Vượt Thời Không: Lão Đại Showbiz

Chương 20: Kỷ Nguyên Mới




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bàn tay Lâm Quân Dương thả lá thư xuống mặt bàn, ánh mắt sắc lạnh liếc qua màn đêm đặc quánh ngoài cửa sổ. Tiếng động cơ xa dần, thành phố chìm trong tĩnh lặng căng thẳng đến nghẹt thở. Dòng chữ “Người Mang Ký Ức, ngươi đã lộ diện. Cuộc chơi thực sự sẽ bắt đầu” như ăn mòn từng tế bào thần kinh. Anh xoay người bước vào phòng khách, nơi mẹ và em gái đang chờ.

Trần Diễm ngồi thẳng lưng, bàn tay không rời ly trà, khuôn mặt bình tĩnh đến lạnh lùng. Lâm Hạ Vy ôm gối, mắt còn vương đỏ nhưng ánh nhìn đã không còn run rẩy như xưa. Quân Dương nhìn mẹ, chỉ một cái gật đầu, mọi lời đều hóa thành im lặng. Họ hiểu: màn kịch hào môn đã hạ, nhưng những nguy cơ chưa từng dứt.

Anh ngồi xuống cạnh em gái, Hạ Vy khẽ chạm tay vào cánh tay anh, giọng nhỏ như hơi thở:

– Anh… chúng ta đã thực sự an toàn chưa?

Quân Dương siết nhẹ tay em, lời nói lặng lẽ mà chắc nịch:

– Không ai còn có thể ép chúng ta cúi đầu nữa. Nhưng em phải mạnh mẽ, vì con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách hơn.

Trần Diễm lặng nhìn hai con, ánh mắt bà sâu thẳm, pha lẫn tự hào và lo lắng:

– Từ ngày mai, chúng ta sẽ không còn là người bị xua đuổi. Lâm gia sẽ thấy, ai mới thực sự xứng đáng ở lại.

***

Bình minh lên, cánh cổng biệt thự Lâm thị mở rộng. Báo chí chen chúc, máy quay chớp sáng không ngừng. Lâm Quân Dương sải bước đầu tiên, phía sau là mẹ, em gái và Trịnh Lan Anh – người quản lý luôn sát cánh. Phan Tuấn Kiệt vừa livestream vừa khuấy động không khí, mỗi câu nói khiến đám đông xôn xao.

Trong đại sảnh lộng lẫy, không khí lạnh lẽo như phủ sương. Những người họ hàng cũ lặng lẽ đứng hai bên, ánh mắt lẫn lộn giữa sợ hãi và dè chừng. Lâm Duy Nhân đã biến mất khỏi mọi khung hình. Thế hệ cũ chỉ còn lại vài vị trưởng lão, gương mặt tái xám, ánh mắt mệt mỏi.

Trần Diễm bước lên, không cúi đầu, không chào hỏi. Ánh mắt bà quét qua từng người, bình thản, không hận thù, cũng không sợ hãi. Một trưởng lão lên tiếng:

– Quân Dương, Diễm, các cháu đã trở lại. Lâm gia vẫn là nhà của các con.

Quân Dương đáp, giọng lạnh lùng:

– Lâm gia chỉ còn là nhà của người giữ được phẩm giá.

Không ai dám lên tiếng. Anh đưa mẹ và em gái đi sâu vào đại sảnh, bỏ lại sau lưng những ánh nhìn nặng nề. Hạ Vy ghé sát, thì thào:

– Em sợ… họ sẽ lại làm gì chúng ta.

– Không ai còn quyền đó, Vy. Bây giờ, chúng ta không còn đơn độc nữa.

***

Trên tầng hai, một cuộc họp kín diễn ra. Trịnh Lan Anh liên tục kiểm tra tin nhắn, cập nhật từng động thái truyền thông. Từ Gia Minh tựa vào thành ghế, ánh mắt sáng rực, đôi môi mím chặt chờ đợi. Phan Tuấn Kiệt vừa nhai bánh vừa lướt bình luận fan, khuôn mặt tươi rói.

