A Chi, A Chi - Uin

Chương 25:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

25. Nhẹ một chút

Tạ Trì chuyển đến ở cùng phòng với Tống Uyển. Dù thế nào đi nữa, khi chưa thành thân mà cứ mãi ngủ lại chỗ Hà Phong thì thực sự không được thỏa đáng cho lắm.

Mấy ngày nay nhiệt độ giảm mạnh, trên núi lại càng lạnh hơn, ai nấy đều lôi áo bông ra mặc.

Vợ bé của Hà Trường Huy đã về núi, nghe nói Hà Phong có người phụ nữ mới, vừa vào cổng trại là đã chạy ngay đến xem cô.

Hà Phong đang cùng Tạ Trì và Thanh Dương Tử ngồi ăn cơm, từ xa đã nghe thấy giọng nói sang sảng của Trần Dung Dung truyền đến: “Đâu rồi? Mau ra đây cho tôi xem nào, thật là chuyện lạ, thằng ba nhà ta thế mà cũng biết động lòng phàm cơ đấy! Đâu hết rồi!”

Hà Phong đứng dậy đi ra, Tạ Trì quay sang hỏi Thanh Dương Tử: “Ai đến thế?”

“Dung ca, vợ bé của Đại đương gia đấy.” Thanh Dương Tử cũng đi theo ra ngoài.

Tạ Trì luôn nghĩ Hà Trường Huy không có vợ, hai người phụ nữ đi cùng Tống Uyển lần trước cũng đã được chia cho những người khác. Ban đầu cô còn đoán có lẽ vì ông ta tình thâm nghĩa nặng, không quên được mẹ của Hà Phong nên mới không gần nữ sắc, giờ xem ra đúng là cô đã đánh giá quá cao tên thổ phỉ này rồi.

Trần Dung Dung được Hà Phong dẫn vào, Tạ Trì lập tức đứng dậy, ngập ngừng không biết nên gọi bà là gì, chỉ mỉm cười gật đầu: “Xin chào.”

Trần Dung Dung có vẻ ngoài rất anh khí, đuôi lông mày có một vết sẹo ngắn, tóc tết thành một bím cao, chân đi bốt vải đen, bên dưới mặc quần da bóng loáng, bên trên là chiếc áo xanh ngắn ôm sát, buộc rất nhiều khóa da và chuông nhỏ, mỗi bước đi đều phát ra tiếng leng keng êm tai.

Bà nhìn Tạ Trì từ trên xuống dưới một lượt: “Mắt nhìn khá đấy chứ, đúng là một tiểu mỹ nhân, hai năm nữa có khi còn xinh đẹp hơn thế nữa.”

Tạ Trì liếc nhìn Hà Phong, hắn đã cười ngồi xuống: “Dung ca ngồi xuống uống vài chén nhé?”

Trần Dung Dung không khách sáo, phóng khoáng ngồi xuống, lại kéo Tạ Trì ngồi cùng: “Ngồi xuống cạnh tôi này, để tôi ngắm nghía cho kỹ.”

Bị nhìn chằm chằm như vậy, Tạ Trì có chút không được thoải mái: “Nên xưng hô thế nào đây ạ?”

“Tùy cháu, gọi dì nhỏ hay Dung ca đều được hết.”

Tạ Trì bắt chước Hà Phong gọi “Dung ca”.

Trần Dung Dung tháo một miếng ngọc trên cổ xuống đưa cho cô: “Đây là đồ tốt trong cung đình ngày xưa đấy. Tôi về gấp quá nên chẳng mang theo quà gì, cái này tặng cho cháu.”

Tạ Trì từ chối: “Quý giá quá, cháu cảm ơn lòng tốt của cô ạ.”

“Ơ, đừng có không nể mặt như thế chứ.” Trần Dung Dung đeo miếng ngọc thiền vào cổ cô: “Mỹ nhân đi đôi với ngọc quý, trông đẹp lắm.”

“Cảm ơn cô.”

Trần Dung Dung sờ lên bụng cô: “Nghe nói cháu có thai rồi à?”

