Yến Chiêu - Mộc Mộc Mộc Mộc

Chương 5:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Hắn nói bậy!

 

Ta đạp chăn cho bõ tức.

 

"Thích hắn ta? Có biết xấu hổ không!"

 

Tạ Kinh Kiêu vỗ vỗ cho ta bớt giận, tán đồng gật đầu: "Đúng thế đúng thế! Huynh ấy còn không đẹp bằng ta, cũng chẳng trẻ bằng ta, nàng sao có thể để mắt tới huynh ấy."

 

"Vậy nên phu nhân chắc chắn không phải vì thích huynh ấy mà gả vào Tạ gia đúng không?"

 

Ta khó chịu nhìn nụ cười đáng ghét trên mặt hắn: "Đương nhiên không phải!"

 

Hắn tiến lại gần, đắc ý nhướng mày: "Vậy là vì ta sao?"

 

Ta chẳng buồn đáp, lăn vài vòng, quay lại vị trí của mình.

 

"Ăn không nói, ngủ không bàn."

 

Người nam nhân phía sau u oán đấm giường: "Người phụ nữ vô tình nhẫn tâm này!"

 

10.

 

Từ khi Tạ Kinh Kiêu mất trí nhớ đã được một tháng.

 

Đại phu khám lại xong, vẫn là câu nói đó: "Tĩnh tâm tu dưỡng, nhị công tử không bao lâu nữa sẽ bình phục."

 

"Không bao lâu nữa là bao lâu?"

 

Ông ấy lau mồ hôi, lén nhìn người đàn ông yếu ớt đang nằm trên giường, lúc thì kêu đau tay, lúc lại kêu đau đầu: "Ước chừng, còn cần nửa tháng nữa."

 

Ta hiểu mà không hiểu gật đầu: "Vậy cũng nhanh."

 

Tạ Kinh Kiêu đỡ đầu "xuy" một tiếng.

 

Đại phu vội xua tay, sửa lời: "Không không không! Có lẽ phải một tháng mới tốt được."

 

Ta kinh ngạc thốt lên: "Còn lâu thế sao!"

 

Lần này đại phu gật đầu rất khẳng định.

 

Sau khi hạ nhân tiễn ông ấy đi, Tạ Kinh Kiêu yếu ớt lên tiếng: "Phu nhân chán ghét ta rồi sao?"

 

Nói xong, hắn liền tự mình đấm ngực.

 

"Đều trách cái thân xác vô dụng này của ta! Liên lụy đến phu nhân!"

 

"Đừng nói nàng, chính ta cũng coi thường bản thân. Thôi bỏ đi, nếu nàng cảm thấy ta là gánh nặng thì không cần khó xử, cứ dọn ra ngoài đi. Ta không thể ích kỷ như vậy, chỉ là mai này không có ai chăm sóc, lỡ đêm nào bệnh chếc trên giường, cũng không làm chướng mắt nàng."

 

Ta thực sự không nghe nổi nữa, chộp lấy cái gối ném vào người hắn.

 

"Câm miệng!"

 

Hắn đau đớn ôm lấy ngực bị ném trúng, hồi lâu chưa hoàn hồn.

 

Ta bị hoảng sợ, vội vàng đi tới vén cổ áo hắn lên xem có phải đụng vào vết thương không.

 

Đột nhiên, người nam nhân chống chân đứng dậy, đè ta xuống giường, khẽ vuốt cằm ta, nụ cười đầy xảo quyệt.

 

Còn vừa ăn cướp vừa la làng.

 

"Nàng vừa rồi thật lưu manh, giữa thanh thiên bạch nhật mà cởi áo ta."

 

Vô sỉ!

 

Ta tức giận định dùng đầu gối huých, hắn đã sớm chuẩn bị dùng chân đè lại.

 

Cố làm bộ hung dữ: "Lý lẽ không lại thì động thủ? Giở trò lưu manh xong lại giở thói vô lại à?"

 

Đồ không biết xấu hổ!

 

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, có người tới.

 

Ta hạ giọng quát: "Đứng dậy!"

 

Hắn l**m l**m môi, vừa mới uống thuốc xong.

 

"Thuốc đại phu mới sắc lần này đắng gấp mười lần loại trước, ăn mứt quả cũng không át được, nàng hôn ta một cái, có được không?"

 

 

Ta cười lạnh liên hồi: "Nằm mơ đi!"

