Quý Đồng sẽ nghỉ việc vào đầu tháng sau, nhưng trước mắt vẫn phải đi làm thêm vài ngày nữa. Những lúc cô không có ở nhà, đôi khi Chu Hồi sẽ ở lại dọn dẹp, đôi khi ra ngoài đi dạo, chơi bóng hoặc chạy bộ. Gần đây anh mới quen biết thêm vài người bạn mới là sinh viên của một trường đại học gần đó, nhờ chơi bóng rổ chung nên kết bạn.
Sắp đến giờ Quý Đồng tan làm, Chu Hồi đến đón cô. Một tay anh ôm quả bóng rổ, tay kia xách một túi sữa nóng.
Gần đây trời lại chuyển lạnh, uống nửa ly sữa vào, cơ thể dần ấm lên hẳn.
Quý Đồng mặc một chiếc sơ mi màu vàng nhạt cùng quần dài màu nâu tây, bên ngoài khoác chiếc blazer trắng kiểu cổ điển. Thấy anh chỉ mặc bộ đồ bóng rổ mỏng manh, cô hỏi: “Anh không mang theo áo khoác à? Đừng để bị cảm đấy.”
“Anh không lạnh, đánh bóng xong mồ hôi đầm đìa cả người đây.”
Quý Đồng ôm lấy cánh tay săn chắc của anh: “Em đi xem anh đánh bóng nhé.”
“Em đánh với anh à?”
“Em không biết chơi, chỉ muốn xem anh chơi thôi.”
“Thế để anh hẹn mấy người kia.”
“Về nhà thay bộ đồ khác đã.” Quý Đồng hút một ngụm sữa, tựa vào người anh: “Em muốn thay bộ nào trông trẻ trung một chút.”
“Bây giờ trông em đã rất đẹp rồi.” Chu Hồi ôm cô, đặt tay lên vai cô: “Em rất trẻ, cũng rất xinh đẹp, không cần phải ăn diện để chiều theo ánh mắt của người khác đâu, cứ giữ trạng thái thoải mái nhất là được.”
“Chiếc váy mua hôm nọ em còn chưa mặc lần nào.”
Chu Hồi nhớ đến chiếc váy trắng tay bồng đó, không nhịn được mà bật cười, đặt một nụ hôn lên trán cô: “Xinh đẹp quá đáng như thế, lỡ có ai dòm em thì anh sẽ ghen chết mất.”
Quý Đồng bật cười, cột mái tóc thành kiểu đuôi ngựa: “Thôi vậy, cứ thế này đi.”
Sân bóng rổ vô cùng náo nhiệt. Chu Hồi vừa bước vào, một cậu sinh viên cao lớn đã đi tới, mồ hôi mồ kê nhễ nhại chào hỏi: “Đây là bạn gái cậu đúng không?”
“Đúng vậy.”
Cậu bạn chào cô: “Chào chị nhé.”
Quý Đồng: “Chào em.”
Chu Hồi dẫn cô đến ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh: “Em ngồi đây một lát, thấy chán thì gọi anh về.”
“Được.”
Chu Hồi đi về phía nhóm con trai. Họ đều rất cao, nhưng anh đứng giữa đám đông vẫn nổi bật lạ kỳ. Ánh mắt Quý Đồng luôn dõi theo anh, nhìn dáng vẻ linh hoạt nhạy bén ấy chạy trên sân, hết lần này đến lần khác ném bóng vào rổ. Cô lại nhớ về những ngày cùng nhau cưỡi ngựa bắn tên, nhớ về đêm nọ ở sơn trại, một đám thổ phỉ vây thành vòng tròn để thi vật nhau.
Anh đã có thể trở thành chàng thiếu niên tự do tự tại và vui vẻ ấy rồi.
Thật tốt quá.
Đằng xa có người b*n n**c khoáng, Quý Đồng mua một thùng mang lại, chuẩn bị sẵn cho anh và các bạn. Trên tường có một hình vẽ graffiti khá thú vị, cô tiến lại gần ngắm nghía một hồi.
Bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng reo hò. Quý Đồng ngoảnh lại, thấy Chu Hồi đang được hai cậu bạn khoác vai, nở nụ cười rạng rỡ phóng khoáng. Dù không biết chuyện gì vừa xảy ra, nhưng thấy anh cười như vậy, cô cũng không nhịn được mà nhếch môi cười theo.
Trên đường trở lại sân bóng, hai cậu sinh viên đang nghỉ ngơi bên sân cứ lén lút nhìn cô rồi thì thầm to nhỏ. Quý Đồng thực sự trông không giống người đã ngoài ba mươi, mà giống như một người đàn chị chín chắn hơn. Cô không đẹp đến mức kinh diễm, nhưng chắc chắn là rất xuất sắc. Đặc biệt là từ sau đại học, có không ít người theo đuổi cô nhưng đều bị cô dứt khoát từ chối, không có lấy nửa phần cơ hội.
Cô rảo bước về phía sân Chu Hồi đang chơi, không muốn rước lấy những rắc rối không đáng có. Còn chưa kịp đến gần, cô đã thấy Chu Hồi bị một cô gái mặc váy ngắn chặn đường. Cô gái đó đưa cho anh một chai nước có bao bì rất dễ thương.
“Chào anh.”
Chu Hồi chỉ gật đầu chào lại.
“Anh chơi bóng hay quá, em cứ nhìn anh mãi. Anh có thể cho em xin số điện thoại được không?” Cô gái rất xinh đẹp và tự tin, không chút e dè: “Em tên là Lý Hân Mạn, cái này tặng anh.”
Chu Hồi không nhận: “Cảm ơn, nhưng bạn gái tôi đang đợi tôi, phiền cô nhường đường một chút.”
“…”
Anh lướt qua cô gái, đi thẳng về phía Quý Đồng: “Em đi đâu thế?”
“Em đi vòng quanh ngắm nghía chút thôi.”
“Anh không đẹp à?”
“Đẹp chứ, anh xem có bao nhiêu cô gái đang nhìn anh kìa.”
Khóe môi Chu Hồi hơi nhếch lên: “Ghen rồi sao?”
“Không có.”
“Vậy chúng ta về nhà thôi.”
“Không phải vẫn chưa đánh xong sao?”
“Không sao, để họ tìm người thay. Anh về với em.”
“Anh cứ đánh tiếp đi.” Quý Đồng đưa chai nước khoáng cho anh: “Lần này em sẽ nhìn cho thật kỹ.”
“Được.” Chu Hồi nhận lấy, vặn nắp, uống một hơi hết nửa chai.
Quý Đồng ngồi lại ngay ngắn. Cô luôn cảm thấy thỉnh thoáng lại có vài ánh mắt rơi xuống trên người mình với ý vị không mấy rõ ràng, có người mang ý tốt, cũng có người không mang ý tốt.
Chu Hồi lại ném vào một quả rất đẹp, đồng đội reo hò ầm ĩ. Trước mặt bao nhiêu người, anh chạy ngay về phía Quý Đồng, bế bổng cô lên xoay một vòng.
Quý Đồng đấm vào vai anh: “Nhiều người còn đang nhìn kìa, mau thả em xuống.”
“Hôn anh một cái.” Anh th* d*c, cười hớn hở: “Hôn một cái đi rồi anh thả.”
“… Không hôn.”
Chu Hồi bỗng nhiên buông tay, Quý Đồng rơi xuống, anh nhắm đúng vị để bắt được cô, chạm nhanh vào môi cô một cái rồi đắc ý bảo: “Không phải vẫn hôn được đó sao?”
Đôi má Quý Đồng ửng hồng, chật vật đứng xuống đất.
Chu Hồi vuốt ngược tóc ra sau: “Không đánh nữa, chúng ta đi ăn thôi.”
“Muốn ăn gì nào?”
Anh ghé sát tai cô, mặc kệ mọi người xung quanh: “Ăn em.”
Quý Đồng đẩy anh ra xa: “Đứng đắn chút đi.”