Hà Phong cười khẽ hai tiếng, chân đạp lên ghế dài, thản nhiên uống rượu: “Nhìn cái mặt chưa thông suốt của cô ấy đi, giống có thai không?”

“Nói cứ như thể anh thông suốt rồi không bằng.”

Hà Phong bốc một hạt lạc ném về phía Trần Dung Dung: “Bớt lời đi, Thanh Dương Tử, mau rót rượu.”

Trần Dung Dung nhặt hạt lạc ném trả lại Hà Phong: “Thằng ranh con, để đấy tí nữa tôi trị anh sau. Tôi còn chưa đi gặp bố anh nữa, mọi người cứ thong thả mà uống.”

Trần Dung Dung đứng dậy, uống cạn ly rượu, lại vỗ vai Tạ Trì: “Cô bé này, nghe nói đám tạp chủng Thanh Trại đã đánh cháu, hôm nào tôi đích thân dẫn cháu đi tính sổ với chúng. Còn nữa, nếu thằng nhóc khốn kiếp này mà bắt nạt cháu, cháu cứ việc đến tìm tôi, tôi nhất định sẽ làm chủ cho. Đi trước đây, mai lại tới tìm.”

Tạ Trì định đứng dậy tiễn, nhưng Trần Dung Dung ấn vai cô lại: “Khỏi tiễn.”

Tạ Trì đưa mắt nhìn bà rời đi, Hà Phong ở dưới gầm bàn đá cô một cái: “Ăn cơm đi, nhìn cái gì mà nhìn.”

Tạ Trì dời ghế ngồi xa hắn ra một chút: “Dì nhỏ của anh trẻ thật đấy.”

Thanh Dương Tử nói: “Chắc cũng gần bốn mươi rồi.”

“Không nhìn ra luôn.”

Hà Phong nhìn chằm chằm vào Tạ Trì.

“Nhìn em làm gì?”

“Không được nhìn à?”

Tạ Trì đặt đũa xuống: “Em ăn no rồi.”

“Tắm rửa sạch sẽ rồi đợi tôi.”

“…”

Tạ Trì không thèm quay đầu lại mà bỏ đi luôn.

Về đến phòng, cô khóa chặt cả cửa chính lẫn cửa sổ lại.

Vừa nằm xuống thì tiếng gõ cửa đã vang lên, khiến tim cô thắt lại.

“A Chi, cô khóa cửa làm gì thế?”

Cô thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy mở cửa.

Tống Uyển chạy lạch bạch vào thu dọn quần áo định đi.

“Cô định đi đâu à?”

“Tôi sang chỗ Trần Tranh ở đây.” Tống Uyển vui sướng giơ tay lên: “Nhìn này, anh ấy tặng tôi đấy, còn nói là đến cuối tháng này sẽ cưới tôi.”

Đó là một chiếc vòng tay bằng vàng.

Tạ Trì mừng cho cô ấy: “Đẹp lắm.”

Tống Uyển hạ tay xuống: “Tuy tôi dọn ra ngoài ở, nhưng ngày nào cũng sẽ qua đây để chăm sóc cho cô.”

“Không cần đâu, tôi bình phục rồi, tự làm được.”

“Thế thì tôi qua trò chuyện với cô vậy.”

“Vâng.”

Tống Uyển không có nhiều đồ đạc, quấn hết vào một cái bọc vải rồi vui vẻ rời đi.

Tạ Trì nằm lại trên giường, đáy lòng bỗng thấy trống rỗng lạ kỳ.

Cô nhớ ông nội quá, không biết sức khỏe ông thế nào rồi.

Nhưng cứ nghĩ đến chuyện phải rời khỏi nơi này, cô lại có một nỗi luyến tiếc khó mà đối diện nổi.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ tạp niệm trong lòng.

Bên tai lại nghe thấy tiếng Hà Phong và Thanh Dương Tử vừa nói cười vừa đi ra khỏi viện.

Cô kéo chăn trùm kín đầu, quấn mình như cái kén, bồn chồn lăn qua lăn lại.

