A Chi, A Chi - Uin

Chương 26:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

26. Người ngoại quốc

Tạ Trì đau nhức khắp người, đặc biệt là hai chân. Cô muốn tự mình đi bộ về, nhưng cơ thể lại nói với cô rằng cô cần được bế.

Hai người quấn quýt trên đỉnh núi cho đến tận lúc trời tối mịt. Khi xuống núi, Thanh Dương Tử vẫn còn canh gác ở lối đi, có điều anh ta đã cuộn tròn bên một tảng đá lớn ngủ thiếp đi, thậm chí còn vô tư ngáy khò khò. Tạ Trì nhìn thấy anh ta thì vô cùng xấu hổ, cô ôm chặt lấy cổ Hà Phong, vùi mặt vào ngực hắn để trốn.

Hà Phong đá Thanh Dương Tử một cái: “Này, đừng ngủ nữa.”

Thanh Dương Tử bật dậy, mơ màng nhìn hai người họ: “Xong việc rồi à?”

Tạ Trì: “…”

Thanh Dương Tử rùng mình một cái: “Trời tối đen cả rồi, anh cũng mãnh liệt quá đấy.”

Tạ Trì túm lấy ngực áo Hà Phong, khẽ giật giật, ra hiệu bảo hắn đừng để Thanh Dương Tử nói nữa. Hà Phong chẳng buồn quan tâm đến hành động của cô, ngược lại còn đắc ý: “Chứ còn gì nữa.”

Tạ Trì: “…”

Hà Phong cúi xuống nhìn Tạ Trì, thấy mặt cô đã chôn vào lồng ngực mình, nhưng vành tai thì đỏ rực như vừa bị luộc qua. Hắn hồi tưởng lại cảm giác khi cắn lên đó, phía dưới thân lại âm thầm có phản ứng.

Hắn không dám nhìn cô nữa, bảo với Thanh Dương Tử: “Về thôi.”

Đêm nay trăng sáng, soi rõ đường núi.

Thanh Dương Tử đi theo sau lưng hắn, lúc thì ngáp dài, lúc lại cười trộm.

Lúc về đến nơi thì đã quá muộn, bếp nhỏ trống không, mọi người đều đã đi ngủ. Hà Phong đặt Tạ Trì vào phòng mình rồi định đi kiếm chút gì đó cho cô ăn.

Vật lộn cả buổi chiều, chính hắn cũng thấy đói lả, chỉ hận không thể bắn một con chim rồi nhét ngay vào miệng.

Tạ Trì đợi hồi lâu vẫn chưa thấy Hà Phong trở lại, cô định đứng dậy đi xem sao, nhưng chân vừa chạm đất đã thấy bủn rủn, suýt nữa thì ngã quỵ. Cô vịn vào giường đứng vững, thích nghi một lát rồi mới chậm rãi đi về phía nhà bếp.

Hà Phong đang mắng Thanh Dương Tử.

Từ xa, Tạ Trì đã ngửi thấy mùi khét, cùng với tiếng xoong chảo loảng xoảng phát ra từ bên trong. Thấy cô đi tới, Hà Phong liền bước đến: “Sao em lại ra đây?”

“Xem anh đang làm món gì.”

Trong tay Thanh Dương Tử cầm thanh củi, nhìn cô với vẻ ủy khuất: “Tam ca bảo tôi bỏ hết rau vào một nồi mà hầm, tôi đã bảo là không được hầm như thế rồi, giờ hầm không xong lại quay sang mắng tôi.”

Tạ Trì đi tới nhìn, thấy một nồi rau nát bét, chẳng phân biệt được là thứ gì với thứ gì. Cô bất đắc dĩ lắc đầu: “Để em làm cho.”

“Không cần, để tôi, nấu cơm thôi mà, đơn giản.” Hà Phong định đỡ cô ngồi xuống.

Tạ Trì đẩy hắn ra: “Đợi anh làm xong chắc em chết đói mất.”

Thanh Dương Tử thấy Hà Phong bị khóa miệng, bèn ngồi xổm bên cửa lò cười trộm.

Tạ Trì tìm một ít bột mì, chỉ huy hai người bọn họ nhào bột rồi cắt ra thành sợi. Thanh Dương Tử cắt mì to như ngón tay, bị Hà Phong mỉa mai một trận ra trò.

