Trùng Tộc: Hãy Sống Thật Tốt

Chương 33: Tìm xem Tây Nặc đã chạy đi đâu.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Quỳnh Mạch Thụy nhận thấy trùng đực không vui, lập tức lùi lại một bước, giữ khoảng cách xã giao để đối phương bớt cảm giác bị mạo phạm.

Dù vậy, anh ta vẫn cẩn thận mở miệng:
“Vậy… làm bạn bình thường thì có thể chứ? Tôi đã sớm nghe danh ngài trong giới điêu khắc. Khi ngài mới tốt nghiệp từng bán ra một tác phẩm – 《Trung đực đêm trăng đọc sách》 – không biết ngài còn nhớ không? Khi đó hùng phụ nhà ta đã dùng 1.099 vạn tinh tệ đấu giá mua về.”

Sắc mặt Tây Nặc lúc này đã vô cùng khó coi.

Quỳnh Mạch Thụy do dự rồi nói tiếp:
“Tôi vẫn cho rằng nghệ thuật trong xã hội Trùng tộc bị xem nhẹ quá lâu. Dù sao chúng ta sống trong một đế quốc đề cao sức mạnh vũ lực , suốt ngày tiếp xúc cơ giáp, hỏa khí, quân thư… làm sao có thể thật sự hiểu những thứ cảm tính như vậy? Ngài nghĩ sao? Dù là âm nhạc, mỹ thuật, hay văn học, ta cảm thấy chúng ta vẫn có thể có một chút giao lưu thô sơ—”

“Không cần. Tôi không cho rằng chúng ta có thể nói chuyện đến mức đó.”

Tây Nặc trực tiếp cắt ngang. “Xin lỗi, toio thấy nơi này rất ngột ngạt, tôi muốn ra ngoài hít thở không khí.”

Cậu đứng dậy với thái độ không hề khách khí, trước khi rời đi còn đưa Randall một ánh mắt xin lỗi. Sau đó xoay sang Quỳnh Mạch Thụy nói:

“Làm ơn, ngàn vạn lần đừng đi theo.”

Quỳnh Mạch Thụy vốn là loại trùng nho nhã đúng nghĩa, khi gặp trùng mình coi trọng sẽ tích cực chủ động tiến lên, nhưng chỉ cần đối phương tỏ ra không kiên nhẫn, anh ta tuyệt đối sẽ không tùy tiện quấy rầy thêm.

Bởi vì anh ta hiểu rất rõ — như vậy chỉ càng khiến đối phương chán ghét thêm một bước.

Mà đã lâu rồi hắn mới gặp được một trùng có mị lực chói mắt như vậy, đương nhiên phải từ từ mà đến.

Cho nên… là do chính anh ta nói câu nào đó không thích hợp sao? Hay là biểu hiện có hơi vội vàng?

“Như các hạ mong muốn.”
Quỳnh Mạch Thụy cúi người hành lễ theo hướng trùng đực tóc đen rời đi, ôn hòa trả lời.

Tây Nặc tiện tay lấy ly rượu vang đỏ từ mâm của hầu trùng đi ngang, uống cạn một hơi. Cậu rời khỏi đại sảnh yến hội, đi thẳng về phía hậu hoa viên hoàng gia, vừa đi vừa mở đồng hồ gửi tin cho Hi Già.

【 Anh nói chuyện xong chưa? 】

Hi Già rất nhanh trả lời: 【 Còn đang nói chuyện với các Cậu. 】

【 Ồ. 】

【 Nhớ anh? ^^ 】

【 Ừ. 】

【 Ngoan, tìm chỗ ngồi xuống đợi anh. Anh xong liền đi tìm em. 】

Chỉ vài câu tùy ý, chẳng có nội dung gì đáng kể, nhưng tâm tình Tây Nặc lập tức dịu xuống. Cậu tránh đám trùng đông đúc, đi vào con đường nhỏ yên tĩnh trong hoa viên, không bao lâu bước vào một hành lang đá cẩm thạch khắc hoa lạnh lẽo.

Ngoài kia, Chủ tinh vừa trải qua trận đại tuyết hiếm gặp, thế giới đã sớm tan rã thành trắng xóa. Nhưng trong hoa viên hoàng gia vẫn giữ được không ít cảnh sắc trong suốt sáng lạnh. Tùng bách xanh mướt che phủ cả hành lang, trên vách cột mọc thạch trúc hoa, còn có vài cây chá mai.