Rốt cuộc mình còn lưu luyến cái gì cơ chứ!

Ngày thứ hai, Tạ Trì đang luyện chữ, Hà Phong lẳng lặng xuất hiện bên cạnh cô: “Viết tên tôi thử xem nào.”

Tạ Trì giật mình, ngòi bút ấn mạnh xuống mặt giấy, làm hỏng cả một con chữ.

“Xem cái lá gan của em kìa, người không biết lại tưởng tôi là ma đấy.”

“…” Tạ Trì lười chẳng buồn tiếp lời hắn.

“Viết thử một lần đi.”

Tạ Trì thay tờ giấy khác, viết hai chữ thật lớn.

Hà Phong ngồi bên góc bàn đắc ý nhìn tên mình, không ngờ Tạ Trì lại vò nát tờ giấy, ném vào thùng gỗ bên cạnh.

“Sao lại ném đi?”

“Chữ này không đẹp, viết lại.” Tạ Trì đẩy hắn quay đi: “Không được nhìn lén.”

Hà Phong ngoan ngoãn quay lưng đi, cứ tưởng cô định cho mình bất ngờ gì ghê gớm lắm.

“Xong chưa?”

“Chưa.”

“Xong chưa?” Hà Phong không đợi được nữa, háo hức quay lại, lúc nhìn rõ hai chữ trên giấy thì không nhịn được mà nhíu mày: “Cái gì đây?”

“Anh không biết chữ à?”

“Hà bạng (*)?”

(*) 河蚌 (con trai sông) – 何沣 (Hà Phong)

Tạ Trì nén cười: “Ừ.”

“Bảo em viết tên tôi, em viết con trai sông làm gì?”

“Anh không thấy mấy chữ này rất giống nhau sao?”

“…”

Nhìn kỹ thì đúng là có nét giống thật, nhưng Hà Phong không muốn thừa nhận: “Chẳng giống tí nào! Hà, Phong, viết cho tử tế vào.”

“Em chỉ viết như thế này thôi, cho anh đấy.”

Hà Phong giơ tay lên: “Tin tôi đánh em không?”

“Không tin.”

Hà Phong vỗ nhẹ vào đầu cô: “Được chiều quá nên hư rồi đúng không?”

Tạ Trì lại cầm bút, vẽ một con trai nhỏ ở góc dưới bên phải tờ giấy.

Hà Phong hơi bực: “Viết lại, không phải con trai sông.”

“Đúng mà.”

“Sửa đi!”

“Không sửa.”

Hà Phong định cướp tờ giấy, Tạ Trì nằm đè lên chữ, dùng thân che chắn tờ giấy: “Không sửa, con trai sông mới đúng, anh là con trai sông.”

“Em mới là con trai sông.”

“Anh là con trai sông.”

“Thế em là con muỗi.”

“Anh là con trai sông.”

“Em là con cua.”

“Anh là con trai sông.”

“Em là tờ giấy, giấy vệ sinh.”

“Anh là con trai sông.”

Hà Phong cạn lời, vò đầu cô: “Em còn nói nữa là tôi lột quần đánh vào mông đấy.”

“Thôi được rồi, dù sao anh còn chẳng bằng con trai sông.” Tạ Trì chỉnh lại mái tóc bị hắn vò rối: “Trai sông còn có ngọc trai, anh thì có cái gì?”

Hà Phong nắm lấy tay cô đặt lên ngực mình: “Tôi có tim đây.”

Tạ Trì nhìn vào mắt hắn, trái tim đột nhiên loạn nhịp, khí huyết cứ thế mà dâng thẳng l*n đ*nh đầu. Cô vội vàng rụt tay lại, cố gắng ổn định nhịp thở: “Nói thế thì ai mà chẳng có tim, còn chẳng bằng hạt ngọc trai.”

“Em thích ngọc trai à?”

“Ừ.”

“Sao không nói sớm.” Hà Phong dùng ngón tay gảy nhẹ vào vành tai cô, rồi quay người bỏ đi.

“Anh đi đâu thế?”

“Tìm ngọc trai cho em.”