Chu Hồi đứng thẳng lưng: “Anh muốn đi xem nhà ăn đại học của Trung Quốc mình thế nào.”
Nhà ăn trường này quản lý không quá khắt khe, có thể thanh toán bằng điện thoại. Chu Hồi mua một đống đồ ăn, ngồi vào góc dùng bữa cùng Quý Đồng.
Dù vậy, vẫn có rất nhiều người nhìn về phía họ. Quả thực anh có vẻ ngoài rất cực kỳ gây chú ý, từ chiều cao, khí chất cho đến khuôn mặt.
Quý Đồng bảo: “Tỷ lệ người ta ngoái lại nhìn anh cao thật đấy.”
“Họ đang nhìn em đấy chứ.”
“Con gái nhìn em làm gì?”
“Nhìn xem bạn gái của một anh chàng đẹp trai thế này thì có thể xinh đến mức nào.” Chu Hồi bỗng dùng chân kẹp lấy bắp chân Quý Đồng: “Oa, xinh đẹp thật đấy.”
Quý Đồng nở nụ cười bất lực: “Bây giờ anh chẳng đứng đắn chút nào.”
“Trước đây anh có đứng đắn à? Anh nhớ em mắng anh là lưu manh không chỉ một lần đâu nhé.”
Quý Đồng nhét một miếng sủi cảo chiên vào miệng anh: “Lo ăn của anh đi.”
Dưới làn gió đêm, hai người cùng nhau đi dạo trong trường, ngang qua một sân bóng lộ thiên hẻo lánh.
Sân trống không, chẳng có lấy một bóng người.
Chu Hồi đòi dạy cô đánh bóng, Quý Đồng ném được vài quả đã mệt đến mức không nhấc nổi tay: “Em hết hơi rồi, thể lực bây giờ vừa không bằng kiếp trước mà cũng vừa chẳng được như ngày xưa nữa.”
Chu Hồi nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng ném một cái: “Trúng rồi.”
Quý Đồng nhớ lại lúc anh dạy mình bắn tên, bỗng dưng thấy hứng khởi hẳn lên. Cô ôm bóng chạy lên phía trước hai bước, dùng sức nhảy lên, bóng bay vào rôt.
Cô vui sướng chạy lại, nhảy tót lên người Chu Hồi: “Em giỏi không?”
Chu Hồi đỡ lấy cô: “Đúng là nữ thần bóng rổ.”
Quý Đồng hôn lên trán anh một cái.
Vẫn chưa đủ, Chu Hồi ôm lấy cô không nỡ buông.
Hồi lâu sau, Quý Đồng đẩy anh ra, hít một hơi thật sâu: “Anh ngọt quá đi mất.”
“Là do loại nước uống lúc nãy thôi.”
“Chúng ta uống cùng một loại nước mà, sao miệng anh lại ngọt thế?”
“Trên người cũng ngọt lắm, có muốn nếm thử không?”
“Không thèm, toàn mồ hôi là mồ hôi thôi.”
“Thế thì chúng ta về nhà tắm.”
Quý Đồng bật cười, nhảy xuống đất: “Được.”
…
Gần nửa đêm, Chu Hồi bước ra từ phòng tắm, rót một ly nước đầy rồi ngồi xuống sofa. Điện thoại đặt trên bàn trà, anh cầm lên mở ra, thấy tin nhắn của Du Na gửi đến từ nửa tiếng trước.
[Bé cưng, đang làm gì thế?]
Anh dùng một tay gõ chữ gửi đi.
[Uống nước ạ.]
Đối phương gần như trả lời ngay lập tức.
[Tiện gọi video không con?]
Quý Đồng đắp mặt nạ từ phòng tắm bước ra, Chu Hồi nói: “Mẹ anh muốn gọi video.”
“Bây giờ á?”
“Ừ.”
“Em có cần lộ mặt không?” Chưa đợi anh trả lời, Quý Đồng đã vội nói tiếp: “Không được, em chưa trang điểm.”
“Trông mọng nước thế này lại càng xinh hơn.”
