Phần 2
Ngày hôm sau, ta dậy rất sớm.
Điều khiến ta bất ngờ là nhà họ Thôi chẳng hề thiếu đồ ăn. Dù sao thì lạc đà gầy cũng lớn hơn ngựa, nhưng vì sao huynh muội Thôi Thiệu lại gầy gò đến vậy?
Nhìn nửa nồi cơm chưa chín kỹ còn sót lại, ta đã hiểu ra.
Ta thêm ít nước, nấu thành nồi cháo loãng. Thấy một bao bột mì trắng, ta bèn nhào bột làm bánh nướng, cắt thêm vài lát thịt khô treo trên bếp để kẹp vào bánh.
Thanh Sơn giúp ta bưng bát, bày đũa. Thấy Thôi Tử Thư dậy, hắn gọi nàng ta đến ăn cơm.
Không biết Thôi Tử Thư nghĩ gì, nàng ta bĩu môi tỏ vẻ ghét bỏ: “Không ăn.”
“Không phải nô tài nấu đâu, là phu nhân nấu đó.”
Thôi Tử Thư cười lạnh: “Nàng ta cũng biết nấu cơm sao? ‘Tiểu thư’ nhà họ Trần mà cũng phải làm những việc này ư?”
Ta không muốn để Thanh Sơn khó xử. Vốn dĩ ta ở trong cũng nghe thấy hết nên cất tiếng: “Dĩ nhiên rồi. Ta và a đệ ở nhà họ Trần cũng chẳng khác gì người hầu. Cái gì mà tiểu thư, thiếu gia chứ! Chỉ cần có thể sống thì nấu cơm làm việc có sao đâu? Chỉ cần còn sống mới có hi vọng. Nhìn xem, chẳng phải nay ta và a đệ đã chờ đợi được rồi sao?”
Thanh Sơn cúi đầu im lặng, còn Thôi Tử Thư thì hằn học nhìn ta.
“Trần Úc, ngươi đừng tưởng rằng gả vào đây rồi thì có thể muốn gì thì làm. Ta sẽ khiến ngươi phải trả giá vì sự ngu dốt của mình!”
Thôi thị Thanh Hà từng huy hoàng biết bao. Đặc biệt từ sau khi cha Thôi qua đời, Thôi Thiệu nhập triều, lại càng khiến Thôi thị trở thành đệ nhất danh môn thiên hạ.
Dù là Thôi Tử Thư độc miệng hay Thôi Thiệu khiêm tốn, cả hai đều mang theo sự cứng cỏi, cao cao tại thượng.
Sự cứng cỏi ấy là phong thái thế gia, là khí chất được nuôi dưỡng nơi quyền quý.
Nhưng đối với người thường, sự cứng cỏi ấy lại trở thành gánh nặng, là thứ vô dụng nhất.
“Được, ta sẽ chờ ngươi. Nhưng chiếc bánh nướng này thì không thể chờ ta được đâu.”
Vừa nói, ta vừa cắn một miếng bánh.
Chiếc bánh kẹp đầy thịt muối, chỉ cắn một miếng mà mỡ đã tràn đầy trong miệng.
Đã lâu rồi ta chưa được ăn chiếc bánh nướng nào phong phú đến thế.
Ban đầu, Thôi Tử Thư muốn bày ra khí phách, không muốn chung bàn với kẻ tiểu nhân chợ búa như ta, càng không muốn cúi đầu ăn cơm ta nấu.
Chưa đầy một canh giờ, ta đã thấy nàng lén lút vào bếp.
Trong bếp vẫn còn cơm thừa Thanh Sơn nấu từ tối qua và mấy chiếc bánh nướng còn sót lại.
Đến giữa trưa, Thanh Sơn bước vào bếp, kinh ngạc kêu lên: “Sao bánh nướng mất hết rồi? Cả cháo trong nồi cũng không còn!”
Căn phòng của Thôi Tử Thư im phăng phắc.
A đệ giúp ta hái rau, nói như thật: “A tỷ bảo là một con mèo hoang tham ăn, chẳng biết từ đâu tới, lông vàng vàng. Mèo cam thì vốn tham ăn mà!”
