Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 570: Bánh Vẽ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Hắn cũng cảm thấy như vậy. Vẻ lạnh lùng cố tạo ra trên mặt Vệ Đông Quân dần tan chảy. Không ai biết trong hơn nửa canh giờ vừa rồi nàng đã thấp thỏm thế nào. Trời lạnh thế này mà lòng bàn tay cứ rịn ra từng lớp mồ hôi lạnh. Sở dĩ nàng dám mạnh miệng hỏi như vậy, chỗ dựa duy nhất cũng chỉ là cái tài khuy mộng của mình. Nàng thậm chí đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất: Ninh Phương Sinh bỏ đi, từ nay đường ai nấy đi, không còn liên quan gì nữa. Nhưng bây giờ...

Vệ Đông Quân cười áy náy: "Ninh Phương Sinh, ngươi đừng trách ta, ta cũng là vì Chặt Duyên mà thôi."

"Không trách ngươi." Trong đôi mắt đen thẳm của Ninh Phương Sinh ẩn chứa những cơn sóng ngầm khó nhận ra: "Chỉ là có những chuyện, ta không muốn nhớ lại lắm."

Chuyện không muốn nhớ lại, hoặc là quá tốt đẹp, hoặc là quá đau khổ. Với vẻ lạnh lùng xa cách như hắn, hẳn là đau khổ rồi. Vệ Đông Quân bước đến trước mặt hắn, kiễng chân, vươn tay, bắt chước dáng vẻ thường ngày của hắn, vỗ vỗ lên vai hắn.

"Ninh Phương Sinh, sau này khi ngươi già rồi, nhớ lại những ngày tháng chúng ta cùng nhau Chặt Duyên, những ngày tháng ấy tuy đau khổ, khó khăn, nhưng ta đảm bảo, nhất định cũng sẽ có niềm vui."

Ninh Phương Sinh nghiêng mặt, rủ mắt lặng lẽ nhìn bàn tay trên vai mình: “Ngươi định lấy gì ra để đảm bảo?"

"Lấy việc thanh đao Chặt Duyên kia sẽ không bao giờ rơi xuống đầu ngươi ra để đảm bảo." Vệ Đông Quân ngước nhìn hắn: "Ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực."

Ninh Phương Sinh khẽ cười trong lòng: "Nhìn vào cục diện trước mắt này, ta cảm thấy... ngươi đang cho ta ăn bánh vẽ đấy à."

"Ninh Phương Sinh, ngươi phải tin rằng mỗi câu chúng ta nói ra đều có sức mạnh, ông trời đều nghe thấy cả." Vệ Đông Quân vung nắm tay: "Chúng ta nỗ lực thế này, lương thiện thế này, ông trời nhất định sẽ giúp chúng ta."

Cô nhóc ngốc này! Ninh Phương Sinh thầm nói: Ông trời cũng có lúc ngủ gật đấy.

"Nào, tranh thủ lúc họ chưa về, chúng ta cùng sắp xếp lại chuyện của Từ Hành và Thẩm Nghiệp Vân một chút." Vệ Đông Quân thu tay lại, quay người xắn tay áo: "Ta đun nước, ngươi pha trà, chúng ta bắt đầu thôi!"

Ninh Phương Sinh nhìn dáng vẻ xắn tay áo của nàng, cười không thành tiếng.

...

Nói làm là làm. Từ lúc vong hồn Từ Hành bước ra khỏi quán trọ, đến khi nhập mộng Vệ Quảng Hành, rồi đến việc nghi ngờ đổ dồn lên đầu Thẩm Nghiệp Vân... Hai người kẻ tung người hứng, từng bước suy luận.

Thời gian trôi qua từng chút một. Đến khi Vệ Đông Quân cảm thấy bụng đói cồn cào thì ngoài sân bỗng có tiếng động.

"Tiên sinh, Tiên sinh..." Là Mã Trụ. Mã Trụ đi muộn nhất nhưng lại về sớm nhất, hắn lao đến trước mặt Ninh Phương Sinh, thở không ra hơi: “Hạng phu nhân nói, chuyện Khâm Thiên Giám xin Tam tiểu thư cứ yên tâm, chắc chắn sẽ ổn thỏa. Bà ấy còn nói sẽ nghĩ cách tìm người dò la chuyện của Từ Hành. Hạng phu nhân còn có một câu, bảo ta chuyển lời cho Tiên sinh và Tam tiểu thư, bà ấy nói... bà ấy nói... ối chà..."