Tây Nặc lấy bông chá mai vừa hé nở làm trung tâm, điều chỉnh góc gần rồi chụp lại toàn bộ cảnh sắc, gửi cho thư quân.

【 hình ảnh.jpg 】

【 Em ở chỗ này. 】

【 Được. 】

Hôm nay không lạnh lắm, ánh mặt trời đặc biệt ấm áp. Tây Nặc thu đồng hồ lại, chọn một chiếc ghế gỗ đang được nắng chiếu ấm áp rồi ngồi xuống.

Chưa đến một phút, Tiểu Liệp Xuân đã ló đầu thò mặt xuất hiện.

Tây Nặc biết rõ — dù ở trong hoàng cung, Hi Già cũng không bao giờ để cậu hoàn toàn không có ai bên cạnh. Cách chỗ rẽ phía xa không xa đã có cận vệ canh giữ.

Thậm chí ngay trong đại sảnh ban nãy, Kiều Lí cũng luôn lượn quanh ở gần.

Chỉ thấy tiểu trùng cái tóc nâu, dáng người nhỏ lùn chạy tới trước mặt lão đại hùng chủ, trước tiên che đôi mắt mình lại:
“Em cái gì cũng chưa thấy.”

Sau đó che lỗ tai:
“Cũng cái gì cũng chưa nghe.”

Cuối cùng che miệng, ồm ồm nói:
“Càng sẽ không nói cho lão đại.”

“Cái gì?” Tây Nặc mệt đến kiệt sức.

Kiều Lí “haiz” một tiếng, kể lại:
"Vừa nãy mới vừa bị một trùng… phản kích… theo đuôi… sự thật đó!"

Tây Nặc bật cười, đưa tay xoa mái tóc mềm mượt của Kiều Lí.

Kiều Lí trầm mình ngồi xuống bên cạnh Tây Nặc, cái đầu nhỏ xoay tới xoay lui quan sát xung quanh.

Tây Nặc lần đầu hỏi một vấn đề chưa bao giờ nói ra:
“Em súng ống cái gì cũng không học nổi ở lão đại, đánh nhau làm sói trước mặt tôi cuối cùng để làm gì?”

Tiểu bảo tiêu đáp rất nhỏ:
“Bảo hộ trùng nhà!”

Nói xong lại cảnh giác liếc hai bên, “Tỷ như hiện tại, vị trí này thật sự không quá an toàn.”

“A?” Tây Nặc có chút hứng thú.

Kiều Lí giơ cánh tay chỉ về phía tòa tháp bạch ngọc bên trái, rồi lại nâng tay chỉ sang tiền điện kim hoàng bên phải:

“Nơi này, với nơi kia, đều rất hợp cho tay súng bắn tỉa mai phục.”

Tây Nặc chợt nhớ đến mấy khẩu súng được bán ngoài chợ đen vài ngày trước. Khi đó, trong buổi họp bí mật giữa một vị bộ trưởng cùng một vị hội nghị bầu cử bí mật. Đứng sát bên cạnh, canh ở ngay bên hông đám trùng cái.

Có điều, chuyện đó chẳng liên quan gì đến hoàn cảnh đều đang ở trong hoàng cung lúc này.

Tây Nặc bật cười:
“Ai rảnh mai phục trong hoàng cung? Cận vệ binh đều ăn chay sao?”

“Cái này khó nói lắm.” Kiều Lí lắc đầu. “Lão đại nói rồi, không được đương nhiên cho rằng có chuyện gì là không thể xảy ra. Tỷ như—nếu tay bắn tỉa chính là cận vệ binh thì sao? Trùng bên trong đương nhiên sẽ không bị bắt.”

Tây Nặc lắc đầu. Kiều Lí đúng là nghĩ hơi quá.

Nhưng cận vệ quân hiện tại bị Herman khống chế một nửa, Herman an bài trùng theo dõi nội bộ hoàng cung lại hoàn toàn có khả năng. Bởi vậy Randall làm việc thậm chí phải tránh cả binh lính bên mình.

Nghĩ như thế, Herman thật sự quá đáng ghét. Nếu Hi Già có thể khiến cái trùng kia rơi đài, cậu ước gì vỗ tay vui mừng.

