Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 589: Ba Đường




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ninh Phương Sinh không trả lời ngay mà im lặng hồi lâu.

Sự im lặng của hắn khiến mọi người cảm thấy khó thở, trong lòng nặng trĩu như bị tảng đá đè lên.

"Quy luật thứ nhất: Họ đều c.h.ế.t không lâu sau khi chặt duyên xong. Quy luật thứ hai: Họ đều không phải c.h.ế.t già hay bệnh tật bình thường."

Ninh Phương Sinh nhếch mép cười lạnh: "Dường như trong bóng tối có một thế lực bí ẩn đang thao túng cái c.h.ế.t của bọn họ."

Trần Khí rùng mình: Trong bóng tối?

Vệ Thừa Đông giật khóe miệng: Thế lực bí ẩn?

Vệ Đông Quân giật mí mắt: Thao túng?

Ba người trên bàn nhìn nhau, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân chạy dọc lên sống lưng, cả ba đồng loạt rùng mình một cái.

"Dựa vào giấc mơ của Thẩm Nghiệp Vân, dựa vào suy đoán của chúng ta, ít nhất có thể xác định thêm quy luật thứ ba." Ninh Phương Sinh hít sâu một hơi: “Cái c.h.ế.t của ba người này, có lẽ đều liên quan đến Vệ Tứ gia."

Sắc mặt của ba người ngồi đó đều thay đổi rõ rệt.

Trần Khí di chuyển ánh mắt qua lại giữa Vệ Thừa Đông và Vệ Đông Quân, ánh mắt đen kịt, lạnh lẽo, sâu không thấy đáy.

Vệ Thừa Đông c.ắ.n môi: Tên nhóc nhà ngươi nhìn cái gì mà nhìn?

Vệ Đông Quân trừng mắt lại: Tiểu thúc ta c.h.ế.t trước cha ngươi đấy!

"Rất rõ ràng, với xuất thân và thân phận, trải nghiệm và tuổi tác của Vệ Tứ gia, không thể nào kết thù với Đàm Kiến, Tống Bình được. Trần gia và Vệ gia lại thường xuyên qua lại." Ninh Phương Sinh thản nhiên nói: “Vậy nên ta cho rằng, cái c.h.ế.t của ba người này tồn tại mối liên hệ nào đó."

Trần Khí nóng lòng ngẩng đầu lên hỏi: "Liên hệ gì?"

"Hiện tại chưa biết." Ninh Phương Sinh rũ mắt xuống, lại vỗ vai hắn: “Điều duy nhất biết được là Vệ Tứ gia là một phần trong kế hoạch của Thẩm Nghiệp Vân và Thái tử, mà kế hoạch này liên quan đến tranh đấu trong triều đình."

Trần Khí há miệng nhưng không thốt nên lời.

Hắn vốn định nói… Ninh Phương Sinh, ngươi điên rồi sao, cái c.h.ế.t của Đàm Kiến, Tống Bình và cha ta sao lại lôi cả tranh đấu triều đình vào?

Nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại, chẳng phải cha hắn c.h.ế.t trận cũng vì tranh đấu triều đình hay sao?

Bên cạnh, Vệ Thừa Đông vừa vò đầu bứt tai vừa kêu ca: "Ái chà chà, đầu ta sắp nổ tung rồi. Sao âm hồn có liên quan, người có chấp niệm cũng có liên quan, lại còn dính dáng đến tranh đấu triều đình nữa, đúng là một mớ bòng bong mà."

Đâu chỉ là mớ bòng bong. Cục diện trước mắt giống như một tấm lưới nhện đan dày đặc, dính chặt tất cả mọi người lên đó. Không chỉ khiến người ta ngạt thở mà còn làm cho quay cuồng, chẳng phân biệt được đông tây nam bắc.

Vệ Đông Quân đập bàn đứng dậy: "Dù là mớ bòng bong thì chúng ta cũng phải gỡ ra cho bằng được."

Trần Khí cũng bật dậy: "Đúng vậy, gỡ ngay bây giờ."

Đứng lên cả rồi à? Còn mỗi mình ta ngồi? Bản thiếu gia không chịu đâu!