Câu nói đó văn vẻ quá, Mã Trụ nhớ cả buổi, lúc chạy vào sân còn nhớ, sao giờ lại quên béng mất rồi?

Ninh Phương Sinh: "Không vội, từ từ nghĩ xem."

Mã Trụ vỗ đầu một cái, nhớ ra rồi: "Bà ấy nói: 'Hành đáo thủy cùng xứ, tọa khán vân khởi thì'.”*

*Đi đến nơi nước cạn, ngồi nhìn lúc mây lên.

Đây là một câu nói khích lệ tinh thần. Ý của Hạng phu nhân là bảo họ đừng nóng vội, cứ kiên trì điều tra tiếp, biết đâu sẽ tìm được đường sống trong chỗ c.h.ế.t, tình thế xoay chuyển. Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân nhìn nhau, trong lòng cả hai cùng hiện lên một câu: Nhờ lời cát tường của bà ấy.

"À đúng rồi, lúc ta rời khỏi Hạng phủ, thấy Tổng quản vội vã đi vào, ghé tai Hạng phu nhân nói mấy câu." Mã Trụ lấy hơi rồi nói tiếp: "Ta quay đầu lại nhìn, thấy sắc mặt Hạng phu nhân trắng bệch."

Mí mắt Vệ Đông Quân giật một cái: "Có phải chuyện của Thái t.ử không?"

Lời vừa dứt, ngoài sân vang lên tiếng bước chân dồn dập. Tào Kim Hoa đã về. Bà bước vào nhà, trở tay đóng sầm cửa lại: “Phương Sinh à, ta vừa về đến phủ thì gặp ngay thằng người hầu Phúc Lai của con trai ta, nó bảo chiếu thư phế Thái t.ử đã được nội thị tuyên đọc trong buổi chầu sớm nay rồi."

"Ta đoán không sai mà, quả nhiên là chuyện của Thái tử." vẻ mặt Vệ Đông Quân kích động: "Hạng phu nhân chắc chắn là vì Ngô Toan nên mới quan tâm đến chuyện này."

Ninh Phương Sinh gật đầu: "Thẩm Nghiệp Vân lúc này chắc chắn đang bận tối tăm mặt mũi."

Vệ Đông Quân: "Mẹ, phía Thẩm gia có thu hoạch gì không?"

Miệng Tào Kim Hoa đắng ngắt: “Chưởng quầy cửa tiệm đó nói, mùa đông bảy năm trước Thẩm Nghiệp Vân mới về kinh, về xong cũng không ở lại Thẩm gia mà ra ngoài ở, mở cái quán Đào Hoa Nguyên đó. Thẩm gia biết Thẩm Nghiệp Vân về là nhờ tin tức Đào Hoa Nguyên khai trương truyền đến tai. Vì chuyện này, vợ chồng Thẩm Phúc tức điên người. Cái trạch viện Thẩm Nghiệp Vân đang ở đúng là do tổ phụ Thẩm Thừa Côn để lại, vốn mở quán cũng là của ông cụ. Mấy chi trong họ Thẩm đúng là có làm ầm lên. Nhưng Thẩm Nghiệp Vân đã nói rõ với người nhà họ Thẩm rồi: hắn lấy chút gia sản của tổ phụ, còn tiền bạc khác của Thẩm gia, hắn một xu không lấy."

Hèn gì người nhà họ Thẩm mới chịu im.

Vệ Đông Quân: "Mẹ, còn gì nữa không?"

"Chuyện hôn sự giữa Thẩm Nghiệp Vân và Tiền gia là do hắn tự mình nhắm trúng, tam thư lục lễ cũng là hắn tự bỏ tiền ra, không dùng một xu của Thẩm gia, vợ chồng Thẩm Phúc chỉ giúp ra mặt chút thôi." Tào Kim Hoa kể tiếp: "Môn đệ Tiền gia cao sang, Thẩm gia vốn không với tới được. Vợ chồng Thẩm Phúc nhờ mối hôn sự này mà cũng đắc ý một thời gian. Nào ngờ hôn sự lại dính dáng đến tranh đấu trong triều, giờ nhà họ Thẩm loạn như cào cào. Ngay cả mẹ đẻ của Thẩm Nghiệp Vân còn bảo, biết thế lúc mới đẻ ra đã bóp c.h.ế.t quách cho rồi."

