27. Mợ ba
Trước đó Hà Phong đã nói sẽ tặng Tạ Trì một con ngựa, nhưng vì sức khỏe của cô mà cứ trì hoãn mãi. Trong trại có nuôi không ít ngựa tốt, Hà Phong chọn ra ba con cho cô lựa, nhưng Tạ Trì lại cứ nhắm trúng con Tiểu Hắc của hắn.
Hà Phong có hai con ngựa, một đen một trắng.
Tiểu Hắc tính tình hung hãn, thường xuyên theo hắn xuống núi, đã từng thấy đao thấy máu. Tiểu Bạch thì ôn hòa hơn, chỉ quanh quẩn rong chơi xung quanh trại.
Hà Phong bảo: “Nếu em thuần phục được nó thì cứ việc lấy.”
Tạ Trì không giỏi cưỡi ngựa lắm, đối với cô, Tiểu Hắc đúng là một thử thách.
Lúc cô định lên ngựa, Hà Phong còn dặn dò: “Nó hoang dã lắm, ngoài tôi ra chẳng phục ai đâu, ngã đau thì đừng có khóc đấy.”
“Đến người hoang dã như anh mà em còn hạ gục được, một con ngựa quèn này thì thấm vào đâu.”
Hà Phong khoái chí: “Được, em giỏi thì cứ lấy.”
Tạ Trì v**t v* đầu Tiểu Hắc. Nó không thèm nể mặt cô, ngoảnh mặt né tránh rồi quay lưng về phía cô.
Tạ Trì vòng qua tiếp tục vỗ về nó, đợi đến khi Tiểu Hắc không còn bài xích mình nữa thì mới lấy đà leo lên, nắm chặt dây cương.
Tiểu Hắc đứng im bất động.
Hà Phong khoanh tay cười nhạo cô: “Em mà điều khiển nó chạy được đến cái cây phía trước kia, tôi sẽ cho em cưỡi tôi như cưỡi ngựa luôn.”
“Thật chứ?”
Hà Phong nhướng mày: “Không chạy được thì em phải cho tôi cưỡi.”
Tạ Trì nhìn vẻ mặt đắc ý của hắn là hiểu ngay hắn đang ám chỉ chuyện gì, bất kể ai cưỡi ai thì xem ra kẻ chiếm hời vẫn luôn là hắn.
“Đổi tiền cược đi, nếu em thắng, anh không được chạm vào em nữa.”
Hà Phong gật đầu: “Được thôi.”
Tạ Trì cúi người áp sát vào lưng ngựa, khẽ v**t v* bờm Tiểu Hắc, thì thầm vào tai nó một câu.
Hà Phong ngước nhìn cô: “Lén lút nói gì với Tiểu Hắc của tôi đấy?”
“Không nói cho anh biết.” Cô giật dây cương, hai chân kẹp chặt bụng ngựa. Sau một tiếng hô, Tiểu Hắc lững thững bước tới vài bước.
Hà Phong đứng đằng sau tươi cười xem kịch, ngay lúc Tiểu Hắc định chạy về phía trước thì hắn huýt sáo một tiếng. Con ngựa lập tức quay đầu, ngoan ngoãn đi đến bên cạnh hắn.
Tạ Trì không vui: “Anh gian lận.”
Hà Phong nhảy phốc lên lưng ngựa, nắm lấy tay cô vân vê một hồi: “Không được chạm vào em á? Mơ đẹp đấy.”
“Đồ vô lại.” Tạ Trì tức giận định xuống ngựa, Hà Phong lại vòng tay ôm chặt không buông: “Cô nương ạ, để tôi cho em thấy thế nào mới gọi là cưỡi ngựa thật sự.”
Tạ Trì còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Hắc đã lao vút đi, khiến lưng cô đập mạnh vào lồng ngực hắn, cảm giác k*ch th*ch từ tốc độ và những cơn gió tạt lướt qua tràn đầy lồng ngực. Cô chưa bao giờ chạy nhanh đến thế, lại còn trên con đường núi dốc đứng như thế này.