“Anh giỏi thì anh làm đi!”

Hà Phong giỏi thật.

Sợi nào sợi nấy qua tay hắn đều mỏng đều, trông rất ra dáng. Hắn múa đao bắn súng quanh năm suốt tháng, nhìn qua thì có vẻ thô lỗ nhưng cũng có mặt tinh tế, lại thường xuyên khắc gỗ với đẽo đục mấy món đồ chơi kỳ lạ nên có thể khống chế lực tay rất tốt.

Tạ Trì mân mê cục bột, nhìn tên thổ phỉ đang khom lưng nghiêm túc cắt mì, không nhịn được mà bật cười: “Nếu anh không làm thổ phỉ nữa thì mở một quán mì cũng được đấy.”

Hà Phong ngước mắt liếc cô một cái: “Được thôi, bà chủ.”

Tạ Trì ngắt một miếng bột nhỏ ném về phía hắn: “Mau cắt đi.”

“Tuân lệnh, bà chủ.”

Thanh Dương Tử sang chuồng gà nhà bà cụ Lưu mò được mấy quả trứng gà cầm về, hớn hở giơ lên: “Nhìn này!”

“Bốp” một tiếng, một quả trứng không được cầm chắc rơi xuống đất. Thanh Dương Tử gào lên: “Khó khăn lắm mới trộm được mà!”

Sau khi Hà Phong cắt mì xong, Tạ Trì mới bắt đầu nhóm bếp. Hai người họ đứng bên cạnh nhìn cô, trông ngoan ngoãn lạ thường.

Chẳng mấy chốc, một nồi mì thơm phức đã ra lò. Thanh Dương Tử ngửi mùi mì mà nước miếng suýt trào cả ra.

Ba người im lặng ngồi ăn. Hà Phong gắp quả trứng trong bát Thanh Dương Tử sang cho Tạ Trì: “Ăn nhiều vào.”

Thanh Dương Tử vốn đã đoán trước được việc trứng sẽ bị cướp mất, chỉ là không ngờ nó lại diễn ra nhanh thế. Anh ta chấp nhận số phận, tiếp tục sì sụp húp mì.

Tạ Trì thấy Thanh Dương Tử lầm lũi ăn, bèn trả quả trứng lại: “Anh ăn đi.”

Thanh Dương Tử liếc nhìn Hà Phong, rồi lại gắp trả cho cô: “Cô ăn đi, hôm nay đi mệt rồi mà.”

“Cô ấy mà mệt cái gì, ngoài nằm đó tận hưởng thì còn làm cái gì nữa đâu.”

“…” Tạ Trì đá mạnh hắn một cái.

“Đau.”

Trong lòng Thanh Dương Tử âm thầm sung sướng, ông anh này của mình, cũng chỉ có vị trước mắt này mới trị nổi.

Hà Phong vừa ăn vừa nhìn Tạ Trì, nhìn một hồi lại còn bật cười. Tạ Trì không chịu nổi hắn nữa, bưng bát sang phía đối diện ngồi. Hà Phong bám theo, ngồi cùng một bên với cô, còn cọ cọ vào đùi cô: “Đây là bát mì ngon nhất tôi từng được ăn đấy.”

Thanh Dương Tử coi như không thấy gì, húp sạch nước mì thì lại đi múc thêm một bát nữa, bưng ra ngoài cửa ngồi xổm ăn tiếp.

Tạ Trì dời chân sang chỗ khác, không muốn chạm vào hắn. Hà Phong lại mặt dày dán tới: “Chỗ đó còn đau không?”

Tạ Trì thẹn đến mức muốn đánh hắn một trận tơi bời, ở đây còn có người ngoài cơ mà! Cô gắp một quả trứng nhét bừa vào miệng hắn: “Anh không thể im lặng ăn cơm được à?”

Hà Phong nhai nhai rồi nuốt xuống: “Ồ.”

Hắn chỉ cần vài miếng đã húp xong bát mì, bắt đầu quay sang hối thúc Tạ Trì: “Ăn mau lên.”

Còn hối cô năm lần liên tiếp.

“Nhanh lên, ăn xong còn tiếp tục.”

