Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 568: Tình Hình




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Không ai lên tiếng. Trong phòng tĩnh lặng đến đáng sợ. Ánh mắt Vệ Thừa Đông chuyển từ Ninh Phương Sinh sang muội muội mình, rồi từ muội muội lại nhìn sang Trần Thập Nhị. Mẹ kiếp, ba người các người Chặt Duyên với nhau, chặt ra cả sự ăn ý rồi à?

Đêm qua, ngoài việc ngồi đợi ba người này, trong đầu hắn nghĩ nhiều nhất chính là: Tại sao Thẩm Nghiệp Vân lại dính vào cái kế hoạch này? Hắn ta là một người tàn tật. Thái t.ử có thật sự ngồi lên cái ghế đó, hắn cũng chẳng thể làm quan, cùng lắm là kiếm chút lợi lộc cho cái nhà họ Thẩm. Nhưng nếu Thái t.ử thất bại, cái hắn phải trả giá là chính mạng sống của mình.

Nghĩ cả đêm, đầu muốn nổ tung mà chẳng nghĩ ra được gì. Ba vị này thì hay rồi, người nói một câu, kẻ tiếp một lời, dăm ba câu đã vạch trần động cơ của Thẩm Nghiệp Vân. Thế chẳng phải làm cho Vệ Đại thiếu gia ta đây trông giống một tên ngốc sao. Tên ngốc trong lòng đang ấm ức thì ba ánh mắt sắc lẹm đã chiếu thẳng tới.

Ninh Phương Sinh: "Vệ Thừa Đông, ngươi còn biết gì về Thẩm Nghiệp Vân nữa không?"

Vệ Đông Quân: "Nhất là quá khứ của hắn."

Trần Khí: "Ngươi mau dốc hết ra đi, đừng giấu chữ nào."

Ta cũng phải có mà dốc ra chứ? Vệ Thừa Đông nghiến răng hàm, thành thật khai báo. Thực ra, từ ngày đầu tiên bước chân vào Đào Hoa Nguyên, sự tò mò của hắn đối với Thẩm Nghiệp Vân chưa bao giờ ngừng. Một kẻ tàn tật mà có thể kinh doanh Đào Hoa Nguyên phát đạt như vậy, chắc chắn phải có nguyên do.

Ban đầu, hắn tưởng là dựa vào Thẩm gia. Kết quả dò la mới biế, người nhà họ Thẩm chẳng bao giờ đến Đào Hoa Nguyên ăn uống, mà Thẩm Nghiệp Vân cũng chưa từng về nhà tổ họ Thẩm. Phía Thẩm gia coi như không có đứa con này. Phía Thẩm Nghiệp Vân thì sống như thể cha mẹ đều đã c.h.ế.t hết.

Sau này hỏi ra mới biết, tiền mở Đào Hoa Nguyên và cả cái trạch viện hắn đang ở hiện nay đều là do tổ phụ Thẩm Thừa Côn lén cho. Vì chuyện này mà mấy chi trong họ Thẩm từng làm ầm lên một trận. Ai cũng bảo Thẩm Nghiệp Vân dụ dỗ ông cụ móc tiền, cho nhà, đáng lẽ những thứ đó phải thuộc về của công, chia đều cho các chi. Thẩm Nghiệp Vân cũng không biết dùng bản lĩnh gì mà dẹp yên được đám người nhà họ Thẩm.

"Sau này, ta mới phát hiện ra, Thẩm Nghiệp Vân có được ngày hôm nay là nhờ bản lĩnh thật sự của hắn. Mọi người đừng thấy chân hắn tàn phế mà coi thường, vị giác của hắn cực kỳ nhạy bén. Nếm một miếng, hắn biết ngay trong món ăn bỏ những gì, dùng hương liệu nào, nguyên liệu có tươi không, lửa có quá hay chưa. Hắn thậm chí còn có thể qua mùi vị món ăn mà đoán được tính cách đầu bếp.