Bên tay phải phía trước đột nhiên có một bóng trắng lướt qua, chạy song song cùng hai người họ.
Tạ Trì nhìn kỹ: “Bạch Ca!”
Hà Phong mỉm cười nhìn con sói trắng.
Phía trước là một vực đá đứt gãy, Tạ Trì lo lắng nắm chặt cổ tay hắn: “Dừng lại, dừng lại!”
Hà Phong không những không dừng mà còn tăng tốc độ, vó ngựa như đạp trên mây gió, cùng Bạch ca nhảy vọt qua vực thẳm, hạ cánh sang bên kia vách đá.
Tạ Trì chưa hoàn hồn, thở hắt ra một hơi dài.
Môi hắn dán sát tai cô, buông ra hai chữ khiến cả người cô tê rần:
“Sướng không?”
…
Hà Phong đưa cô đi lượn một vòng quanh núi, cuối cùng dừng chân ở ven sông.
Phía xa xa là một dòng thác nước rất dài đổ từ trên đỉnh núi xuống, Tạ Trì có ấn tượng vô cùng sâu sắc đối với nơi này, bởi vì lần đầu tiên gặp hắn, cô đã bị đưa đến đây. Hôm đó, sau khi Hà Phong nhảy xuống sông, cô đã bỏ chạy xuống núi, nào ngờ lại rơi xuống hố nên mới bị bắt lại lần nữa.
Hà Phong bắt đầu c** q**n áo, Tạ Trì tưởng hắn lại muốn làm chuyện đó nên lùi lại mấy bước.
“Trốn cái gì, không chạm vào em đâu.”
“Thế anh làm gì?”
“Xuống bơi một vòng.”
“Không thấy lạnh sao?”
“Cả người ông đây đang nóng hừng hực đây.”
“…”
“À, cả người tôi đang nóng hừng hực đây.”
“…”
Hà Phong nhảy xuống nước, Tạ Trì ngồi trên tảng đá đợi hắn.
Một lát sau, Hà Phong bơi lại gần cô: “Biết bơi không?”
“Biết.”
“Xuống đây.”
“Không đâu, lạnh lắm.”
“Không lạnh.”
“Em sợ lạnh.”
Hà Phong vịn vào mép đá, ngước lên nhìn cô: “Có muốn biết đường xuống núi nhanh nhất là đường nào không?”
“Hử?”
“Chính là ở dưới đáy con sông này.” Hà Phong bật cười, quệt nước trên mặt: “Ngày đó tôi đã nhắc nhở rõ ràng thế rồi, không ngờ em lại ngốc như vậy. Nhưng cũng may là em ngốc, nếu không thì tôi biết tìm đâu ra một cô vợ ‘bốc’ thế này.”
Tạ Trì không nhớ nổi hắn từng nói gì, bèn hỏi: “Dưới đáy sông có cái gì?”
“Ở trên không nhìn thấy đâu, phải xuống nước cơ. Dưới chân ngọn núi trước mặt em có hai đường hầm dưới nước, bơi về đường bên trái, tìm đến một khe hở, xuyên qua đó là sang được phía bên kia núi. Theo dòng nước đi xuống là tới thác nước, thác nước đó che khuất một lối cầu thang rất hẹp dẫn thẳng xuống chân núi. Bơi lên bờ rồi tìm một cây hòe già, sau đó đi về hướng Đông mười mấy dặm là tới thị trấn.”
“Bây giờ anh nói với em chuyện này làm gì?”
“Con đường này không mấy ai biết, nếu lỡ như gặp phải chuyện bất trắc thì có thể dùng để thoát thân mà không bị phát hiện.”
“Anh không sợ em trốn mất à?”
“Em trốn đi, tôi cho em trốn đấy, đợi tôi bắt về được thì sẽ ngủ với em tới khi em khóc mới thôi.”