Kiều Lí ở cạnh bắt đầu chán, đột nhiên móc từ túi ra một miếng bánh quy, nhai “rộp rộp rộp”.

Tây Nặc hỏi:
“Tôi gọi em ra đây có cắt ngang en ăn cái gì không? Em muốn về tiếp tục ăn thì đi đi?”

Trong đại sảnh yến hội có khu tự phục vụ rất lớn: rượu ngon, nước hoa quả, bít tết hấp, điểm tâm bánh mì ngọt… đủ loại, tất cả đều do ngự trù làm ra, hương vị khác hẳn đồ bên ngoài.

Tiểu Liệp Xuân vừa mới thành niên, lại đang thời kỳ phát triển, ăn rất khỏe.

Nghe vậy, Kiều Lí hơi do dự.

Tây Nặc đổi giọng:
“Vậy em lấy một mâm mang lại đây, tôi ngồi đây bồi em ăn từ từ.”

Kiều Lí lập tức vui vẻ:
“Được rồi! Năm phút nữa em về ngay!”

Dứt lời, nó nhảy xuống khỏi hành lang, chân chạy vèo đi, chớp mắt đã không thấy bóng.

Tây Nặc ngồi ở vị trí rất kín đáo. Ngoại trừ tháp lâu và thính điện cao tầng mà Kiều Lí nhắc đến, xung quanh đều là tùng bách rậm rạp mùa đông vẫn xanh mướt. Chỉ cần cậu không lên tiếng, rất khó bị trùng khác phát hiện ra.

Nhưng nơi này cách yến hội thính không xa, nên thỉnh thoảng vẫn có trùng tản bộ đi ngang qua, bước qua con đường lát đá rồi vòng qua rời đi.

Từ đầu đến cuối, chưa có trùng nào lựa chọn ngồi nghỉ ở cái hành lang lạnh lẽo này, cho nên Tây Nặc vẫn luôn yên tĩnh một mình.

Mấy chỉ trùng lại đứt quãng chuyền âm vào tai Tây Nặc.

“Ai, tôi thấy trùng hoàng trạng thái không ổn chút nào nha.”

“Nghe đồn trước đó ngài thần trí mơ hồ, hôm nay coi như khá hơn.”

“Cơ Lam nguyên soái tử vong gây đả kích lớn như vậy sao?”

“Phu thê tình thâm mà… Cơ Lam nguyên soái chết cũng thảm.”

“Nói chứ, Irun thượng tướng cũng là… Hắn xảy ra chuyện chỉ cách lúc Cơ Lam gặp nạn chừng nửa năm thôi đúng không?”

“Đúng vậy. Tinh hạm của Irun thượng tướng rơi vào hắc động, thi thể còn không tìm thấy. Cơ Lam nguyên soái thì trong trận giao chiến với tinh tặc bị sát hại, phó quan cũng mất tích, đội quân khi đó coi như toàn diệt. Trên Tinh Võng còn truyền rằng nhị – tam quân đoàn bị Trùng Thần nguyền rủa.”

“Cho nên đây là lý do nguyên soái Herman lúc trước không muốn tiếp quản? Mà giờ nhị – tam quân đoàn trong tay Hi Già thượng tướng coi như chỉnh tốt.”

“Ha ha, chỉ mong Hi Già thượng tướng đừng thật trúng ‘nguyền rủa’.”

“Nhắc mới nhớ, hùng chủ của Hi Già thượng tướng đúng là khiến trùng khác thèm nhỏ dãi nha… S-cấp trùng đực! Khẳng định hiệu quả an ủi siêu mạnh, Hi Già thượng tướng sướng tới lên mây.”

“Nghe nói bọn họ cảm tình bất hòa.”

“Vậy chẳng phải chúng ta có cơ hội?”

“Hì hì hì.”

Tây Nặc yên lặng ngồi sau gốc cây, mặt vô biểu tình lắng nghe. Ăn vài miếng bát quái, cuối cùng ăn dưa còn rơi lên đầu mình.

Nhưng cậu cũng không tức giận. Tinh Võng còn khoa trương gấp mấy lần. Với thân phận hai trùng đều là nhân vật được chú ý, bị nghị luận sau lưng cũng là bình thường. Cậu chỉ tùy ý nghe qua rồi thôi.

Mấy trùng kia tám chuyện càng nói càng xa. Tây Nặc thì lại nghĩ: Hi Già sao còn chưa xong việc mà tới tìm cậu.