Vệ Thừa Đông nhấc m.ô.n.g lên, thở dài thườn thượt: "Rối thế này thì gỡ kiểu gì?"

Câu này lại hỏi đúng vào trọng tâm. Đúng vậy, rối thế này thì gỡ kiểu gì?

Vệ Đông Quân và Trần Khí nhìn nhau, rồi cùng nhìn về phía Ninh Phương Sinh. Dù sao thì bọn họ cũng hết cách rồi, phải dựa vào vị này thôi.

Vị này cau mày suy tư một lát rồi nói: "Thực ra cũng đơn giản thôi."

Còn đơn giản? Ba người trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Ninh Phương Sinh.

Ninh Phương Sinh đưa tay cầm một chén trà đặt vào giữa bàn.

"Chén trà này đại diện cho tuyến âm hồn chặt duyên: Hướng Tiểu Viên, Hạ Tam, Hứa Tận Hoan, Từ Hành... đều nằm trên tuyến này."

Tiếp đó, hắn cầm một chén trà khác đặt xuống.

"Chén trà này đại diện cho người có chấp niệm, chúng ta cũng có thể gọi là tuyến t.ử vong: Đàm Kiến, Tống Bình, Trần Mạc Bắc, và người có chấp niệm tiếp theo... đều nằm trên tuyến này."

Sau đó, hắn cầm chén trà thứ ba, nhẹ nhàng đặt xuống.

"Chén trà này đại diện cho tranh đấu triều đình hiện tại: Vệ Tứ gia, Thẩm Nghiệp Vân, Thái tử... đều nằm trên tuyến này."

Ba chén trà nương tựa vào nhau tạo thành một hình tam giác. Tam giác này được cấu thành từ ba tuyến: Tuyến chặt duyên, tuyến t.ử vong, tuyến tranh đấu.

Ninh Phương Sinh chỉ tay vào đó: "Chúng ta chỉ cần tìm ra nhân vật mấu chốt trên ba tuyến này mà điều tra, rất nhiều chuyện có lẽ sẽ được phơi bày ra ánh sáng."

Trong khoảnh khắc đó, Vệ Đông Quân muốn hỏi: Ninh Phương Sinh, não của ngươi cấu tạo thế nào vậy? Sao có thể gỡ rối mớ bòng bong lưới nhện này một cách gọn gàng như thế?

Trong khoảnh khắc đó, Trần Khí thầm cảm thán trong lòng: Trên đời này không phải ai cũng có thể làm người chặt duyên, chỉ riêng trí tuệ này thôi đã hiếm thấy rồi.

Trong khoảnh khắc đó, Vệ Thừa Đông muốn quỳ xuống lạy Ninh Phương Sinh: Mình có thể lăn lộn như cá gặp nước bên cạnh Thẩm Nghiệp Vân, hoàn toàn là nhờ vị cao nhân này chỉ điểm sau lưng.

Chỉ có Tiểu Thiên Gia là chẳng nghĩ ngợi gì, hỏi thẳng: "Vậy Tiên sinh, ai là nhân vật mấu chốt?"

"Hỏi hay lắm." Ninh Phương Sinh nhìn sâu vào mắt Thiên Tứ: "Ba tuyến tạo thành một tấm lưới. Vệ Thừa Đông, ngươi liệt kê xem trên tấm lưới này có bao nhiêu người?"

Tại sao còn phải liệt kê? Vừa nãy chẳng phải đã phân tích rất rõ rồi sao? Nhưng người chặt duyên hỏi, Vệ đại thiếu gia không dám không trả lời.

"Âm hồn có Hướng Tiểu Viên, Hạ Tam, Hứa Tận Hoan, Từ Hành. Người có chấp niệm có Đàm Kiến, Tống Bình, Trần Mạc Bắc. Ngoài ra còn có Thái tử, Thẩm Nghiệp Vân, Bùi Cảnh, đương nhiên còn có Tiểu thúc nhà ta nữa."

Ninh Phương Sinh lắc đầu: "Ngươi còn sót một người."

"Ai?"

"Tổ phụ ngươi, Vệ Quảng Hành."

Vệ Thừa Đông nhìn Ninh Phương Sinh với vẻ không thể tin nổi: "Sao tổ phụ ta cũng nằm trên tấm lưới này?"