Tạ Trì đã quen với mấy lời th* t*c của hắn nên cũng chẳng để tâm: “Thế anh không sợ em đi báo quan, dẫn người lên tiêu diệt các anh sao?”
“Em nỡ bỏ người đàn ông của mình à?” Hà Phong nắm lấy chân cô, bàn tay lần mò lên trên: “A Chi, em nói xem, nếu làm chuyện đó dưới nước thì cảm giác sẽ như thế nào nhỉ?”
Tạ Trì thẳng chân đạp hắn xuống nước: “Biến đi.”
Hà Phong xoa xoa chỗ vừa bị đạp, cười ha hả rồi lặn xuống đáy nước.
…
Mấy ngày sau, Hà Trạm đón sinh nhật.
Anh ta không thích ồn ào, năm nào Hà Phong muốn tổ chức đại tiệc anh ta cũng từ chối đủ đường, cuối cùng chỉ mời vài người quen thân đến nhà tụ họp ăn một bữa cơm.
Buổi chiều, căn bếp trong viện bận rộn lạ thường.
A Kim dẫn đám bạn chạy nhảy khắp nơi, Hà Phong ngồi trong sân khắc gỗ, thỉnh thoảng lại vung dao dọa lũ trẻ chơi.
Lũ trẻ chẳng sợ hắn, trái lại còn quấn lấy đòi hắn làm súng cao su. Tâm trạng Hà Phong tốt, lại đang rảnh rỗi nên tiện tay làm cho chúng hai cái.
Hắn vốn thích trẻ con, vừa làm súng vừa nhìn chúng ồn ào bên cạnh. Nếu là người khác làm ồn như thế, hắn đã sớm dùng nắm đấm đuổi đi thật xa rồi.
Hà Phong làm xong chiếc súng cao su thứ ba, nói với hai đứa trẻ đang ngồi đợi bên cạnh: “Anh mệt rồi, đây là cái cuối cùng, ai tranh được thì là của người đó.”
Hắn ném chiếc súng ra, đứa trẻ mặc áo vàng lao đến vồ lấy rồi chạy biến: “Của em, của em! Tranh được rồi!”
A Kim tức đến dậm chân, rõ ràng là nó dẫn bạn vào chơi, thế mà chính mình lại không được cái nào!
Hà Phong thấy mắt cậu nhóc đỏ hoe, bèn vào phòng lấy một thanh kiếm gỗ mình điêu khắc lúc trước ra tặng: “Cầm lấy mà chơi.”
A Kim lập tức tươi cười, mắt sáng rực: “Oa, cái này ngầu quá.”
“Thiếu đương gia, thức ăn xong cả rồi ạ.” Vương Đại Chủy bưng bát đũa đi qua: “A Kim, đừng quấn lấy Thiếu đương gia nữa, mau về nhà đi.”
A Kim ôm chặt lấy chân Hà Phong: “Cháu không muốn về, cháu ăn cơm ở đây có được không? Nghe nói có cả bánh kem nữa.”
Hà Phong xoa cái đầu trọc lóc của cậu nhóc: “Chỉ có nhóc là tham ăn thôi, vào đi.”
…
Tạ Trì dành cả buổi chiều để ở trong bếp phụ giúp, nhân tiện học làm mấy món ăn.
Đến tối, sau khi dọn thức ăn lên xong xuôi, họ mới nhờ người đi mời Hà Trạm tới.
Hôm nay Hà Trạm mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt mới cáu, nhưng vẫn mang khí chất của một công tử nho nhã.
Tạ Trì nói với Hà Phong: “Đột nhiên cảm thấy hai anh trông cũng khá giống nhau.”
“Anh em ruột không giống nhau sao được.” Hà Phong liếc cô một cái: “Thế em thấy tôi với anh ấy ai đẹp trai hơn?”
Tạ Trì đi chỗ khác, không thèm tiếp lời hắn.
Hà Phong bám theo: “Ai đẹp trai hơn?”
“Anh ấy.”
“Không tin.”
“Anh xấu.”
