngự trù trong cung. Ở cái đất Tấn Trung rộng lớn này, chỉ có ông ấy là người có chút gốc rễ và quan hệ ở kinh thành. Tổ phụ ta nghĩ rằng ra ngoài ngộ nhỡ gặp chuyện bất trắc, Thẩm Thừa Côn cũng có thể giúp đỡ đôi chút. Thẩm gia cũng nhiệt tình, viết một bức thư gửi lên kinh thành, giúp hai người bắt mối với nhau. Cha ta lên kinh mọi sự suôn sẻ, không chỉ đỗ Cử nhân mà còn vào được Hộ bộ, tình nghĩa hai nhà cũng từ đó mà kết.

Tình nghĩa là tình nghĩa, nhưng qua lại thì không nhiều. Cha ta mới bước vào quan trường đã phải đi làm quan ở nơi xa, mấy năm trời cũng chẳng gặp mặt Thẩm Thừa Côn được một lần. Ngược lại ở quê nhà Tấn Trung, hai nhà lão Thẩm, lão Từ lại thường xuyên qua lại mỗi dịp lễ tết.

Làm nghề Ngự trù, vị giác sẽ thoái hóa dần theo tuổi tác. Khi Thẩm Thừa Côn lui về nghỉ hưu cũng là lúc đứa cháu đích tôn Thẩm Nghiệp Vân cất tiếng khóc chào đời. Thẩm Nghiệp Vân nuôi đến hai tuổi vẫn chưa biết đi, mời Thái y đến xem mới phát hiện đôi chân đứa trẻ này khác thường, kết luận cả đời không thể đi lại được. Người không đi được thì coi như phế nhân. Chẳng ai lại đi thích một kẻ tàn phế cả. Đúng lúc này, Thẩm Thừa Côn ở kinh thành cũng chán cảnh phồn hoa, định về Tấn Trung dưỡng già. Ông thấy đứa cháu đích tôn cha không thương, mẹ không yêu, thật sự đáng thương, bèn đón đứa bé về nuôi.

"Duyên phận giữa cha ta và Thẩm Nghiệp Vân được kết trong cái đêm quân Ngõa Lạt đ.á.n.h tới kinh thành." Từ Đình Nguyệt kể: "Năm đó Thẩm Nghiệp Vân chừng hơn mười tuổi, theo Thẩm Thừa Côn lên kinh. Một là vì Thẩm gia lại có thêm cháu trai mới, cụ muốn lên xem mặt. Hai là Thẩm Thừa Côn vẫn nuôi hy vọng đôi chân của cháu mình có thể nhờ người chữa trị được. Nào ngờ, họ vào kinh chưa đầy nửa tháng thì quân Ngõa Lạt đ.á.n.h tới. Đêm đó binh hoang mã loạn, ta vừa m.a.n.g t.h.a.i được ba tháng, mẹ và Hồng Nghiệp phải túc trực bên cạnh. Thẩm Thừa Côn bất ngờ tìm tới cửa, nói cháu trai lớn của ông biến mất rồi, cầu xin cha ta giúp tìm kiếm. Lúc ấy cha ta đang cùng Tân đế và Binh bộ Thị lang Ngụy Tĩnh Xuyên tổ chức binh lực chống giặc, theo lý mà nói, ông chẳng có thời gian đâu mà để ý đến mấy chuyện vặt vãnh này. Nhưng mẹ ta mềm lòng, lập tức sai người báo tin cho cha. Cha nhận được tin bèn sai người đi tìm. Ban đầu tìm không thấy, sau đó cha ta đến cửa Đức Thắng, cũng thật trùng hợp, tìm thấy Thẩm Nghiệp Vân ngay gần đó."

Cửa Đức Thắng? Ninh Phương Sinh liếc nhìn Vệ Đông Quân. Vệ Đông Quân hiểu ý nghĩa của cái liếc mắt đó. Cũng trong đêm binh biến ấy, Tiểu thúc cũng đi lạc, và cũng được tìm thấy ở phía cửa Đức Thắng. Vệ Đông Quân không kìm được hỏi: "Chân Thẩm Nghiệp Vân không đi được, làm sao đến cửa Đức Thắng? Nguy hiểm như vậy, hắn đến đó làm gì?"

Từ Đình Nguyệt đáp: "Thằng bé đó bỏ tiền mua chuộc gia nhân, được gia nhân cõng trốn ra ngoài. Nó nói muốn mang chút đồ ăn đến cho các tướng sĩ thủ thành."

Vệ Đông Quân nghe mà trợn mắt há mồm: "Gan cũng to thật đấy."

"Lúc ấy cha ta cũng nói y như vậy, còn bảo thằng bé này rất hợp ý ông." Từ Đình Nguyệt thở dài: "Mọi người không biết đâu, cha ta thích nhất là những người to gan, có cá tính, có khí phách, nhưng tâm địa lại lương thiện."

Sao lại không biết chứ, Hứa Tận Hoan chẳng phải là người như vậy sao?

Vệ Đông Quân hỏi tiếp: "Sau đó thì sao?"