Tạ Trì hiểu cái “tiếp tục” trong miệng hắn có nghĩa là gì. Buổi chiều đã vật lộn mấy lần rồi, nếu còn tiếp tục thế này, chắc chắn cô sẽ chết trong tay hắn.

Thấy bát mì đã cạn, Hà Phong vội vàng lôi kéo cô, Tạ Trì ôm chặt bát không chịu đi: “Em đói, em còn muốn ăn thêm bát nữa.”

Hà Phong đứng phía sau, cọ vào lưng cô: “Ăn đi, ăn nhiều chút cho có sức.”

Sau đó, Hà Phong vác cô về phòng, nhưng không làm gì thêm mà chỉ ôm cô ngủ cả đêm. Sáng sớm hôm sau, khi trời còn chưa sáng, hắn lại bắt đầu nhào nặn một hồi, vò nặn đến mức cô phải tỉnh giấc.

Tạ Trì chỉ thấy đầu mình nặng trịch, toàn thân đau nhức, mệt mỏi đến mức không mở nổi mắt.

Cô nằm im như một xác chết, để mặc hắn ôm người mình lật qua lật lại.

Lôi Trại bắt được một người phụ nữ Nhật và hai đứa trẻ đem lên, rất nhiều người trong trại đều kéo đến xem.

Lúc đó, Hà Phong đang ở trong sân dạy Tạ Trì phi dao. Hắn vào bếp lấy một nắm đũa, gọt nhọn từng chiếc, sau đó cầm từng chiếc một ném về phía cái lồng phía xa xa: “Thấy chưa, chỉ cần nhắm chuẩn với đủ lực thì bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành vũ khí giết người.”

Tạ Trì ngây người nhìn con thỏ xám bị hắn đâm xuyên cổ họng.

Đó là con thỏ lần trước Hà Phong mang về, cô vẫn luôn nuôi nó trong sân, đôi khi buồn chán còn nói chuyện với nó vài câu.

Cô vội vàng chạy tới bế con thỏ ra, cơ thể nó còn run lên nhè nhẹ, nhưng chỉ động đậy hai cái rồi hoàn toàn tắt thở. Cô tức giận mắng Hà Phong: “Sao anh lại giết nó!”

Hà Phong ngơ ngác: “Sao thế?”

Tạ Trì nhìn vẻ mặt không chút để tâm của hắn: “Anh có thể đừng tùy tiện săn giết những con vật này nữa được không?”

“Từ nhỏ tôi đã quen với việc này rồi.” Hà Phong cười, “Chỉ là một con thỏ thôi mà, đừng nói là mấy con súc sinh này, ngay cả người tôi cũng đã giết không ít rồi.”

“…” Tạ Trì truy hỏi, “Người nào?”

“Quên rồi.”

“Bao nhiêu người?”

“Cái này thì sao mà nhớ rõ được.” Hà Phong xòe ngón tay đếm, “Chắc khoảng hai mươi lăm, sáu, bảy người gì đó?”

Tạ Trì thấy hắn dùng giọng điệu nhẹ nhàng để mô tả mạng người như vậy, bèn mắng một câu: “Đồ thổ phỉ!”

Hà Phong thấy cô quay người bỏ đi, bèn xoay xoay chiếc đũa trong tay, cất bước đi theo: “Em tính toán mấy cái này với tôi làm gì, dù sao giết thì cũng đã giết rồi còn gì.”

Trần Tranh đang cùng Tống Uyển ngồi dưới gốc cây ở cổng viện, thấy thế thì hỏi: “Họ sao thế?”

Tống Uyển ngắm nghía chiếc vòng vàng bảo bối của mình, giơ tay lắc qua lắc lại soi dưới ánh nắng: “Đôi trẻ cãi nhau ấy mà, bình thường, bình thường thôi.”

Tạ Trì về phòng khóa cửa lại, để mặc Hà Phong đứng ngoài gõ cửa: “Em giận cái gì? Tôi không giết nữa là được chứ gì? Sau này sẽ chỉ luyện súng, luyện đao, luyện cung thôi, đảm bảo sẽ không sát sinh nữa.”

