Xuân Quang Cố Lý - Thảo Mộc Sinh Sinh

Chương 13:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

31.

Mùng sáu Tết, Cố Tùng lái xe đưa tôi và Nhiên Nhiên đến dự hôn lễ của Bác sĩ Tần.

Chú rể là anh trai nuôi của cô ấy. Hai người rõ ràng yêu nhau từ lâu, vậy mà quanh co trắc trở biết bao năm, đến hôm nay mới có thể nắm tay bước vào lễ đường.

Bác sĩ Triệu dịp Tết về quê xem mắt, không ngờ lại gặp được một cô gái cực kỳ hợp ý. Hai người vừa nhìn đã có cảm tình, tiến triển nhanh đến mức giờ đã chính thức bên nhau.

Bác sĩ Triệu dắt cô gái kia chạy đến trước mặt Cố Tùng khoe khoang:

“Không ngờ đúng không? Sư huynh vẫn là sư huynh, thoát kiếp độc thân còn nhanh hơn cậu!”

Cố Tùng hừ nhẹ:

“Lo mà nắm tay cho chắc đi, đừng có tùy tiện kéo chỉ se duyên lung tung nữa.”

Bác sĩ Triệu lập tức chột dạ:

“ Mẹ của Nhiên Nhiên à… chuyện trước kia tôi nói ấy, cô tuyệt đối đừng để bụng nhé.”

Cố Tùng nhỏ giọng lầm bầm:

“May mà còn kịp lập công chuộc tội, không thì tội anh lớn lắm …”

Lúc xe chạy về đến khu chung cư, còn chưa kịp xuống hầm gửi xe, bên cạnh bỗng lao ra một bóng người.

Tiếng phanh gấp chói tai vang lên.

Tôi và Cố Tùng đều kinh hãi nhìn người đứng cách đầu xe chưa đầy một mét.

Là Trần Mậu.

Anh ta không muốn sống nữa sao?!

Bốn năm ngồi tù khiến Trần Mậu già đi rất nhiều. Hai má hõm sâu, mí mắt trũng xuống, khiến đôi mắt lồi ra trông rất đáng sợ.

Trần Mậu như phát đi ê n, lặp đi lặp lại:

“Con của tôi và A Như… trả con của tôi và A Như cho tôi!”

Trần Mậu mặc kệ tất cả, nhào về cửa sau xe.

Cố Tùng lập tức chắn trước mặt anh ta, quay đầu hỏi tôi muốn xử lý thế nào.

Nhưng vừa nghĩ đến cảnh chị gái tôi chờ đợi suốt tám năm, nhìn ánh sáng trong mắt chị từng chút từng chút tắt lịm… tôi đã không cách nào tha thứ cho người đàn ông này nữa.

Đặc biệt vào lúc cuối cùng, khi chị tôi còn đang cấp cứu trong phòng mổ… anh ta vẫn ngồi trên chiếu bạc.

Nếu kỳ nghỉ đông năm ấy tôi không vừa hay đến thăm chị, e rằng đến cả người ký giấy phẫu thuật cho chị cũng không có.

Tôi nhìn Trần Mậu, lạnh giọng:

“Tôi sẽ không giao con bé cho anh đâu.”

“Di nguyện cuối cùng của chị tôi là để tôi nuôi dưỡng Nhiên Nhiên, từ nay về sau con bé không còn bất cứ quan hệ gì với anh nữa.”

Đúng lúc ấy bảo vệ khu chung cư chú ý tới bên này.

Bảo vệ nhanh chóng kéo Trần Mậu đi, còn cam đoan sau này tuyệt đối sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa.

May mà cửa kính xe cách âm rất tốt.

Nhiên Nhiên ở bên trong không nghe thấy gì cả.

32.

Lần nữa gặp lại Lục Phỉ Chi là một tuần sau.

Cũng chính là một ngày trước phiên tòa xét xử ly hôn.

Tôi xuống lầu vứt rác, liền thấy cậu ta đứng tựa vào thân cây cách đó hơn mười mét, lặng lẽ hút thuốc.

Cả người uể oải, ánh mắt nhìn dòng người qua lại lạnh nhạt vô cùng, hoàn toàn không còn dáng vẻ ôn hòa trước kia.

Nhưng có lẽ… đây mới là con người thật của Lục Phỉ Chi.

Thấy tôi, cậu ta không bước tới, chỉ tùy ý giơ tập giấy cuộn trong tay:

“ Thỏa thuận ly hôn, muốn không?”

Tôi chậm rãi đi tới.

“Cậu đồng ý ly hôn rồi?”

Nhưng Lục Phỉ Chi lại rút tay về, dụi tắt điếu thuốc, đáp:

“Hai người đều biết chuyện năm đó rồi đúng không? Chuyện sau khi tốt nghiệp cấp ba ấy.”

Dù là câu hỏi, giọng Lục Phỉ Chi lại chắc chắn vô cùng.

“Cậu đã gặp bố mẹ Cố Tùng rồi nhỉ?”

Mấy hôm trước, mẹ Lục Tư Đình đến nhà họ Cố, muốn nhét người cho Cố Tùng.

“Bố mẹ cậu ấy nói Cố Tùng đã có người mình thích rồi, còn lấy ảnh của em cho bà ta xem. Họ nói, người Cố Tùng nhận định, cũng là người Cố gia nhận định.”