Thôi Tử Thư bất chợt mặc áo vàng bước ra khỏi phòng, đi về phía phòng Thôi Thiệu, chỉ có điều bước chân hơi cứng ngắc.
Thanh Sơn ngẩn người, rồi chợt hiểu ra.
“Ba cái bánh kẹp thịt, hai bát cháo….”
Số đó còn nhiều hơn cả phần a đệ ăn, khiến Thanh Sơn kinh hãi đến rơi cả cằm.
Thanh Sơn gãi đầu, hơi ngượng ngùng: “May mà phu nhân đến. Nếu không, ta thật sự đã để tiểu thư đói chết mất rồi.”
Từ hôm ấy, ta thay đổi cách nấu nướng. Điều này tốt hơn nhiều so với đãi ngộ ở nhà họ Trần, ta và a đệ cũng được ăn uống thỏa thích.
Qua bảy ngày, ai nấy đều béo lên, chỉ trừ Thôi Thiệu.
Ta từng hỏi Thanh Sơn xem Thôi Thiệu thích ăn gì. Hắn ngẫm nghĩ rồi lắc đầu: “Lão gia chưa từng tỏ ra thích thứ gì cả. Hoặc có thể nói, lão gia cái gì cũng thích mà cũng chẳng thích gì cả.”
Cái gì cũng thích, mà cũng chẳng thích gì cả?
Quả thực là đòi mạng.
Chẳng bao lâu sau, trong bếp đã hết đồ ăn. Trước nay đều do Thanh Sơn đi mua, nhưng hắn vốn là tùy tùng thân cận của Thôi Thiệu, chưa từng làm những việc dân dã thế này. Ngay cả mua rau cũng chẳng biết lựa, phần nhiều mua về đều không mấy thực dụng.
Huống chi, ta đã đến đây nhiều ngày mà vẫn chưa đi dạo trong kinh thành.
Thôi Thiệu đưa tiền mua thức ăn, nghĩ một lát rồi lại lấy thêm năm lượng bạc: “Thích gì thì cứ mua.”
Không lấy thì phí, nên ta đương nhiên vui vẻ.
Ta vừa cất kỹ vừa nói: “Phu quân thích gì, ta cũng sẽ mua về luôn.”
Thôi Thiệu chợt khựng bước, không ngoảnh đầu lại: “Không cần phiền phức đâu.”
Vết roi trên lưng Thôi Thiệu đã lành. Khi ấy, ta mới biết lời đồn chẳng hề sai: Thôi Thiệu chẳng những có dung mạo tuấn tú mà thân hình, khí chất đều vô cùng nổi bật.
Đó không chỉ là vẻ ngoài do phú quý bồi đắp, mà còn toát ra từ trong xương cốt.
Quả nhiên, đệ nhất công tử kinh thành danh bất hư truyền.
Có thể tưởng tượng, trên triều đường Thôi Thiệu từng phong quang hiển hách đến mức nào, thế nhưng nay…
Ta lắc đầu, xua tan những suy nghĩ hỗn loạn. Cứ mãi chìm trong quá khứ cũng vô ích, dù đó là vinh hoa hay khổ nạn.
Con người rồi cũng phải nhìn về phía trước.
“Mỗi tối ta bôi thuốc cho chàng cũng chẳng thấy phiền, huống chi chuyện mua sắm dễ như trở bàn tay thế này.”
May mà ta kiên trì bôi thuốc nên vết thương của chàng mới nhanh khỏi như vậy.
Tấm lưng thẳng tắp ấy rốt cuộc cũng có chút phản ứng. Chàng quay người lại: “Quân tử tiết kiệm, thủ lễ. Ta vốn không thích gì cả.”
Đôi mắt không gợn sóng nhìn ta, bên trong phản chiếu bóng dáng ta.
*
Khi ta sắp ra ngoài, Thôi Tử Thư khó chịu bước tới. Ta hỏi nàng ta có muốn đi cùng không, nàng ta hừ một tiếng, tỏ ý chợ búa bẩn thỉu hỗn loạn, chẳng phải nơi nàng ta muốn đến.