Thấy bên trong không có động tĩnh gì, hắn lại nói tiếp: “Mấy kẻ tôi giết cũng chẳng phải loại tốt lành gì, có tên giết người, có tên lại cưỡng dâm phụ nữ.”

Tạ Trì tựa lưng vào cửa, nghe hắn lải nhải.

“Kẻ thì ngược đãi cha mẹ, kẻ thì tham ô tiền cứu trợ thiên tai.”

Hắn đột nhiên im bặt.

Tạ Trì mở cửa ra thì thấy Hà Phong đang ngồi xổm trước cửa, ngẩng đầu nhìn mình.

“Còn gì nữa không?”

Hà Phong đứng dậy, nở nụ cười cợt nhả: “Còn có lũ chó Nhật Bản nữa.”

Hắn ôm cô vào lòng dỗ dành: “Xem em giận kìa, tôi đền cho em con thỏ khác là được mà.”

“Không cần đâu.” Tạ Trì rũ mắt, “Em cũng không có tư cách ghét bỏ, tay em cũng giống như tay bọn anh, đều đã nhuốm đầy mùi máu rồi.”

Nghe giọng điệu của Tạ Trì, Hà Phong lập tức thu lại vẻ cợt nhả. Hắn buông cô ra, cúi người nhìn sâu vào trong mắt cô: “Đó không phải lỗi của em.”

“Em biết.” Tạ Trì đẩy hắn ra, lại đóng cửa lại, “Em mệt rồi, em muốn ngủ một lát.”

Hà Phong gõ cửa: “Còn con thỏ thì tính sao?”

“Chôn đi.”

“Chết thì cũng chết rồi, chôn thì phí quá, nướng cho em ăn nhé.”

“Chôn đi!”

“Được được được, chôn ngay đây, chôn ngay đây.”

Hà Phong xách con thỏ đi đào hố, ngay khi vừa cầm xẻng lên thì có một tên đàn em chạy lại bảo hắn mau chóng đến đại đường. Chính giữa đại đường là người phụ nữ Nhật Bản ôm hai đứa nhỏ đang co quắp vì sợ hãi, xung quanh là đám người đang hò hét đòi làm thịt họ.

Lúc Hà Phong đến, mấy người trong trại đang áp giải họ ra sau núi, bị hắn chặn lại: “Lôi lão Tam, đi đâu đấy?”

Lôi Phúc thấy Hà Phong thì dừng lại: “Tiểu Phong đến rồi đấy à, mấy tên người Nhật này đang di chuyển trên sơn đạo thì bị anh em bắt được. Nhìn thấy lũ chó con này là ông đây lại bực cả mình, hôm nay nhất định phải làm thịt chúng mới được.”

Người phụ nữ ôm hai đứa trẻ, sợ đến mức nước mắt chảy dài, luôn miệng cầu xin. Lôi Phúc không hiểu tiếng Nhật, tức giận đá người phụ nữ một cái: “Nói tiếng người đi!”

Người phụ nữ và đứa trẻ bị gã đá đến ngã nhào, quỳ dưới đất xin tha mạng. Lôi Phúc lại định giơ chân đá tiếp, Hà Phong đã ngăn gã lại: “Thôi đi, trút giận lên đàn bà trẻ con làm gì.”

Lôi Phúc hậm hực, trừng mắt nhìn ba người họ rồi nhổ một bãi nước bọt: “Đàn bà và giống nòi của lũ súc sinh đó thì cũng có tốt lành đếch đâu!”

Hà Phong quay sang người phụ nữ kia nói một câu gì đó bằng tiếng Nhật, đối phương vừa khóc vừa gật đầu lia lịa. Lôi Phúc nghe cái thứ tiếng chim chóc líu lo này là đau hết cả đầu: “Tiểu Phong, cậu nói gì với họ thế?”

“Thả đi.”

“Thả?” Lôi Phúc không hiểu, “Cậu giỡn mặt với tôi đấy à?”

“Không được giết phụ nữ và trẻ con.”

Một người ở Vân Trại chen vào: “Lúc bọn chúng giết chóc bừa bãi ở Tế Nam cũng có thèm quan tâm đến người già, phụ nữ hay trẻ con tay không tấc sắt đâu!”

“Đúng thế! Theo tôi thấy thì giết là còn nhẹ, phải lăng trì mới đúng!”

