"Xoảng" một tiếng,
ấm trà vỡ tan bên cạnh Thái tử.
"Thái tử! Bài học trẫm giao cho ngươi, ngươi lại đi hỏi một ả ngư nữ tầm thường sao? Ngươi đang qua mặt trẫm đấy à?! Trẫm thấy ngươi không cần làm Thái tử nữa đâu!"
Thực ra ta cảm thấy sĩ không phân giai cấp, không phân giới tính.
Nhưng rõ ràng là,
Phụ hoàng cực kỳ không ưa ả ngư nữ đó,
đã quyết tâm phải trị tội ả rồi.
"Phụ hoàng, nhi thần cho rằng, đây là kế sách hay. Phụ hoàng từng dạy nhi thần không biết thì phải hỏi, nay triều lệnh sớm thay tối đổi, chẳng phải là kẻ vô liêm sỉ sao?"
!!!!!!
!!!!!
!!!!!!!
Không phải chứ, đệ ấy ăn gan hùm mật gấu rồi sao?!!!
"Rầm" một tiếng, tất cả quỳ rạp xuống đất, hô to: "Bệ hạ bớt giận!"
Ta há miệng định nói mấy lời xã giao,
"Được, được lắm!! Trẫm đúng là nuôi được một đứa con tốt!"
"Người đâu, trẫm muốn phế tên nghịch tử này!!"
Tình cảnh này khiến ta cũng thấy hơi sốt ruột.
Thái tử vẫn cứ nghển cổ lên gào:
"Nhi thần làm Thái tử, đã cảm thấy mệt mỏi chán chường rồi! Phụ hoàng muốn cho ai làm thì làm!! Nhi thần không làm nữa!!"
"Chát", một ấm trà nóng hổi đập thẳng vào mặt đệ ấy.
Đệ ấy ngẩn người ra một giây, ánh mắt trông cũng tỉnh táo hẳn ra.
Phụ hoàng cười, ba phần mỉa mai, bốn phần lạnh lùng, hai phần tức giận, một phần đau đớn.
"Đã như vậy, truyền ý chỉ của trẫm, Thái tử mất đức, biếm làm thứ dân. Kể từ hôm nay, công chúa Ý Ninh đoan trang thông tuệ, phong làm Hoàng thái nữ!"
!!!
!!!!
Ôi chao ôi, lại còn có chuyện tốt như vậy sao.
"Phụ hoàng bớt giận!" Ta vội vàng quỳ xuống,
"Thái tử điện hạ, đừng quậy nữa!"
Lúc này thái giám đã lấy thánh chỉ tới.
Phụ hoàng "xoẹt xoẹt xoẹt" bắt đầu viết, nhìn là biết sắp đóng ấn quốc tỷ đến nơi rồi.
"Hoàng hậu nương nương giá đáo~"
Giọng thái giám the thé vang lên.
Mẫu hậu bước vội vã tiến vào.
"Hoàng hậu, nàng đến đúng lúc lắm, trẫm phải phế tên nghịch tử này!"
"Bệ hạ, bớt giận đi người….".
"Trẫm muốn lập Ý Ninh làm Hoàng thái nữ."
"......" Mẫu hậu ngẩn ra một chút: "Vậy... vậy cũng được."
Lạy chúa tôi, chỉ trong vài giây ngắn ngủi,
thánh chỉ đã được soạn xong nóng hổi.
Phụ hoàng nhíu mày, khí thế bức người,
ném thánh chỉ xuống trước mặt Thái tử.
"Nếu ngươi đã hướng về giang hồ của ngươi, thì hãy cút khỏi kinh thành đi."
Thái tử, không, là Tạ Cẩn Hoa im lặng tháo mũ miện xuống,
dập đầu lạy Phụ hoàng, Mẫu hậu ba cái thật mạnh.
"Nhi thần bất hiếu, từ nay không thể hầu hạ sớm tối bên cạnh, mong Phụ hoàng, Mẫu hậu bảo trọng!"
Sau đó đệ ấy che mặt chạy ra ngoài.
Phụ hoàng nghiến răng, đấm mạnh một cú vào ngai vàng.
Mẫu hậu đau lòng nắm lấy tay người,
rồi quay sang vẫy tay ra hiệu cho ta rời đi.
Ta cáo lui.
5.
Chẳng biết làm gì, cứ cảm thấy đỉnh đầu mình ngứa ngáy,
hình như thiếu mất một chiếc kim quan.
Vừa ra khỏi cổng cung đã thấy Tạ Cẩn Hoa cùng một cô nương xinh đẹp.
Họ nhìn thấy ta.
Họ hành lễ với ta.
"A tỷ, đệ... đệ sắp rời kinh rồi, sau này, đệ nhờ tỷ chăm sóc phụ thân và mẫu thân giúp đệ."
Gạt bỏ vẻ mặt đưa đám thường ngày, đệ ấy trông có phần khí phách hiên ngang hơn hẳn.
"Đệ rõ ràng biết phụ thân là người khẩu xà tâm phật, sao không chịu mở lời làm hòa?"
Nhìn gương mặt non nớt của đệ ấy, cùng đôi mắt lấp lánh hy vọng vào tương lai, trong lòng ta bỗng dâng lên sự không nỡ.
"A tỷ, trước đây đệ là trữ quân, làm việc gì cũng hết lòng, nhưng kết cục lại chẳng như ý."