Có người mẹ như thế, hèn gì Thẩm Nghiệp Vân không chịu về nhà tổ ở.

Vệ Đông Quân: "Mẹ, ngoài những chuyện này ra, còn gì khác không?"

Tào Kim Hoa nhìn con gái, miệng càng đắng hơn: “Có thì có, nhưng toàn là chuyện gần đây thôi. Thẩm Nghiệp Vân từ nhỏ đã đến Tấn Trung, quá khứ ở Tấn Trung ấy, chưởng quầy bảo đến cha mẹ đẻ của hắn chưa chắc đã biết rõ."

Thôi xong. Ánh sáng trong mắt Vệ Đông Quân vụt tắt. Đến cha mẹ đẻ còn không biết quá khứ của hắn ở Tấn Trung, thì phía Thập Nhị và cha có dò la được cũng chỉ là chuyện mấy năm gần đây thôi. Kể cả Tiểu Thiên Gia cũng vậy.

"Ngay cả cha mẹ đẻ còn không biết quá khứ của hắn ở Tấn Trung, thì mấy người kia cũng chẳng dò la được gì đâu." Ninh Phương Sinh nói: "Vệ Đông Quân, chúng ta phải tính cách khác."

Ánh mắt Vệ Đông Quân bỗng sáng rực trở lại. Có thể suy nghĩ giống Ninh Phương Sinh, đối với nàng là một cảm giác khó tả, niềm vui tuy kín đáo nhưng cũng đủ làm nàng phấn chấn.

"Tính cách khác thế nào đây?" Nàng hỏi: "Quá khứ của Thẩm Nghiệp Vân và Từ Hành đối với chúng ta là một trang giấy trắng, chúng ta thậm chí còn không biết điểm yếu chí mạng của hắn nằm ở đâu."

"Điểm yếu chí mạng của hắn là Thái tử." Ninh Phương Sinh nhìn nàng: "Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến việc Chặt Duyên của chúng ta, nên điểm yếu này chúng ta không dùng được."

Vệ Đông Quân không hiểu sao lại nghĩ đến Tiền Nguyệt Hoa: "Vậy... Tiền tỷ tỷ có giúp được gì không?"

“Ngươi quên rồi sao, Thẩm Nghiệp Vân từng nói trên đời này có hai thứ không thể che giấu được, một là tiếng ho, hai là sự yêu thích." Ánh mắt Ninh Phương Sinh lảng đi chỗ khác: "Với sự thông minh của Tiền Nguyệt Hoa, không phải là nàng ấy 'nên biết', mà là chắc chắn biết Vệ Tứ gia thích mình."

Vệ Đông Quân bừng tỉnh: "Tỷ ấy đã biết thì sẽ không đặt tâm tư lên người Thẩm Nghiệp Vân. Thẩm Nghiệp Vân đối với tỷ ấy chẳng qua chỉ là một đối tượng để liên hôn mà thôi."

Ninh Phương Sinh gật đầu: "Đã chỉ là đối tượng liên hôn thì quá khứ của Thẩm Nghiệp Vân đối với nàng ấy cũng chẳng quan trọng lắm. Với tính cách của nàng ấy, có khi còn lười chẳng buồn dò la nữa là."

Lần này, Vệ Đông Quân thực sự bị Ninh Phương Sinh thuyết phục. Không sai. Tiền Nguyệt Hoa là kiểu người như vậy. Thứ gì lọt vào mắt nàng thì ngàn tốt vạn tốt. Thứ không lọt vào mắt nàng, dù người có tốt đến mấy cũng chỉ là một thoáng phong cảnh bên đường.

Vệ Đông Quân mặt mày ủ dột, giọng lí nhí như muỗi kêu: "Xin lỗi nhé, Ninh Phương Sinh, cái bánh vẽ lúc nãy ta cho ngươi ăn... hơi sớm quá rồi."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.