“Lần đầu gặp mặt vẫn nên trịnh trọng một chút.”
Chu Hồi không muốn ép buộc cô: “Vậy anh sẽ bảo là em không có ở đây.”
“Được.”
Quý Đồng ngồi xếp bằng trên thảm đối diện anh. Chu Hồi gọi video qua, mỉm cười rạng rỡ nhìn cô. Cuộc gọi được kết nối ngay lập tức, theo sau đó là tiếng nũng nịu của một người phụ nữ: “Bé cưng, bố con bắt nạt mẹ kìa.”
Chu Hồi thu lại ánh mắt đang đặt trên người Quý Đồng, tựa điện thoại vào hộp khăn giấy trên bàn trà rồi thong thả dựa lưng vào sofa nhìn mẹ: “Sao thế ạ?”
“Ông ấy đã uống mất chai rượu mẹ đã giấu suốt năm năm rồi!”
“Để con mua đền mẹ.”
“Mua lại thì cũng đâu còn là chai đó nữa, mẹ đã nâng niu gìn giữ suốt bấy lâu nay! Bố con đúng là ông già đáng ghét! Mẹ chẳng thèm quan tâm ông ấy nữa đâu.” Du Na thở dài thườn thượt: “Con thế nào rồi? Bạn gái đâu?”
“Cô ấy đi tắm rồi ạ.”
Quý Đồng ngước nhìn anh, nghe vậy thì mím môi cười. Chu Hồi liếc nhìn cô một cái rồi cũng cười theo.
Du Na quan sát con trai một lượt, thấy bối cảnh căn phòng chắc chắn không phải khách sạn: “Con đang ở nhà người ta đấy à?”
“Vâng.”
“Phải biết bảo vệ con gái nhà người ta đấy nhé.”
Chu Hồi hiểu ý bà: “Con biết rồi ạ.”
Du Na đổi tư thế nằm: “Sắc mặt tốt đấy, có tình yêu nuôi dưỡng đúng là khác hẳn. Khi nào thì giới thiệu cho bố mẹ làm quen đây?”
“Vài tháng nữa ạ, con muốn ở lại trong nước với cô ấy một thời gian.”
“Có thể cho mẹ xem ảnh không?”
“Khi nào rảnh con sẽ chụp.”
Chu Trinh Vinh bỗng nhiên lọt vào khung hình, tay ôm một xấp giấy, kính cận sắp rơi xuống tận đầu mũi, quát lên: “Chu Hồi, con đừng nghe mẹ con thêm mắm thêm muối! Bố mới nhấp có hai ngụm thôi!”
Du Na quẳng điện thoại, định đuổi ông đi: “Đi ra đi ra, tôi đang chuyện trò với con trai, ông vào góp vui cái gì? Đi sáng tác nhạc của ông đi.”
“Không phải con trai tôi chắc? Cho tôi nhìn một cái.”
“Tôi đẻ ra đấy!”
“…”
Ống kính hướng thẳng lên trần nhà, hai ông bà cứ thế bỏ mặc con trai. Chu Hồi cũng chẳng buồn nghe họ tình tứ với nhau nên tiện tay cúp máy luôn.
Quý Đồng đang nghe hăng: “Anh cúp rồi à?”
“Để họ tận hưởng thế giới hai người đi.” Chu Hồi đưa tay về phía cô: “Chúng ta cũng tận hưởng thế giới hai người, nào, lại đây.”
Quý Đồng đứng dậy, vòng qua bàn trà rồi nằm vào lòng anh: “Bố mẹ anh vui vẻ thật đấy.”
“Ừ, tình cảm của họ rất tốt, anh chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi.”
“Không khí gia đình rất tuyệt.”
Chu Hồi nghe ra sự ngưỡng mộ và cả chút nuối tiếc trong mấy chữ ngắn ngủi đó của cô. Cánh tay anh vòng qua lưng cô, nắm lấy bờ vai rồi khẽ x** n*n: “Chờ em sang đó, mọi chuyện sẽ còn tuyệt vời hơn.”