"Đệ từ nhỏ đã tư chất tầm thường."
"Sách lược không bằng tỷ, mưu trí không bằng tam đệ, tài hoa lại chẳng bằng Gia Tuệ."
"Trước đây đệ không chịu thừa nhận số phận, cứ nghĩ rằng cần cù bù thông minh."
"...Nhưng đệ đã thử rồi."
"Đệ không làm được, a tỷ."
"......"
......
Đệ ấy chưa từng nói với ta nhiều lời đến thế.
Thì ra, chưa bao giờ ta thật sự thấu hiểu đệ ấy.
Ta nghẹn lời.
Ta hỏi cô nương đánh cá kia:
"Hắn ta trước đây sống trong nhung lụa, là Thái tử cao quý, nay chỉ là thứ dân, nàng thật sự cam lòng cùng hắn chịu khổ?"
Nàng ta nhìn ta, ánh mắt sáng rực, chứa đựng sức sống mạnh mẽ đến mức làm ta cũng thấy c.h.ói mắt.
"Điện hạ, th.i.ế.p nguyện ý. Th.i.ế.p chỉ yêu một mình A Cẩn, hơn nữa, chúng ta có tay có chân, chưa chắc đã phải chịu khổ."
Nhìn khung cảnh hạnh phúc nồng đượm của họ, ta chẳng thể đồng tình.
Có lẽ bây giờ nàng nói vậy, có lẽ bây giờ đệ ấy cũng nghĩ vậy.
Nhưng cuộc đời con người dài lắm.
Dài đến mức chỉ nghĩ thôi đã thấy tuyệt vọng.
Muốn cùng nhau đi đến cuối con đường là điều quá khó khăn.
Đợi đến khi đệ ấy bước ra ngoài, đối mặt với cuộc sống gian nan, đệ ấy vốn quen cảnh cẩm y ngọc thực, liệu có chịu đựng nổi không?
Đợi đến khi nàng nhận ra đệ ấy mang đầy thói quen công tử bột, liệu nàng còn yêu đệ ấy nữa không?
Ta không biết.
Nhưng ta vẫn lén đưa cho họ ít bạc, tiễn họ rời khỏi thành.
Coi như là tấm lòng của người làm a tỷ vậy.
Ngày rời thành,
Tạ Cẩn Hoa nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt đầy vẻ thương hại:
"Triều đình hiểm ác, a tỷ đã thay đệ gánh vác mọi khổ cực rồi."
Ta nhẫn nhịn gật đầu: "Đây là việc a tỷ nên làm."
Đúng là đồ ngốc nghếch.
Thứ nào tốt, thứ nào xấu, chẳng lẽ ta còn không phân biệt được sao?
Ta sắp làm Hoàng đế đấy!
Hoàng đế cơ mà!
Sau này muốn ban chếc cho ai, chẳng qua chỉ là một lời nói của ta.
Cái hương vị cay nồng, khoái lạc này, chỉ có tự mình trải qua mới hiểu rõ.
Phụ thân cũng vậy, người rất nghiêm túc bảo với ta:
"Trước đây con là công chúa, trẫm chỉ có thể dành cho con sự sủng ái vô tận, nay con là Hoàng thái nữ, phải gánh vác trách nhiệm trên vai."
Ta trịnh trọng gật đầu.
Buồn cười thật.
Quyền lực, quyền lực, thứ ta cần chính là quyền lực!
Sủng ái thì có tác dụng gì chứ!
6.
Sau khi trở thành Hoàng thái nữ, ta trở nên bận rộn vô cùng.
Việc làm không hết, tâm trí phải lo toan không ngừng.
Nhưng ta rất thỏa mãn.
Ngoại trừ phụ thân và mẫu thân, ai nhìn thấy ta cũng phải quỳ xuống.
Muốn đánh ai thì đánh kẻ đó.
Ta chiêu mộ mưu sĩ, họ hiến kế cho ta, rồi ta bắt đầu nhàn rỗi mà chơi đùa.
Đã là một nữ tử mà ta còn khai mở tiền lệ làm trữ quân,
thì đám người hễ chút lại đỏ mắt, đỏ mặt kia,
cùng với mấy kẻ hễ một tí là đòi hủy hoại kinh thành để tuẫn táng, đều bị ta đày hết ra biên cương.
Thế là triều đình chỉ còn lại một nửa lão thần đang ngủ gật.
Dưới sự vận hành của ta, nữ tử được mở trường học, nữ tử được bổ nhiệm làm quan.
Tuy tỷ lệ vẫn còn rất nhỏ, thế nhưng...
Người thanh tỉnh đã dần trở nên đông đúc hơn.
Nàng và chúng nhân cũng đọc Tứ thư Ngũ kinh, biết đạo lý thánh hiền.
Những thoại bản não tàn ngược tâm ngược thân chẳng còn ai thèm xem nữa.
Đều dẹp tiệm cả rồi.
Nhất là loại văn chương đ.i.ê.n rồ kiểu "Nàng chỉ mất đi mạng sống, còn hắn là mất đi tình yêu".
Hay như "Mất đi nàng, hắn chỉ có thể cô độc thủ giữ lấy phú quý/vinh dự/thiên hạ", tất cả văn chương đó đều nên vùi xuống đất cả đi.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]