25.
Lúc bước ra khỏi siêu thị, mặt trời đã gần lặn hẳn.
Cốp xe bị nhét kín.
Bàn học của Lục Cập phải tới ngày mai mới giao đến.
Cố Tùng nói ăn tạm bên ngoài một bữa, tiện thể ăn xong sẽ đưa Lục Cập về luôn.
Sau đó
Anh ấy lái xe suốt một tiếng đồng hồ, vòng tới vòng lui qua vô số con đường nhỏ, cuối cùng tìm được một quán có phòng riêng.
“Nhiên Nhiên vừa mới phẫu thuật xong, còn nhiều thứ chưa ăn được.”
“Quán này vị thanh đạm, canh hầm cũng rất chú trọng nguyên liệu và lửa.”
“Em và Nhiên Nhiên thử xem.”
Đợi đưa Lục Cập về xong, lúc quay lại khu chung cư đã hơn chín giờ tối.
Khoảnh khắc tôi bế Nhiên Nhiên xuống xe
Toàn thân bỗng nổi da gà.
Tôi lập tức quay phắt đầu lại.
Cố Tùng ngay lập tức nhận ra sự khác thường của tôi.
“Sao vậy?”
Rất lâu sau
Bãi đỗ xe dưới tầng hầm vẫn yên tĩnh đến đáng sợ.
“Không có gì.”
“Chắc do em tưởng tượng thôi.”
Lúc đứng trong thang máy, tôi chợt nhớ tới một người.
Tính thời gian…
Bốn năm rồi.
Cũng gần tới lúc rồi.
26.
Sáng hôm sau, Lục Cập một lần mang hết toàn bộ đồ đạc sang nhà Cố Tùng.
Người đích thân đưa thằng bé tới là bà nội nó, Lục lão phu nhân hô phong hoán vũ mấy chục năm nay.
Chắc bà ấy nghe được tin Cố Tùng và Lục Phỉ Chi bất hòa từ đâu đó, muốn nhân cơ hội kéo gần quan hệ với Cố Tùng và nhà họ Cố.
Nhưng từ đầu tới cuối, thái độ của Cố Tùng vẫn nhàn nhạt.
Cậu ấy chỉ nói mình khá hợp với Lục Cập, còn những chuyện khác cậu ấy không hiểu cũng không tham gia.
Lục lão phu nhân cũng không để tâm, quay đầu gọi người làm chuyển đồ.
Vừa hay nội thất đặt riêng hôm qua cũng được giao tới.
Căn hộ nhà Cố Tùng người ra người vào mãi tới chiều mới yên tĩnh lại.
Lục Cập và Nhiên Nhiên ngồi trong phòng khách xem hoạt hình.
Là “Cừu Vui Vẻ và Sói Xám”.
Lục Cập chỉ mới mở cho Nhiên Nhiên xem một tập
Con bé lập tức mê tít, ngồi lì trước tivi không chịu đi.
Buổi chiều, vì nghĩ cho thị lực của Nhiên Nhiên, tôi chỉ có thể tắt tivi trong ánh mắt lưu luyến không nỡ của con bé.
May mà Lục Cập mang theo hộp đất nặn.
Thằng bé ngồi cùng Nhiên Nhiên làm thủ công, rất nhanh đã chuyển hướng chú ý của con bé.
Tôi ngồi bên bàn ăn gần đó.
Vừa nhìn hai đứa chơi đùa, vừa gõ máy tính.
Cơ thể Nhiên Nhiên ít nhất còn phải dưỡng nửa năm nữa.
Vừa hay tháng chín có thể bắt đầu đi học.
Chủ công ty công nghệ là người rất tốt.
Hôm phỏng vấn, sau khi biết hoàn cảnh của tôi, ông chủ cho phép mấy tháng này tôi tạm thời làm việc ở nhà, có việc thì trao đổi online.
Bốn giờ chiều.
Tôi vừa gõ xong chuỗi code cuối cùng, đang định ra ngoài mua thức ăn bất chợt có tiếng gõ cửa.
“An Niệm, tôi có thể sang nhà em ăn ké không?”
Cố Tùng xách một túi lớn nguyên liệu tươi đứng ngoài cửa, đôi mắt sáng rực.
“Lục Cập không có ở nhà, chỉ còn mình tôi.”
“Trong nhà lạnh lẽo quá, tự nấu cũng bất tiện.”
Tôi nghiêng người để Cố Tùng bước vào.
Cố Tùng đã cứu Nhiên Nhiên, còn giúp tôi nhiều như vậy.
Đừng nói chỉ nấu cơm cho anh ấy vài năm.
