Tại viện Thính Hương.
Tào Kim Hoa và Vệ Trạch Trung đợi đến mức lòng như lửa đốt. Đêm qua, câu nói "Đừng nói với con là hai người mộng du đến Chiếu ngục đấy nhé" của ngươi quý t.ử đã dọa vợ chồng họ sợ c.h.ế.t khiếp.
Nói ư? Không có sự đồng ý của Ninh Phương Sinh, họ không dám. Không nói ư? Đôi mắt đen láy của con trai ép họ chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.
Điều chí mạng nhất, cũng là điều khiến họ lo lắng nhất, là chuyện kín đáo như vậy sao thằng con lại biết? Lúc này, hai vợ chồng mới hậu tri hậu giác nhận ra, từ lúc thằng nhóc này ra tù đến giờ ngày nào cũng đi sớm về khuya, thần thần bí bí. Hỏi nó giao du với ai, miệng nó kín như bưng, cạy thế nào cũng không chịu nói.
Đêm qua họ vừa không thể bán đứng Ninh Phương Sinh, lại chẳng có mặt mũi nào truy hỏi con trai xem tin tức về Chiếu ngục nó nghe được từ đâu. Hai vợ chồng nơm nớp lo sợ suốt cả đêm, gắng gượng mãi mới đến sáng. Vừa sáng ra, nghe tin con trai chặn ngay ở cổng phụ, họ bèn chạy thẳng đến viện Thính Hương. Mọi chuyện, tất cả mọi chuyện, đều phải đợi Ninh Phương Sinh về làm chủ mới được.
Trong viện Thính Hương lúc này chỉ có mỗi Mã Trụ. Mã Trụ đâu dám ở chung phòng với chủ nhân, ngoan ngoãn ra sân canh chừng. Vừa canh một cái bèn nghe thấy tiếng bước chân. Là Tiên sinh. Mã Trụ hét vọng vào trong nhà: "Tiên sinh họ về rồi!"
Lời vừa dứt, Mã Trụ chỉ cảm thấy trước mắt có hai luồng gió "vù vù" lướt qua. Định thần nhìn lại, thì cặp vợ chồng kia đã lao ra tận sân. Ai bảo người có tuổi thì chân chậm mắt mờ chứ? Nhìn hai vị này xem. Còn nhanh hơn cả thanh niên!
Tào Kim Hoa lao đến trước mặt Ninh Phương Sinh. Người đàn bà vốn khéo léo bát tràng nay mở miệng định nói, lại đột nhiên cứng họng. Bà vừa muốn nói: Chuyện Chặt Duyên, chúng ta sống c.h.ế.t giữ kín rồi. Lại muốn nói: Chuyện Chiếu ngục, thằng ranh con kia không biết nghe ở đâu ra. Còn muốn hỏi: Chuyện khuy mộng bên kia có tiến triển gì không? Tiện thể muốn giải thích: Chúng ta không hề bảo Vệ Thừa Đông đợi ở cổng phụ để ôm cây đợi thỏ đâu nhé...
"Đại nãi nãi, bên ngoài lạnh lắm, vào nhà rồi nói. Đêm qua, hai người đợi vất vả rồi."
Trời ơi... Tào Kim Hoa lo lắng đợi cả đêm, không ngờ lại nhận được câu nói này. Cơn chua xót trong mắt cứ thế trào ra, nhịn cũng không được. Chỉ vì một câu này của Phương Sinh, đêm qua thức trắng cũng đáng.
Đúng lúc đó, Vệ Thừa Đông vung vẩy hai cánh tay, nghênh ngang bước vào. Tào Kim Hoa nhìn thằng con trời đánh, thầm c.h.ử.i thề trong bụng một câu, Mẹ kiếp! Người so với người đúng là tức c.h.ế.t người. Chỉ riêng việc thằng nhóc này nửa đêm nửa hôm xông vào phòng cha mẹ nó một cách xấc xược, bà đã muốn nhét nó lại vào bụng, đúc lại một đứa khác tốt hơn, tốt nhất là giống như Ninh Phương Sinh ấy.
