14.
Trời mưa rồi.
Màn mưa dày đặc mùa đông len qua cửa sổ chưa đóng kín, mang theo hơi lạnh thấu xương.
“Cô định chữa khỏi cho Nhiên Nhiên xong… rồi tự mình vào tù sao?”
“Bốn trăm nghìn chữa bệnh, bốn trăm nghìn còn lại để lại cho tương lai con bé?”
Quả nhiên Cố Tùng đã nghe hết.
Giọng cậu ấy đều đều.
Nhưng chẳng hiểu vì sao… tôi lại cảm thấy Cố Tùng đang rất tức giận.
Tôi mím môi.
Không biện minh.
Cũng chẳng thể biện minh.
“Từ lâu cô đã nghĩ kỹ rồi đúng không? Từ khoảnh khắc tôi nói với cô vẫn còn cơ hội phẫu thuật.”
Tôi mãi im lặng cuối cùng cũng khiến Cố Tùng mất kiên nhẫn.
Cậu ấy cười lạnh một tiếng, đèn cảm ứng trên đầu lại bật sáng.
“An Niệm, nếu sớm biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này, tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý phẫu thuật.”
Tôi lập tức ngẩng đầu lên.
Trước đó đầu óc tôi chỉ toàn nghĩ đến chuyện tiền bạc, giờ mới phản ứng lại.
Cố Tùng có quyền từ chối ca phẫu thuật lần này.
Đặc biệt, sau khi cậu ấy phát hiện ra chuyện kia.
Là bác sĩ trẻ có tiền đồ nhất Bệnh viện số 2, Cố Tùng hoàn toàn không cần nhận ca m ổ rủi ro lớn như vậy, còn dính tới khoản tiền không rõ nguồn gốc.
“Xin lỗi…” Tôi khàn giọng.
“Tôi chỉ có một đứa con gái.”
“Tôi biết làm vậy là sai… nhưng tôi thật sự… thật sự không thể mất con bé.”
Cố Tùng vẫn lạnh mặt, im lặng không nói một lời.
Tôi hoảng loạng, gần như van xin:
“Nếu chuyện bại lộ… tôi đảm bảo sẽ không liên lụy đến anh, được không?”
Cố Tùng không chút do dự, gằn từng chữ:
“Không được.”
Mắt tôi đỏ hoe.
Phải làm sao đây…
Nhiên Nhiên khó khăn lắm mới có cơ hội được chữa khỏi…
Tôi không dám để cảm xúc sụp đổ, trong đầu đi ê n cuồng nghĩ cách cứu vãn khác.
Thế nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng, Cố Tùng bỗng bổ sung thêm một câu:
“Cô nhìn thẻ khám bệnh đi.”
Ban đầu tôi không hiểu ý cậu ấy.
Ngơ ngác mở điện thoại.
Số dư trong tài khoản thẻ khám bệnh: 500.000 tệ.
“Tại sao không đến tìm tôi? Dù sao chúng ta cũng từng là bạn học.”
Ánh đèn trên đầu rơi xuống hàng mi Cố Tùng, che khuất cảm xúc trong mắt cậu ấy.
Dường như Cố Tùng muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng, chỉ khẽ thở dài.
“Cứ cầm số tiền này chữa bệnh cho Nhiên Nhiên trước, đừng áp lực quá.”
15.
Mãi đến khi Cố Tùng đưa khăn giấy cho tôi, tôi mới nhận ra, mình đang khóc.
Những năm qua, vì sợ Nhiên Nhiên nhìn thấy, dù có khó khăn đến đâu tôi cũng chưa từng rơi nước mắt.
Nhưng lúc này, tôi lại không sao kìm được, nước mắt cứ thế trào ra.
Nhìn lịch sử giao dịch, thì ra năm trăm nghìn này đã được chuyển vào từ mấy ngày trước.
Chỉ là tôi quá bận chăm sóc Nhiên Nhiên nên không để ý tin nhắn.
Cố Tùng nhét cả gói khăn giấy vào tay tôi, hạ giọng, mang theo chút lúng túng.
“Đừng khóc nữa…”
“Tôi không cố ý nặng lời với cậu, chỉ sợ cậu không hiểu mức độ nghiêm trọng của chuyện này.”
Cố Tùng không nói còn đỡ.
Vừa nghe giọng cậu ấy, nước mắt tôi lập tức tuôn như mưa.
Ngoài cửa sổ, mưa dần nặng hạt, cuối cùng cũng vang tiếng lộp độp rơi trên cành lá.
Chỉ là… đột nhiên tôi nhớ ra.
Đã mười năm rồi.
Từ năm mười sáu tuổi lần đầu gặp Cố Tùng đến bây giờ hai mươi sáu tuổi, vừa tròn mười năm.