Dù có nấu cả đời… chắc tôi cũng chẳng thấy có gì quá đáng.
“Tôi đặt nguyên liệu cho nửa tháng rồi.”
“Sau này mỗi sáng sẽ có người giao đúng giờ.”
“Nếu không có chuyện gì, thời gian này em và Nhiên Nhiên đừng ra ngoài nữa.”
Cố Tùng trở nên nghiêm túc.
“Tôi hỏi ban quản lý rồi.”
“Họ nói tối qua đúng là có một người khả nghi xuất hiện ở bãi đỗ xe.”
Cố Tùng mở camera giám sát trên điện thoại.
Trong màn hình là một người đàn ông hơi gù, sau gáy có một vết sẹo rất dài.
“Em quen người này?”
Quả nhiên.
Tôi quay đầu nhìn Nhiên Nhiên đang chăm chú chơi đùa phía xa.
Rồi hạ thấp giọng.
“Anh ta tên Trần Mậu.”
“Là anh rể em.”
“Cũng là bố ruột của Nhiên Nhiên.”
“Anh ta gần đây mới ra t ù.”
Cố Tùng khựng lại.
“Có cần báo cảnh sát không?”
“Tạm thời chưa sao.”
“Em sẽ cẩn thận.”
“Vậy sau này mỗi lần ra ngoài nhớ nói với tôi.”
“Tôi lái xe đưa hai mẹ con đi.”
27.
Cố Tùng nói sang ăn ké.
Nhưng vừa bước vào, người lại đi thẳng vào bếp.
“Có vài nguyên liệu xử lý hơi phiền.”
“Để tôi làm cho.”
“Em giúp tôi rửa cà chua là được.”
Những nguyên liệu Cố Tùng mang tới cái nào cũng rất đắt.
Có vài loại tôi còn chưa từng thấy qua.
Xem ra cuộc sống du học đúng là rất rèn luyện con người.
Hồi cấp ba Cố Tùng còn chẳng phân biệt nổi gạo nếp với gạo tẻ.
Bây giờ động tác cắt thái của anh ấy đã vô cùng thành thạo.
Thong dong bình tĩnh.
Ngay cả lúc cắt rau cũng rất đẹp.
Lúc tôi đưa cà chua đã rửa sạch cho Cố Tùng.
Đầu ngón tay hai người vô tình chạm nhau.
Bàn tay thon dài.
Tay tôi dưới sự đối lập ấy lại càng thô ráp hơn.
Tôi muốn rụt tay về thật nhanh.
Nhưng Cố Tùng còn nhanh hơn.
Anh ấy nắm tay tôi.
Mặt tôi nóng bừng, cuống quýt:
“Nhiên Nhiên và Lục Cập còn đang ở ngoài phòng khách!”
Cố Tùng nghe lời buông tay ra.
“An Niệm.”
Giọng anh ấy rất khẽ.
“Mấy năm nay… em sống có phải rất khổ không?”
“Xin lỗi.”
“Tôi tới Nam Thành nhiều lần như vậy…”
“Mà lại chẳng biết gì cả.”
“Cũng ổn.”
Tôi lắc đầu.
“Chỉ là đột nhiên còn một mình…”
“Không quen lắm thôi.”
Năm tốt nghiệp cấp ba, nhà tôi mắc nợ cờ bạc.
Nhà bị người ta đập phá tan nát.
Chị gái lừa tôi nói cả hai cùng xuống phía nam trốn nợ.
Kết quả
Chị đưa tôi xuống Nam Thành xong, bản thân lại chỉ cùng Trần Mậu chuyển tới một thị trấn nhỏ gần đó.
Lúc ấy tôi mới biết
Không trốn được đâu.
Chị lừa tôi.
Ngay từ đầu chị tôi đã không định rời đi.
“Là khoản nợ của tên anh rể đó sao?”
“Cuối cùng tại sao anh ta lại bị kết án?”
“Ừ.”
Tôi chỉ tóm tắt ngắn gọn:
“Bọn đòi nợ tới cửa.”
“Họ đẩy ngã chị em, khiến chị ấy băng huyết khó sinh ch ế t.”
“Anh rể cầm d a o đi tìm bọn chúng báo thù.”
“Khiến ba người bị thương.”
Cố Tùng im lặng một lúc.
“Lần này anh ta xuất hiện…”
“Là muốn giành quyền nuôi Nhiên Nhiên sao?”
“Chắc vậy.”
“Nhưng em sẽ không giao Nhiên Nhiên cho anh ta.”
“Trước lúc mất, chị em đã nói…”
“Sau này em và Nhiên Nhiên không còn bất cứ quan hệ gì với anh ta nữa.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]