Nước mắt lăn dài, rơi trên cổ tay anh.
Chu Hồi dùng ngón tay gạt những giọt lệ ấy đi: “Em mà còn khóc nữa là anh khóc cùng em luôn đấy.”
Quý Đồng không nhịn được cười: “Thế anh khóc đi.”
Chu Hồi quệt nước mắt của cô lên mắt mình, hàng mi dính nước trông đặc biệt đáng thương.
Quý Đồng nhéo má anh: “Không tính.”
Chu Hồi nắm lấy ngón tay cô, nghiêm túc lặp lại: “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh.”
“Thế… chúng ta đi đâu trước?”
Khóe môi Chu Hồi nhếch lên, ánh mắt tràn ngập niềm vui sướng. Anh bế bổng cô lên xoay hai vòng, sau đó lại đặt một nụ hôn sâu bên cổ cô: “Đi đến nơi đầu tiên chúng ta gặp nhau.”
“Trên núi sao? Giờ không tìm thấy nữa đâu.”
Chu Hồi buông cô ra: “Sao em biết?”
“Em đã từng đi tìm rồi.”
“Khi nào?”
“Năm em mười tám tuổi, vào mùa đông. Năm hai mươi chín tuổi lại đi một lần nữa, vẫn không tài nào tìm được.”
“Thay đổi nhiều lắm sao?”
“Hoàn toàn không còn giống như trước, em còn không nhận ra ngọn núi đó nữa.”
“Cũng đúng thôi, đã bao nhiêu năm như thế rồi mà.” Chu Hồi quấn lấy một lọn tóc của cô: “Nhưng chắc chắn anh sẽ tìm ra.”
Quý Đồng ôm lấy eo anh, tựa cằm lên lồng ngực anh: “Phải rồi, Thiếu đương gia.”
Chu Hồi vừa định hôn cô thì một cô gái mặc váy xanh xuất hiện, gõ nhẹ vào cột gỗ cạnh cửa, ló đầu vào: “Xin lỗi đã làm phiền, thưa anh, mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
“Được.”
Chu Hồi dẫn cô lên sân thượng. Dọc lối đi bày rất nhiều hoa mẫu đơn, không khí tràn ngập hương thơm thanh khiết dịu nhẹ. Trên bàn ăn cũng bày vài đóa hoa màu hồng trắng, gió thổi làm vài cánh hoa rơi xuống đất.
Quý Đồng hơi ngạc nhiên: “Chỗ này không phải do anh bày ra đấy chứ?”
Chu Hồi cùng cô dừng lại trước một khóm hoa: “Trong nhà em có rất nhiều mẫu đơn, anh nghĩ chắc em rất thích loại hoa này.”
“Em không có loài hoa nào đặc biệt yêu thích cả, do hiện tại đang là mùa mẫu đơn nở nhiều thôi.”
Chu Hồi nhướng mày: “Tiêu rồi, anh đoán sai mất rồi.”
Quý Đồng cúi xuống chạm vào chúng: “Nhưng từ giờ trở đi, nó sẽ là loài hoa em yêu thích nhất.”
“Người em yêu nhất không phải là anh sao?” Chu Hồi kéo cô vào lòng, dùng sức cắn nhẹ môi trên của cô: “Anh với nó, ai đẹp hơn?”
Quý Đồng bật cười thành tiếng, đẩy mặt anh ra: “Làm gì có người đàn ông nào lại đi so sánh mình với hoa chứ.”
“Có anh đấy.”
Quý Đồng nhìn vào mắt anh, lần đầu tiên cảm nhận được thế nào được gọi là “sóng mắt như làn thu thủy”.
Đôi mắt anh quá đỗi động lòng người, đặc biệt là khi đong đầy tình cảm.
Nó không hoàn toàn giống với Hà Phong trong ký ức, Chu Hồi của hiện tại có ánh mắt thuần khiết và trong sáng hơn, có thể cảm hóa và khiến người ta chìm đắm bất cứ lúc nào.
Gần đây nghe anh kể về tuổi thơ và gia đình của mình, cô biết mười bảy năm qua anh đã lớn lên trong một môi trường khá giả, hạnh phúc, ấm áp và lãng mạn. Cha mẹ yêu thương, vô lo vô nghĩ. Có lẽ chính mười mấy năm ngắn ngủi này đã bù đắp và chữa lành những vết thương mà linh hồn anh từng gánh chịu thuở trước.
Một chút trẻ con, một chút nghịch ngợm, một chút lịch lãm, một chút lãng mạn… lúc thì lạnh lùng cực ngầu, lúc thì ngây ngô khờ khạo. Quý Đồng thầm nghĩ, cho dù không có nhân duyên hay kiếp trước, chắc chắn cô cũng sẽ yêu một chàng trai như thế này thôi.
“Đang nghĩ gì vậy?”
“Nghĩ đến anh.” Quý Đồng kiễng chân cắn nhẹ môi anh: “Nhớ anh quá.”