“Em nói đùa thôi mà.”

Hà Phong quay lưng phẩy tay: “Nhưng tôi thì coi là thật.”

Rút kinh nghiệm từ lần trước, trước khi ra ngoài vẽ tranh, Tạ Trì sẽ nói cho Hà Phong một tiếng.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, Hà Phong cùng cô l*n đ*nh núi sưởi nắng.

Bình thường chỗ này không có ai tới, cỏ và hoa dại mọc um tùm, Tạ Trì cũng không vẽ núi vẽ mây, mà chỉ mải mê phác thảo những bông hoa nhỏ dưới đất.

Hà Phong mang theo một tấm thảm, lúc này đang ngả người nằm lên đó, miệng ngậm một cọng cỏ, thong thả ngắm Tạ Trì vẽ tranh.

Tạ Trì thấy hắn cứ nhìn mình mãi, bèn hỏi: “Có muốn học vẽ với em không?”

“Tay tôi là để cầm súng cầm dao, không cầm nổi bút đâu.”

Tạ Trì ngồi lâu thấy mỏi, bèn nằm sấp xuống đất mà vẽ. Hà Phong nhìn góc nghiêng khuôn mặt cô, đột nhiên hỏi: “Em vẫn muốn xuống núi à?”

Tạ Trì ngẩn người một lát, quay sang nhìn thẳng vào mắt hắn: “Trước kia anh từng nói nếu chân em khỏi hẳn thì sẽ thả em đi, lời này còn tính không?”

“Tính chứ.”

“Thật không?”

“Tôi đã lừa em bao giờ chưa?” Hà Phong lấy cọng cỏ trong miệng ra, lười biếng nằm thẳng xuống thảm, nheo mắt ngắm nhìn trời xanh mây trắng: “Nhưng mà, tôi sẽ đi cùng em.”

“Đi cùng?”

“Đến nhà em cầu hôn chứ sao, rồi cưới em về đây.”

“Lỡ gia đình em không đồng ý thì sao?”

“Sẽ không đâu.”

“Nhà em là dòng dõi thư hương, các chị em đều gả vào danh môn, tệ nhất cũng là gia đình thương gia.”

“Tôi cũng thế mà, nhà họ Hà tiếng tăm lẫy lừng, cả cái tỉnh Sơn Đông này có ai mà không biết đâu.”

Tạ Trì nén cười: “Ông nội em chỉ thích người có học thức thôi.”

“Tôi cũng có học thức vậy, tôi còn biết cả tiếng Tây nữa đấy.”

“Thế nếu em không đồng ý thì sao?”

“Em không đồng ý cũng phải đồng ý.” Hà Phong liếc nhìn cô một cái, “Sao nào, ngày nào cũng đòi về, có tình lang đợi sẵn ở nhà rồi à?”

“Thật ra là có đấy, ông nội luôn muốn gả em cho cháu trai của một người bạn thân, là một sinh viên. Nghe nói anh ấy còn đang làm hồ sơ xin đi du học bằng ngân sách nhà nước, đợi đến khi học thành tài rồi sẽ về báo đáp Tổ quốc, sau này định sẵn sẽ là rường cột quốc gia. Chẳng giống anh, chỉ biết chiếm núi xưng vương, ức h**p dân lành.”

“Con mắt nào của em thấy ông đây ức h**p dân lành hả?”

“Người ta cũng sẽ không bao giờ xưng mình là ‘ông đây’.”

“Được, thế thì sửa.” Hà Phong tiếp tục ngắm mây trắng, “Tôi đây chẳng thèm ức h**p dân lành.”

Hắn vừa nói vừa nở một nụ cười ngả ngớn, lật người đè lên lưng cô.

Làm sao Tạ Trì chịu nổi sức nặng này, đến thở cũng không thở nổi.

Hà Phong cười xấu xa, cắn nhẹ vào sau gáy cô một cái: “Đè em thế này, xem ra cũng không tệ.”

Tạ Trì vùng vẫy không thành, quơ tay ra sau định kéo hắn ra, vừa động đậy thì vết thương ở vai sau lại đau nhói.