Trần Diễm hỏi nhỏ:

– Con đã chuẩn bị gì cho ngày trở lại?

Quân Dương lướt mắt qua màn hình laptop:

– Tất cả tài sản bị chiếm đoạt sẽ được công khai. Không ai còn đủ lý do để ép mẹ và Hạ Vy nữa.

Từ Gia Minh chen vào, giọng đầy lửa:

– Cả giới giải trí đang chờ một làn gió mới. Chỉ cần anh dẫn đường, chúng tôi sẽ đi cùng.

Trịnh Lan Anh gật đầu, giọng cứng cỏi:

– Đội truyền thông các hãng lớn đã đồng ý hợp tác. Chúng ta sẽ công khai tất cả, không để ai thao túng sự thật nữa.

Phan Tuấn Kiệt nháy mắt:

– Fandom đã sẵn sàng chiến dịch. Nếu ai dám gây chuyện, cứ để fan xử lý!

Cả phòng bật cười, nhưng nụ cười ấy ngắn ngủi. Trong không khí vẫn còn chút gì đó nặng nề, như cơn bão đang chực chờ ngoài cửa.

***

Đêm xuống, căn phòng chỉ còn ánh đèn bàn vàng nhạt. Quân Dương ngồi một mình, mắt dán vào dòng tin nhắn mã hóa: “Người Mang Ký Ức không được phép tồn tại tự do. Hãy cẩn thận.”

Một đường link lạ hiện lên. Anh nhấp vào, màn hình tối sầm rồi bật lên hình ảnh mẹ anh ở kiếp trước, trong một buổi họp báo cũ. Giọng nói bà vang lên, sắc lạnh:

– Có những bí mật không thể để lộ. Nếu ai đó biết, họ sẽ không để yên.

Cổ họng Quân Dương khô đắng. Trong trí nhớ, anh thấy lại hình bóng mẹ thức trắng bên bàn giấy, ánh mắt chất chứa muôn vàn tâm sự không lời. Anh gập máy tính lại, bước ra ban công. Ngoài kia, thành phố sáng rực, nhưng đâu đó, nguy hiểm như đang rình rập sau mỗi góc tối.

***

Sáng hôm sau, hội trường lớn nhất thành phố chật kín người. Khắp các nền tảng mạng xã hội, hashtag #NguoiDanDuongQuyTroLai phủ kín. Truyền thông dồn dập, ánh đèn flash lóe sáng không ngớt.

Quân Dương bước lên sân khấu, phía sau là những đồng đội thân thiết. Anh nhìn xuống hàng ngàn ánh mắt, trong đó có kỳ vọng, có hoài nghi, cũng có sự khát khao đổi thay.

– Tôi từng là nạn nhân của quyền lực và truyền thông. Nhưng tôi đã đứng dậy, không phải để trả thù, mà để mở ra một con đường mới cho những người từng bị chà đạp.

Tiếng vỗ tay rộ lên, chưa dứt thì các câu hỏi dồn dập vang lên:

– Anh có sợ bị trả thù không?

– Anh sẽ tiếp tục làm nghệ sĩ hay chuyển sang kinh doanh?

– Có thế lực nào đứng sau anh không?

Quân Dương bình tĩnh đáp:

– Tôi chỉ sợ sự im lặng trước cái ác. Tôi vẫn là người dẫn đường, không thay đổi.

Trịnh Lan Anh nắm micro, mắt sáng kiên định:

– Chúng tôi sẽ xây dựng môi trường công bằng cho nghệ sĩ trẻ. Không ai bị ép buộc, không ai phải bán rẻ bản thân vì danh tiếng.

Từ Gia Minh chen vào, giọng đầy quyết tâm:

– Đạo diễn và nghệ sĩ chân chính không cần cúi đầu. Tôi sẽ hợp tác với bất kỳ ai muốn tạo nên tác phẩm thực sự.

