Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 584: Chu Bút




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Vệ Đông Quân làm sao có thể không kinh ngạc?

Buổi chiều, Ninh Phương Sinh đã gây sức ép đến mức ấy, câu nào câu nấy đều không rời cái tên Từ Hành, vậy mà Thẩm Nghiệp Vân lại mơ thấy mình đi viếng mộ Tiểu thúc? Theo lý thì không thể nào!

Sau cơn chấn động, Vệ Đông Quân nhanh chóng nhớ lại những lời gây sức ép của Ninh Phương Sinh, xác nhận rằng từ đầu đến cuối họ chưa từng nhắc đến Tiểu thúc, trong lòng không khỏi mờ mịt.

Chưa kịp suy nghĩ sâu xa, Thẩm Nghiệp Vân trên xe lăn đã có động tác. Hắn lấy một tay nải nhỏ từ bên hông ra. Mở tay nải ra, bên trong có một tờ giấy trắng, một cây bút lông, một chiếc lọ sứ và một cái bật lửa.

Chỉ thấy hắn mở nắp lọ sứ, nhúng đầu bút lông vào trong. Đợi bút thấm đẫm mực, hắn vứt cái lọ đi, trải tờ giấy trắng lên đùi mình.

Tay nâng, bút hạ.

Thẩm Nghiệp Vân gần như viết một mạch thành, để lại hai chữ trên giấy.

Vệ Đông Quân cúi đầu ghé sát vào xem. Chỉ thấy trên tờ giấy trắng đó, hai chữ được viết bằng mực son đỏ chót: Bùi Cảnh.

Bùi Cảnh?

Vệ Đông Quân cảm thấy không thể tin nổi. Tại sao hắn lại viết tên Bùi Cảnh? Tại sao lại dùng bút son để viết?

Sắc mặt Vệ Đông Quân đột ngột thay đổi. Nàng chợt nhớ đến dân gian có câu "Chu bút câu hồn", thường dùng khi quan phủ phán t.ử hình hoặc gạch tên khỏi sổ bộ. Dùng bút son viết tên, nghĩa là người này đã c.h.ế.t. Hoặc nói cách khác, sắp phải c.h.ế.t!

Vệ Đông Quân chấn động đến mức đồng t.ử run lên, ánh mắt dán chặt vào Thẩm Nghiệp Vân, không dám bỏ sót bất kỳ động tĩnh nào của hắn.

Viết xong, Thẩm Nghiệp Vân im lặng. Hắn cúi đầu nhìn tờ giấy trắng, bất động.

Không đúng. Không phải bất động. Bàn tay đang cầm tờ giấy của hắn đang run rẩy. Tuy không run mạnh nhưng đầu ngón tay như bị sợi dây vô hình kéo giật, run lên từng hồi.

Vệ Đông Quân muốn nhìn rõ hơn, bèn lặng lẽ bước sang bên cạnh một bước dài. Lần này, nửa khuôn mặt nghiêng của Thẩm Nghiệp Vân lọt vào tầm mắt nàng. Nàng có thể thấy rõ ngoài bàn tay đang run, đôi môi của Thẩm Nghiệp Vân cũng đang mím chặt, khẽ run rẩy.

Sau một hồi lâu tĩnh lặng.

Thẩm Nghiệp Vân đột nhiên cúi người, đưa tờ giấy vào ngọn đèn dầu. Ngọn lửa bùng lên, trong nháy mắt nuốt chửng cả tờ giấy.

Ánh lửa soi rọi khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Nghiệp Vân. Vệ Đông Quân nhìn thấy rõ sự lạnh lùng tàn nhẫn trên khuôn mặt ấy.

Lửa dần tàn, mẩu giấy cuối cùng hóa thành tro bụi. Thẩm Nghiệp Vân đặt chỗ tro tàn đó bên cạnh ngọn đèn dầu, trầm giọng nói: "Tứ Lang, đây là người thứ tư."