 

Sau đó, bàn tay ta trực tiếp thọc xuống dưới, sắc mặt Tạ Kinh Kiêu đại biến, vội vàng bật dậy, che lấy chỗ vừa bị ta chạm qua, cả người xấu hổ đến mức mặt đỏ như bôi phấn hồng.

 

"Nàng!!!"

 

Hắn từng thấy qua không ít thủ đoạn âm hiểm, nhưng chưa từng thấy kiểu này.

 

Ta hừ một tiếng, đứng dậy sửa sang lại y phục, hất tóc đi ra ngoài.

 

Tạ Kinh Kiêu ở bên trong kiểm tra tỉ mỉ một lượt, mới yên tâm đi theo ra.

 

11.

 

Giang biểu muội mang thai rồi.

 

Đó là khi đang cùng bà bà thưởng hoa, nha hoàn vừa bưng lên một đĩa bánh quế hoa, nàng ta ngửi thấy mùi liền nôn mửa không ngừng.

 

Bà bà vội vàng mời đại phu tới xem, xem xét nửa ngày, đại phu phải mời người ra ngoài mới dám thì thầm.

 

"Giang cô nương đây là có hỉ rồi..."

 

Bà bà vui mừng sau đó lại chuyển sang đau buồn.

 

Vui là vì bà vốn biết từ sớm đại nhi tử cùng chất nữ tâm đầu ý hợp, những chuyện lén lút của hai người bà cũng mặc kệ, đại nhi tử cũng đã nói xong, đợi thêm hai năm nữa, nếu Yến Vân không sinh được con, sẽ lấy chuyện tử tự ra làm cái cớ ép bà đồng ý cho chất nữ tiến môn, th.i.ế.p thất thì chắc chắn không được, uất ức cho chất nữ, bình thê là tốt nhất, Yến Vân tự biết mình đuối lý chắc chắn không dám nhiều lời, như vậy thì cả Giang gia và Yến gia đều không đắc tội.

 

Buồn là, hiện tại chưa tới lúc! Đứa bé đã tới rồi!

 

Bà lấy gì để bàn giao với Giang gia!

 

Giang gia dạo này cứ thúc giục chất nữ về, nói là đã hẹn gặp vài nhà định kết thông gia rồi.

 

Nghe nói phu nhân phủ Tiêu Kính Công cực kỳ ưng ý, đều đang chuẩn bị sính lễ rồi.

 

Cơn gấp này, bà bà cũng ngất xỉu luôn.

 

Đại phu vừa đi tới cửa lại bị gọi quay về.

 

12.

 

Ta đi tới ngưỡng cửa, dặn dò người trước tiên tách Tạ Kinh Kiêu ra, tự mình cấu mạnh một cái, đau tới mức nước mắt tuôn rơi ngay lập tức.

"Tạ Lâm Vân!"

 

Ta xông vào liền cho tên cẩu nam nhân này một cái tát.

 

Tạ Lâm Vân không biết ta từng luyện võ, bị lực đánh này làm cho choáng váng, nửa mặt sưng vù lên tức thì.

 

Ngày này ta đã đợi rất lâu, lời lẽ đã thuộc nằm lòng.

 

"Ngươi có còn nhớ! Lúc ta gả cho ngươi, ngươi đã hứa những gì không?!"

 

"Đời này không hai lòng, không nạp th.i.ế.p!"

 

"Ta không ngờ ngươi cùng biểu muội, lại lén lút cấu kết với nhau lâu như vậy!"

 

Tạ Lâm Vân bị ta kéo tới suýt đứng không vững, hắn vội vàng giải thích: "Không phải th.i.ế.p, là bình thê! Yến Vân, ta có ý để hai nàng làm bình thê, như vậy ai cũng không chịu thiệt."

 

Ôi chao ôi, mặt mũi ở đâu mà nói ra câu đó!

 

Nếu không phải còn phải diễn tiếp, ta thực sự muốn giã hắn thành bánh dày!

 

Giang biểu muội trên giường gấp gáp muốn xuống giường: "Biểu tẩu đừng như vậy, muốn trách thì trách muội, là muội không biết liêm sỉ, quyến rũ biểu ca vượt quá giới hạn."

 

Ta cũng mắng thẳng nàng ta.

 

"Đúng!"

 

"Chính là ngươi không biết xấu hổ! Suốt ngày ăn mặc lẳng lơ lắc lư trước mặt biểu ca ngươi, không biết Giang gia dạy dỗ ra loại cô nương như thế nào, thật sự làm nhục gia môn, ta mà là người nhà ngươi, nhất định phải dìm ngươi xuống lồng heo mới được!"