Phan Tuấn Kiệt bật cười:

– Tôi chỉ muốn nhảy, sáng tạo và truyền cảm hứng. Ai muốn cản đường, tôi nhảy qua đầu họ!

Tiếng vỗ tay bùng nổ. Nhưng trong góc tối, một nhóm người lạ lặng lẽ ghi hình, mắt lạnh như băng. Trên cổ tay họ, ký hiệu lạ lóe lên rồi biến mất.

***

Sau họp báo, Quân Dương và đồng đội về văn phòng mới. Không gian hiện đại mà kín đáo, tường kính phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo. Anh đứng trước bảng kế hoạch lớn, tay cầm bút đỏ, vẽ từng bước đi tiếp theo.

– Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Họ sẽ không dừng lại. Muốn bảo vệ những người như chúng ta, phải mạnh hơn bất kỳ thế lực nào.

Trịnh Lan Anh đặt xấp tài liệu lên bàn:

– Danh sách nghệ sĩ trẻ từng bị chèn ép. Họ muốn gia nhập dự án của anh.

Từ Gia Minh bật laptop, màn hình chiếu trailer: nghệ sĩ luyện tập, bật khóc, rồi lại đứng lên.

– Đã đến lúc kể câu chuyện thật. Không còn gì để che giấu.

Phan Tuấn Kiệt ngẩng lên khỏi điện thoại:

– Đội fan quốc tế đề xuất chiến dịch “Đêm không cúi đầu” toàn cầu.

Quân Dương gật đầu. Một tia hy vọng le lói, nhưng cảnh giác không hề vơi.

***

Đêm muộn, Trần Diễm ngồi trong phòng làm việc, lần giở từng hồ sơ, mỗi dòng chữ như cứa vào quá khứ. Có tiếng gõ cửa. Lê Quốc Khánh bước vào, dáng vẻ đạo mạo, kính phản chiếu ánh đèn.– Bà Lâm, tôi đã hoàn tất hồ sơ kiện tụng. Tài sản bị chiếm đoạt sẽ sớm trả về đúng chủ.

Trần Diễm khẽ mỉm cười:

– Cảm ơn ông, Khánh. Tôi không còn sợ mất gì nữa. Chỉ mong hai đứa nhỏ được bình yên.

Lê Quốc Khánh nhìn bà, ánh mắt tôn trọng lặng lẽ:

– Lần này, công lý sẽ đứng về phía chúng ta.

Bên ngoài, Hạ Vy lặng lẽ đứng nghe, hai bàn tay nắm chặt. Lần đầu tiên, cô bé cảm thấy tương lai không còn là một đường hầm tối.

***

Ngày hôm sau, từng tốp nghệ sĩ trẻ kéo đến văn phòng mới. Không còn là những “bình hoa” rụt rè, họ bước đi bằng ánh mắt khát khao, biết ơn. Quân Dương đứng giữa họ, giọng bình thản:

– Ở đây, các bạn không phải sợ ai. Chỉ cần các bạn có tài năng và dám sống thật, tôi sẽ bảo vệ các bạn.

Nguyễn Tinh Hà – cô gái trẻ từng là fan trung thành, nay đã thành ca sĩ tiềm năng – tiến lên, mắt rưng rưng:

– Anh là người duy nhất từng truyền cảm hứng cho em. Em sẽ không bao giờ cúi đầu nữa.

Quân Dương mỉm cười, vỗ vai cô:

– Đó là lý do tôi vẫn ở lại.

Lâm Hạ Vy ngồi cùng nhóm bạn mới, lần đầu tiên bật cười tự nhiên. Cô khoe với mẹ những bức tranh vừa hoàn thành, ánh mắt sáng ngời hy vọng.