Rồi nàng ta lại hạ giọng nói với Thanh Sơn mấy câu. Thanh Sơn lúc đầu ngẩn ra, sau đó cong khóe môi lên nhưng lập tức kiềm lại.
“Nô tài đã nhớ rồi.”
Chợ búa ở kinh thành tuy lớn nhưng chủng loại hàng hóa lại không bằng Cô Tô, hơn nữa giá cả còn đắt đỏ.
Dù sao cũng là mùa đông, có được những thứ này cũng đã là không tệ. Nếu không phải ở kinh thành thì tại các thị trấn nhỏ phương Bắc, mỗi khi đông về chỉ còn cải trắng, khoai tây và củ cải.
Ta chọn mua vài món, giá cả khiến lòng ta xót xa.
Thấy ta do dự, Thanh Sơn lại chẳng bận tâm: “Phu nhân yên tâm, lão gia có công việc mưu sinh, đủ nuôi sống chúng ta.”
Cuối cùng, ta mua mấy cân thịt, mấy cân sườn, thêm ít rau, gạo, mì và dầu; giỏ trên lưng Thanh Sơn đã đầy.
Đến trước cửa hàng gạo, Thanh Sơn dừng bước: “À đúng rồi, tiểu thư bảo muốn ăn cơm bát bảo, nhưng nàng ấy ngại nói thẳng với ngài.”
Thì ra là vậy, ta còn tưởng có chuyện bí mật gì.
Khi vừa đến gần cửa hàng gạo, ở góc rẽ bỗng xuất hiện bóng dáng Thôi Thiệu.
Chàng vừa mới lành vết thương, sao không ở nhà tĩnh dưỡng mà lại chạy khắp nơi làm gì?
Ta đi theo, chỉ thấy ở hướng chàng biến mất có một tòa lầu nhỏ hai tầng, trên biển đề ba chữ: “Nam Phong Quán”.
Dân phong Cô Tô vốn phóng khoáng, khi ta cùng ma ma đi chợ cũng từng trông thấy. Khác với thanh lâu, nơi ấy người mua vui đều là đàn ông, còn kẻ ở trong thì bán sắc hầu hạ, chẳng khác gì kỹ viện.
Đang lúc chấn động, ta vô ý ngẩng đầu, vừa vặn thấy Thôi Thiệu ngồi bên cửa sổ sát phố; đối diện chàng là một gã béo ú cười cợt thô bỉ.
“Phu nhân, ngài làm sao vậy?”
Vì sợ đồ ăn chất đầy trong gùi rơi xuống nên Thanh Sơn đi chậm, cho nên khi hắn đuổi kịp thì chỉ thấy ta ngẩn ngơ nhìn lên lầu hai.
Thôi Thiệu cùng gã đàn ông béo kia đã chẳng thấy bóng, cửa sổ cũng khép lại, chẳng biết chàng có phát hiện ra ta không.
Trong lòng ta dấy lên một hồi hoảng hốt.
Đương nhiên ta biết bọn họ đi làm gì.
Thanh Sơn quan sát một phen: “Đây chẳng phải là quán của lão gia sao?”
“Công việc mà ngươi nói chính là cái này ư!”
Có lẽ vì ta đột nhiên xoay người cùng giọng điệu sắc lạnh làm giật mình, Thanh Sơn ngẩn ra: “Đúng vậy, Nam Phong Quán… chỉ là lão gia…”
“Thanh Sơn.”
Lời còn lại bị Thôi Thiệu cắt ngang.
Chàng đứng tại cửa Nam Phong Quán, chẳng biết đã xuống lầu từ khi nào.
Tựa hồ có hơi vội, đến áo choàng cũng chưa khoác.
Chàng cứ thế giẫm lên lớp tuyết mỏng mà đi đến trước mặt ta. Thanh Sơn nhìn ta lại nhìn chàng, khẽ gọi một tiếng lão gia, cuối cùng cúi đầu không nói gì nữa.
Ta nhìn Thôi Thiệu chăm chú. Tuy chàng không khoác áo choàng, song thắt lưng vẫn còn nguyên vẹn như buổi sáng, may thay, may thay…
“Chàng…”
Chỉ thốt ra một chữ chàng, phần lời còn lại ta nói không nên lời.