Hà Phong thấy cô nhíu mày thì buông ra, lăn sang bên cạnh.

Tạ Trì bị đè đến đỏ cả mặt, ngồi dậy th* d*c, tiện tay giật hai cọng cỏ ném lên người hắn: “Đồ hùm xám.”

Hà Phong cảm thấy sảng khoái vô cùng, tay chống đầu, nghiêng người ngắm cô: “Hay là tôi cũng đi du học nhé, đưa em đi cùng luôn.”

“Anh thì đi học cái gì?”

“Học gì mà chẳng được.” Hà Phong bỗng cười khẩy một tiếng, dời mắt đi nơi khác, “Tôi chẳng thèm đến địa bàn của lũ Tây Dương ấy làm gì. Tôi thấy nước mình như thế đã là tốt lắm rồi. Hơn nữa sinh viên thì có gì hay, còn chẳng chịu nổi một gậy của tôi.”

Tạ Trì lén mỉm cười, lại nghe anh nói tiếp:

“Hắn mà dám cản, tôi sẽ chặt đứt tay chân hắn. Em dám không gả, tôi sẽ cướp em về. Kẻ nào dám ngáng đường, tôi sẽ bắn chết kẻ đó.” Hà Phong lật người lại, từ trong ngực áo lấy ra một viên ngọc trai màu đỏ tía: “Cho em này.”

Tạ Trì ngẩn người.

Hà Phong nhét nó vào tay cô: “Chọn mãi mới được đấy, chỉ có viên này vừa to vừa đẹp nhất thôi.”

Trong lòng Tạ Trì chợt thấy ấm áp, cả người tê rần, nhất thời chẳng biết nói gì.

“Thích không?”

Tạ Trì không trả lời, cầm viên ngọc trai lên ngắm nghía: “Sau này không gọi anh là con trai sông nữa.”

Cô nhếch môi nhìn hắn: “Gọi anh là trân châu.”

“Em không thể đặt được cái tên nào uy mãnh hơn chút à, tôi thân là nam nhi đại trượng phu mà lại gọi là trân châu.”

“Trân châu.” Tạ Trì cười rạng rỡ, “Trân châu.”

Hà Phong nhìn nụ cười của cô, trong lòng càng thấy ngứa ngáy tợn. Hắn nắm lấy cổ tay cô, ấn cô xuống dưới thân mình.

Tạ Trì định đẩy ra, nào ngờ đã bị Hà Phong giữ chặt tay: “Đừng động đậy, để tôi hôn em một cái.”

Tạ Trì nhìn hắn, không còn vùng vẫy nữa.

Hà Phong không hôn cô ngay: “Tại sao lại tránh mặt tôi? Không phải tối hôm đó em đã bằng lòng rồi sao?”

Tạ Trì im lặng giây lát, rồi thành thật với hắn: “Hôm đó tình cảnh đặc biệt, em không thể nghĩ ngợi gì nhiều.”

“Còn bây giờ thì sao?”

“Đã nghĩ rất nhiều.”

“Nói tôi nghe xem.”

“Em thấy sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ anh chỉ đang hứng thú nhất thời, có được rồi, chơi chán rồi thì sẽ vứt bỏ không thương tiếc. Sợ mình sẽ giống như Cửu muội, bị đem tặng qua tặng lại, nếu thật sự rơi vào tay kẻ khác rồi thì có muốn đi cũng không thể đi được nữa. Còn sợ… sau khi xảy ra quan hệ với anh rồi, em sẽ không còn muốn xuống núi nữa.”

“Ngày nào cái đầu nhỏ của em cũng nghĩ ngợi lung tung thế này đây hả?” Hắn xoa xoa tai cô, “Tôi nào nỡ đem em tặng cho kẻ khác? Họ là họ, tôi là tôi, ngủ với em rồi thì tôi sẽ có trách nhiệm với em. Tôi sẽ cưới em, dùng kiệu tám người khiêng rước em vào cửa. Không, tám người không đủ, ít nhất phải tám mươi người khiêng, để em có thể gả đi một cách nở mày nở mặt nhất. Khiến mấy chị em gái của em phải ghen tị đến chết.”

