Xuân Quang Cố Lý - Thảo Mộc Sinh Sinh

Chương 9:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

22.

Nhiên Nhiên vừa khéo xuất viện đúng tiết Tiểu Niên.

Bắc Kinh, tuyết đã dày ngập mắt cá.

Nhiên Nhiên sinh ra ở phía nam, chưa bao giờ nhìn thấy tuyết, vui vẻ chạy nhảy khắp nơi.

Lục Cập chơi với con bé dưới lầu rất lâu mới chịu lên nhà.

Tôi gói sủi cảo.

Mỗi cái đều cố ý làm thật nhỏ, nặn thành hình con thỏ, Nhiên Nhiên vô cùng thích thú ăn hết.

Chín giờ tối, tài xế Lục gia đến đón Lục Cập về.

Nhiên Nhiên chơi cả ngày mệt lả, truyện kể trước khi ngủ chưa nghe xong cũng đã thiếp đi.

Tôi vừa thở phào một hơi, chuẩn bị đi tắm bất chợt điện thoại đổ chuông, chuông cửa cũng đồng thời ‘đing đong’ hai tiếng.

Mở cửa…

Lục Phỉ Chi đứng bên ngoài, sắc mặt mệt mỏi.

“A Niệm, xin lỗi.”

“Dạo này anh bận quá, không kịp đến đón hai mẹ con.”

Tôi khép cửa phía lại.

Trong hành lang ngoài cửa, tôi và cậu ta đứng đối diện nhau, nhất thời chẳng ai lên tiếng.

“Nếu cậu vẫn không đồng ý ly hôn…”

“Sau Tết chỉ có thể đúng hạn ra tòa.”

Lục Phỉ Chi khẽ thở dài.

“A Niệm…”

“Giữa chúng ta… thật sự không còn gì khác để nói sao?”

Thật ra tôi cũng không hiểu, vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

Một năm trước, tôi và Lục Phỉ Chi vẫn còn là bạn bè rất thân.

Hồi trong lớp cấp ba, chỉ có tôi và Lục Phỉ Chi đỗ vào Nam Thành.

Lại còn học cùng trường, cùng chuyên ngành.

Thế nên chúng tôi dần có qua lại.

Ban đầu, Lục Phỉ Chi chỉ hỏi tôi vài chuyện tân sinh viên.

Sau đó lại hỏi về môn chuyên ngành hoặc nhờ tôi giúp chút việc.

Nhưng đều không thường xuyên, cũng chẳng tới mức làm phiền.

Lục Phỉ Chi luôn xuất hiện đúng lúc, vừa đủ, lại cực kỳ chừng mực.

Bốn năm đại học, cả hai đều rất bận.

Mãi đến lúc sắp tốt nghiệp, chúng tôi mới cùng nhau ăn bữa cơm đầu tiên.

Vì nghe nói Lục Phỉ Chi chuẩn bị về Bắc Kinh, tôi muốn cảm ơn suốt thời đại học cậu ta đã giới thiệu cho tôi rất nhiều việc làm thêm.

Nhưng trên bàn ăn hôm đó, Lục Phỉ Chi lại buồn buồn nói với tôi

Lục Phỉ Chi không thể quay về được.

Anh trai luôn đề phòng cậu ta, không muốn cậu ta trở lại Bắc Kinh.

Sau này Lục Phỉ Chi vào làm ở Lục thị, còn tôi tiếp tục học thạc sĩ.

Chúng tôi lại bận rộn với cuộc sống của riêng mỗi người.

Chỉ là mỗi năm thỉnh thoảng sẽ ăn cùng nhau một hai bữa, kể cho nhau nghe đôi chút về cuộc sống gần đây.

Quan hệ không tính quá thân thiết.

Nhưng bạn bè của tôi rất ít.

Nhiều năm như vậy trôi qua, Lục Phỉ Chi đã trở thành một trong số ít người thật sự hiểu rõ và khiến tôi tin tưởng.

Huống hồ lúc tôi vừa lên năm hai cao học, Nhiên Nhiên lại ra đời.

Một mình tôi luống cuống không xoay sở nổi.

Lục Phỉ Chi đã giúp tôi rất nhiều.

Cho nên sau đó

Cũng chính là năm ngoái.

Khi Lục Phỉ Chi hỏi tôi có thể kết hôn giả để giúp cậu ta đối phó gia đình không, tôi chỉ do dự chốc lát sau đó đồng ý.

Lục Phỉ Chi nói có tiểu thư con gái nhà quyền quý ở Nam Thành để ý cậu ta.