Ta nên nói thế nào đây? Hỏi rằng Thôi Thiệu thanh cao kiêu ngạo nay đã hóa thành tiểu quan lấy sắc hầu người rồi ư?
Ta không hỏi ra được.
Thế nhưng dường như chàng đã biết ta nghĩ gì: “Chính là điều ngươi nghĩ đấy, ta lấy sắc hầu người.”
Vốn dĩ phấn chấn đi mua sắm lương thực, giờ đây lại hóa thành gánh nặng.
Suốt quãng đường, ta và Thanh Sơn đều im lặng, không còn sự hân hoan như ban đầu.
Trong đầu ta văng vẳng mãi câu nói “lấy sắc hầu người” của Thôi Thiệu. Một người trong trẻo lạnh lùng như vậy, làm sao có thể chấp nhận tất cả những điều này.
Đến khi trở về, Thanh Sơn đặt gùi xuống, ta bắt đầu bận rộn nấu nướng, chỉ là sơ ý cắt vào ngón tay.
Thanh Sơn giật mình, vội vàng tìm nước sạch rửa giúp ta.
Dao bếp có phần rỉ sét cùn mòn, may mà trước đó ta đã mài qua nên chẳng dính gỉ sắt.
Ta phẩy tay. Thuở còn ở nhà họ Trần, việc gì ta cũng từng làm, lại còn từng làm việc trong bếp một năm, tay nghề nấu nướng cũng được luyện thành từ lúc ấy.
“Đầu bếp nữ không muốn dạy ta, ta chỉ có thể tự học. Một năm ấy chẳng biết ta đã đứt tay bao lần mới thành thạo, chút vết thương nhỏ này thì tính là gì. Cuối cùng, tay nghề của đầu bếp ấy ta cũng học được tám chín phần.”
Ta an ủi Thanh Sơn, bởi trông hắn còn gấp gáp hơn ta, nhưng hắn chẳng yên tâm, nhất quyết rửa tay cho ta.
“Ắt hẳn là rất đau, ta từng bị cắt một lần, còn đau hơn bị người ta đánh một cái nữa… Đúng rồi, vì sao phu nhân nhất định phải khổ công học nấu ăn như vậy? Bây giờ tay nghề của ngài đã hơn hẳn đầu bếp quán rượu rồi.”
Thanh Sơn không khỏi cười lên, đây là lần đầu tiên ta thấy hắn cười thật lòng
Người ta thường nói tôi tớ giống chủ, tuy Thanh Sơn cũng mới ngoài đôi mươi, nhưng ở cạnh Thôi Thiệu lâu ngày, hắn luôn vô cùng chín chắn. Mỗi lần trò chuyện, hắn cũng chỉ xoay quanh Thôi Thiệu hoặc Thôi Tử Thư, rất hiếm khi nói về bản thân, càng chưa từng đùa cợt.
Ta bị hắn chọc cười: “Bởi vì khi ấy mộng tưởng của ta là trở về quê của mẹ ta mở một quán nhỏ. Dù ta biết là không thể, nhưng có một ước mơ cũng tốt mà.”
“Vậy nay phu nhân đã rời khỏi nhà họ Trần… sau này cũng định rời đi ư?”
Nụ cười nơi môi ta dần tan, ngón tay cũng thu lại: “Có phải Thôi Thiệu bảo ngươi nói vậy không?”
Nước trong không có vật cản, chảy thẳng xuống đất, làm loãng lớp tuyết bị nhuộm đỏ máu khi nãy.
Thanh Sơn không đáp, lại trở về dáng vẻ chín chắn ít nói trước kia.
Hắn xé một mảnh vải, định băng cho ta, nhưng lúc chạm đến ngón tay, động tác chợt dừng rồi lùi lại một bước.
“Lão gia, ngài đã về. Tuyết lại rơi rồi, vết thương vừa lành, xin ngài…”
Lời Thanh Sơn có phần rườm rà, Thôi Thiệu liếc hắn một cái: “Hôm nay ngươi nấu cơm đi.”