Hắn thường nói với các đầu bếp ở Đào Hoa Nguyên: 'Người đời thường nói văn như người, thực ra món ăn cũng như người. Một người tính tình ôn hòa, kiên nhẫn thì giỏi các món hầm lửa nhỏ; người tính tình nóng nảy thì các món xào lửa to lại sở trường hơn'. Đầu bếp ở Đào Hoa Nguyên đều nấu ăn theo tính cách của mình. Cho nên mùi vị món ăn ngon hơn hẳn so với các tửu lầu khác, tất nhiên là mấy kẻ phàm phu tục t.ử thì không nếm ra được đâu."

Trần Khí thấy ánh mắt Vệ Thừa Đông liếc về phía mình, bèn học theo Tiểu Thiên Gia âm thầm đảo mắt một cái. Ra vẻ cái gì chứ? Đào Hoa Nguyên cũng là do gia dẫn ngươi đi đấy. Chẳng phải là trách ta không kể chuyện Chặt Duyên cho ngươi sao, thế ngươi cũng đâu có kể cho ta chuyện ngươi bưng bê ở Đào Hoa Nguyên.

"Vị giác là điểm đặc biệt thứ nhất; tướng mạo đẹp là điểm đặc biệt thứ hai." Vệ Thừa Đông uống ừng ực nửa chén trà, rồi nói tiếp: “Tướng mạo của hắn, đừng nói đàn bà thích, đến đàn ông nhìn cũng thích, khuôn mặt đó quả đúng là ông trời thưởng cơm ăn. Rất nhiều vị quan lại quyền quý uống say rồi, cứ vung tiền như nước muốn Thẩm Nghiệp Vân ra tiếp rượu. Nhưng tiền nhiều đến mấy, hắn cũng chẳng thèm chớp mắt lấy một cái. Còn mấy cô nương, tiểu thư si tình cũng mượn cớ đến ăn uống để ngắm Thẩm Nghiệp Vân, hắn cũng chẳng thèm để ý."

Vệ Đông Quân thấy ánh mắt ca ca bỗng liếc sang mình, trong lòng hừ lạnh. Nhìn cái gì mà nhìn? Ta đâu có mê trai. Trong lòng ta có người rồi, mặt có đẹp đến mấy đến trước mặt ta cũng vô dụng.

"Hắn còn một đặc điểm nữa, là thích đọc sách viết chữ." Vệ Thừa Đông cứ nghĩ đến thư phòng của Thẩm Nghiệp Vân là lại thấy xấu hổ: “Sách trong thư phòng hắn nhiều vô kể, sắp không còn chỗ chứa nữa rồi. Hơn nữa chữ hắn viết cực kỳ đẹp. Dù là ở Quốc T.ử Giám hay Hàn Lâm Viện, ta chưa từng thấy ai viết chữ đẹp hơn hắn."

Ninh Phương Sinh đột nhiên hỏi: "Ngươi có từng hỏi hắn học viết chữ từ ai không?"

"Ta còn phải lo giữ cái mạng nhỏ, đâu dám hỏi." Vệ Thừa Đông đáp: "Hơn nữa, ta đến đó cũng chưa được mấy ngày, thời cuộc lại căng thẳng thế này ta cũng chẳng tìm được cơ hội mà hỏi. Gã tiểu đồng thân cận của hắn tên là Trung Thụ, người cao to lực lưỡng, tay khỏe như gọng kìm. Thẩm Nghiệp Vân ngồi trên xe lăn, gã nhấc bổng lên nhẹ như không. Trung Thụ gần như không rời Thẩm Nghiệp Vân nửa bước, gã chính là đôi chân của Thẩm Nghiệp Vân, chuyện gì Thẩm Nghiệp Vân làm cũng không giấu gã. Các người muốn dò la quá khứ của Thẩm Nghiệp Vân, cách tốt nhất là đ.á.n.h ngất Trung Thụ rồi tra khảo nghiêm ngặt. Tất nhiên, với lòng trung thành của Trung Thụ, chưa chắc gã đã chịu nói. Ngoài Trung Thụ ra, Thẩm Nghiệp Vân còn một trợ thủ đắc lực nữa, họ Kỷ, người ta gọi là Kỷ chưởng quầy. Người này đúng là khéo léo, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, đón khách đưa người cực giỏi. Việc buôn bán ở Đào Hoa Nguyên đều do Kỷ chưởng quầy quyết định. À đúng rồi, Thẩm Nghiệp Vân không gần nữ sắc. Ta đã âm thầm quan sát rồi, trong cái trạch viện đó, đến ch.ó giữ nhà cũng là ch.ó đực, không có lấy một con cái."