Bỗng nhiên, tinh thần lực nhạy bén của trùng đực khiến cậu cảm nhận được một ánh mắt từ trên cao dừng trên người mình.

Tối tăm, áp bức, mang theo một loại chiếm hữu dục khó diễn tả. Cái nhìn ấy khiến trùng khác rất không thoải mái.

Tây Nặc lập tức quay đầu nhìn về phía đó.

Với năng lực S+ của mình, cậu định vị cực chuẩn, trong nháy mắt bắt được kẻ đang lén quan sát.

Tây Nặc hơi trừng mắt.

Cậu không ngờ kẻ đó lại là… phó quan Thiêu tộc!

Khoảnh khắc cậu quay đầu, trong đầu còn thoáng nghĩ có thể là một trùng cái nào đó chán ghét hay ghen ghét cậu, hoặc Herman, hay thậm chí là cái gọi là nghệ thuật gia Quỳnh Mạch Thụy mới xem mắt thư hầu ban nãy.

Nhưng sao lại là Colin?

Colin đứng trên ban công lộ thiên của cung điện vàng son, nhưng lại giống như một mũi chủy thủ rỉ sét trong đêm, hoàn toàn không hợp với ánh sáng và hoa lệ cung điện.

Tây Nặc đứng dậy, đối mặt hướng ban công, hơi kinh ngạc.

Cậu nhìn rõ — Colin toàn thân đang căng cứng, như bị hỏng mất.

Thiêu tộc kia còn chống tay lên lan can, trên mặt lan can vẫn còn lớp tuyết đọng chưa bị ai quét đi. Vì thế, đúng lúc bị Tây Nặc bắt gặp, hắn liền làm bộ cúi đầu… giả vờ thưởng tuyết.

Nhưng một chút tuyết đọng đã tan rồi lại đông lại trong đêm, sớm chẳng còn cái đẹp của ngày mới rơi, có gì mà thưởng?

Trong đầu Tây Nặc nhanh chóng hiện ra nhiều ý nghĩ.

Colin vốn là quý tộc trùng, lại giữ chức cao trong đệ tam quân đoàn, được mời dự yến hội cũng không lạ. Chỉ là… vì sao hắn lại đứng một mình trên lầu? Bên cạnh cũng không có trùng nào trò chuyện? Cũng không đi tìm Hi Già?

Chẳng lẽ… là trộm ngắm cậu?

Tây Nặc bước lên một bước. Colin đứng xa như vậy, thế mà lại giống như bị điện giật trúng, đột nhiên lùi mạnh, xoay người rồi biến mất sau ban công lộ thiên.

Bóng dáng hấp tấp kia… giống như đang chạy trốn.

Tây Nặc càng thêm khó hiểu. Cậu biết Colin không thích cậu, thậm chí lúc cậu thử tiếp cận, đối phương còn từng lộ ra cặp mắt sắc đen đầy cảnh giác bị uy h**p.

Cậu lại nhanh chóng nhớ tới việc, ngay khi Hi Già trở về xin nghỉ phép, đối phương đã cố tình lạnh nhạt Colin, mọi nhiệm vụ bí mật cũng giao hết cho Kiều Lí.

Hơn nữa thái độ của Hi Già với Colin… đúng là có gì đó kỳ lạ.

Trong lòng Tây Nặc lập tức sinh ra một suy đoán không tốt.

Không nghĩ ngợi nữa, hắn cậu tức rời khỏi hành lang, đi thẳng về phía thính điện. Cậu muốn chặn Colin lại hỏi cho ra lẽ, xem đối phương đang giở trò gì.

Cậu chạy ngang qua một cái hồ cảnh quan. Mặt hồ đọng một tầng băng nhợt nhạt, vừa tan do khí trời ấm lên, sóng nước phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Vòng qua hồ, Tây Nặc đi đến cửa chính thính điện.

Chính điện nằm ngay cạnh sảnh yến hội, thuộc khu vực tẩm điện, lại chia thành bốn khu: Võ Thần Thính, Được Mùa Thính, Hòa Bình Thính và Kính Thính. Colin muốn đi từ trong thính ra ngoài cũng phải tốn kha khá thời gian.