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ.
Chu Hồi cầm lấy điện thoại trên bàn, mở máy ảnh lên.
Quý Đồng né tránh: “Em đang đắp mặt nạ mà, tóc còn đang ướt nữa.”
“Anh không gửi ra ngoài đâu, anh giữ lại tự xem thôi.” Chu Hồi kéo cô trở lại, cả hai cùng nhìn vào ống kính. Anh chọc nhẹ vào eo cô: “Cười cái nào.”
Quý Đồng vừa cười vừa né, miếng mặt nạ rơi xuống: “Nhột quá.”
“Tách” một tiếng, hai người trên khung hình nở nụ cười trông vừa ngốc nghếch vừa ngọt ngào.
…
Studio của Chu Hâm làm ăn rất thuận lợi. Lần này bà đưa trợ lý đến Thượng Hải bàn dự án, vốn dĩ hai ngày là xong, nhưng lại bị dì của Quý Đồng gọi qua. Dì đã ly hôn, lại có mâu thuẫn với con dâu nên sống một mình, giữ Chu Hâm ở lại chơi vài ngày mới chịu thả người.
Chu Hâm không về nhà ngay mà ghé qua căn hộ của Quý Đồng để đưa mấy món bánh ngọt thủ công do dì tự làm. Bà vừa bước vào cửa đã thấy một người lạ mặt đi ra đón.
Chu Hâm cảnh giác lùi lại một bước, nhìn người đàn ông cao lớn trước mắt: “Cậu là ai?”
Chu Hồi nhận ra bà, trong những ký ức không mấy chân thực kia đã từng xuất hiện người thân của Quý Đồng.
Anh bình tĩnh gật đầu: “Cháu chào cô ạ. Cháu tên là Chu Hồi, là… bạn trai của Quý Đồng.”
…
Khó khăn lắm mới rảnh tay được một lát, Quý Đồng lấy điện thoại ra xem, thấy tin nhắn do Chu Hồi gửi đến một tiếng trước.
[Mẹ em đến rồi.]
Cô lập tức gọi lại nhưng không ai nghe máy, bèn nhắn tin lại:
[Giờ em về ngay đây.]
Cuối giờ không có việc gì quan trọng, Quý Đồng xin về sớm hai mươi phút. Giờ này đang tắc đường, tàu điện ngầm cũng đông nghịt, cô đành quét mã một chiếc xe đạp rồi đạp về. Vừa mở cửa vào nhà, cô đã ngửi thấy một mùi hương ngào ngạt ập tới.
Cửa bếp đang đóng, Chu Hâm và Chu Hồi đang cùng nhau nấu cơm, thân thiết như thể không giống như vừa mới quen biết: “Nấu thế này thì nước dùng sẽ tươi ngọt hơn, hầm thêm hai phút nữa là được, lát nữa cháu nếm thử xem, đảm bảo khác hẳn.”
“Vâng ạ.”
Quý Đồng đẩy cửa ra: “Mẹ.”
Chu Hâm nhìn cô, mặt mày rạng rỡ: “Về đúng lúc lắm, rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm đi con.”
Mọi chuyện khác hẳn so với những gì cô tưởng tượng. Dù Chu Hâm là người có tư tưởng cởi mở, nhưng dù sao khoảng cách tuổi tác giữa hai người cũng quá lớn. Cô cứ ngỡ đây sẽ là một cuộc trò chuyện khá nghiêm trọng, nào ngờ lại dễ dàng như thế này. Quý Đồng thu lại những suy nghĩ vẩn vơ, bước vào trong bếp: “Mọi người đang nấu gì thế? Thơm quá.”
Cánh tay Chu Hồi tự nhiên ôm lấy eo cô: “Bí đao tôm nõn với canh nấm.”
Chu Hâm liếc thấy hành động nhỏ này, cố nén vui mừng mà đuổi hai người ra ngoài: “Hai đứa ra ngoài đi, để mẹ làm nốt là được rồi. Đồng Đồng, đi dọn bàn đi.”