Bố Lục Phỉ Chi đương nhiên muốn cậu ta liên hôn để có được sự trợ giúp từ nhà vợ.

Nhưng anh trai lại không muốn thấy cậu ta có nhà vợ chống lưng, thậm chí đã chuẩn bị ra tay trừ khử Lục Phỉ Chi.

Cậu ta nói chỉ cần nửa năm thôi.

Để anh trai cậu ta tin cậu ta không có dã tâm.

Cũng để bố cậu ta từ bỏ ý định liên hôn.

Không ngờ…

Không lâu sau khi đăng ký kết hôn, tôi lại phát hiện thẻ học sinh cấp ba tôi từng làm mất trong chỗ Lục Phỉ Chi …

Từ trước đến nay, lời nói và hành động của Lục Phỉ Chi chưa từng lộ bất kỳ sơ hở.

Tôi hoàn toàn không nghĩ đến chuyện Lục Phỉ Chi thích mình.

Nếu không, tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý kết hôn giả với cậu ta.

Tôi chỉ có thể bắt đầu trốn tránh.

Ngoài chuyện trả tiền cho Lục Phỉ Chi, tôi không còn liên lạc nữa.

Lục Phỉ Chi cũng rất lịch thiệp, không dây dưa.

Chỉ buồn bã nói:

“Xin lỗi, dọa cậu rồi.”

Thậm chí còn chủ động đề nghị sớm kết thúc thỏa thuận hôn nhân.

Hôm đó vừa khéo cũng là ngày Nhiên Nhiên xuất viện.

Lục Phỉ Chi nói sẽ tới thăm con bé một chút, sau khi xuất viện tiện thể đi làm thủ tục ly hôn.

Nhưng

Kiểm tra trước xuất viện của Nhiên Nhiên mới làm được một nửa, cửa hàng online của tôi đột nhiên bị người ta tố cáo kinh doanh trái phép, bắt buộc tôi phải lập tức đi xử lý.

Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể nhờ Lục Phỉ Chi đưa Nhiên Nhiên làm nốt các hạng mục kiểm tra còn lại.

Cậu ta đồng ý ngay.

Còn nói thời gian gấp quá, tới lúc đó có thể trực tiếp lái xe đưa Nhiên Nhiên tới cục dân chính tìm tôi.

Thế nhưng hôm đó

Tôi đợi ở cục dân chính rất lâu.

Cuối cùng đợi được lại chỉ là điện thoại từ bệnh viện và cả nh s át.

Họ nói

Buổi chiều hôm ấy, bệnh viện xảy ra vụ một người cầm d a o đ â m loạn.

Lục Phỉ Chi vì ôm ch ặ t Nhiên Nhiên trong lòng bảo vệ nên bị tên kia đ â m ba nhát.

Hai nhát ở vai trái.

Một nhát ở sau lưng.

Lục Phỉ Chi nằm cấp cứu trong ICU suốt ba ngày.

Mỗi một ngày đứng ngoài phòng bệnh, cảm giác tội lỗi đều ép tôi nghẹt thở.

Khi bác sĩ nói nhát dao sau lưng đã làm tổn thương dây thần kinh cột sống, đôi chân cậu ấy rất có thể sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa

Tôi không chút do dự nắm tay Lục Phỉ Chi.

“Tôi sẽ chăm sóc cậu cả đời.”

Từ đó về sau

Tôi không nhắc tới chuyện ly hôn nữa.

Tôi ở bệnh viện cùng Lục Phỉ Chi tập phục hồi chức năng nửa năm.

Ngày Lục Phỉ Chi lần nữa đứng dậy được

Tôi hỏi cậu ta:

“Cậu còn muốn ly hôn không?”

Lục Phỉ Chi hoảng hốt hỏi tôi có phải tôi không cần mình nữa không.

“Tôi chỉ sợ cậu hối hận.”

Tôi nói:

“Nếu cậu không định ly hôn nữa… vậy chúng ta đi chụp ảnh cưới, tiện thể tổ chức hôn lễ.”

Tôi thành thật nói với Lục Phỉ Chi.

Hiện tại, đối với cậu ta, tôi chỉ có cảm giác biết ơn và áy náy.

Nhưng tôi sẽ chịu trách nhiệm với Lục Phỉ Chi cả đời, sẽ sống thật tốt cùng cậu ta.

Lục Phỉ Chi mắt đỏ hoe.

Vừa cười vừa khóc nói được.