Tạ Trì cong môi, mỉm cười bất lực.

“Đợi chúng ta thành thân rồi, em muốn về nhà ngoại lúc nào thì về, muốn ở bao lâu tùy thích. Nhưng nếu em đi lâu quá không về, cứ cách hai ba ngày tôi sẽ dẫn theo đám anh em đến tìm em một lần, miễn sao đừng để nhạc phụ đại nhân sợ khiếp vía là được.”

“Ai là nhạc phụ đại nhân của anh, cha em không nhận anh đâu.”

“Ông ấy không nhận thì kệ ông ấy, em nhận tôi là được.”

Tạ Trì cắn nhẹ đầu lưỡi, không phủ nhận.

“Nếu em không thích sống trên núi, chúng ta sẽ chuyển đến sống dưới núi, sát vách nhà lão Bùi có một trang viên đang bỏ trống, tôi sẽ mua nó cho em. Em nhớ ông nội thì chúng ta đón ông về, tôi sẽ bảo bọn Thanh Dương Tử tránh đi thật xa, đảm bảo không làm ông cụ sợ. Em thích đồ ăn quê nhà, tôi sẽ sai người đi mua cho em ăn đủ ba ngày. Tôi không cần thê thiếp làm gì cho phiền, phụ nữ nhiều quá chỉ tổ làm tôi nhức đầu. Vậy nên, tôi chỉ cưới một mình em thôi.”

Đôi mắt Tạ Trì bỗng đỏ hoe.

Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ ông nội ra, chưa từng có ai thương yêu cô đến thế. Tư vị trong lòng không chỉ đơn thuần là cảm động, mà còn là nỗi tủi thân vô tận.

Trong gần một tháng ở sơn trại này, lòng cô đã chất chứa quá nhiều chuyện, có quá nhiều lời muốn nói nhưng không tài nào cất lên thành tiếng. Cô thường xuyên nhớ lại bộ dạng ngang ngược trước kia cử Cửu muội, thường xuyên mơ thấy chiếc roi của Tống Thanh Đào và gương mặt dữ tợn của Tống Mãng trước khi chết, chúng khiến cô đau đớn đến mức thức trắng cả đêm.

“Khóc cái gì?” Hà Phong lau nước mắt cho cô, “Cảm động thế à?”

Tạ Trì nước mắt lưng tròng, cười mắng hắn: “Anh đáng ghét quá.”

Hà Phong cũng cười: “Trên người còn đau không?”

“Còn.”

“Cái gì? Không nghe rõ.”

“Đau.”

“Tôi điếc rồi.” Hà Phong ngoáy ngoáy tai, “Sao chẳng nghe thấy gì nhỉ?”

Nói rồi, hắn cúi xuống, hôn lên đôi mắt cô.

Tạ Trì chống tay lên ngực định đẩy hắn ra, nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen láy ấy, cơ thể cô như hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát. Đôi tay cô từ từ trượt từ ngực ra sau lưng Hà Phong, ôm chặt lấy eo hắn: “Hết đau rồi.”

Hà Phong đưa tay về phía cổ áo cô, Tạ Trì liền giữ chặt lấy: “Đợi một chút.”

“Sao thế?”

“Ở đây… không hay lắm đâu.”

“Không có ai tới đâu, đây là đỉnh núi cao nhất quanh đây rồi, chỉ có chim mới nhìn thấy thôi.”

“Lỡ như có người thì sao?”

“Không có lỡ, tôi đã bảo Thanh Dương Tử canh gác ở lối lên rồi.”

“Thì ra anh đã âm mưu từ trước rồi.”

“Đúng thế, hôm nay không thịt được em thì tôi nhất định sẽ không về.” Hà Phong bế cô lăn ra tấm thảm, “Nếu không thì tôi mang theo thứ này làm gì, chỉ sợ làn da non nớt của em bị cỏ làm trầy xước thôi.”