Người thứ tư?

Vệ Đông Quân giật thót mình, ánh mắt dời sang bên cạnh, định thần nhìn kỹ.

Trời ạ!

Bên cạnh ngọn đèn dầu, cứ cách một đoạn lại có một ngọn đèn khác. Một, hai, ba. Tổng cộng có ba ngọn đèn. Điểm duy nhất khác biệt là ngọn đèn dưới chân Thẩm Nghiệp Vân đang sáng, còn ba ngọn đèn kia đều đã tắt ngấm.

"Phù...”

Ngọn đèn đang sáng bị Thẩm Nghiệp Vân thổi tắt. Tức thì, bốn bề chìm trong bóng tối.

Trong bóng đêm, Thẩm Nghiệp Vân lấy bật lửa từ trong tay nải ra, thổi một cái cho lửa bùng lên.

"Trung Thụ, đi thắp ngọn đèn cuối cùng lên."

Vẫn còn một ngọn đèn nữa sao? Ở đâu?

Không đợi Vệ Đông Quân kịp phản ứng, trời đất bỗng chốc đảo lộn. Ngay sau đó, cảnh tượng trước mắt vỡ vụn từng tấc.

Vệ Đông Quân cuống đến phát khóc.

A a a! Chuyện gì thế này? Tại sao giấc mộng đột nhiên tan vỡ?

...

Trong thư phòng, Thẩm Nghiệp Vân đột ngột mở mắt.

"Đông gia, đã hết một canh giờ rồi, ngài tỉnh lại đi."

Thẩm Nghiệp Vân nhìn khuôn mặt của Trung Thụ, đưa tay che mắt, lẩm bẩm: "Gọi thật không đúng lúc, ngọn đèn thứ năm còn chưa kịp thắp lên."

Trung Thụ nghe vậy bèn biết Đông gia lại nằm mơ. Đông gia rất ít khi nằm mơ, nhưng hễ mơ là chắc chắn có tâm sự. Tâm sự của Đông gia lúc này, Trung Thụ đoán được phần nào, chính là vị quỷ y Ninh Phương Sinh kia.

"Đông gia, vừa rồi Vệ Thừa Đông có nói mớ một câu."

"Câu gì?"

"Ninh Phương Sinh."

Thẩm Nghiệp Vân bỏ tay xuống, nghiêng đầu nhìn Vệ Thừa Đông đang gục trên bàn, hồi lâu mới chậm rãi nói: "Tên tên nhóc này không nói thật với ta, hắn trơn tuột hơn Tứ Lang nhiều."

"Vậy có cần cho người theo dõi..."

"Không cần."

Thẩm Nghiệp Vân nói xong, vẫy tay gọi Trung Thụ. Trung Thụ cúi thấp đầu xuống.

"Còn ba ngày nữa là đại thọ sáu mươi của Bùi Cảnh, ngươi nói xem ta nên tặng ông ta cái gì cho phải?"

"Tặng gì cũng được, miễn đừng quá sơ sài là được. Lão thái y đối xử với Đông gia cũng không tệ, những năm qua đôi chân của Đông gia cũng nhờ có ông ấy."

"Đúng vậy, đa tạ có ông ấy." Thẩm Nghiệp Vân nheo mắt đầy vẻ suy tư: "Ngươi vào kho chọn hai món quý giá nhất, thay ta mang qua đó."

"Vâng!"

"Đỡ ta dậy đi."

Trung Thụ đỡ Thẩm Nghiệp Vân ngồi dậy. Thẩm Nghiệp Vân ngồi vững, ánh mắt lại rơi vào người Vệ Thừa Đông: "Tên nhóc này ngủ bao lâu rồi?"

"Được một nén nhang rồi ạ."

"Đốt thêm một nén hương An Thần nữa."

Trung Thụ có chút không vui, dựa vào đâu mà Đông gia đã dậy rồi tên nhóc này vẫn được ngủ tiếp chứ.

