Yến Chiêu - Mộc Mộc Mộc Mộc

Chương 3:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 3:

Hắn nhíu mày: "Vẫn nói là không giận, từ lúc ta tỉnh lại đến giờ chẳng nghe nàng gọi ta một tiếng phu quân, muội đừng có gượng ép."

 

Ta thầm nghiến răng: "Phu quân, ta đút cháo cho đệ nhé?"

 

Dù sao Tạ Lâm Vân cũng chẳng bận tâm, ta bận tâm làm gì cơ chứ?

 

Tạ Kinh Kiêu uống một ngụm đầy thỏa mãn, hài lòng không thôi.

 

Chưa được yên ổn bao lâu, tiểu tổ tông này lại bắt đầu giở trò.

 

Còn phát ngôn gây sốc nữa chứ.

 

"Đêm lạnh, để ta sưởi chân cho phu nhân được không?"

 

06.

 

Ta phun ngụm trà trong miệng ra, sặc đến mức ho sặc sụa.

 

Tạ Kinh Kiêu vội vỗ nhẹ lưng ta.

 

"Đệ vừa nói cái gì cơ?!" Giọng ta kinh ngạc đến lạc cả đi.

 

"Nói lại lần nữa xem!"

 

Hắn không chút do dự đáp: "Chúng ta là vợ chồng, nàng là người thê tử ta đã minh môi chính cưới, ngủ chung một phòng thì đã làm sao?"

 

"Nàngđừng có lại bài đặt nói quy củ nhé?"

 

"Hừ!"

 

Hắn hờn dỗi kêu lên một tiếng, đứng dậy, một tay chống nạnh, lớn tiếng quát: "Rốt cuộc là kẻ nào miệng lưỡi nhiều chuyện, cứ đến đây rỉ tai nàng! Làm nàng cả ngày cái này không được, cái kia không xong, ta phải đi lấy đao chém chếc hắn!"

 

Ta vội vàng bịt miệng hắn lại, vừa giận vừa gấp.

 

"Ngươi đang ăn nói bậy bạ gì đấy!"

 

Hắn ngoan ngoãn bất động, con ngươi đảo một vòng, nheo mắt lại: "Thế là nàng đồng ý rồi?"

 

Lòng bàn tay hơi ươn ướt, ta vội buông ra.

 

Mất tự nhiên chỉnh lại ống tay áo.

 

"Việc này, còn phải hỏi qua mẫu thân và phu... và huynh trưởng của ngươi."

 

Sắc mặt Tạ Kinh Kiêu trầm xuống, giận dỗi phồng cả má.

 

Trong bữa tối, ta ấp úng đề cập đến chuyện này, tất nhiên là không dám nói y nguyên theo lời hắn.

 

Sau chuyến đi chùa, mẫu thân như bị tà nhập, mê mẩn việc ăn chay, suốt ngày mân mê tràng hạt, trông chẳng hề hợp chút nào với vẻ châu báu đầy mình của bà.

 

"Đại phu hôm đó có nói Tạ Kinh Kiêu bị mất trí nhớ, đêm đêm có thể xuất hiện chứng tâm thần, lỡ đâu cầm kiếm tự làm bị thương bản thân. Mấy tên hạ nhân vốn quen lười biếng, ngươi tâm tư tỉ mỉ, ta cũng yên tâm giao Kinh Kiêu cho muội chăm sóc."

 

Ta kinh ngạc: "Nhưng mà, lỡ chuyện này truyền ra ngoài..."

 

Chẳng phải bà là người trọng thể diện nhất sao?

 

Mẫu thân liếc ta bằng ánh mắt "đúng là đồ nông cạn": "Ai nói ngươi? Chị dâu cũng như mẹ, chăm sóc tiểu thúc là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Hơn nữa, con dâu nhà Vương phu nhân còn hầu hạ cả hai phu quân, cháu trai nhà Lý đại nhân còn cưới vợ cho hai phòng kìa!"