Ninh Phương Sinh: "Trong trạch viện có khách đến không?”

“Chỉ có một người từng đến.”

“Ai?”

“Quản gia thị vệ của phủ Thái tử, tên là Tiêu Vĩnh Lâm." Vệ Thừa Đông nói thêm: "Có chuyện gì quan trọng hay bí mật, Tiêu Vĩnh Lâm sẽ đích thân ra mặt, còn lại thì toàn là người áo đên đưa tin qua lại."

Ninh Phương Sinh: "Còn gì nữa không?"

Vệ Thừa Đông dang hai tay: "Dốc hết ruột gan ra rồi, không còn sót tí nào."

Ninh Phương Sinh quay người, nhìn Vệ Đông Quân và Trần Khí.

Vệ Đông Quân chau mày: "Thông tin vẫn còn quá ít."

Trần Khí thở dài: "Toàn là những chuyện râu ria, không có cái nào đ.á.n.h trúng điểm yếu cả."

Vệ Thừa Đông: "..." Tóm lại là chê ta vô dụng chứ gì.

"Biết thì thực ra cũng không ít, nhưng biết về quá khứ của hắn và Từ Hành thì không nhiều." Ninh Phương Sinh do dự một chút: "Chúng ta không có cách nào gây áp lực với hắn được."

Vệ Đông Quân bật dậy: "Ta đi tìm Tiền tỷ tỷ, tỷ ấy là hôn thê của hắn, chắc chắn sẽ biết nhiều."

Tào Kim Hoa: "Không được đi."

Trần Khí: "Cấm đi."

Ninh Phương Sinh: "Không thể đi."

Ba giọng nói gần như vang lên cùng lúc.

Vệ Đông Quân sững lại: "Tại sao không thể đi?"

Ninh Phương Sinh: "Bây giờ cả thành Tứ Cửu đều đang nhìn chằm chằm vào Tiền gia, nhìn chằm chằm vào Tiền Nguyệt Hoa. Ngươi đi lúc này chính là đưa Vệ gia lên nướng trên lửa, hoàn toàn không cần thiết."

Vệ Đông Quân vùng vằng: "Nhưng nhìn khắp cái thành này, cũng chỉ có Tiền tỷ tỷ..."

"Tiền Nguyệt Hoa cũng chưa chắc đã biết. Chúng ta nghĩ cách khác, ngươi đừng kích động, ngồi xuống trước đã." Giọng Ninh Phương Sinh trầm xuống, Vệ Đông Quân ngoan ngoãn ngồi xuống.

Nàng vừa ngồi xuống, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Nhất là Tào Kim Hoa, bà nhìn Ninh Phương Sinh đầy biết ơn. Con bé này tính tình bướng bỉnh, làm việc bất chấp hậu quả, có lúc cản cũng không được. Vệ gia khó khăn lắm mới có được ngày hôm nay, nó mà đi chuyến này, lại là chuyện mẹ dại con mang. Lời người khác nói, chưa chắc con bé đã nghe. Ninh Phương Sinh mở miệng cản...

Ơ kìa? Ninh Phương Sinh chẳng phải là Người Chặt Duyên sao? Chặt Duyên thất bại thì đao Chặt Duyên sẽ rơi xuống đầu hắn ta cơ mà. Tào Kim Hoa lén nhìn Ninh Phương Sinh, rồi lại lén nhìn con gái mình... Có biến!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.