A Chi, A Chi - Uin

Chương 35:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

35. Móng vuốt nhỏ

Hễ đến ngày mưa là hai chân của bà nội Quý Đồng lại đau nhức dữ dội, đã nằm bẹp trên giường suốt nửa ngày hôm nay.

Chập tối, mưa càng lúc càng nặng hạt, trút xuống xối xả như những cột nước. Đêm qua Quý Đồng kéo Hà Phong trò chuyện đến tận nửa đêm, hôm sau buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, ăn cơm trưa xong là cô leo lên giường ngủ một mạch, nếu không phải Chu Hâm gọi điện đến thì e là cô đã ngủ đến tận khi trời tối mịt rồi.

Chu Hâm lái xe va phải người ta, hiện tại đang ở bệnh viện. Đầu dây bên kia toàn là tiếng cãi vã, ồn ào hỗn loạn đến mức suýt chút nữa không nghe rõ bà nói gì. Chu Hâm vừa lầm bầm mắng mỏ vừa đi về phía chỗ vắng người, giọng nói mới dần rõ ràng hơn: “Sao bà nội con không nghe máy?”

“Bà ngủ rồi ạ, chắc là đè lên điện thoại nên không nghe thấy.”

“Mẹ đụng phải người ta, giờ đang ở bệnh viện, lát nữa còn có việc nên phải về muộn, hai bà cháu đừng đợi cơm.”

“Vâng ạ. Mẹ không sao chứ?”

“Mẹ không sao, đừng lo. Chân bà còn đau không? Đừng để bà nấu cơm nhé, để mẹ đặt đồ ăn ngoài cho hai bà cháu.”

“Dạ thôi, để con xuống nấu bát mì là được rồi ạ.”

“Vậy cũng được, cẩn thận nhé con.”

“Mẹ cũng đừng vội quá, cứ thong thả giải quyết, lúc về nhớ lái xe chậm thôi ạ.”

“Được rồi, mẹ cúp máy nhé, có gì nói sau.”

“Chào mẹ ạ.”

Quý Đồng tắt máy, ghé qua phòng bà nội xem thử thì thấy bà vẫn đang ngủ, có tiếng ngáy nhè nhẹ truyền ra. Thế là cô nhẹ chân nhẹ tay đóng cửa lại, thắt tạp dề, vào bếp tìm mì sợi và mấy cây cải xanh mang đi rửa. Tay nghề nấu nướng của cô không xuất sắc lắm, nhưng nấu mấy món đơn giản như cháo hay mì thì vẫn không thành vấn đề.

Đang thái hành lá, Hà Phong lại lặng lẽ xuất hiện bên cạnh, sau đó lặng lẽ nhìn cô chăm chú làm việc. Quý Đồng bỏ hành vào chiếc bát nhỏ, lúc xoay người định đi lấy nước thì mới nhìn thấy anh: “Anh đến từ lúc nào thế?”

“Lúc em đang thái hành.”

“Sao không gọi em?”

“Sợ làm em giật mình rồi cắt vào tay.”

Quý Đồng bật bếp đun nước, tựa lưng vào bệ bếp nhìn anh: “Sao hôm nay anh lại chủ động đến tìm em thế?”

“Trời mưa, nên muốn đến xem em thế nào.” Anh thoáng dừng lại, rồi nói tiếp: “Không muốn gặp tôi à? Vậy tôi đi đây.”

“Đừng đi!” Quý Đồng đứng thẳng người dậy, vô thức đưa tay muốn giữ anh lại, nhưng chỉ chạm được vào không trung. Ngón tay cô khẽ co lại, rồi lại lẳng lặng buông xuống: “Đừng đi.”

Hà Phong vẫn đứng yên ở đó: “Em đang làm gì vậy?”

“Bà nội lại không khỏe nên tối nay em nấu cơm, đang làm mì sợi.”

“Thế thì nấu nhiều một chút.”

“Anh cũng muốn ăn sao?” Quý Đồng mỉm cười hỏi.

“Đốt cho tôi à?”

“Được chứ.”

“Phiền phức quá, thôi bỏ đi.”

“Hay là… anh nhập vào người em rồi ăn một chút đi? Nếm thử tay nghề của em xem.”

Khóe môi dưới vành mũ của anh khẽ cong lên: “Tôi không cần ăn đồ ăn đâu, em mau làm đi, nước sôi rồi kìa.”

Quý Đồng thả một nắm mì vào nồi, thêm gia vị và rau xanh vào. Hà Phong đứng bên cạnh, nhìn chằm chằm vào những sợi mì trắng trong nồi không rời mắt.

Quý Đồng liếc nhìn anh rồi quơ quơ tay, nhưng Hà Phong vẫn im lặng nhìn cái nồi.

“Anh đang nghĩ gì thế?”

Hà Phong im lặng một hồi rồi nói: “Tôi nhớ lúc trước khi em nấu mì, tôi và Thanh Dương Tử đã ở bên cạnh nghịch bột mì rất lâu.