“Xấu mà em còn ôm tôi hôn lấy hôn để.”
“…”
…
Hôm nay là ngày vui, Hà Phong để Tống Uyển, Trần Tranh và mọi người cùng ngồi vào bàn, lại cho khui mấy vò rượu lâu năm ra uống.
A Kim xung phong hát cho mọi người nghe, còn Vương Đại Chủy thì kể hết chuyện này đến chuyện khác, ai nấy đều cười nghiêng ngả. Tửu lượng Tống Uyển không tốt, chỉ mới hai chén đã say khướt, nhảy múa loạn xạ, còn làm vỡ vò rượu, sau đó gục đầu xuống vai Hà Trạm rồi hỏi anh ta: “Bố anh thực sự là người Nhật à?”, cuối cùng bị Trần Tranh bịt miệng lại, ấn vào lòng mắng yêu.
Tạ Trì cũng uống thêm vài ly. Trước đây Hà Phong luôn bày trò bắt cô uống rượu, nhưng đến khi cô uống thật thì hắn lại không ngừng ngăn cản. Tạ Trì không nghe, uống đến mức đầu óc hơi lâng lâng, sau đó bị Hà Phong kéo ra ngoài ngồi.
Cô nằm gối đầu lên đùi hắn, nghe tiếng cười vang dội rung cả mái nhà của Vương Đại Chủy phát ra từ bên trong thì không khỏi cong môi cười theo.
“Đã bảo em uống ít thôi, say rồi chứ gì.” Hà Phong véo nhẹ tai cô, “Có muốn nôn không?”
“Chưa say.” Tạ Trì gạt tay hắn ra, “Tửu lượng của em tốt lắm đấy.”
“Ngày mốt là đại thọ của bà nội lão Bùi, tôi đưa em xuống núi dạo chơi.”
Tạ Trì ngẩn người một lát rồi đáp: “Được thôi.”
Cô nhìn dãy núi xa xăm, thấy vầng trăng trên đỉnh núi vừa gần vừa sáng: “Nhớ ông nội quá.”
Hà Phong xoa tóc cô: “Đợi xong tiệc mừng thọ, tôi sẽ đưa em về nhà.”
Tạ Trì cắn vào đầu gối hắn một cái: “Ai cần anh đưa, em tự về.”
Hà Phong nhẹ nhàng kéo tai cô: “Em là chó à? Sao thích cắn tôi thế?”
Tạ Trì cắn chặt không buông.
Hà Phong bế ngang cô lên: “Vào phòng, cho em cắn thỏa thích.”
…
Trên giường đặt sẵn một chiếc áo choàng màu đỏ, Tạ Trì mở ra xem: “Đẹp thật đấy.”
“Thử xem.”
Tạ Trì ngoan ngoãn mặc vào, còn đội cả mũ trùm lên: “Đẹp không?”
“Đẹp, đúng là đóa hoa của bản trại mà.”
“Đóa hoa của trại không phải là Tống Thanh Đào sao?”
“Cô ta là cái thá gì, sao so được với em.” Hà Phong ôm eo cô, kéo sát lại gần, “Đừng nói là trong trại, ở cả cái dải đất vài trăm dặm quanh đây cũng chẳng tìm ra ai đẹp hơn vợ tôi.”
Tạ Trì vặn người lùi lại: “Ai là vợ anh.”
“Em chứ ai.” Hà Phong lại ôm chặt lấy cô, “Mấy ngày nữa tôi sẽ đến nhà em cầu hôn.”
“Không được.”
“Sao thế?”
“Họ sẽ sợ chết khiếp mất.”
“Không sao đâu, mặt mũi tôi đâu có đáng sợ như thế.”
“Không được đi.”
“Sao nào? Không muốn gả à?” Tay Hà Phong luồn vào trong áo cô, “Không phải không muốn là được đâu.”
“Không gả.” Men rượu bốc lên làm đầu óc cô có hơi chuếnh choáng, ánh mắt cũng mơ màng hẳn đi.