Giọng Lục Phỉ Chi rất bình thản, lại phảng phất chút chua chát.

“Bố mẹ biết thông cảm biết bao…”

“Nếu là nhà họ Lục, nếu là bố mẹ tôi, căn bản sẽ không bao giờ có chuyện như thế.”

“Tôi chỉ có thể giẫm hết tất cả người Lục gia dưới chân, mới có khả năng quang minh chính đại đưa em về nhà.”

Tôi không tiếp lời.

Cũng không biết nên nói gì.

Lục Phỉ Chi dường như chẳng bận tâm, chỉ tự mình nói tiếp:

“Cố Tùng ra tay thật độc. Chỉ để ngăn tôi tìm em, liền ch ặt đứt một cánh tay Lục gia.”

“Trước kia tôi còn nghĩ cậu ấy chỉ biết nghiên cứu học thuật, chuyện khác hoàn toàn không hiểu.”

Lục Phỉ Chi bật cười tự giễu.

“ À đúng rồi.”

“Đêm giao thừa ấy tôi có tới.”

“Nhưng tôi biết em không muốn gặp tôi.”

“Tôi thấy Cố Tùng vội vàng trở về, thấy hai người cùng nhau đón năm mới, cùng đứng trước cửa sổ ngắm pháo hoa.”

“Tôi dùng hết thủ đoạn, mưu tính suốt tám năm… cuối cùng vẫn không thắng nổi Cố Tùng.”

Tay Lục Phỉ Chi giơ lên giữa chừng, rồi mới nhớ điếu thuốc đã tắt, lại mệt mỏi buông xuống.

“Tôi hỏi em câu cuối.”

“Nếu năm đó không có câu nói kia… về sau dù em gặp lại Cố Tùng, em cũng sẽ không bỏ tôi, đúng không?”

“Đáng lẽ tôi nên tin em mới phải. Em là người trọng tình trọng nghĩa, lại giữ lời hứa đến vậy, chắc chắn sẽ không bỏ mặc tôi…”

“Nhưng tôi quá sợ mất em…”

Tôi bình tĩnh ngắt lời Lục Phỉ Chi:

“Không có “nếu như”.”

“Nếu năm đó tôi không nghe được câu nói ấy, không phát hiện ra tất cả mọi chuyện, có lẽ tôi thật sự sẽ mãi mãi bị cậu lừa gạt.”

“Tôi đã nói sẽ chịu trách nhiệm cả đời.”

“Thì nhất định sẽ là cả đời.”

“Nhưng giờ nói những điều đó… đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

“Bởi giữa chúng ta, từ đầu đến cuối đều chỉ là lừa lọc và dối trá.”

Tôi nhìn cậu ta, khẽ nói:

“Lục Phỉ Chi, chúng ta chia tay trong yên bình đi.”

“Dù thật lòng hay giả dối, cậu quả thực đã từng giúp đỡ tôi và Nhiên Nhiên rất nhiều.”

“Nếu cậu bằng lòng chủ động ly hôn, tôi cũng không muốn ngày mai phải ra tòa làm mọi chuyện quá khó coi.”

Lục Phỉ Chi vẫn luôn cúi đầu.

Qua rất lâu sau, mới khẽ đáp một tiếng:

“Được.”

33.

Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua.

Tết hết.

Kỳ nghỉ đông cũng hết.

Tôi và Lục Phỉ Chi cuối cùng cũng ly hôn.

Dạo gần đây Cố Tùng rất bận, thường xuyên tăng ca đến khuya.

Mỗi tối tôi đều nấu dư một phần cơm, để lại cho anh ấy làm bữa khuya.

Số nguyên liệu Cố Tùng đặt ban đầu nói là nửa tháng, nhưng hết nửa tháng lại thành “thêm nửa tháng nữa”.

Tôi nói anh ấy mãi không nghe.

Ngược lại còn giơ tay véo má tôi, khẽ cười:

“ Cuối cùng cũng mập lên được một chút rồi.”

Sau kỳ nghỉ đông, Lục Cập bám riết ở nhà Cố Tùng không chịu đi nữa.

Cậu nhóc còn chuyển trường đến tiểu học gần đây.

Sau đó cứ ba hôm hai bữa lại giả bệnh trốn học.

Tôi và Cố Tùng thay nhau đánh mông thằng bé.

Lục Cập kêu la:

“Một cộng một thì có gì đáng học chứ! Không bằng ở nhà chơi với Nhiên Nhiên!”

Tôi và Cố Tùng giả vờ không nghe thấy, chỉ chuyên tâm đánh cho một trận, đánh xong còn áp giải tới trường.

Buổi tối trước khi ngủ, Nhiên Nhiên bỗng nhỏ giọng bảo:

“Mẹ, mẹ kết hôn với chú Cố đi.”

Tôi ngạc nhiên:

“Sao con nói vậy?”

Con bé nghiêm túc đáp:

“Chú Cố rất tốt, Nhiên Nhiên thích chú ấy.”

“Với lại… Nhiên Nhiên biết mẹ cũng thích chú Cố.”

“Khi ở cạnh chú Cố, mẹ rất vui vẻ.”

“Nhiên Nhiên muốn mẹ được vui.”

Tôi xoa đầu con bé.

Khẽ hỏi:

“Nhưng nếu có một ngày không còn vui nữa thì sao?”

Nhiên Nhiên đáp:

“ Thì chia tay thôi ạ.”

Tôi sững người.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.