Quý Đồng nghe mà đỏ cả mặt. Hà Phong đang nhớ về bát mì, còn trong đầu cô toàn là những chuyện xảy ra trước và sau khi nấu bát mì đó.

Cô cố gắng khống chế nhịp tim, vội vàng đánh lạc hướng: “Đúng rồi, Thanh…”

Lời mới thốt ra một nửa đã bị nuốt ngược trở lại.

Bất kể Thanh Dương Tử có bỏ mạng trong đêm càn quét sơn trại đó hay không, cô cũng không nên hỏi những câu này để khiến anh thêm đau lòng.

“Hay để em đốt cho anh nhé, không phiền đâu, cảm giác anh rất muốn ăn mà.”

Hà Phong nhìn cô: “Để lần sau đi.”

Quý Đồng bị anh nhìn đến mức hai tai đỏ bừng. Chết tiệt, sao cứ nhớ đến những chuyện đó hoài vậy không biết.

Hà Phong biết cô đang nghĩ gì, cứ cái đà này thì e là tai cô còn chín trước cả nồi mì mất: “Em cứ làm đi, cẩn thận nhé, tôi ra ngoài một lát.”

Quý Đồng gật đầu, đôi đũa khua khoắng lung tung trong nồi.

Mì chín, bà nội ngửi thấy hương thơm liền đi ra: “Đồng Đồng, sao con lại nấu cơm thế này?”

“Mẹ không về ăn ạ, hai bà cháu mình ăn tạm chút thôi.” Quý Đồng bưng bát ra: “Bà vào nằm nghỉ đi, để con bưng vào cho bà.”

“Không nằm nữa, không hiểu sao cái chân này lại hết đau rồi, bình thường phải đau tới hai ba ngày kia.” Bà nhấc chân, tự lẩm bẩm: “Chẳng đau chút nào nữa, hơn nữa lại còn có lực hơn cả trước, thế là thế nào nhỉ?”

“Bà đi chậm thôi kẻo ngã.”

“Chắc là do ông nội con phù hộ rồi.” Tinh thần bà nội phấn chấn hẳn lên, vào bếp lấy đũa ra: “Để bà nếm thử tay nghề của Đồng Đồng nhà mình xem thế nào.”

Bà xì xụp húp một ngụm lớn: “Hơi nhạt một chút.”

“Thế để con cho thêm ít muối nhé?”

“Thế này là vừa rồi, ăn thanh đạm chút cho tốt.”

Ăn xong, Quý Đồng định bê bát đũa đi rửa thì bà nội ngăn lại: “Để bà làm cho, con về phòng đi. Giờ bà thấy trong người thoải mái lắm, cứ như vừa được đả thông kinh mạch vậy.”

Quý Đồng bị bà đẩy sang một bên: “Dạ vâng, có gì bà gọi con nhé.”

“Đi đi, đi đi.”

Hà Phong đang đứng trong phòng, trên tay cầm một cuốn sách.

“Chân của bà nội em tự dưng khỏi rồi, bà bảo em vào nghỉ ngơi.”

“Tôi biết.”

“Không phải anh dùng pháp lực đấy chứ?”

“Cái đó không gọi là pháp lực.”

“Thế gọi là gì bây giờ?”

“Quỷ lực?”

“Thế là anh có thể giúp người ta chữa bệnh rồi nhỉ.”

“Không được, đó chỉ là trị ngọn không trị gốc, chỉ có thể tạm thời ổn định thôi.”

Quý Đồng nhìn vào cuốn sách trên tay anh, hóa ra là Toán học lớp 12: “Anh lấy sách giáo khoa đâu ra thế?”

“Chỗ chúng tôi cũng có hiệu sách mà.”

“…” Quý Đồng cảm thấy thật khó tin: “Dưới âm phủ cũng phải thi đại học ạ?”

“Cái đó thì không.”

Quý Đồng có một dự cảm chẳng lành, quả nhiên ngay giây tiếp theo, cô đã nghe Hà Phong nói: “Từ hôm nay trở đi, chúng ta cùng nhau học bài, tôi sẽ giám sát em, không được lười biếng đâu đấy.”

“…”

Quý Đồng ủ rũ suốt cả một ngày.

Cô thi được hạng tư, chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi!

Chu Hâm đến đón cô tan học, thấy cô ủ ê như bánh bao chiều thì hỏi: “Sao thế con? Tâm trạng không tốt à?”

“Con thi không tốt ạ.”

“Không phải được hạng tư sao?”

“Vâng.”

“Thế là giỏi lắm rồi, con nghỉ học tận nửa năm trời kia mà. Hơn nữa, đây còn là lần thi đầu tiên của con sau ngần ấy thời gian gặp chuyện không may, mẹ thấy rất hài lòng rồi.”

Quý Đồng nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài một tiếng: “Chỉ thiếu có hai điểm nữa thôi.”

“Thiếu hai điểm cái gì?”

Quý Đồng gõ gõ vào đầu mình: “Rõ ràng câu đó con biết làm mà! Sao lại đoảng thế không biết!”