Thanh Dương Tử nghe tin chạy tới, nghiến răng nghiến lợi đứng lại bên cạnh Hà Phong.

Ai cũng biết em trai anh ta đã chết dưới tay người Nhật.

Lôi Phúc vội vàng nói: “Thanh Dương Tử, cậu đến đúng lúc lắm! Cậu nói xem, mấy người này có đáng giết không!”

Thanh Dương Tử siết chặt nắm đấm, nhìn người mẹ đang che chở cho hai đứa con, hận đến mức cả người run lên bần bật.

Hà Phong ấn vai anh ta: “Giao cho cậu đấy, cậu liệu mà xử lý.”

Thanh Dương Tử nhìn vào mắt hắn, lúc này nắm đấm mới nới lỏng ra: “Bậc đại trượng phu không làm khó phụ nữ và trẻ con, đạn là phải để dành cho lũ súc sinh hại người kia kìa.”

Câu trả lời của anh ta nằm trong dự đoán của Hà Phong.

Nhưng Lôi Phúc không phục: “Người là do tôi bắt, không thể cứ thế mà thả đi được!”

Hà Phong nói: “Chúng ta là người Trung Quốc, không phải người Nhật Bản. Bọn chúng là súc sinh, các người cũng thế sao?”

“Tiểu Phong!”

“Tôi thấy cũng nên thả.” Trần Dung Dung cũng đã có mặt: “Lôi lão Tam, ông nhẫn tâm nổ súng với những đứa trẻ này sao?”

“Tôi…” Lôi Phúc hậm hực thở dài một tiếng.

“Tức quá thì đấm cho vài cú rồi thả xuống núi đi. Tiểu Phong nói đúng, chúng ta không phải lũ chó Nhật chết tiệt, không làm cái loại chuyện hạ đẳng là giết hại trẻ con. Sao, còn không mau buông ra cho bà?”

Trong lòng Thanh Dương Tử nghẹn uất, cố gắng kìm nén cảm xúc. Anh ta không muốn nhìn thấy họ thêm nữa, xoay người bước ra khỏi đại đường.

Hà Phong liếc nhìn anh ta một cái, trong lòng cũng phiền muộn chẳng kém, nói với Trần Dung Dung: “Chướng mắt quá, đi thôi.”

Sau một hồi nghe Trần Dung Dung khuyên giải thì Lôi Phúc cũng đã đồng ý áp giải ba người Nhật Bản trở về đường cũ, khi đi ngang qua Thanh Trại lại tình cờ bị Tống Diệp đang đứng trên đài quan sát nhìn thấy.

Gã tiến lại gần chào hỏi: “Lôi Tam đương gia.”

“Ồ, Diệp tử đấy à.”

“Mấy người này là sao?”

“Đàn bà và con nít Nhật Bản, bên trên bắt phải thả đi.”

“Hà Phong bắt thả à?”

“Trần Dung Dung và Đại đương gia cũng đồng ý rồi.”

“Đúng là lòng dạ đàn bà.” Tống Diệp cười khẩy một tiếng: “Không phải Thanh Kiều Tử đã chết dưới tay người Nhật sao? Nghe đâu đến cái đầu cũng chẳng giữ lại được. Uổng công cậu ta coi Hà Phong là anh em tốt, đúng là nghĩa khí thật.”

“Đừng nhắc nữa, đến anh trai ruột của nó còn không cho giết.”

“Người của Vân Trại giống nhau y xì đúc, càng ngày càng trở nên nhu nhược, mất sạch mặt mũi của lão đương gia rồi.” Tống Diệp chắp tay đứng đó: “Lôi Trại các ông mà cũng nghe lời như thế, tôi thấy sớm muộn gì cũng sẽ bị đồng hóa, bị triều đình chiêu an thôi.”

“Sau này mấy lời này cứ sống để bụng chết mang theo đi.” Lôi Phúc đấm nhẹ vào bụng gã: “Thanh hay Lôi Trại đều là từ bên trên phân xuống, làm gì cũng phải dựa dẫm vào nhau. Nhưng cũng phải thừa nhận thằng Tam điên kia cũng có vài phần bản lĩnh thực thụ.”