“Vâng.” Quý Đồng kéo Chu Hồi ra ngoài, đi thẳng vào nhà vệ sinh: “Mẹ em đến từ lúc nào vậy?”
“Gần mười giờ.”
“Hai người nói chuyện gì mà bà ấy vui thế?”
Chưa đợi anh trả lời, Chu Hâm đã bưng bát ra: “Đừng có thì thầm to nhỏ nữa, mau ra ăn cơm đi, thức ăn nguội hết bây giờ.”
Chu Hồi mở vòi nước, nắm lấy tay cô đặt dưới làn nước rồi xoa nhẹ: “Ăn cơm trước đã.”
Chu Hồi đã học được không ít món mới từ Chu Hâm. Chu Hâm vừa ăn vừa càm ràm: “Cái con bé Đồng Đồng nhà cô lười lắm, bếp núc chỉ để đó làm cảnh thôi, cô mà không đến là nó chẳng bao giờ biết bật cái bếp lên, toàn ăn mấy thứ không lành mạnh thôi. Còn con nữa, con xem người ta kìa, còn trẻ mà đã ưu tú thế này, lại còn cái gì cũng biết làm.”
Chu Hồi nói: “Mỗi người một thế mạnh ạ, cô ấy biết cứu người chữa bệnh, rất giỏi.”
Chu Hâm đẩy đĩa thức ăn về phía Chu Hồi: “Ăn nhiều vào, cháu vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn đấy.”
Quý Đồng thuận miệng nói: “Anh ấy cao thế này rồi, không lớn thêm được nữa đâu.”
Chu Hâm đá cô một cái: “Sao lại không lớn được nữa, gắp thức ăn cho người ta đi.”
“… Vâng.”
Buổi chiều, Chu Hồi đưa Quý Đồng đi làm.
Trên đường đi, Quý Đồng nghịch ngợm ngón tay anh: “Anh mua chuộc mẹ em kiểu gì thế? Lần đầu tiên em nghe bà khen người khác trước mặt em như vậy đấy, cảm giác bà thích anh lắm luôn.”
“Ít ai không thích anh lắm.”
Quý Đồng bật cười: “Hai người đã nói chuyện gì thế?”
“Quá khứ, hiện tại và tương lai.”
“Anh lại lừa gạt bà ấy thế nào vậy?”
“Sao mà gọi là lừa gạt được?” Chu Hồi nhướng mày nhìn cô: “Anh không nói cho em biết đâu.”
“Có gì mà phải bí mật thế.”
“Em tự đoán đi.”
“Có phải là sến súa quá nên không tiện nói với em không?”
Chu Hồi cười lớn: “Thế nào mới gọi là sến súa? Em nói vài câu anh nghe xem nào.”
“Đừng có gài bẫy em.”
“Tối nay chúng ta đi thăm bà nội, chiều anh sẽ đi siêu thị một chuyến, em liệt kê danh sách những thứ bà thích ăn cho anh nhé.”
“Đợi em tan làm rồi cùng đi đi.”
“Cũng được.”
…
Những món quà bình thường, một chuyến viếng thăm đơn giản.
Ngôi nhà cũ ngày xưa đã bị dỡ bỏ để xây cao ốc, họ đã chuyển đi chỗ khác. Bà nội sớm đã nghe Chu Hâm kể tường tận mọi chuyện về Chu Hồi, mong ngóng suốt cả buổi chiều, cuối cùng cũng đợi được người đến. Vừa gặp anh bà đã không nỡ buông tay, cứ luôn miệng khen anh khôi ngô, chính trực.
Quý Đồng vào bếp giúp Chu Hâm, loay hoay một lúc đã xong một bàn thức ăn.
Trên bàn ăn, bà nội không ngừng gắp thức ăn cho Chu Hồi, loáng cái bát của anh đã chất cao như núi.
Dường như người già luôn có những chuyện nói mãi không hết, bà kéo Chu Hồi kể đủ thứ chuyện trên đời, rồi bỗng nhiên hỏi: “Khi nào thì hai đứa kết hôn?”