Ninh Phương Sinh mở quạt, lần này thong thả phe phẩy vài cái.

"Từ Hành nhắc đến người có chấp niệm với hắn là Vệ Quảng Hành. Vệ Quảng Hành và Vệ Tứ là cha con. Vệ Tứ và Thẩm Nghiệp Vân là bạn tốt. Tranh đấu triều đình do Thẩm Nghiệp Vân ngấm ngầm thao túng. Thẩm Nghiệp Vân lại được Từ Hành cứu sống. Không có lý gì con trai nằm trên tấm lưới này mà người làm cha lại có thể đứng ngoài cuộc."

Nói đến đây, hắn "cạch" một tiếng thu quạt lại.

"Quan trọng nhất là, những biến động long trời lở đất ở thành Tứ Cửu đều bắt nguồn từ Vệ gia các ngươi. Không chỉ Vệ Quảng Hành nằm trên tấm lưới này, mà cả Vệ gia các ngươi đều nằm trên đó. Còn có Trần gia của Thập Nhị gia nữa, nói không chừng cũng ở trên tấm lưới này."

Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Mẹ kiếp.

Vệ Thừa Đông kinh ngạc đến mức mắt muốn lồi ra ngoài: Vệ gia chúng ta đặc biệt đến thế sao?

Trần Khí bên cạnh ánh mắt kiên định: Chỉ riêng việc cha ta là người có chấp niệm, chỉ riêng việc ông ấy c.h.ế.t trận, thì trên tấm lưới này cũng nhất định phải có Trần gia ta.

Vệ Đông Quân lén nhìn Ninh Phương Sinh, thầm nghĩ: Vậy thì, năm xưa Ninh Phương Sinh tìm đến ta, chỉ đơn giản vì ta có khả năng nhìn thấu giấc mơ thôi sao? Trong chuyện này liệu có... liên quan gì khác không?

Không có thời gian để suy nghĩ sâu xa hơn. Ngay sau đó, chỉ nghe thấy ca ca nàng lại kêu la t.h.ả.m thiết: “Nhiều người trên lưới thế này, rốt cuộc ai mới là nhân vật mấu chốt hả? Ái chà chà, lại loạn rồi, lại loạn rồi, loạn hết cả lên rồi! Ninh Phương Sinh, cứu mạng!"

Hai chữ "cứu mạng" vừa thốt ra, Vệ Đông Quân và Trần Thập Nhị bên cạnh rất ăn ý lại cùng nhìn về phía Ninh Phương Sinh.

Ninh Phương Sinh thấy họ nhìn mình, đưa ngón tay chỉ vào ba chén trà.

"Trên tuyến tranh đấu, Thẩm Nghiệp Vân là nhân vật mấu chốt, hắn thao túng toàn cục từ phía sau. Trên tuyến t.ử vong, Thẩm Nghiệp Vân cũng là nhân vật mấu chốt. Cái c.h.ế.t của ba người kia rốt cuộc có liên quan đến hắn hay không, chúng ta chưa biết được. Trên tuyến âm hồn, Thẩm Nghiệp Vân và Bùi Cảnh đều là nhân vật mấu chốt, họ đều có khả năng là người có chấp niệm với Từ Hành."

Vệ Đông Quân đã hiểu: "Trọng điểm của chúng ta vẫn đặt vào hai người Thẩm Nghiệp Vân và Bùi Cảnh."

Trần Khí cũng hiểu: "Những người còn lại đều có thể tạm gác sang một bên."

Vệ Thừa Đông lập tức hết đau đầu: "Chỉ cần chặt xong cái duyên của Từ Hành này, biết đâu mọi bí mật trên tấm lưới đó đều sẽ được phơi bày ra ánh sáng."

Ninh Phương Sinh nhìn ba người trước mặt, im lặng gật đầu.

Vậy thì, vấn đề lại nảy sinh.

Vệ Đông Quân: "Điều tra thế nào?"

Trần Khí: "Trời sáng rồi, còn đúng hai ngày nữa."

Vệ Thừa Đông: "Chúng ta tổng cộng có năm người, năm cái đầu, mười cái tay, phân thân không nổi."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.