“Nếu cậu có rảnh thì hãy khuyên cha cậu đi, chia bớt người xuống mỏ mà làm, tiền kiếm được còn chẳng nhiều như nước à.”

Tống Diệp nghe mà bực cả mình.”

Lôi Phúc phẩy tay, mắng người phụ nữ Nhật Bản một câu: “Yên lặng chút đi! Đừng có khóc lóc om sòm nữa!”

Gã quay sang nói với Tống Diệp: “Thôi, nghĩ lại cũng đúng, oan có đầu nợ có chủ. Dù là hàng Nhật thật, nhưng giết đàn bà trẻ con cũng chẳng phải việc vẻ vang gì. Cứ vậy đi, tôi đi trước đây.”

“Ừ, đi thong thả.”

Lôi Phúc vừa xuống núi, Tống Thanh Đào đã bước ra khỏi trại. Thấy cô ta, Tống Diệp vội vàng sán lại gần: “Thanh Đào.”

Tống Thanh Đào chẳng thèm liếc nhìn gã lấy một cái, đi thẳng tới chỗ con ngựa của mình.

Dù Tống Diệp là anh họ của cô ta, nhưng từ nhỏ gã đã nảy sinh lòng ái mộ, biết trong lòng cô ta có Hà Phong nên tình cảm ấy vẫn luôn bị đè nén trong lòng bao nhiêu năm không dám bày tỏ. Gần đây thấy Thanh Đào bị bắt nạt như vậy, ý nghĩ muốn g**t ch*t Hà Phong trong đầu gã càng lúc càng thêm sâu đậm.

“Em đi đâu đấy?”

“Đi săn.”

“Anh đi cùng em.”

“Không cần.”

Con ngựa này và con Tiểu Bạch của Hà Phong là cùng một mẹ sinh ra, Tống Thanh Đào cực kỳ yêu quý nó, nhẹ nhàng đưa tay v**t v* bờm ngựa.

Tống Diệp nghẹn một bụng lời muốn nói, cuối cùng cũng nói toạc móng heo ra ngoài: “Em vẫn còn vương vấn nó à? Nó ngày ngày mặn nồng với con đ**m kia, đến cả tình nghĩa bao nhiêu năm cũng chẳng màng tới, cái loại người như thế thì em còn nhớ thương làm gì nữa?”

Nghe vậy, sắc mặt Tống Thanh Đào càng thêm nặng nề.

“Thanh Đào, nhà họ Hà đối xử với chúng ta như vậy, em định cứ thế mà bỏ qua sao? Cứ để chúng đè lên đầu lên cổ chúng ta mãi như thế à?”

“Thế thì làm gì bây giờ?” Tống Thanh Đào trừng mắt nhìn gã: “Anh có bản lĩnh thì đi giết con tiện nhân đó giúp tôi đi?”

“Anh…”

“Không dám thì ngậm cái miệng anh lại.” Tống Thanh Đào dắt con ngựa đi mất: “Uổng công anh còn lớn hơn tận vài tuổi, đứng trước mặt anh ấy đến thở cũng chẳng dám thở mạnh.”

Tống Diệp nhíu mày: “Bao nhiêu năm nay bên trên cứ nói gì nghe nấy, anh đã sớm chịu đủ rồi.”

“Sao, anh còn định làm phản chắc?” Tống Thanh Đào nhìn gã bằng nửa con mắt, trong lòng tràn đầy khinh bỉ: “Cũng phải xem có cái bản lĩnh đó không đã. Chỉ riêng một mình Thanh Dương Tử thôi cũng đủ lấy của anh mười cái mạng rồi.”

Bị cô ta phủ nhận phũ phàng như vậy, Tống Diệp lại càng thêm phẫn nộ, không đi theo nữa.

Thấy Tống Thanh Đào đã cưỡi ngựa đi xa, gã liền rút con dao bên hông ra, mạnh tay ném đi. Dao phóng ra, cắm phập vào cổ một con ngựa non.

Tống Diệp nghiến răng nhìn con ngựa chết trên mặt đất, bước tới rút dao ra, dùng bờm của nó để lau máu.

“Thằng ranh con, để xem ông đây có chơi chết mày không, cả cái Vân Trại chó chết của mày nữa.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.