“Sau này em sẽ không bao giờ tin mấy lời quỷ kế của anh nữa.”

“Tin hay không tùy em.” Hà Phong cởi từng lớp áo của cô ra, mỉm cười ngắm nhìn cơ thể cô.

Tạ Trì lấy tay che ngực, rồi lại che mặt, nhưng chẳng thể che nổi thứ gì. Cô thẹn đến đỏ cả mặt, đưa tay che mắt hắn lại.

Hà Phong gạt tay cô ra: “Che làm gì, cái đêm đưa em từ Thanh Trại về, tôi đã nhìn thấy hết sạch rồi.”

Hà Phong cúi xuống hôn cô, giọng hắn trở nên khàn đục, thì thầm bên tai cô: “Đây cũng là lần đầu tiên của tôi, chỗ nào không thoải mái thì nhớ bảo tôi.”

Tạ Trì gật đầu.

“Mở rộng ra chút, tôi không tìm thấy.” Hắn định nhỏm người dậy để nhìn, nhưng làm sao Tạ Trì có thể để hắn nhìn thẳng vào chỗ đó được, vội vàng kéo người hắn xuống.

Hà Phong cười khẽ, biết cô xấu hổ nên thuận theo ý cô: “Thế để tôi tìm lại xem nào.”

Tạ Trì thẹn đến mức choáng váng đầu óc, không muốn để hắn nhìn mình, bèn ấn mặt hắn vào trong ngực.

Hà Phong thuận thế cắn nhẹ cô một cái.

Cô quá căng thẳng, cơ thể cứng đờ như một thanh sắt, nghiến răng không dám thở mạnh. Hà Phong nhếch môi nhìn mớ cảm xúc hỗn độn trên khuôn mặt của cô: “Trông em chẳng khác gì một con lợn trắng vừa bị luộc chín hết.”

Tạ Trì nổi cáu, đến lúc này rồi mà vẫn không quên chọc ghẹo cô!

Cô nhíu mày, định đấm cho hắn một trận.

Nhân lúc cô không để ý, Hà Phong đã tiến vào bên trong.

Tống Uyển nói lần đầu làm chuyện này có thể hơi đau một chút, hóa ra là lừa người.

Đâu chỉ là hơi đau, Tạ Trì thấy mình sắp đau đến ngất đi rồi.

Ở cái ổ thổ phỉ chết tiệt này, cô đã phải cắn răng chịu đựng hai lần, nhưng tất cả vết thương trên người cộng lại cũng không bằng cơn đau lúc này. Cảm giác như cơ thể bị xé toạc ra, lại không kìm được mà run lên nhè nhẹ.

Cô cắn chặt môi, cố gắng chịu đựng đau đớn.

Hà Phong không có kinh nghiệm, trước đây cũng chẳng hứng thú với chuyện này, chỉ thỉnh thoảng nghe anh em tán dóc vài câu mới biết. Đến lúc thực hành thật thì giống hệt một con trâu ngốc, chẳng có kỹ thuật gì, chỉ biết liên tục cắm đầu đâm vào.

Miệng cô bị hắn chặn lại, lúc thì gặm nhấm bên ngoài, lúc thì đưa lưỡi vào trong khuấy đảo loạn xạ, khó khăn lắm mới được buông ra để hít thở, nào ngờ lại bị hắn thúc đến mức đầu óc choáng váng.

Tạ Trì thực sự chịu không thể chịu nổi nữa, đến lúc này, cảm giác đau đớn trong cơ thể đã hóa thành một sự k*ch th*ch không thể thốt nên lời, giống như bị sóng lớn cuốn trôi, hết lần này đến lần khác bị đưa đẩy đến tận mây xanh.

Ánh mắt cô tán loạn, nhìn theo bóng dáng những con chim màu đen bay ngang qua bầu trời.

Đột nhiên cô cắn mạnh vào tai hắn, trong tiếng th* d*c lúc cao lúc thấp, khẽ giọng nỉ non một tiếng: “Hà Phong, chậm lại một chút.”

“… Chậm lại một chút đi.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.