***

Truyền thông bùng nổ. Mạng xã hội ngập tràn hình ảnh “kỷ nguyên mới”, những câu chuyện vực dậy từ đáy vực được chia sẻ liên tục. Nhưng trong bóng tối, một hội nghị bí mật nhóm họp. Những kẻ đứng đầu các gia tộc cổ xưa ngồi quanh bàn dài, ánh mắt lạnh lẽo. Hồ sơ dày cộm chuyền tay nhau, trên bìa in: “Người Mang Ký Ức – Lâm Quân Dương”.

Một người trầm giọng:

– Không thể để hắn tiếp tục. Nếu kỷ nguyên này lan rộng, quyền lực của chúng ta sẽ sụp đổ.

Người khác khẽ cười:

– Phải có kẻ dọn đường trước. Đừng quên, hắn từng thất bại.

Trên màn hình lớn, hình ảnh Quân Dương và đồng đội được phóng đại đến từng chi tiết nhỏ. Họ nghiên cứu từng cử chỉ, từng mối quan hệ, chuẩn bị cho một cuộc săn mới.

***

Phan Tuấn Kiệt mở livestream đặc biệt, kêu gọi tham gia “Đêm không cúi đầu”. Lượng người theo dõi tăng vọt. Từ Gia Minh đứng phía sau, lặng lẽ ghi lại mọi khoảnh khắc, mắt sáng lên vừa hy vọng vừa thấp thỏm.

Trịnh Lan Anh thì thầm bên tai Quân Dương:

– Anh có sợ không? Nếu họ phát hiện sự thật về “Người Mang Ký Ức”…

Anh ngừng một nhịp, đáp bình thản:

– Tôi đã chọn con đường này. Dù đối mặt bất cứ điều gì, tôi cũng không lùi bước.

Lan Anh siết tay anh, ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định.

***

Đêm, văn phòng tắt đèn, chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ màn hình máy tính. Quân Dương trầm ngâm trước bản kế hoạch: thành lập “Viện bảo vệ nghệ sĩ trẻ”, nơi bất kỳ ai từng bị chèn ép đều có thể tìm đến.

Tiếng bước chân nhẹ ngoài hành lang. Anh không nhìn lên, nhưng tay đã đặt vào thiết bị cảnh báo dưới bàn. Cửa bật mở, Hạ Vy ló đầu vào:

– Anh, mẹ bảo em mang trà cho anh. Anh chưa ngủ sao?

– Anh còn việc.

Cô bé đặt tách trà xuống, do dự:

– Nếu anh mệt… em có thể ngồi đây không?

Quân Dương gật đầu. Hai anh em ngồi bên nhau, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Bên ngoài, gió hú qua cửa kính, thành phố chìm vào yên lặng kỳ dị.

***

Một tuần sau, “Đêm không cúi đầu” diễn ra. Hàng triệu người theo dõi trực tuyến. Trên sân khấu, các nghệ sĩ trẻ kể về những vết thương, những lần bị phản bội, rồi lại đứng lên.

Cuối cùng, Quân Dương bước ra. Ánh đèn chiếu thẳng vào anh, bóng tối phía sau như đang nuốt trọn mọi thứ, chỉ còn một mình anh đối mặt với cả thế giới.

– Tôi từng chết một lần, chỉ vì không chịu khuất phục. Nhưng tôi đã trở lại, không phải để trả thù, mà để chứng minh: chỉ cần không cúi đầu, sẽ luôn có một con đường.

Khán phòng bùng nổ. Nhưng trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ rút điện thoại, bấm dãy số. Đầu dây bên kia, giọng nói lạnh lùng vang lên:

– Bắt đầu đi. Đừng để hắn sống sót qua mùa hè này.

***

Sau đêm đó, mọi thứ chuyển biến dồn dập. Các nghệ sĩ trẻ ùn ùn gửi đơn xin gia nhập “Viện bảo vệ nghệ sĩ”. Các công ty lớn hoảng loạn, tìm cách lôi kéo Quân Dương về phe mình. Nhưng anh chỉ nhận những người thực sự bị chà đạp, không quan tâm xuất thân.

