18.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Sao có thể chứ.
Năm đó tôi đối xử với Cố Tùng như vậy, cậu ấy không chấp nhặt đã là rộng lượng lắm rồi, vẫn còn tình cảm được sao?
Sao có thể được?
Tôi nghĩ mãi không thông, cũng chẳng dám tin.
Hay là… cậu ấy cố ý nói thế để chọc tức Lục Phỉ Chi?
Mặc dù chuyện đó cũng không giống phong cách của Cố Tùng cho lắm, nhưng ít nhất xác suất còn lớn hơn chuyện tám năm không gặp mà cậu ấy vẫn thích tôi…
Ngày hôm sau, lúc Cố Tùng tới khám phòng, cậu ấy vẫn như thường, chẳng có gì khác lạ.
Ngược lại là Lục Cập, trông có vẻ không ổn.
Hôm qua quá hỗn loạn nên tôi không để ý đến thằng bé, sáng nay mới phát hiện Lục Cập như mất hồn.
Nó ngồi xổm trong góc, lẩm bẩm rất nhỏ:
“Rốt cuộc sai ở đâu vậy… sao lại thành em gái được chứ…”
“Ông trời đang đùa mình sao…”
Giọng thằng bé quá nhỏ, tôi nghe không rõ.
Nhưng trông bộ dạng như sắp sụp đổ ấy, thật sự rất đáng thương.
Sau khi tự đâm đầu vào cửa “cốp cốp” một lúc, chờ Nhiên Nhiên tỉnh dậy ăn sáng xong, Lục Cập lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra, mở cuốn tranh ra.
“Hôm qua học tới chữ nào rồi? Mình tiếp tục nhé.”
Sau khi chơi với Nhiên Nhiên gần nửa ngày, Lục Cập cất đồ chơi đi rồi chọc nhẹ vào má con bé.
“Hôm nay sinh nhật ông nội anh, anh phải về sớm. Mai lại tới chơi với em.”
Nhiên Nhiên ngoan ngoãn gật đầu.
“Anh trai, mai gặp.”
Lục Cập hung dữ véo má con bé một cái.
“Không được gọi anh là anh trai!”
Nhiên Nhiên chẳng sợ chút nào, mở to mắt hỏi:
“Anh trai, tại sao vậy?”
Lục Cập lập tức bại trận.
Một lúc sau, chỉ thở dài.
“Thôi được rồi… anh trai thì anh trai vậy.”
Lục Phỉ Chi gửi tin nhắn cho tôi.
Nói cậu ta phải xử lý vài việc trước, đợi mọi chuyện kết thúc sẽ tới tìm tôi.
Tôi chỉ trả lời đúng một câu:
“Ngoài ly hôn ra, chúng ta không còn gì để nói.”
Nhưng tới hôm sau, khi đọc tin tức, tôi mới biết
Lục gia đã hoàn toàn thay đổi.
Trong tiệc mừng thọ bảy mươi tuổi của Lục lão gia tử tối qua, đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Ví dụ như
Lục Hào bị vạch trần không phải con ruột của Lục Tư Đình.
Mẹ Lục Hào bị phát hiện từng lén bỏ thuốc triệt sản cho Lục Tư Đình.
Lục Hào vì quá hoảng sợ lên cơn đau tim, cấp cứu không qua khỏi…
Và còn
Toàn bộ sản nghiệp của Lục Tư Đình đều bị Lục Phỉ Chi tiếp quản.
Chuyện cuối cùng, người ngoài không ai biết rõ nội tình.
Chỉ nghe nói ngay tại bữa tiệc, Lục Tư Đình phát đi ê n lao tới bóp cổ Lục Phỉ Chi, không ngừng mắng cậu ta lòng lang dạ sói, vong ân phụ nghĩa…
Lục lão gia tử thời trẻ vô cùng phong lưu.
Ông ta cưới sáu bà vợ, sinh hơn mười đứa con.
Trong số đó, được yêu thương và coi trọng nhất chính là Lục Tư Đình và mẹ cậu ta.
Còn người không có địa vị nhất, mẹ ruột lại mất sớm, chẳng nơi nương tựa
Chỉ có Lục Phỉ Chi.
Cũng vì vậy mà Lục Tư Đình chưa từng đặt cậu ta vào mắt.
Lục Tư Đình coi Lục Phỉ Chi như quân cờ, những năm qua lợi dụng cậu ta lần lượt loại bỏ anh em cùng cha khác mẹ , từng bước nắm quyền Lục gia.
Không ngờ cuối cùng lại bị chính con sói mình nuôi quay đầu cắn ngược, mất sạch tất cả.