Lục Phỉ Chi nói cậu ta sẽ đợi tới ngày tôi thật sự yêu mình.

Không ngờ ngay ngày hôm sau.

Tôi lại nghe được Lục Phỉ Chi và bác sĩ điều trị của Nhiên Nhiên nói.

Một câu nhẹ bẫng, lại chán ghét vô cùng.

“Ch ế t thì ch ế t thôi.”

Khiến tôi không ngừng hoài nghi cgười bên trong đó… thật sự là Lục Phỉ Chi mà tôi quen sao?

Một người như vậy…

Thật sự sẽ đứng ra chắn trước mặt Nhiên Nhiên khi nguy hiểm xảy đến sao?

Mang theo nghi ngờ, tôi điều tra tên h ung thủ đã bị kết án chung thân kia.

Sau đó phát hiện con trai hắn vài tháng trước đột nhiên có thêm một căn nhà.

Sau đó tôi âm thầm điều tra Lục Phỉ Chi thêm một chút.

Mới phát hiện cậu ta hoàn toàn không hề vô hại như vẻ bề ngoài.

Lục Phỉ Chi âm thầm ẩn nhẫn suốt bao năm.

Phần lớn thế lực của nhà họ Lục ở phía nam từ lâu đã nằm trong tay cậu ta, Lục Tư Đình đã không còn dễ dàng động tới cậu ta nữa.

Còn mấy tháng nằm viện phục hồi chức năng

Bề ngoài Lục Phỉ Chi giả vờ suy sụp.

Nhưng sau lưng lại nhân lúc Lục Tư Đình lơi lỏng cảnh giác, từng bước giăng bẫy.

Đến tiệc mừng thọ của Lục lão gia tử , cậu ta mới tung ra đòn chí mạng…

Khi tôi nói toàn bộ trước mặt Lục Phỉ Chi

Cậu ta thừa nhận.

Nhưng không đồng ý ly hôn.

“A Niệm…”

“Mấy ngày nay tuyết rơi lạnh quá.”

“Vai anh đau lắm… đêm nào cũng không ngủ được.”

Giọng Lục Phỉ Chi rất khẽ.

Nghe vô cùng đáng thương.

Nếu là nửa năm trước, chỉ cần nghe câu này thôi, tôi nhất định sẽ mềm lòng, sẽ chịu trách nhiệm với Lục Phỉ Chi đến cùng, cậu ta muốn gì tôi cũng đáp ứng.

Nhưng bây giờ…

“Trước khi tự sắp đặt khổ nhục kế, cậu chưa từng nghĩ tới chuyện mình có thể bị thương, thậm chí mất mạng sao?”

Ánh mắt Lục Phỉ Chi tối xuống.

“A Niệm, đúng, anh không phải người tốt.”

“Anh lớn lên ở Lục gia. Nếu thật sự không có tâm cơ, từ lâu đã bị chục anh chị em cùng cha khác mẹ kia nuốt đến xương cũng chẳng còn.”

“Nhưng anh chỉ muốn giữ em ở cạnh.”

“Anh chưa từng nghĩ tới việc làm hại em…”

“Vậy còn Nhiên Nhiên thì sao?”

“Cậu chưa từng nghĩ cho con bé, đúng không?”

“Cậu chỉ xem con bé như công cụ.”

“Cậu biết rõ tim Nhiên Nhiên không tốt, không chịu nổi k*ch th*ch, vậy mà vẫn diễn trước mặt con bé một màn như thế.”

“Cậu biết rõ Cố Tùng có khả năng chữa khỏi cho con bé.”

“Cậu cũng từng giới thiệu Lục Hào tới bệnh viện số 2, vậy tại sao chưa từng nhắc với tôi?”

“Lúc nói câu ‘ch ế t thì ch ế t thôi’, trong lòng cậu đang nghĩ gì?”

“Có phải đang nghĩ ‘gánh nặng’ này sao còn chưa biến mất đúng không?”

Lục Phỉ Chi khựng lại.

“Lục Phỉ Chi, bây giờ sức khỏe cậu cũng sắp hoàn toàn hồi phục rồi.”

“Nhà họ Lục cũng đã nằm trong tay cậu.”

“Cậu thật sự không cần tiếp tục dây dưa với tôi.”

Tôi mệt mỏi nhắm mắt.

“Cậu nên hiểu…”

“Dù thế nào tôi cũng nhất định sẽ ly hôn với cậu…”

“Để anh nói cho em biết tại sao.”

Lục Phỉ Chi ngắt lời tôi.