 

Ta nghe mà ngẩn người ra.

 

Thế giới bên ngoài đã thành ra thế này rồi sao?

 

"Được rồi." Mẫu thân muốn đi tụng kinh, vội vã đuổi ta đi.

 

Ta lại đi tìm Tạ Lâm Vân để nói chuyện này.

 

Giang biểu muội đang làm nũng đòi chơi cờ.

 

Vì vậy hắn cũng chẳng thèm nghe hết, nắm lấy bàn tay đang định ăn gian của nàng ta, cười hớn hở, nhưng chắc chắn là chẳng phải cười với ta.

 

"Được rồi, nàng cũng quản lý việc trong nhà đã lâu, mấy chuyện cỏn con này đến hỏi ta làm gì. Ta chẳng phải từng nói chuyện của Kinh Kiêu thì nàng tự xem mà làm sao, hắn muốn gì thì cứ chiều theo là được."

 

Nói xong, hắn liền bảo ta đừng làm phiền hắn đánh cờ bằng những chuyện không đâu nữa.

 

Ta suy ngẫm một hồi.

 

Như thế này.

 

Cũng tốt.

 

"Phu quân dạy phải."

 

Ta quay sang phía bên kia.

 

"Giang biểu muội đến đây cũng được một thời gian rồi, cô mẫu mấy hôm trước còn hỏi khi nào muội về đấy."

 

Giang biểu muội xấu hổ rụt tay lại, nhỏ giọng nói: "Biểu tẩu là đang chê muội rồi sao?"

 

Nàng ta cụp mắt xuống, cắn môi, trông vô cùng vô tội.

 

Tạ Lâm Vân sa sầm mặt mày, ném quân cờ vào hộp.

Nhìn ta: "Nàng rảnh rỗi lắm sao?"

 

07.

 

Đêm đó, ta liền chuyển đến viện của Tạ Kinh Kiêu.

 

Vào rồi mới biết, viện của hắn lớn hơn viện ta ở hiện tại nhiều, thứ gì cũng đầy đủ.

 

Tạ Kinh Kiêu còn sai người thay giường mới, to hơn hẳn.

 

Ga trải giường vẫn dùng màu xanh thanh nhã mà ta thích nhất.

 

Ta có chút không nỡ nhìn, vậy mà hắn lại ghé mặt sát vào đòi công trạng.

 

"Phu nhân rõ ràng là rất hài lòng, vừa nãy còn cười, sao bây giờ lại xụ mặt rồi?"

 

 

 

"Chẳng lẽ giường này vẫn chưa đủ to? Hay là chưa đủ mềm?"

 

Hắn sao cái gì cũng dám nói thế không biết!

 

Ta không muốn trả lời câu hỏi này, tùy tiện chỉ vào cái chuông treo trước rèm, hỏi hắn treo cái này làm gì, ồn ào quá.

 

Khóe miệng đang đắc ý của Tạ Kinh Kiêu lập tức mím chặt, rời mắt đi chỗ khác.

 

"Ôi chao, ta hình như đến giờ uống thuốc rồi."

 

...Thật là kỳ quặc.

 

Khi biết ta bắt Tạ Kinh Kiêu ngủ dưới đất, hắn suýt nữa thì uất ức đến phát khóc.

 

Cứ túm lấy tay áo ta, lắc qua lắc lại.

 

"Phu nhân, trời lạnh thế này, mặt đất thì buốt, ta lại là người bệnh, nàng đang ngược đãi ta đấy."

 

Ta sa sầm mặt rút tay ra.

 

"Đừng có giở trò."

 

"Ban ngày ta còn thấy ngươi luyện kiếm đấy thôi, cái tinh lực ấy thì dù có ngủ bên ngoài cũng chẳng vấn đề gì cả."

 

Tạ Kinh Kiêu biết hôm nay ta sẽ không thỏa hiệp, đành cam chịu trải đệm ngủ, giận dỗi nằm xuống, quay lưng lại với ta.