Chu Hồi ngồi lên ghế, đặt cô ngồi trên đùi mình mà hôn. Hồi lâu sau, Quý Đồng mới buông anh ra, đôi mắt mơ màng, chóp mũi cọ vào má anh, thì thầm: “Muốn được nằm giữa rừng hoa này… l*m t*nh với anh.”
Chu Hồi hơi sững sờ, không ngờ cô lại thẳng thắn như vậy.
Nhìn vào đôi mắt mơ màng của cô, anh lại nhất thời thấy rạo rực.
Anh nhìn quanh một lượt, đè nén d*c v*ng, trầm giọng bảo: “E là không được đâu.”
Quý Đồng thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh thì bảo: “Em nói đùa thôi.”
Phía cầu thang vang lên tiếng bước chân, Quý Đồng đứng dậy bước sang ngồi phía đối diện: “Hôm nay chúng ta ăn gì?”
“Hết muốn ăn rồi, chỉ muốn về nhà thôi.” Chu Hồi rướn người định hôn cô, nhưng bị Quý Đồng thẳng tay đẩy ngược trở lại.
“Có người đến kìa.”
Chu Hồi bĩu môi, ngồi thẳng dậy, hắng giọng hai cái để lấy lại dáng vẻ bình thường. Thấy nhân viên phục vụ lên món, anh lịch sự gật đầu: “Cảm ơn.”
Bữa ăn này được giải quyết cực kỳ qua loa. Giống như đang làm cho xong quy trình, mỗi món chỉ ăn vài miếng to rồi bảo nhân viên dọn đi.
Lúc rời đi, đi ngang qua cây đàn piano trong góc, Quý Đồng kéo anh lại: “Không phải anh bảo sẽ đàn cho em nghe sao?”
Lúc này Chu Hồi chẳng còn tâm trí nào mà chìm đắm trong nghệ thuật cả. Kể từ lúc Quý Đồng “mời gọi” anh, suốt cả buổi tối hôm nay, người anh như có ngọn lửa bùng lên, mãi mà không tắt nổi. Nhưng nhìn ánh mắt đầy mong đợi của cô, anh vẫn quyết định nhẫn nại thêm chút nữa.
Chu Hồi trịnh trọng ngồi xuống: “Muốn nghe bản gì nào?”
“Bản nào cũng được.”
Chu Hồi mở nắp đàn lên, vừa bắt đầu đã là một đoạn chạy ngón cực nhanh, nhanh đến mức Quý Đồng hoàn toàn không nhìn rõ thứ tự ngón tay anh.
Tiếng đàn cao vút khiến người ta cảm thấy dồn dập. Chỉ ngắn ngủi nửa phút, âm thanh ấy đột ngột dừng lại, Chu Hồi hạ tay xuống rồi cười nhìn cô: “Thế nào?”
“Anh đang khoe kỹ thuật với em đấy à?”
“Muốn khoe kỹ thuật thì anh đã không đàn bài này.”
“Chương thứ ba.” Quý Đồng cầm một bông mẫu đơn tựa vào cạnh đàn, xoay xoay nụ hoa đang nở: “Bản Sonata Ánh Trăng.”
“Có tìm hiểu trước rồi à?”
“Bài này rất nổi tiếng mà, em cũng có thưởng thức âm nhạc đấy chứ.”
“Vậy thì em nghe cho kỹ nhé.” Chu Hồi quay mặt lại, trở nên nghiêm túc. Những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên phím đàn đầy điêu luyện.
Và rồi, chương thứ nhất quen thuộc nhất vang lên.
Đúng như những gì sách vở miêu tả, từng nốt nhạc như mang theo ánh trăng xuyên qua từng lớp mây mù, soi bóng xuống mặt hồ phẳng lặng.
Quý Đồng bỗng nhớ về con suối trong núi, nhớ về dòng sông ở Kim Lăng, không khỏi cảm thấy mất mát.
Nhưng khi bừng tỉnh, nhìn thấy anh đang tỏa sáng dưới ánh đèn, những bi thương ấy dần hóa thành làn gió xuân ấm áp, sưởi ấm mặt hồ lạnh lẽo trong bóng tối.
Thật ngọt ngào, mà cũng thật không là chân thực.
Đây thực sự là Hà Phong của cô sao?
Quý Đồng lại cảm thấy mình như đang nằm mơ. Cô nhắm chặt mắt lại rồi đột ngột mở ra, thật may là anh vẫn còn đó.
Chu Hồi chú ý đến hành động nhỏ này của cô. Tay trái anh không dừng lại, tay phải kéo cô ngồi xuống cạnh mình, đặt ngón tay cô lên phím đàn.
“Em không biết chơi.”
Anh đổi tư thế, đặt tay cô lên mu bàn tay mình, rồi tiếp tục đàn. Quý Đồng nhìn tay mình chuyển động theo ngón tay anh, cười bảo: “Có phải anh cũng dùng chiêu này để tán tỉnh mấy cô gái khác không? Bài bản quá đấy.”