Cậu ta cúi người, hai tay giữ ch ặ t vai tôi.

Tôi giật mình, vừa định giãy ra, câu tiếp theo của Lục Phỉ Chi lại khiến cả người tôi cứng đờ.

“Bởi vì…”

“Em thích Cố Tùng.”

Lục Phỉ Chi nhìn thẳng vào mắt tôi, gằn từng chữ.

Như tiếng sét nổ tung giữa trời đêm.

“Em rất thích Cố Tùng.”

Lục Phỉ Chi mặc kệ tất cả, tiếp tục nói:

“Thích suốt mười năm.”

“Thích đến mức cẩn thận dè dặt, ngồi cùng bàn lâu như vậy mà còn không dám quang minh chính đại nhìn cậu ấy một lần.”

“Thích đến mức thà từ chối cậu ấy, cũng không nỡ để cậu ấy ở bên cậu, ảnh hưởng tương lai.”

“Thích đến mức suốt những năm qua ngày nào cũng xem thời tiết ở Đức…”

“Nhưng lại chưa từng dám hỏi tôi một câu nào về cậu ấy.”

“Ngay từ đầu, lý do em dễ dàng đồng ý kết hôn giả với tôi…”

“Bởi em biết mình sẽ không thể thích ai nữa.”

“Cho nên kết hôn với ai cũng chẳng khác gì nhau.”

“Không phải sao?”

M ắt Lục Phỉ Chi đỏ bừng.

Bàn tay siết vai tôi càng lúc càng mạnh.

“Buông tôi ra!”

Tôi đau, ra sức vùng vẫy.

Nhưng vô ích.

Lục Phỉ Chi dường như hoàn toàn chìm trong cảm xúc.

“Người trong cuộc như các người mê muội, không dám đoán lòng đối phương.”

“Nhưng năm đó tôi ngồi ngay phía sau hai người.”

“Làm sao tôi có thể không nhìn ra?”

“Cố Tùng biết tôi lừa cậu ta rồi đúng không?”

“Nhưng cậu ta không dám nghĩ…”

“Vì sao tôi chỉ lừa một mình cậu ta.”

“Cũng không dám nghĩ vì sao tôi lại đề phòng cậu ta đến thế.”

“Bởi vì em thích Cố Tùng!”

“Tôi cũng hy vọng Nhiên Nhiên mau khỏe.”

“Ngoài em ra, có lẽ chẳng ai mong con bé khỏe lại hơn tôi.”

“Nuôi thêm một đứa trẻ với tôi dễ như trở bàn tay.”

“Nhưng bệnh của con bé cứ mãi không khá lên…”

“Em biết lúc Cố Tùng nói với tôi cậu ta sắp về nước…”

“Tôi đã sợ hãi đến mức nào không?”

Lục Phỉ Chi như đang hỏi tôi.

Nhưng hệt như đang tự hỏi chính mình.

“Cho nên A Niệm…”

“Em nói cho tôi biết…”

“Tôi phải làm sao đây?”

“Tại sao Nhiên Nhiên lại mắc bệnh tim?”

“Tại sao Cố Tùng lại là bác sĩ ngoại tim mạch?”

“Tại sao…”

“Cậu ta không mãi mãi ở nước ngoài, đừng bao giờ quay về nữa…”

Đúng lúc đó Lục Phỉ Chi bị ai đó từ phía sau túm cổ áo kéo mạnh ra!

Ngay sau đó còn lãnh trọn cú đấm vào mặt!

“Cậu tới đây làm gì?!”

Sau khi nhìn rõ người vừa xuất hiện, sắc mặt Lục Phỉ Chi lập tức lạnh xuống, quay người muốn lao vào đánh nhau với Cố Tùng.

Tôi còn chưa hết kinh ngạc vì sự xuất hiện của Cố Tùng.

Đã chạy đến chắn trước mặt cậu ấy.

Tay Cố Tùng để cứu người.

Nếu bị thương…

Nếu sau này không thể cầm d a o phẫu thuật nữa…

Sẽ có biết bao bệnh nhân giống như Nhiên Nhiên mất đi hy vọng được cứu.

Lục Phỉ Chi sững sờ nhìn tôi.

Rất lâu sau

Cậu ta tự giễu cười.

“Em xem đi…”

“A Niệm.”

“Tôi sao dám để em tới Bắc Kinh.”

“Sao dám để em gặp lại Cố Tùng.”

“Em và cậu ta…”

“Chỉ mới gặp lại chưa đầy một tháng.”

“Mà tôi, đã thua trắng rồi.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.