Lần đầu gặp Cố Tùng năm ấy, cũng vừa hay là ngày mưa bụi mịt mù làm ướt cả mi như thế này.
Khác ở chỗ, khi ấy là mùa hè oi bức.
Và tôi của lúc đó… vẫn vô ưu vô lo, có một gia đình rất hạnh phúc.
Tôi giống như mọi học sinh độ tuổi ấy.
Sẽ khoác tay bạn bè đi vệ sinh.
Sẽ cùng nhau tụ tập chép bài tập.
Sẽ tám chuyện những nhân vật nổi tiếng của bốn mươi chín trường trung học Bắc Kinh.
Trong đó, cái tên tôi nghe nhiều nhất chỉ có “Cố Tùng”.
Không chỉ các bạn nữ trong lớp thường xuyên nhắc đến cậu ấy, ngay cả giáo viên phụ trách đội tuyển hóa học cũng luôn tiếc nuối:
“Giá mà Cố Tùng là học sinh trường mình thì tốt biết mấy.”
Đám con trai trong đội bóng rổ lại căng thẳng nói:
“Lần này chúng ta phải đấu với Cố Tùng trường bên.”
Trên diễn đàn trường mỗi ngày đều có người bàn tán ai đó đã vô tình gặp Cố Tùng ngoài trường…
Sau này, tôi thi đậu vào trường số 9.
Hôm đó, là ngày đầu tiên tôi đến trường.
Cũng là năm thứ tư tại lễ khai giảng Cố Tùng đại diện học sinh phát biểu.
Tôi chen trong biển người đông nghịt dưới sân trường, cuối cùng cũng được nhìn thấy học bá truyền thuyết.
Hiệu trưởng tóc bạc phát biểu dài quá đáng.
Đến khi trời bắt đầu lất phất mưa, hiệu trưởng vẫn chưa nói xong.
Các lãnh đạo ngồi yên ổn dưới mái che tránh mưa, như thể hoàn toàn không nghe thấy tiếng mưa cùng sự xôn xao bên dưới.
Hai phút sau, cuối cùng hiệu trưởng cũng kết thúc bài phát biểu.
Toàn bộ học sinh dưới sân, ngoại trừ Cố Tùng, đều đã bị mưa làm ướt.
Người phát biểu tiếp theo chính là cậu ấy.
Sau khi chủ nhiệm giáo vụ vừa dứt câu:
“Xin mời học sinh mới lớp 10, thủ khoa kỳ thi tuyển sinh Cố Tùng lên phát biểu.”
Cậu ấy nhận micro, bước vài bước đến giữa sân khấu.
Sau đó
Trước toàn trường, Cố Tùng tiện tay nhét bản thảo diễn văn vào túi áo, chỉ nói đúng sáu chữ:
“Trời mưa rồi, giải tán đi.”
Tiếng reo hò như xuyên thủng cả sân trường.
Thầy giáo vụ tức đến mức giật micro hét lớn:
“Không ai được đi hết!”
Đáng tiếc chẳng ai để ý.
Mấy nghìn học sinh lập tức chạy sạch không còn một bóng.
Chỉ còn một mình Cố Tùng đứng trên sân khấu, bị mắng suốt hai tiếng đồng hồ, còn phải viết bản kiểm điểm.
Thật ra Cố Tùng chưa bao giờ muốn nổi bật hay khiêu khích gì cả.
Bị phạt thì nhận phạt, bị mắng thì nghe mắng, từ đầu đến cuối cậu ấy đều chẳng cãi lại nửa lời.
Cố Tùng chỉ đơn giản muốn mọi người bớt phải dầm mưa.
Tuần thứ hai, lúc Cố Tùng đọc bản kiểm điểm, trời vừa hay lại đổ mưa.
Đứng trên sân khấu, cậu ấy bất lực cười.
“Không đọc nữa đâu, tối nay em viết lại bản khác.”
Đám học sinh bên dưới lập tức hiểu ý, cười ầm lên rồi giải tán sạch.
Rất lâu sau chuyện ấy, học sinh trường số 9 vẫn thích thú nhắc lại chuyện thầy giáo vụ suýt bị chọc tức tăng xông.
Nhắc đến việc suốt hai năm sau chẳng còn ai dám để Cố Tùng bước lên bục phát biểu.
Nhắc đến hội trường lớn trường số 9 phải gấp rút xây ngay trong đêm.
Chỉ là…
Chuyện trận mưa thứ hai, tôi chỉ nghe kể lại thôi.
Bởi hôm đó tôi không đến trường.
Hôm đó tôi đang ở đồn cảnh sát.
Cũng kể từ ngày ấy, suốt mười năm sau, tôi trải qua biến cố gia đình, bôn ba từ bắc vào nam, sau lại từ nam ra bắc, nếm đủ gian truân, gia đình ly tán.
Mười năm qua, vật đổi sao dời.