"Phương Sinh à, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi, mọi người..."
"Khoan hãy ăn!" Ninh Phương Sinh nhìn quầng thâm mắt đen sì của Tào Kim Hoa, đưa tay đỡ lấy bà: "Nói xong chuyện, mọi việc rõ ràng, mọi người an tâm rồi hãy thong thả ăn."
Nghe xem. Nghe người ta nói chuyện xem. Tào Kim Hoa liếc nhìn ông chồng Vệ Trạch Trung đang ngơ ngác đứng bên cạnh. Haizz. Hàng so với hàng, đúng là muốn vứt đi cho xong!
Ninh Phương Sinh không biết những toan tính trong lòng Tào Đại nãi nãi, bắt đầu ra lệnh: "Mã Trụ, ngươi ra canh ngoài sân.”
“Vâng!”
“Thiên Tứ, đun nước pha trà.”
“Vâng!”
“Những người còn lại, theo ta vào nhà."
Người cuối cùng bước vào là Vệ Đại thiếu gia. Vệ Đại thiếu gia nhìn cha mình, mẹ mình, muội muội mình, rồi thằng bạn chí cốt của mình, ai nấy đều vây quanh ngồi bên cạnh Ninh Phương Sinh, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ: Khá lắm, hóa ra tên này mới là lão đại của cái nhà họ Vệ này à.
...
Mọi người đã an tọa, trà nóng đã bưng trên tay. Ninh Phương Sinh lại đứng dậy, đi đến trước mặt Vệ Thừa Đông. Vệ Thừa Đông giật mình thon thót. Sợ nghe phải tin tức gì kinh thiên động địa, hắn vội vàng đặt chén trà trong tay xuống trước đã.
Nào ngờ, Ninh Phương Sinh không nói với hắn, mà quay đầu nhìn những người khác trong phòng: "Vệ Thừa Đông hiện đang làm thư đồng bên cạnh Thẩm Nghiệp Vân."
Vệ Đông Quân bật dậy: "Ca?"
Trần Khí cũng bật dậy theo: "Vệ Thừa Đông?"
Tào Kim Hoa lao tới: "Sao có thể như thế được?"
Vệ Trạch Trung cũng lao theo: "Tai ta bị ảo giác rồi sao?"
Vệ Thừa Đông nhìn bốn người trước mặt, tám con mắt, trong lòng bỗng có vài phần đắc ý. Vệ Đại thiếu gia ta ở cái phủ này xưa nay vốn là người vô hình, nay tài đức gì mà khiến tất cả mọi người đều phải nhìn chằm chằm vào mình thế này. Đừng vội nhé, người nhà ơi. Bổn thiếu gia lát nữa còn có chuyện khiến các người mắt chữ O mồm chữ A nữa cơ.
Lúc này, chỉ nghe Ninh Phương Sinh bồi thêm một câu: "Là do ta bảo hắn đi đấy!"
Soạt! Bốn người, tám con mắt, đồng loạt quay phắt sang nhìn Ninh Phương Sinh.
Ninh Phương Sinh nhìn Vệ Thừa Đông, bình thản nói: "Ngươi nói, hay để ta nói?"
"Chuyện của ta, đương nhiên để ta tự nói. Có điều điều kiện là..." Vệ Thừa Đông nở nụ cười đúng mực: "Ninh Phương Sinh, ngươi phải nói trước xem chuyện Chiếu ngục là thế nào đã?"
Tào Kim Hoa: "..." Có tiền đồ rồi?
Vệ Trạch Trung: "..." Biết cả cách bắt chẹt người ta rồi cơ đấy.
Trần Khí: "..." Hơi ngứa đòn rồi đấy.