Tạ Trì dùng ngón tay ấn vào vị trí giữa lông mày hắn: “Có giỏi thì giết em đi.”
“Chà, đe dọa tôi cơ đấy.”
“Chết là việc nhỏ, thất tiết mới là việc lớn.”
“Hóa ra em vẫn là một liệt nữ giữ gìn trinh tiết cơ đấy.” Hà Phong bế cô nằm xuống, “Đừng có diễn trò đó với tôi, lúc em sung sướng dưới thân tôi cũng có thấy em trinh tiết chỗ nào đâu.”
Hắn hồi tưởng lại rồi nhận xét: “Tiếng rên nghe sướng thật.”
Tạ Trì dán mắt vào yết hầu đang chuyển động của hắn: “Tại sao đàn ông lại có cái cục này?”
Hà Phong khẽ cười một tiếng, giọng điệu mềm mại hẳn đi: “Cục nào cơ?”
Tạ Trì chạm vào yết hầu hắn: “Cái này này.”
Hà Phong cảm thấy cổ họng khô khốc, hắn cởi áo choàng của cô ra, tiện tay ném sang một bên, sau đó bắt đầu luồn tay vào trong quần cô.
Tạ Trì giữ lấy bàn tay đó: “Làm gì thế?”
“Em nói xem?”
“…” Tạ Trì kẹp chặt chân, “Bên ngoài còn bao nhiêu người thế kia.”
“Kệ xác họ.”
“Không muốn.” Tạ Trì xoay người định trốn vào phía trong giường.
Hà Phong kéo cô lại, trở tay ôm chặt vào lòng.
Bỗng nghe cô nói: “Anh là người đàn ông đầu tiên của em.”
“Hửm? Thế em còn muốn có mấy người nữa?”
Tạ Trì xòe tay ra: “Nhiều thật là nhiều.”
“Em ấy hả?” Hà Phong cười khẩy, “Một mình tôi là đủ để làm em bủn rủn cả chân rồi, còn đòi nhiều thế kia.”
Tạ Trì không phục, vung tay múa chân đánh hắn.
Hà Phong khóa chặt cô lại: “Ngoan, đừng quậy.”
Cô im lặng trở lại.
“Không nghe lời là tôi rước một đống đàn bà về cho em tức chết.”
“Anh cứ đi mà tìm, càng nhiều càng tốt, tốt nhất là lấp đầy cái viện này, không, tốt nhất là lấp đầy cả cái trại này đi. Nhiều như thế thì chắc là đủ cho anh phát tiết rồi.”
Hà Phong nhìn đôi môi cứ khép mở của cô, chợt bật cười rồi cúi người hôn xuống, mặc kệ sự kháng cự của cô, chỉ ba hai cái đã l*t s*ch sành sanh.
Một tay hắn nhấc eo cô lên, tươi cười nhìn thẳng vào mắt cô: “Tôi mới không thèm nhìn người khác.”
Ngay lúc hắn định c** q**n thì cửa bỗng mở toang, Tống Uyển say khướt xông thẳng vào: “A Chi, lúc nãy tôi…”
“Cút ra ngoài!”
Tiếng gầm của Hà Phong làm Tống Uyển sợ đến ngẩn người tại chỗ. Cô nàng cứ thế đừng đờ ra nhìn hai người họ, mãi đến khi bị Trần Tranh kéo ra ngoài: “Xin lỗi, hai người cứ tiếp tục, tiếp tục đi.”
Người đã lui ra, cửa đã đóng lại, căn phòng lập tức khôi phục sự yên tĩnh.
“Làm gì mà hung dữ thế?”
“Hung dữ à?” Hà Phong quay mặt lại nhìn cô.
“Ừ, y hệt hung thần ác sát ấy.”
“Em hôn tôi một cái, tôi sẽ dịu dàng hơn.”
“Tránh ra đi.”
“Em biết thừa là tôi sẽ không đi mà.” Hà Phong tiếp tục c** q**n, “Lúc này rồi mà đi thì tôi có còn giống con người nữa không?”
