37.
Tôi một mình đến phòng bệnh Trần Mậu.
Một chân anh ta bó lớp thạch cao dày cộm, chán chường nằm trên giường bệnh. Mái tóc đã bạc quá nửa, râu ria lởm chởm. Chưa đến bốn mươi tuổi mà trông đã già như sáu mươi vậy.
Tôi đứng lặng nhìn anh ta.
“Viện phí tôi đã đóng giúp anh rồi.”
“Ngoài ra, tôi cũng tìm cho anh công việc bảo vệ ở thành phố bên cạnh. Chờ dưỡng thương xong thì qua đó làm việc đi.”
“Đừng quay lại nơi này nữa.”
“Nhiên Nhiên bây giờ sống rất tốt, tôi tuyệt đối sẽ không giao quyền nuôi con cho anh.”
“Hay là… anh muốn con bé đi theo một con bạc như anh, ngày nào cũng sống trong cảnh bấp bênh, nơm nớp lo sợ có người đến đòi nợ?”
Trần Mậu mấp máy môi, mắt đỏ hoe.
“Không phải… tôi… tôi chỉ muốn nhìn con bé thôi…”
“Là tôi có lỗi với A Như…”
“Là tôi có lỗi với hai mẹ con họ…”
Tôi khẽ nhắm mắt.
“Nếu thật sự nghĩ cho Nhiên Nhiên, thì hãy nghe theo sắp xếp của tôi, sống tử tế ở bên đó.”
“Sau này nếu Nhiên Nhiên lớn lên hỏi về bố mẹ ruột của mình, tôi sẽ nói sự thật cho con bé biết.”
“Hy vọng trước ngày đó, ít nhất anh có thể trở thành một người đàng hoàng… sống cho ra dáng một con người đi.”
Lúc xoay người rời đi, phía sau vang tiếng Trần Mậu khóc, tiếng khóc đè nén hối hận.
Có lẽ sự hối hận ấy là thật lòng.
Chỉ tiếc…
Đến quá muộn rồi.
38.
Ngày hôm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Cũng giống như đã trôi qua thật lâu.
Nhưng khi đi ngang hành lang kính bệnh viện, tôi mới nhận ra, ánh nắng bên ngoài vẫn đang rực rỡ
Nhiên Nhiên ở đầu bên kia hành lang chơi đùa cùng Bác sĩ Tần.
Không biết từ lúc nào, Lục Cập đã lẻn đến cạnh tôi, bộ dạng hệt ông cụ non.
“Mặt trời mọc rồi cũng lặn.”
“Mùa xuân dù dài đến đâu rồi cũng sẽ qua.”
“Nếu đã thích… thì đừng nghĩ ngợi nhiều như vậy.”
“Dì hiểu ý cháu chứ?”
Thằng bé nhăn nhó xoa xoa mông.
“Đừng để cháu bị đánh oan trận này.”
Tôi bật cười.
Thằng nhóc này tiếp tục nói, trong mắt thấp thoáng nghiêm túc.
“Cũng đừng đợi đến ngày thật sự mất đi rồi… mới hối hận không kịp.”
39.
Vừa quay đầu lại, Cố Tùng đã xuất hiện cuối hành lang.
Lục Cập vừa thấy anh ấy liền co giò chạy tìm Nhiên Nhiên chơi.
Ánh nắng xuân ấm áp tràn ngập cả hành lang dài.
Cố Tùng bước nhanh về phía tôi.
“Trần Mậu không làm gì em chứ?”
Anh ấy lo lắng, nắm vai tôi.
“Em không sao.”
Cố Tùng thở phào một hơi.
Anh ấy vừa định rút tay lại.
Giây tiếp theo, tôi đã nhanh chóng nắm tay Cố Tùng.
“Chúng ta vẫn chưa mua diều đúng không?”
Cố Tùng khựng lại:
“À… ừ đúng.”
Tôi khẽ cong môi.
“Ngày mai chúng ta cùng đi chọn cho Nhiên Nhiên một con diều mới nhé.”
Cố Tùng cúi đầu nhìn bàn tay đang được tôi nắm.
Vài giây sau, vành tai anh ấy lặng lẽ đỏ lên.
Nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra như chẳng có gì.
“Vậy sáng mai anh tới đón em.”
“Bây giờ… chúng ta về nhà trước.”
Tôi gật đầu.
Được, về nhà thôi.
Tôi hiểu ra, cuộc đời này chỉ sống một lần, thế nên chúng ta đừng lãng phí mùa xuân.
Cũng đừng sợ hãi úa tàn kéo đến, mà hãy trọn vẹn hết mình vì hiện tại.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]