Kể từ đó
Lục gia hoàn toàn rơi vào tay Lục Phỉ Chi.
Chuyện này gây chấn động không nhỏ giới thượng lưu Bắc Kinh.
So ra, có lẽ người ít bất ngờ nhất chính là tôi.
Điều tôi lo hơn… là Lục Cập.
Khi tôi hỏi, thằng bé lập tức đáng thương:
“Tiểu thẩm thẩm, sắp nghỉ đông rồi, tới lúc đó con có thể ăn Tết cùng thẩm thẩm và Nhiên Nhiên không?”
“Bây giờ Lục gia đáng sợ lắm, ai cũng không nói chuyện, cũng chẳng ai để ý tới con, đến cơm cũng không cho con ăn.”
“Tối qua bố con còn đập phá đồ đạc, nói muốn đuổi con đi…”
Cố Tùng nghe không nổi nữa, liếc thằng bé một cái.
“Diễn vừa thôi.”
“Chuyện của Lục Tư Đình căn bản chẳng liên lụy tới cháu.”
“Với lại anh ta không thể sinh con, cháu lại là huyết mạch duy nhất. Bà nội cháu bây giờ dù có đuổi Lục Tư Đình ra ngoài cũng không để cháu bị đuổi.”
“……”
Lục Cập tức giận đến trợn mắt.
Tôi nhịn không được cười cười.
“Cháu muốn đến thăm Nhiên Nhiên lúc nào cũng được.”
“Nhưng… vẫn nên gọi dì là dì An thôi.”
Lục Cập lập tức ngoan ngoãn:
“Cảm ơn dì An.”
Sau khi xem xong báo cáo kiểm tra mới nhất của Nhiên Nhiên, Cố Tùng dặn dò:
“Lần sau nếu Lục Phỉ Chi còn tới bệnh viện tìm cậu, bảo cậu ta xuống ngân hàng máu.”
“Hiện giờ lượng máu dự trữ không đủ, trước phẫu thuật cần người nhà hiến m á u hỗ trợ. Bảo cậu ta tới rút vài túi dự phòng.”
“Lấy máu của tôi đi, tôi hiến là được.”
Cố Tùng không hề do dự:
“Không được, cậu gầy quá rồi.”
Có Tùng lạnh nhạt nhếch môi.
“Dạo gần đây cậu ta ở Lục gia khuấy sóng gió lớn như vậy, tinh lực với sức khỏe chắc đều tốt lắm.”
“Hiến thêm chút m á u cũng không ch ế t được.”
“Nếu không thì cái danh bố ruột này dễ làm quá rồi.”
Tôi do dự một lát.
“Thật ra…”
“Lục Phỉ Chi không phải bố ruột Nhiên Nhiên.”
Lập tức có hai ánh mắt đồng loạt nhìn sang tôi.
Lục Cập há hốc miệng:
“Vậy… vậy nghĩa là An Nhiên không phải em gái cháu?”
Ánh mắt Cố Tùng sâu thẳm:
“Vậy bố ruột của Nhiên Nhiên đâu? Là bạn trai năm cậu tốt nghiệp cấp ba? Anh ta đi đâu rồi?”
Da đầu tôi tê cứng.
Cuối cùng cũng hiểu thế nào gọi là một lời nói dối phải dùng vô số lời nói dối khác lấp l**m.
“Đúng… anh ấy… mất ba năm rồi.”
Lục Cập như nhịn rất lâu không nổi nữa, khóe miệng cong lên mất kiểm soát.
Cố Tùng đá nó một cái, ho nhẹ một tiếng:
“Xin chia buồn.”
“Không sao… chuyện qua lâu rồi…”
“Thế còn cậu và Lục Phỉ Chi? Hai người kết hôn từ khi nào?”
“Hơn nửa năm trước.”
“Ừm.”
Cố Tùng khẽ đáp.
“Luật sư lần trước tôi giới thiệu cho cậu, có giúp được gì không?”
Trước đó trong cầu thang, sau khi đoán ra tôi muốn ly hôn, Cố Tùng đã giới thiệu cho tôi luật sư ly hôn cực kỳ nổi tiếng.
“Có, cảm ơn cậu.”
“Mấy năm nay một mình nuôi con, vất vả lắm phải không?”
Tôi chợt nhận ra khoảng cách giữa tôi và Cố Tùng hơi gần.
Gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở cậu ấy.
“Cũng… cũng ổn, Nhiên Nhiên dễ nuôi.”
Vừa nói, tôi vừa lặng lẽ lùi về sau một bước.
“An Niệm.”