 

Giang biểu muội bị mắng một trận, vốn dĩ đang mang thai, cơ thể suy nhược, tức thì bị khí đến phát khóc, nhào vào lòng Tạ Lâm Vân.

 

"Biểu ca..."

 

Khiến Tạ Lâm Vân xót xa vô cùng.

 

Ta làm bộ muốn kéo nàng ta ra.

 

"Đủ rồi!"

 

Hắn hất văng ta ra.

 

Ta ngã đổ lên bàn, tay quơ rơi chén trà, vỡ tan tành khắp sàn.

 

Thái Nhi hét lên chỉ vào vệt m.á.u trên đất: "Phu nhân... phu nhân bị thương rồi!"

 

Trên mặt ta bị mảnh vỡ rạch ra một đường khá dài.

 

Tất cả mọi người đều sững sờ.

 

Tạ Lâm Vân ngẩn người định lại đỡ ta.

 

"Cút ngay!"

 

Tạ Kinh Kiêu tới muộn đạp văng hắn ra, ôm lấy ta, chẳng hề nể nang gì mà nói với đôi cẩu nam nữ kia: "Các người cứ chờ đó!"

 

Hắn nói thay lời của ta rồi sao?

 

13.

 

Tạ Kinh Kiêu chạy một mạch ôm ta về phòng.

 

Dù ta cứ nói mình không sao, còn lau đi vết m.á.u trên mặt, đều là giả cả, nhưng hắn không tin.

 

Sắc mặt hắn khó coi chưa từng thấy.

 

Nhất quyết đưa đại phu tới kiểm tra ta từ đầu đến chân, thực ra chỉ là lòng bàn tay bị vài mảnh sứ găm vào mà thôi.

 

Hắn đuổi hết mọi người ra ngoài, ngồi bên giường muốn bôi thuốc cho ta.

 

Ta tránh đi.

 

"Ngươi giả vờ mất trí nhớ?"

 

Nam nhân nhíu mày, vô cùng không tình nguyện gật đầu.

 

Ta sa sầm nét mặt.

 

"Vui lắm sao?"

 

Ta quỳ người lên, cao hơn hắn đang ngồi một đoạn, đẩy hắn một cái: "Đùa giỡn ta vui lắm sao?!"

 

Tạ Kinh Kiêu bảo vệ bàn tay ta.

 

Cúi mắt, mím mím môi.

 

"...... Không có đùa giỡn nàng."

 

Ta giận đ.i.ê.n người: "Vậy đoạn này là ý gì! Suốt ngày gọi nương tử nương tử, ta còn phải phối hợp cùng ngươi, diễn đến mệt chếc đi được!"

 

"Cũng uổng công ngươi nghĩ ra, có phải coi ta là kẻ ngốc, hết đùa cái này tới cái khác!"

 

"Ngươi--"

 

Ta lập tức dừng lại, hơi lúng túng, nhíu chặt lông mày.

 

"Ngươi khóc cái gì vậy?"

 

Tạ Kinh Kiêu nghiêng đầu, khẽ cắn môi, đuôi mắt sau khi bị lau vài lần đã đỏ ửng lên, nước mắt từng giọt rơi xuống, dáng vẻ yếu đuối cô độc không nơi nương tựa.

 

Hắn lừa ta, vậy mà hắn còn thấy ủy khuất?

 

Nhưng--

 

Ta nhìn đến mức không thể dời mắt.

 

Sao hắn khóc trông lại đẹp đến thế chứ?

 

Lệ rơi tựa hạt ngọc, nhan sắc tựa ngọc trân; lông mày thoáng nét buồn, dung mạo đẹp nghiêng thành.

 

Cơn giận dữ vốn như núi lửa phun trào lúc nãy, giờ đây cũng đã tắt ngấm.

 

Ta kéo hắn một cái, hắn vùng vằng một chút rồi cũng xuôi theo lực đạo của ta mà xoay người lại, miệng chu ra, đôi má phồng lên, trông như một cái bánh bao chịu ấm ức.

 

Ta không kiềm lòng được liền đưa tay nhéo một cái.

 

"Khóc cái gì chứ, làm như là ta bắt nạt ngươi vậy."

 

Hắn giở thói nũng nịu như tiểu tức phụ, vỗ tay ta ra.

 

Vừa khóc vừa nghẹn ngào nói: "Nếu không như vậy, sao nàng chịu nhìn ta thêm một cái?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.