“Phải biết dịu dàng với phụ nữ một chút.”
“Trong mắt tôi, dù là loài bay trên trời, bò dưới đất hay bơi dưới nước, dù là hai chân, ba chân hay bốn chân, cũng chỉ có mỗi em là giống cái thôi.”
Tạ Trì kéo chăn che nửa thân trên.
“Che cái gì mà che, lề mề quá, có phải lần đầu đâu.” Hà Phong thô bạo giật phăng chiếc chăn ném xuống đất, thẳng thừng ngắm nghía cơ thể cô, “Thế này có phải tốt không.”
…
Đến ngày thọ thần của bà nội Bùi, từ sáng sớm, Tạ Trì đã theo Hà Phong cưỡi ngựa xuống núi.
Đây vốn là điều cô ngày đêm mong mỏi trong suốt hai tháng bị nhốt trên núi, giờ nguyện vọng thành hiện thực rồi, trong lòng lại không được vui sướng như mong đợi.
Đường núi tương đối dài, nếu bình thường chỉ có mình Hà Phong thì thúc ngựa phi nhanh chưa đầy hai tiếng là đã đến trấn, do lần này mang Tạ Trì theo nên đi chậm hơn nhiều. Lúc đến nơi, khách khứa đã ngồi kín chỗ.
Cha của Bùi Lan Viễn là Bùi Khác Châu đích thân ra đón, rồi đứng đó khách sáo mất một hồi lâu.
“Vị này là?” Bùi Khác Châu đánh giá Tạ Trì đang đứng sau lưng Hà Phong.
“Vợ cháu.” Hà Phong kéo cô ra bên cạnh, “Vợ chưa cưới.”
Tạ Trì nói: “Chào bác ạ.”
“Hân hạnh quá.” Bùi Khác Châu mời họ vào trong, “Mời vào trong ngồi, Lan Viễn đang ra đầu trấn đón người, lát nữa sẽ về ngay.”
Sau khi mừng thọ của bà nội Bùi xong, Hà Phong sắp xếp Tạ Trì ngồi ở bàn dành cho nữ quyến, đồng thời nhờ những người cùng bàn trông nom cô một chút.
Lúc sắp đi, hắn cúi người ghé sát tai Tạ Trì, nói nhỏ: “Em thong thả ngồi đây ăn đi, ăn no rồi sẽ có người dẫn em về phòng khách nghỉ ngơi. Giờ tôi đi uống chút rượu, có việc gì cứ sai người hầu gọi tôi.”
“Được. Anh uống ít thôi đấy.”
“Sợ tôi say à?” Môi Hà Phong chạm nhẹ vào vành tai cô, “Yên tâm đi, tửu lượng của chồng em tốt lắm, không dễ gì hạ gục được tôi đâu.”
Giữa bàn dân thiên hạ! Giữa bao nhiêu con mắt còn đang nhìn thế này! Tạ Trì thẹn đỏ cả mặt, vội đẩy hắn đi: “Anh mau đi đi.”
Hà Phong không nhúc nhích: “Chút nữa tôi đưa em ra ngoài dạo phố.”
“Biết rồi, anh đi mau đi.”
Hà Phong đứng thẳng người, cười rồi bỏ đi.
Bên ngoài tiếng pháo nổ đì đùng, bữa tiệc nhanh chóng bắt đầu, nhưng duy chỉ có bàn của Tạ Trì là không một ai động đũa. Tạ Trì thấy họ không cử động thì cũng không muốn làm người đầu tiên gắp thức ăn, thế là cả bàn cứ ngồi trơ ra nhìn nhau.
Một lúc lâu sau, Tạ Trì mới hỏi người phụ nữ bên cạnh: “Sao mọi người không ăn ạ?”
Họ nào dám?
Người phụ nữ đó run rẩy cúi đầu xuống: “Mợ ba, mời cô dùng trước ạ.”
“…”
…
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]