“Đúng rồi.”
Dù biết đó là chuyện bình thường, nhưng trong lòng cô vẫn thấy hơi chua xót: “Có phải có rất nhiều cô gái theo đuổi anh không?”
“Đúng vậy.”
“Vậy…” Cô nuốt lời định nói vào trong. Dù sao cũng là chuyện quá khứ, biết nhiều chỉ thêm buồn, tốt nhất là không nên hỏi.
“Cái cô gái đó có tính cách rất tệ, bướng bỉnh, bụng đầy mưu mô, lại còn dám đánh anh nữa.” Chu Hồi không nhìn cô, khẽ nhếch môi: “Cô ấy còn dùng con rắn đánh anh đến nỗi chảy máu mũi nữa.”
Nghe đến đây, Quý Đồng bật cười: “Hổ báo thế cơ à?”
“Không phải hổ báo bình thường đâu.” Chu Hồi nhấc tay, dắt cô đứng dậy: “Em là người đầu tiên khiến anh không thể hoàn thành nổi một bản nhạc đấy. Về nhà thôi.”
…
Quý Đồng đến bệnh viện xin nghỉ phép, đến tối mịt mới về. Vừa mở cửa, một mùi hương thanh khiết đã ập tới.
Khi nhìn rõ mọi thứ trước mắt, cô lập tức sững sờ.
Ánh nến bao phủ căn phòng trong sắc vàng ấm áp, cả trên bàn lẫn dưới sàn đều đầy ắp hoa mẫu đơn, lại còn có cả hoa nguyên bông lẫn những cánh hoa rải rác, đủ màu trắng, hồng, vàng…
Chu Hồi cầm chân nến, rón rén đi đến chỗ cách cô hai mét. Lối đi ở cửa quá hẹp, dáng người anh cao lớn, sợ làm hoa nát nên chìa tay về phía Quý Đồng: “Lại đây.”
Quý Đồng đóng cửa, cẩn thận bước vào: “Anh… anh học mấy cái trò này ở đâu thế?”
“Mới sinh ra đã biết rồi.”
Quý Đồng nhìn vào bên trong, ngay cả cầu thang và ban công cũng chất đầy hoa: “Nhưng thế này thì nhiều quá.”
“Ừ, chắc con gái thành phố này sẽ ghét em chết mất, vì anh đã mua sạch mẫu đơn ở quanh đây rồi.”
Quý Đồng bất lực bám vào cánh tay anh: “Thế anh có nghĩ xem phải xử lý đống hoa này thế nào không? Thế này thì sao mà sinh hoạt được?”
“Qua đêm nay là chúng hoàn thành sứ mệnh rồi, mai anh sẽ gọi người dọn đi, đem tặng người qua đường.”
Quý Đồng bật cười, cảm động tựa đầu vào ngực anh: “Anh lãng phí tiền bạc quá đấy.”
“Nếu tiền bạc có thể đổi lấy niềm vui của em, anh sẵn sàng dốc hết vốn liếng. Dù sao tiền thì có thể kiếm lại được, nhưng thời gian và niềm vui là những thứ có tiền cũng không mua nổi, mặc dù nhiều khi hạnh phúc vẫn phải dựa vào nó mới có.” Chu Hồi nâng mặt cô lên: “Anh đã nợ em quá nhiều, từ thời gian, tình yêu, cho đến sự bầu bạn bên cạnh. Kiếp trước là thế, sau khi chết cũng thế, và bây giờ vẫn vậy. Anh chỉ hy vọng có thể dùng những năm tháng còn lại của đời mình để bù đắp lại từng chút một cho em.”
“Em không biết nên tặng anh cái gì nữa.”
“Đơn giản thôi.” Chu Hồi cởi áo khoác của cô ra: “Tặng anh nửa đời còn lại của em.”
Anh bế bổng cô lên: “Đến đây nào.”
“Đến cái gì cơ?”
“Cái điều em nói ngày hôm qua ấy.”
Quý Đồng giả ngốc: “Em nói gì, em không nhớ.”
“Em nhớ mà.”
“Không nhớ.”
Chu Hồi thở dài một tiếng, đặt cô xuống: “Thế thôi vậy, không làm nữa.”
Chân vừa chạm đất, Quý Đồng đã bám lấy vai anh, nhảy phóc lên người anh. Chu Hồi sợ cô ngã nên vội vàng đưa tay đỡ lấy.
Quý Đồng ôm cổ anh: “Không thể để anh phí công bận rộn một phen được.”
Chu Hồi bật cười: “Muốn thì cứ nói thẳng ra.”
Quý Đồng ghé sát tai anh: “Muốn.”
Chu Hồi bế cô đi về phía chiếc sofa phủ đầy cánh hoa: “Em tiêu đời rồi.”
“Em chưa tắm mà!”
“Anh cũng chưa tắm.”
“Tắm trước đã… ưm…”
…
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]