Trịnh Lan Anh trở thành người quản lý quyền lực nhất làng giải trí mới. Cô liên tục xuất hiện trên truyền hình, bảo vệ nghệ sĩ, lật tẩy những công ty bóc lột. Phan Tuấn Kiệt vươn tầm quốc tế, dẫn dắt các chiến dịch truyền thông chưa từng có. Từ Gia Minh đạo diễn hàng loạt phim tài liệu về số phận nghệ sĩ, mỗi thước phim như l*t tr*n mặt nạ của showbiz cũ.

Nhưng càng lên cao, nguy hiểm càng lớn. Lời đe dọa, tin nhắn nặc danh, những vụ “tai nạn” bất ngờ xuất hiện. Một nghệ sĩ trẻ suýt bị xe tông khi rời phòng thu. Trên mạng, tin đồn “người dẫn đường chỉ là quân cờ” lan tràn. Quân Dương luôn cảm thấy ánh mắt lạ lùng dõi theo từ các góc khuất.

***

Một tối, Quân Dương nhận cuộc gọi lạ. Đầu dây, giọng nói quen thuộc nhưng lạnh lẽo:

– Quân Dương, tôi là Bạch Hạo Nhiên. Anh nghĩ mình đã thắng sao? Anh chỉ mới bước vào ván cờ thật sự thôi. Đừng ngủ quên trên chiến thắng.

– Tôi chưa bao giờ ngủ quên. Nếu cậu muốn chơi, cứ đến.

– Rồi anh sẽ thấy, những kẻ mang ký ức không bao giờ được yên ổn.

Điện thoại ngắt. Ngoài cửa sổ, một chiếc xe đen đỗ lặng lẽ bên đường, không biển số, không đèn.

***

Sáng hôm sau, bài báo nặc danh lan truyền: “Lâm Quân Dương – Người Mang Ký Ức: Anh hùng hay quái vật?” Phóng viên bủa vây trước trụ sở, hỏi dồn về thân phận thật của anh. Dưới sức ép, Quân Dương tổ chức họp báo khẩn.

Anh đứng trước hàng trăm ống kính, ánh mắt bình thản:

– Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là tôi đang làm gì. Nếu ai muốn săn lùng “Người Mang Ký Ức”, tôi sẵn sàng đối mặt. Nhưng tôi không đơn độc.

Phía sau, Trịnh Lan Anh, Từ Gia Minh, Phan Tuấn Kiệt, Hạ Vy và Trần Diễm cùng bước ra, ánh mắt kiên định.

– Chúng tôi sẽ không để anh một mình – Lan Anh lên tiếng.

Tiếng vỗ tay vang dội, lấn át mọi tiếng xì xào nghi hoặc.

***

Tối đó, Quân Dương ngồi bên cửa sổ, đôi mắt chìm trong suy tư. Anh hiểu, vòng xoáy quyền lực không bao giờ dừng lại. Mỗi chiến thắng chỉ mở ra một thử thách mới. Nhưng lần này, anh không còn đơn độc. Mẹ, em gái, đồng đội – tất cả đều đã sẵn sàng cùng anh mở ra kỷ nguyên mới.

Ngoài kia, thành phố sáng rực nhưng bóng tối thì chưa từng tan hẳn. Một tin nhắn lạ hiện lên trên màn hình: “Chào mừng đến vòng chơi tiếp theo.”

Quân Dương khẽ mỉm cười, ánh mắt sắc lạnh. Anh bước ra ban công, nhìn xuống thành phố sâu hun hút, lòng thầm nhủ: “Cuộc chơi này, ta sẽ đi đến cùng.”

Dưới màn đêm, những bóng người lặng lẽ di chuyển. Một kỷ nguyên mới vừa bắt đầu – nhưng cũng là lời mời gọi của những hiểm nguy chưa từng có.

Cánh cửa phía trước chỉ vừa hé mở. Và phía sau nó, bóng tối vẫn dày đặc, không ai biết sẽ kéo dài đến đâu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.