Chu Hồi nhìn Quý Đồng, cô hơi ngẩn người ra, rồi lại hỏi anh: “Sang năm nhé?”
Chu Hồi quay sang bà nội, trả lời: “Sang năm ạ.”
Chu Hâm ngồi bên cạnh âm thầm quan sát hai người liếc mắt đưa tình, trong lòng vui như mở hội, nụ cười không giấu được trên gương mặt, kéo ra đến tận mang tai.
Bà nội cũng liên tục đồng ý, vỗ vỗ vào cánh tay Chu Hồi: “Biết đâu sang năm bà lại được bế chắt, Đồng Đồng cũng không còn nhỏ nữa, phải tranh thủ thôi.”
Chu Hâm hớn hở ngắt lời bà: “Mẹ ơi…”
…
Họ không ở lại qua đêm, ăn xong bữa tối, trò chuyện xem TV một lát rồi ra về.
Đó là một ngày tốt đẹp.
Nhưng đến đêm, Chu Hồi lại mơ thấy những giấc mơ không mấy tốt đẹp.
Quý Đồng đang ngủ say, Chu Hồi trằn trọc không ngủ được, sợ làm cô thức giấc nên khẽ khàng ra ban công hóng gió.
Trên tầng cao nhất của giá sách có một ngăn bí mật, bên trong giấu vài chai rượu. Anh tình cờ phát hiện ra trong một lần buồn chán đi tìm sách đọc. Hỏi Quý Đồng, cô chỉ nói là sợ Chu Hâm lo cô nghiện rượu nên mới cất lên cao, đến giờ vẫn chưa bị phát hiện.
Chu Hồi cẩn thận lấy ra một chai, ngồi trong bóng tối thẫn thờ. Anh không thể tưởng tượng nổi suốt bao nhiêu năm qua Quý Đồng đã phải sống như thế nào với những ký ức đó. Những nỗi đau mà cô đã trải qua chẳng hề ít hơn anh, nghĩ đến đây, lòng anh lại càng đau thắt lại.
Fujita Seino. Chu Hồi đã tra cứu cái tên này vô số lần trên mạng và trong thư viện, lật tung mọi thứ lên để tìm kiếm, nhưng không có một chút manh mối nào. Trong bài viết duy nhất anh tìm được, cái tên này cũng chỉ xuất hiện với tư cách là con trai của Fujita Takeo, ngoài vài con chữ đó ra thì không còn thông tin nào khác.
Gần đây tâm trạng Chu Hồi cực kỳ tồi tệ, nhất là những lúc Quý Đồng không có nhà hoặc đã ngủ say. Anh đã nhờ một người bạn đang du học tại Nhật Bản tra giúp tài liệu liên quan đến Fujita Seino, đợi suốt một tuần mà đối phương vẫn chưa báo kết quả cho anh.
Ngày mai là ngày làm việc cuối cùng của Quý Đồng. Buổi tối, Chu Hồi đang ôm cô cuộn tròn trên sofa xem phim thì người bạn kia gửi tin nhắn đến. Chu Hồi hôn Quý Đồng một cái, cầm điện thoại vào nhà vệ sinh xem.
Những thứ gửi đến bao gồm ảnh, video, tài liệu và một số trang sách đã được scan ra. Chu Hồi ngồi trên nắp bồn cầu lật xem từng thứ một, phần lớn đều là giới thiệu về kịch nói, đạo diễn, biên kịch…
Chu Hồi lướt nhanh qua một lượt rồi hỏi bạn:
[Chỉ có bấy nhiêu thôi sao? Không có gì về chiến tranh à? Hắn ta là một quân nhân.]
Người bạn nhắn lại:
[Tài liệu số 3 hình như có đấy, tôi không nhớ rõ lắm, có vài cái là tôi nhờ mấy bạn bên khoa Lịch sử hệ thống lại hộ, cậu tìm thử xem.]