Cố Tùng gọi tôi lại.
Trong mắt cậu ấy mang theo chút ý cười.
“Hôm kia vừa hay tôi đi hiến m á u một lần.”
“Đến lúc đó có thể dùng giấy hiến m á u cho Nhiên Nhiên.”
“Buổi sáng mấy người bạn của tôi cũng tình cờ đến hiến m á u.”
“Tóm lại, chuyện này cậu không cần lo.”
Vừa hay…
Tình cờ…
Trên đời thật sự có nhiều chuyện trùng hợp vậy sao?
Dường như tôi không thể tiếp tục tự lừa mình hôm đó mình nghe nhầm nữa rồi.
“Cố Tùng, cậu có phải…”
Tôi mím môi, do dự hồi lâu vẫn không biết nên mở lời thế nào.
Cố Tùng dường như đoán được tôi muốn hỏi gì.
“Chuyện này không liên quan tới những thứ khác.”
“Tôi rất thích Nhiên Nhiên, chỉ đơn thuần muốn làm chút gì đó cho con bé thôi.”
“Những chuyện khác…”
Cố Tùng dừng lại một chút.
“Đợi Nhiên Nhiên phẫu thuật xong rồi hãy nói.”
19.
Ca phẫu thuật của Nhiên Nhiên được sắp xếp vào thứ năm.
Càng gần ngày ấy, tôi càng mất ngủ.
Mỗi lần nhắm mắt, trước mắt tôi đều hiện lên tám chữ trên bản tin hôm nọ
“Tim ngừng đập, cấp cứu không thành.”
Sinh mệnh mong manh, vô thường hơn tôi từng nghĩ rất nhiều.
Ca phẫu thuật này của Nhiên Nhiên có tỷ lệ thành công rất cao.
Nhưng đồng thời… rủi ro cũng cực lớn.
Lục Cập liên tục trốn học mấy ngày liền, ngày nào cũng tới bệnh viện chơi với Nhiên Nhiên.
Trông thằng bé chẳng khác bình thường là bao, chỉ có điều nó ngày càng dính lấy Nhiên Nhiên.
Nhiên Nhiên đi kiểm tra, Lục Cập ngồi xổm chờ ngoài cửa.
Nhiên Nhiên ngủ, thằng bé nằm gục cuối giường chợp mắt.
Nhiên Nhiên đi loanh quanh trong phòng bệnh, Lục Cập cũng từng bước bám theo …
Nhìn là biết
Lục Cập cũng rất sợ mất Nhiên Nhiên.
Trong khoảng thời gian đó, Lục Phỉ Chi có tới một lần rồi lại vội vã rời đi.
Cậu ta vừa mới đứng vững ở nhà họ Lục, còn vô số chuyện cần xử lý, không dễ gì thoát được.
Tôi cũng âm thầm thở phào.
Vào lúc thế này, tôi thật sự không còn tâm trí để đối phó Lục Phỉ Chi.
Ngày phẫu thuật, bác sĩ Triệu tới đón Nhiên Nhiên vào phòng gây mê.
“Cố Tùng đã vào trong chuẩn bị rồi.”
“Đây là sữa nóng và túi sưởi tay cậu ấy chuẩn bị cho hai người.”
“Đừng lo quá. Gần đây Cố Tùng vẫn luôn lặp đi lặp lại việc đánh giá rủi ro và chuẩn bị phương án xử lý.”
“Chắc cũng chỉ bằng thời gian xem hai ba bộ phim thôi, họ sẽ ra ngoài.”
Sau đó…
Cửa phòng phẫu thuật đóng lại.
Tám tiếng đằng đẳng.
Từ sáng sớm đến tận lúc hoàng hôn buông xuống.
Tòa khám bệnh bên cạnh đã yên tĩnh hẳn.
Ngón tay Lục Cập cũng sắp bị thằng bé cắn nát.
Cuối cùng, cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra.
Cố Tùng tháo khẩu trang.
“Ca phẫu thuật rất thành công.”
Đó là câu đầu tiên cậu ấy nói.
“Nhiên Nhiên vẫn cần ở phòng chăm sóc đặc biệt theo dõi hai mươi bốn tiếng nữa. Tối mai mọi người có thể gặp bé…”
Tôi không nghe hết câu thứ hai.
Sợi dây trong lòng đã căng quá lâu, quá lâu rồi.
Khoảnh khắc ấy bất ngờ thả lỏng
Tất cả mệt mỏi và cảm xúc bị đè nén suốt bao năm lập tức phản ngược.
Trước mắt tôi tối sầm.
Cả người ngã thẳng xuống đất.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]