Vệ Đông Quân trong lòng trống rỗng, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa ông ca ca ruột và Ninh Phương Sinh. Giọng Ninh Phương Sinh hờ hững: "Hồn phách người tự sát sẽ bị kẹt lại ở thành Uổng Tử, cần phải tìm ra người ở dương gian có chấp niệm với họ, chặt chấp niệm, dứt trần duyên thì mới có thể qua sông Vong Xuyên, nhập vào luân hồi. Ngoài thân phận Quỷ y, ta còn là một Người Chặt Duyên."
Hắn đang nói cái gì thế? Chặt Duyên? Hai chữ này nghe mới mẻ làm sao. Vệ Đại thiếu gia ta sống hai mươi năm trên đời, đây là lần đầu tiên nghe thấy đấy! Vệ Thừa Đông kinh ngạc há hốc mồm, miệng rộng đến mức nhét vừa cả quả trứng gà.
"Chặt Duyên cần có người giúp đỡ." Ninh Phương Sinh chỉ tay: "Người trợ giúp quan trọng nhất của ta chính là muội muội ngươi, Vệ Đông Quân. Nàng ấy bát tự toàn âm, có thể ly hồn xuất khiếu, hồn phách có thể đi vào giấc mơ của người khác, giúp ta khuy mộng."
Bịch! Vệ Thừa Đông trượt mông, từ trên ghế ngã ngồi xuống đất, mồm bây giờ há to nhét vừa hai quả trứng gà. Hắn ngẩn người nhìn Ninh Phương Sinh. Một con người thông minh dường ấy. Để lấp l.i.ế.m chuyện Chiếu ngục, lại còn bịa ra cả chuyện ly hồn xuất khiếu, chuyện soi giấc mơ nữa sao? Nếu muội muội A Quân nhà ta mà soi được giấc mơ... Thì ta có thể ngồi uống rượu với Bồ Tát rồi!
"Vong hồn lần này là Từ Hành, người đã đập đầu vào cột mà c.h.ế.t. Từ Hành là ai, ngươi không cần biết, nhưng ngươi cần biết là..." Ninh Phương Sinh ngừng lại một chút: “Từ Hành nói người có chấp niệm với ông ấy là tổ phụ ngươi, Vệ Quảng Hành. Đêm qua, muội muội ngươi đã nhờ Khang Vương đưa vào Chiếu ngục gặp Vệ Quảng Hành. Giờ Tý, ta và Vệ Đông Quân đi vào giấc mơ của Vệ Quảng Hành, sau một hồi soi xét, phát hiện Vệ Quảng Hành đối với Từ Hành không hề có chút chấp niệm nào."
Lời vừa dứt.
Tào Kim Hoa thất thanh: "A Quân, tổ phụ con mơ giấc mơ gì?"
Vệ Trạch Trung run rẩy: "Sao... sao lại... không có chấp niệm chứ?"
"Cha, mẹ!”
“Cha nuôi, mẹ nuôi!"
Hai giọng nói đồng thanh vang lên, hai ngón tay cùng chỉ về một hướng. Sao thế, kêu gì mà gấp gáp vậy? Tào Kim Hoa nhìn theo ngón tay con gái... Vệ Trạch Trung nhìn theo ngón tay con nuôi...
Không biết từ lúc nào, Vệ Thừa Đông đã ngã lăn quay ra đất. Hắn nằm thẳng đơ, hai mắt trợn ngược nhìn xà nhà, bất động như thể trên xà nhà có báu vật gì vậy.
Bồ Tát ơi, Ngài chơi không đẹp. Ngài không thể ỷ mình là thần tiên mà muốn làm gì thì làm! Con là người. Làm ơn nói tiếng người với con được không?
Vệ Thừa Đông nhắm mắt lại, trước ánh nhìn của tất cả mọi người, đường hoàng... lăn ra ngất xỉu. Trong khoảnh khắc ý thức hoàn toàn biến mất, hắn nghe thấy hai giọng nói, một trái một phải khoan vào tai.
Một giọng là của mẹ ruột Tào Kim Hoa: "Gan bé thế này, giống ai không biết?"
Giọng kia là của cha ruột Vệ Trạch Trung: "Chậc, sao còn vô dụng hơn cả ta thế này?"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]