Thanh Sơn cúi đầu lùi vào bếp, khép cửa. Một làn khói bếp từ ống khói bốc lên, mang theo hơi thở nhân gian.
Trong sân chỉ còn lại ta và Thôi Thiệu.
Chàng đi đến trước mặt ta rồi dừng lại, trên vai đã vương một lớp tuyết.
“Chàng bảo hắn nấu, vậy thì hôm nay mọi người lại ăn không nó rồi.”
“Ăn không no thì ăn không no thôi, bớt một bữa cũng chẳng chết đói.”
“Chàng nói thì nhẹ nhàng lắm. Tử Thư mười sáu, a đệ mười lăm, chính là lúc ăn khỏe, dĩ nhiên chàng cũng không kém… Con người khi đói sẽ dễ nhớ nhà, không thì cũng gây chuyện.”
Thôi Tử Thư và a đệ đã cãi nhau không ít lần, Tử Thư gọi a đệ là tên ngốc, a đệ cũng chẳng nhường, gọi nàng ta là đồ tham ăn.
Chỉ có lúc ăn cơm, hai người mới yên tĩnh hơn một chút.
“Phủ Trương mở tiệc, mời bọn ta trợ hứng. Tối nay ta không ăn ở nhà, khỏi phải chờ.”
Khó trách chẳng để tâm, thì ra là đi ăn ngon rồi.
Nói xong, chàng lấy trong ngực ra một bình sứ, đưa cho ta tự bôi. Đó chính là kim sang dược ta mang từ nhà họ Trần đến.
“Chàng cũng biết mượn hoa dâng Phật đấy, chỉ là hoa vốn cũng là của Phật.”
Chẳng biết là do lạnh hay thế nào, vành tai Thôi Thiệu thoáng đỏ lên, ánh mắt né sang một bên, nhìn bức tượng sư tử tuyết. Đó là do ta và a đệ nặn, chỉ tiếc tay vụng, sư tử hùng mãnh bị bọn ta nặn thành mèo lười, có vẻ ngốc nghếch.
Khóe môi Thôi Thiệu khẽ động, song rất nhanh đã trở lại bình thường: “Thuốc của ngươi rất hữu dụng.”
“Tất nhiên hữu dụng rồi Bất kể ta ở nhà họ Trần bị đánh nặng đến đâu, chỉ cần bôi thuốc này là có thể cầm máu. Đó là điều ta thử nghiệm nhiều năm mới biết được.”
Mẹ chỉ là một vũ cơ, giấy bán mình còn nằm trong tay Trần lão gia, ngay cả thiếp thất cũng chẳng được tính. Bà sinh ra a đệ chưa bao lâu thì đã mất, ngay cả tên cũng chưa kịp đặt, Trần lão gia càng chẳng để tâm, con cái ông ta nhiều vô kể, huống chi a đệ lại còn ngốc.
Thôi Thiệu nhìn ta: “Nhảy từ một hố lửa này vào một hố lửa khác, thực ra ngươi vẫn có lựa chọn khác.”
Ta bĩu môi: “Nay là mùa đông, bên hố lửa còn ấm áp hơn một chút.”
Ánh mắt Thôi Thiệu thoáng ngẩn ngơ, chẳng biết chàng nhớ đến điều gì rồi như muốn che giấu: “Vô tâm vô phế.”
“Chẳng lẽ ta phải mãi ôm lấy khổ nạn quá khứ mà tự dằn vặt sao? Bất kể vinh hoa hay cực khổ, đã là quá khứ thì phải nhìn về phía trước. Con người không thể quay lại đường cũ, chi bằng cứ vui vẻ. Đời người vốn ngắn ngủi, chỉ cần chàng muốn khổ thì sẽ khổ chẳng hết, cớ sao không để bản thân vui một chút?”
“Giống như con sư tử tuyết kia, tuy chẳng ra hình ra dáng, nhưng chẳng phải cũng có thể chống chọi đến khi xuân sang sao?”
Ta chẳng hiểu đạo lý to lớn, chỉ muốn làm sao để có thể sống cho tốt.
Chỉ muốn ta và những người ta để tâm đều có thể sống tốt.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]