 

Ta vẫn không yên tâm lắm, bèn bứt một sợi tóc buộc vào rèm.

 

Trong phòng Tạ Kinh Kiêu thoang thoảng mùi thuốc, có tác dụng an thần, không nằm bao lâu ta đã buồn ngủ díu cả mắt.

 

Lúc nửa tỉnh nửa mơ, hình như nghe thấy tiếng chuông nhỏ vang lên giòn giã.

 

Đêm đầu tiên, không có chuyện gì xảy ra, sợi tóc bị đứt, nha hoàn nói đêm đó gió to quên đóng cửa sổ, ta cũng không nghĩ nhiều.

 

Đêm thứ hai, vẫn không có chuyện gì, nhưng tóc vẫn đứt. Nha hoàn nói là đêm khuya ta kêu khát, nàng đến đút nước cho ta.

 

Sáng ngày thứ ba, ta ngồi trên giường, nhìn sợi tóc đứt lìa đó, ngẩn người một hồi lâu.

 

Đêm qua trời không gió, nha hoàn cũng không tới, tại sao lại đứt?

 

Tạ Kinh Kiêu có thói quen dậy sớm luyện kiếm, lúc hắn quay về, ta vẫn chưa hoàn hồn lại được.

 

「 phu nhân. 」

 

Nghe nha hoàn ngoài cửa nói ta đã tỉnh, hắn vui vẻ chạy vào.

 

Hắn vận một thân kình trang màu đen tay áo bó, dáng người cao ráo, vòng eo nhỏ nhắn dưới đai lưng khiến người ta phải mơ màng.

 

Ta đang định chất vấn, sắc mặt hắn bỗng thay đổi, khẽ hắt hơi, xoa xoa mũi, dừng bước chân đang định tiến về phía ta.

 

Tiểu tư lấy khăn tay đưa cho hắn, lẩm bẩm: "Nhị công tử, thân mình người còn chưa khỏi hẳn đã nhiễm phong hàn rồi, phải cẩn thận một chút. Đại phu đã nói, cơ thể người hiện tại suy nhược, chỉ cần sơ suất một chút là... ai!"

Tạ Kinh Kiêu đấm đấm lồng ngực đầy vẻ yếu ớt, phất tay bảo tiểu tư đừng nói nữa.

 

Giọng nói cũng không còn hào sảng như trước, khàn đặc như thể đã bệnh nặng sắp nguy đến nơi.

 

「 Ngươi đừng làm phu nhân sợ, đợi ta châm vài mũi là ổn thôi. Khi đánh giặc ngoài biên ải, mấy vết thương nhỏ này có đáng là gì, dù bị đại đao của quân địch chém trúng xương tay, ta cũng chẳng hề sợ hãi. 」

 

Tiểu tư liếc nhìn ta, thở dài: "Nhị công tử, người đừng gắng gượng nữa. Rõ ràng là đã phong hàn ba ngày rồi, sáng nay còn thổ huyết, phu nhân đâu phải người ngoài, nói ra cũng chẳng sao."

 

Ta cũng không ngồi yên được nữa, xuống giường bước tới, lo lắng hỏi: "Thật sự thổ huyết sao?"

 

Hắn được đỡ ngồi xuống, lại hắt hơi mấy cái, không dám nhìn thẳng vào ta.

 

Tiểu tư đang định lên tiếng thì bị hắn chặn lại đuổi ra ngoài.

 

Lại gần nhìn kỹ, sắc mặt hắn quả thật rất tệ.

 

Ta chẳng suy nghĩ nhiều, đưa tay sờ trán hắn, thấy hơi nóng, lại chuyển sang sờ má, phát hiện càng lúc càng nóng hơn.

 

Tạ Kinh Kiêu vốn đang ngoan ngoãn chốc lát liền ôm chầm lấy ta, áp mặt vào eo ta.

 

Giọng hắn mềm nhũn.

 

「 ...... khó chịu quá. 」

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.