Chu Hồi mở tài liệu ra xem kỹ, đó là ghi chép về lúc Fujita Seino còn ở Trường Sĩ quan Lục quân. Tất cả các tệp bao gồm cả tài liệu này không hề nhắc lấy một chữ về những việc anh ta đã làm trong thời gian ở Trung Quốc. Những tư liệu đưa ra cho thấy anh ta luôn hoạt động ở châu Âu, cứ như thể anh tachưa từng đến Trung Quốc, chưa từng dính líu đến chiến tranh. Ngược lại, tình hình chiến sự của anh trai và cha anh ta thì lại cực kỳ chi tiết.
Điều này không đúng, có lẽ những thông tin liên quan đã bị xóa bỏ.
Anh nhắn lại cho người kia: [Cảm ơn cậu, làm phiền cậu quá.]
Người bạn gửi một biểu tượng cực ngầu, sau đó hỏi anh: [Cậu tra cái này làm gì thế?]
Chu Hồi: [Dạo này tôi đang có hứng thú với Chiến tranh Thế giới II.]
[Cần gì thì cứ hỏi tôi nhé.]
[Được.]
Anh hàn huyên với đối phương thêm vài câu.
Sau khi kết thúc, anh tựa lưng vào két nước bồn cầu, ngửa mặt nhìn lên trần nhà, ngồi thẫn thờ mất một lúc.
Hồi lâu sau, Chu Hồi đưa tay lên day day mi tâm, sau đó đi rửa tay. Khi đối diện với gương, anh thử nhếch môi cười, cảm thấy nụ cười hơi giả tạo, lại nhe răng cười tươi hơn.
Anh nhìn người trong gương, bỗng cảm thấy khuôn mặt này thật xa lạ. Anh vốc một vốc nước lạnh tạt lên mặt, chống tay lên bệ rửa mặt bình tâm thêm một lúc rồi mới đi ra ngoài, ôm Quý Đồng tiếp tục xem phim.
Quý Đồng bóc một quả vải đưa đến bên miệng anh, Chu Hồi há miệng cắn lấy, rồi lại nhét vào miệng cô. Quý Đồng kêu “ưm” một tiếng, đầu lưỡi đẩy qua, trả lại cho Chu Hồi. Quả vải nhỏ bé cứ thế bị đẩy qua đẩy lại giữa răng môi hai người, được bao phủ bởi lớp dịch vị ngọt ngào, cuối cùng chia làm hai nửa, lần lượt rơi vào miệng nhau.
Quý Đồng nhả hạt vải ra, lại cầm thêm một quả lên bóc. Chu Hồi rất muốn hỏi xem cô có ký ức về những việc sau khi chết hay không, nhưng cuối cùng lại nuốt ngược vào trong, vì anh không muốn phá hỏng tâm trạng của cô ngay lúc này.
Trên thực tế, Quý Đồng đã sớm nhận ra sự bất thường của anh. Gần đây đêm nào Chu Hồi cũng gặp ác mộng, có khi bỗng nhiên đạp chân, có khi lại nắm chặt lấy áo cô không buông, thậm chí còn phát ra những tiếng r*n r* đau đớn.
Đêm nay, anh lại gặp ác mộng.
Hai tay nắm chặt lấy góc chăn, lông mày nhíu chặt, cơ thể thỉnh thoảng lại co giật một cái.
Quý Đồng nhìn gương mặt ngủ say đầy vẻ thống khổ của anh, lay lay cánh tay anh.
Chu Hồi bị kéo ra khỏi bờ biển trong giấc mơ, ngơ ngác nhìn cô, nghẹn lời không nói thành tiếng.
Anh chưa từng nghĩ rằng, mình đã từng chết đi như thế.
Đôi môi anh run rẩy, hốc mắt ướt át, ánh mắt dao động dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Quý Đồng không hỏi gì cả, chỉ ôm chặt lấy anh: “Muốn khóc thì cứ khóc ra đi.”
Chu Hồi nghiến chặt răng, vùi mặt vào lòng cô, lặng lẽ không một tiếng động.
Chẳng mấy chốc, áo ngủ đã ướt đẫm một mảng lớn.
…
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]