"Sau đó Thẩm Thừa Côn dẫn cháu đến nhà cảm tạ. Cha ta nghe nói Thẩm Nghiệp Vân vậy mà vẫn theo thầy đọc sách, bèn tiện miệng hỏi vài câu. Ai ngờ Thẩm Nghiệp Vân đối đáp trôi chảy. Tàn nhưng không phế, điều này càng hợp khẩu vị của cha ta. Ông bèn vào thư phòng chọn hơn chục cuốn sách tặng cho Thẩm Nghiệp Vân, dặn dò về nhà phải dùi mài kinh sử. Về sau, hai ông cháu họ trở lại Tấn Trung, Thẩm Nghiệp Vân thường viết thư cho cha ta, cha ta cũng thường xuyên hồi âm. Trong thư viết những gì, ta không rõ. Ta chỉ biết cha thường sai người gửi sách cho thằng bé ấy. Mẹ ta còn bảo: 'Ông đem sách tặng hết đi, sau này cháu mình lấy gì mà đọc'."

Lúc này, Ninh Phương Sinh bất chợt chen ngang: "Những bức thư đó hiện giờ còn giữ không?"

Từ Đình Nguyệt lắc đầu, ánh mắt tối sầm lại: "Trước khi qua đời, cha sợ gây rắc rối cho ta nên đã đốt hết toàn bộ thư từ rồi."

Thật đáng tiếc. Ninh Phương Sinh thầm than trong lòng một tiếng, rồi hỏi: "Khi Từ Hành qua đời, Thẩm Nghiệp Vân đang ở đâu?"

"Ở Tấn Trung. Người nhà họ Thẩm ở kinh thành có đến viếng, nhưng hắn thì không, cũng chẳng có lấy nửa lời nhắn gửi. Lúc đó ta đang chìm trong đau thương nên không để ý lắm." Từ Đình Nguyệt thở dài: "Sau này nguôi ngoai đôi chút, dọn dẹp thư phòng của cha, nhớ tới hắn, ta mới thấy hắn có phần bạc bẽo. Lúc ấy Hồng Nghiệp còn khuyên ta."

"Ta khuyên nàng ấy là người đi trà lạnh, đừng để tâm quá làm gì, hắn bạc bẽo kệ hắn, mình cứ đóng cửa bảo nhau mà sống." Sắc mặt Vương Hồng Nghiệp hơi trầm xuống, tiếp lời: "Sau này hắn vào kinh, mở quán Đào Hoa Nguyên. Theo lý mà nói, cha vợ ta dù sao cũng là ân nhân cứu mạng hắn, hắn vào kinh rồi thì thế nào cũng phải đến nhà một chuyến. Nào ngờ, bao nhiêu năm trôi qua, hắn đối với Từ gia chúng ta chẳng hỏi han gì, nên ta cũng chẳng buồn khuyên Đình Nguyệt nữa."

Ninh Phương Sinh chau mày: "Một kẻ bạc tình bạc nghĩa như vậy, sao hai người lại nghĩ đến hắn?"

Hai vợ chồng nhìn nhau. Vương Hồng Nghiệp lên tiếng: "Là vào năm năm trước, cả nhà bốn người chúng ta đi tảo mộ cha vợ xong quay về kinh, con trai ta kêu đói bụng. Đúng lúc đi ngang qua Đào Hoa Nguyên, chúng ta bèn vào gọi vài món. Đến lúc tính tiền, chưởng quầy bảo hôm nay ông chủ mời khách."

Từ Đình Nguyệt tiếp lời: "Ta nghĩ bụng trên đời làm gì có chuyện tốt như thế, bèn bảo Hồng Nghiệp đi dò hỏi xem ông chủ Đào Hoa Nguyên là ai?"

Vương Hồng Nghiệp: "Hỏi ra mới biết ông chủ là Thẩm Nghiệp Vân, lúc này chúng ta mới hay tin hắn đã vào kinh từ lâu."

"Vào kinh rồi cũng không đến nhà thắp cho cha nén nhang, ta giận lắm, ép Hồng Nghiệp quay lại Đào Hoa Nguyên trả tiền bàn rượu đó cho bằng được." Từ Đình Nguyệt cười lạnh: "Từ gia chúng ta đâu có nghèo đến mức không nổi nồi cơm, ai cần hắn mời chứ."

"Ta vào trả bạc, chưởng quầy nhất quyết nói hôm đó đúng là ông chủ mời khách, không chỉ riêng bàn chúng ta. Ta mặc kệ mời hay không mời, cứ vứt bạc lại rồi đi." Vương Hồng Nghiệp nói: "Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cứ thấy có gì đó không đúng, thế là ta âm thầm dò la thêm. Kết quả là ngày hôm đó đúng thật là ông chủ Đào Hoa Nguyên mời khách, đã liên tục mời suốt hai năm rồi, đều vào đúng ngày ấy."

Từ Đình Nguyệt nhìn Ninh Phương Sinh, trong mắt thoáng ngấn lệ: "Ngày hôm đó là mười tám tháng hai, là ngày giỗ của cha ta."

Đồng t.ử Ninh Phương Sinh co rút mạnh. Vệ Đông Quân toàn thân chao đảo. Trần Khí với vẻ mặt kinh ngạc tột độ, gào lên: "Đào Hoa Nguyên năm nào cứ đến mười tám tháng hai là Thẩm đông gia lại mời khách, trong đó luôn có một món cá chua ngọt năm nào cũng có!"

"Cá chua ngọt là món cha ta thích ăn nhất lúc sinh thời, cũng là món danh bất hư truyền của quê nhà Tấn Trung. Hôm đó ăn được miếng cá ấy, nước mắt ta cứ thế tuôn rơi."

Giọt nước mắt đọng trong khóe mi Từ Đình Nguyệt cuối cùng cũng lăn dài trên má.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.