"Tiêu Vĩnh Lâm cũng sắp mang theo người kia chắc đến rồi." Thẩm Nghiệp Vân vỗ vỗ vai Trung Thụ, vừa như nói với hắn, lại vừa như tự nói với chính mình: "Tình thế trước mắt, những chuyện khác đều có thể tạm gác lại, duy chỉ có chuyện của Thái t.ử là không thể buông, cũng không dám buông."

Dứt lời, ngoài cửa sổ vang lên một tiếng huýt sáo nhẹ.

Thẩm Nghiệp Vân hít sâu một hơi: "Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay."

Trung Thụ buông tay khỏi người Thẩm Nghiệp Vân, liếc nhìn Vệ Thừa Đông một cái, thầm nghĩ chuyện khác có thể gác lại, nhưng chuyện đốt An Thần Hương này thì không thể buông. Phải đề phòng tên họ Vệ này.

...

Tại khách đ**m.

Vệ Đông Quân bật dậy ngồi thẳng đờ trên giường: "Ninh Phương Sinh?"

Không ai trả lời.

Vệ Đông Quân mở mắt ra mới phát hiện Ninh Phương Sinh đang ngồi ngay trước giường nàng: "Sao ngươi không lên tiếng?"

Ninh Phương Sinh đối diện với ánh mắt dò xét của nàng: "Đang nghĩ xem tại sao ta lại đẩy ngươi ra."

Hắn nhắc tới, Vệ Đông Quân mới nhớ lại.

"Tại sao ngươi lại đẩy ta?"

"Sợ Trung Thụ xuyên qua người ngươi, khiến hồn phách ngươi bị đ.á.n.h tan."

"Trung Thụ hắn..."

"Chỉ suýt chút nữa thôi."

"Hai vị."

Trước bàn tròn, Trần Khí nhe răng cười, nụ cười có chút âm hiểm: "Làm ơn nói tiếng người cho chúng ta hiểu được không?"

Bên cạnh, Tiểu Thiên Gia bĩu môi: "Chúng ta đã canh chừng cả buổi rồi."

Kết quả thì hay rồi. Tiên sinh về trước, về xong thì mặt mày sa sầm, ngồi trước giường không nói một lời, cứ như ai nợ tiền hắn vậy. Tam tiểu thư tỉnh lại, mắt còn chưa mở đã gọi tên Tiên sinh. Cái gì mà đẩy ra, cái gì mà xuyên qua người, cái gì mà hồn phách bị đ.á.n.h tan...

Hóa ra bọn họ không xứng được nghe hay sao?

"Vệ Đông Quân, ngươi kể giấc mơ trước đi." Ninh Phương Sinh không quay đầu lại: "Mấy chuyện khác gác lại sau."

Trần Khí: Mẹ kiếp, thật muốn bóp c.h.ế.t hắn.

Tiểu Thiên Gia: Lần đầu tiên thấy Tiên sinh chẳng đáng yêu chút nào.

Hình như có gì đó không đúng. Trần Khí và Tiểu Thiên Gia chợt nhận ra, ánh mắt vội vàng chạm nhau.

Trời đất. Chẳng lẽ Ninh Phương Sinh (Tiên sinh) không nhập mộng?

Vệ Đông Quân biết Ninh Phương Sinh đang sốt ruột, nhưng sốt ruột cũng vô dụng: "Ngươi cho ta thở một chút, ta lúc này vẫn còn hơi hoang mang."

Hoang mang là bởi giấc mộng này quá ngắn, nhưng thông tin lại quá nhiều, nhiều đến mức nàng không biết bắt đầu từ đâu.

Vệ Đông Quân hít sâu vài hơi, sau đó mới bắt đầu kể lại giấc mơ.

Chữ cuối cùng vừa dứt, trong phòng im phăng phắc. Ba người đàn ông trước mặt, người nào người nấy đều kinh ngạc tột độ.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.