Nói trắng ra, với thực lực SS cấp lại xuất thân từ đệ tam quân đoàn, nếu Colin muốn chạy trốn thật sự, trùng bình thường căn bản chẳng thể đuổi kịp, chắc chắn sẽ bị bỏ lại từ đầu.

Nhưng Thiêu tộc kia rõ ràng đã xem thường bản lĩnh của Tây Nặc.

Hắn xuống lầu với tốc độ không nhanh, có lẽ là không muốn quá thu hút sự chú ý của cận vệ binh, nên hành động bị hạn chế vài phần.

Điều này lại càng làm chậm thời gian.

Tây Nặc đã bước vào chính điện.

Cảm giác được động tĩnh phía sau, Thiêu tộc lập tức dừng bước, xoay người chạy ngược lên lầu một lần nữa.

Tây Nặc lặng lẽ điều động tinh thần lực S+ của mình, động tác cực kỳ linh hoạt. Cậu làm như không thấy những ánh mắt kinh ngạc của cận vệ binh dọc đường.

Rất nhanh, cậu đã đến tầng của Colin.

Trước mắt là hành lang rộng, thảm thủ công hoa văn sang trọng trải dài, hai bên là các căn phòng. Trên tường cứ cách vài mét lại có một ngọn đèn tường tinh xảo.

Phía trước im ắng hoàn toàn. Tây Nặc xoay người nhìn quanh, không thấy bóng dáng bất kỳ trùng nào.

Cậu cẩn thận, rất cẩn thận, duỗi ra hai sợi xúc tu nhỏ mảnh, men theo góc tường hai bên mà dò xét.

Cấp bậc tinh thần lực của cậu cụ thể là bao nhiêu, ngay cả bản thân Tây Nặc cũng không rõ. Cậu không muốn bị Trung tâm Sinh dục Đế quốc lôi đi nghiên cứu. Hi Già hiểu rõ điều đó, nên chưa bao giờ ép cậu đi kiểm tra.

Vài ngày trước, đôi chồng chồng từng nằm trong ổ chăn tán gẫu. Dựa vào cảm nhận va chạm tinh thần lực trong lúc l*m t*nh, Hi Già hợp lý nghi ngờ Tây Nặc ở giữa SS và SSS cấp.

Đó là chuyện vô cùng kinh khủng.

Khi ấy, hai người ôm nhau thì thầm rất lâu. Hi Già vuốt mặt cậu, hai chân quấn lấy chân cậu, giống như cự long ôm giữ bảo vật:

“Bảo bối… nhất định phải giữ bí mật này. Bây giờ không thể công khai.”

“Về sau cũng không muốn.” Tây Nặc thì thầm.

Giờ phút này, Tây Nặc chậm rãi đi vào sâu hơn, chú ý động tĩnh phía các phòng hai bên. Xúc tu truyền về những rung động rất nhỏ phía sau tường.

Bên Hi Già.

Hi Già kết thúc công việc với các cậu cực nhanh, trong ánh mắt trêu chọc của Cát La và Tạp Nhĩ Địch, anh hơi ngượng ngùng rồi lập tức rời sân khấu, lao đi tìm Tây Nặc.

Đến hành lang nơi Tây Nặc từng đứng chụp ảnh, anh không thấy bóng dáng trùng đực.

Trên mặt đất tuyết bùn trộn lẫn, có một hàng dấu chân nhẹ, rõ ràng là của trùng đực nhà anh.

Ở góc tường, Kiều Lí ôm cả đống thức ăn, đứng ngơ ngác nhìn quanh.

Hi Già nghĩ: Chạy đi đâu rồi?

Vừa thấy lão đại, Kiều Lí lập tức buông đồ ăn xuống, bị gió thổi đến liền ngửi ngửi vài hơi.

Sau đó, không nói một câu, nó bò thẳng lên trần hành lang, lại bám theo trụ đá cẩm thạch phóng sang tòa kiến trúc bên cạnh.

Chớp mắt đã mất hút. Tiểu Liệp Xuân đã leo lên tường ngoài thính điện. Ban đầu nó bò về phía sân phơi, nhưng nửa đường lại bất ngờ đổi hướng, rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt.

Hi Già biết Kiều Lí không bao giờ chạy loạn, nên không để tâm. Dựa vào những dấu chân hỗn loạn trên mặt đất, anh nhanh chóng xác định hướng Tây Nặc rời đi, lập tức đuổi theo.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.