Nhưng tôi không ngờ…
Điều duy nhất không thay đổi, lại chính là Cố Tùng.
Cậu ấy vẫn giống hệt mười năm trước.
Là một người rất tốt, rất tốt, rất tốt.
Rực rỡ chói mắt.
Thật tốt.
Cũng may… người tốt như vậy năm đó không ở bên tôi.
“Cảm ơn cậu, Cố Tùng.”
Rất lâu sau, tôi khẽ nói.
Tôi không giả vờ khách sáo từ chối.
Bởi tôi thật sự rất cần số tiền này.
“Không cần khách sáo vậy, chúng ta là bạn học.”
Cố Tùng rút danh thiếp khỏi tay tôi.
“Có điều cái này, tôi giữ lại.”
“Vâng…”
Tôi lấy giấy bút từ balo ra, nhất quyết muốn viết giấy nợ cho cậu ấy.
Liếc qua một cái, Cố Tùng không nhịn được bật cười.
“An Niệm, tôi đâu phải cho vay nặng lãi.”
“Với lại tôi cũng chưa cần dùng tiền gấp, cậu còn phải nuôi con, không cần trả vội.”
Cố Tùng cầm bút lên, trực tiếp thêm một số 0 phía sau “hai năm”, rồi gạch luôn phần lãi suất đi.
“Không được… cậu đã giúp tôi quá nhiều rồi, tôi có tiền sẽ trả cậu sớm.”
Tôi nghĩ một chút:
“Phần lãi coi như quà mừng cưới tôi tặng cậu với bác sĩ Tần. Cũng cảm ơn hai người suốt thời gian này đã chăm sóc Nhiên Nhiên.”
“?”
“Cái gì?”
Cố Tùng đột nhiên nghi ngờ nhân sinh.
Kinh ngạc xen lẫn ngơ ngác nhìn tôi.
“Ai cưới ai?”
“Bác sĩ Tần nào?”
“Cậu đang nói tôi đấy à?”
Nhưng tôi còn ngơ ngác hơn cả cậu ấy.
Bốn mắt nhìn nhau, dường như Cố Tùng đã hiểu ra chuyện gì.
“Triệu Vũ…”
Cậu ấy nghiến răng.
“Có phải anh ấy lại nói linh tinh gì với cậu không?
“Tôi và bác sĩ Tần đã giải thích với anh ấy biết bao lần rồi, bọn tôi chỉ là bạn bình thường, thế mà Triệu Vũ cứ không tin, nhất định phải tự tưởng tượng!”
“À… ra là vậy…”
Tôi cười gượng hai tiếng.
“Vậy thì… cứ xem như quà mừng trước…”
“Tôi độc thân.”
Cố Tùng trực tiếp chặn tôi.
“Chưa từng có bạn gái, trong thời gian ngắn cũng không kết hôn được.”
“Không cần cậu phải mừng cưới.”
“Được rồi…”
Tôi lại cảm ơn cậu ấy lần nữa, nhưng trong lòng vẫn âm thầm quyết định sẽ nhanh chóng trả lại tiền.
“Người đàn ông kia… thật sự bận việc sao?”
Trước khi rời đi, Cố Tùng bỗng lên tiếng.
Mất một lúc tôi mới hiểu cậu ấy đang nói ai.
“Anh ấy… đúng, bình thường công việc khá bận.”
Cố Tùng gật đầu, như đang suy nghĩ điều gì.
“Tôi đã xem toàn bộ bệnh sử và tình hình phẫu thuật của Nhiên Nhiên. Tôi tính sơ qua rồi, ngoài lần này ra, chi phí chữa bệnh tim trước đây của con bé chắc khoảng năm trăm đến sáu trăm nghìn.”
“Theo như cậu vừa nói, hai năm trả bốn trăm nghìn cộng thêm chi phí sinh hoạt…”
Cố Tùng dừng một chút.
“Thu nhập trước đây của cậu hẳn chỉ vừa đủ gánh toàn bộ chi tiêu của hai mẹ con.”
“…Cho tôi hỏi hơi đường đột một chút, vậy còn cậu ta thì sao?”
Mắt Cố Tùng rất đen.
Đen như lớp mực đặc quánh chẳng thể tan đi.
“Người đàn ông kia kiếm tiền nhưng không đưa cho cậu và con tiêu sao? Không chỉ không đến lúc phẫu thuật, mà ngay cả tiền m ổ cho Nhiên Nhiên cũng không muốn bỏ?”
“Tôi không có ý can thiệp vào cuộc sống của hai người, nhưng có kiểu chồng như vậy cùng việc một mình nuôi con… thật sự quá bất lợi cho sự trưởng thành của đứa trẻ.”
Cố Tùng ngừng lại.
“Hoặc là…”
Cậu ấy nhìn thẳng vào tôi.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]