“Này này, đừng có đánh mình thế chứ, cứ từ từ mà học, không phải vội. Học được đến đâu hay đến đó, đừng có tạo áp lực cho mình quá. Sau này dù không vào được trường danh tiếng thì đại học bình thường cũng tốt mà. Mẹ chỉ cần con khỏe mạnh, vui vẻ thôi, đừng nghĩ ngợi gì nhiều, chuyện gì cũng cố hết sức là được rồi, kết quả không quan trọng, nghe rõ chưa?”

Quý Đồng ậm ừ đáp cho có lệ.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy không muốn gặp Hà Phong đến thế, nhưng lại sợ anh biết cô thi hạng tư rồi sẽ thật sự không bao giờ xuất hiện nữa.

Khoảng cách đến kỳ thi lần tới còn lại một tháng.

Ba mươi ngày, thật sự quá dài.

Cô buồn bã đi tắm, rồi nằm bò ra bàn học nhìn chằm chằm tờ đề, càng nhìn càng giận, thế là vo tròn lại ném vào góc tường.

“Ném đi làm gì?”

Quý Đồng giật bắn mình quay lại, thấy Hà Phong đang đứng ở cửa thì bĩu môi nói: “Em thua rồi.”

“Có điểm rồi à?”

“Vâng.”

“Hạng mấy?”

“Hạng tư.”

“Chỉ kém một bậc thôi.” Hà Phong thấy cô buồn đến mức sắp khóc thì nói: “Thế cũng giỏi lắm rồi, vậy thì cứ ba câu hỏi theo lời giao hẹn ban đầu đi.”

Quý Đồng kích động ngước lên nhìn anh, nhưng giây sau lại rũ mắt xuống: “Thôi ạ, đã hứa là hạng ba, em nhận thua.”

Hà Phong mỉm cười: “Nghiêm túc vậy sao?”

“Thắng làm vua, thua chấp nhận.”

“Thế tôi đi nhé?”

Quý Đồng bất lực nhìn anh. Hà Phong bước đến trước mặt cô, dịu dàng nói: “Top ba là lời thách đố của em, còn top năm là lời thách thức của tôi. Với em thì em thua, nhưng với tôi thì em đã thắng rồi. Em muốn biết gì thì hỏi đi.”

“Nhưng mà…”

“Lần đầu tiên nên tôi nới lỏng chút, lần sau là tôi sẽ nghiêm khắc đấy.”

“Vậy em hỏi nhé.”

“Hỏi đi.”

Quý Đồng siết chặt nắm tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay, hỏi câu đầu tiên: “Anh đã chết như thế nào?”

“Bệnh chết.”

“Bệnh chết? Ba mươi lăm tuổi mà đã bệnh chết sao?”

“Ừ.”

“Bệnh gì ạ?”

“Đây là câu hỏi thứ hai phải không?”

“Vâng.” Quý Đồng nghiêm túc nhìn anh: “Em muốn biết.”

“Lao lực thành bệnh thôi. Đầu, tim và tứ chi đều chịu cả nội thương lẫn ngoại thương, nhưng cụ thể là bệnh gì thì tôi cũng không rõ lắm.”

“Bị thương trong lúc đi lính hay sao ạ?”

Hà Phong khẽ nhướng mày, trong mắt thoáng hiện ý cười: “Câu hỏi thứ ba đúng không?”

Quý Đồng vội vàng lắc đầu: “Không hỏi cái này.”

“Nghĩ kỹ rồi hẵng hỏi.”

“Em muốn nghe chuyện sau khi anh quay lại sơn trại ngày hôm đó, từ đầu đến cuối.”

“Bọn tôi đánh nhau một trận, nhưng đánh không lại, bị quân Nhật ném bom, đốt phá, giết sạch.” Khi nhắc lại những chuyện này, trong mắt Hà Phong không hề có chút dao động cảm xúc nào, bình thản đến mức như thể đang kể lại câu chuyện của ai đó chứ chẳng hề liên quan đến mình, “Tuy bọn chúng không đông, nhưng lại có vũ khí tiên tiến. Trong trại vốn đã thiếu thốn súng đạn nên không thể đánh lại, mà cũng chẳng cầm cự được bao lâu, bại trận là điều tất yếu.”

“Vậy làm sao anh sống sót được?”

“Tôi trúng đạn, lại bị ném bom nên ngất đi, lúc tỉnh lại thì thấy mình đã được Thanh Dương Tử đưa đi trốn trong một hang động nhỏ ở phía Tây Sơn. Vết thương bị nhiễm trùng khiến tôi phát sốt, suýt chút nữa thì đã bỏ mạng ở đó, may mà Thanh Dương Tử cũng có chút kiến thức về thảo dược, chữa trị thế nào mà lại cứu sống được tôi. Quân Nhật không tìm thấy xác tôi nên lùng sục khắp núi. Em biết đấy, trong núi có rất nhiều cơ quan và cạm bẫy, đặc biệt là ở Tây Sơn. Ban đầu chúng xông xáo vào trong nên nếm mùi đau khổ vài lần, sau đó không dám liều lĩnh tiến vào nữa mà chuyển sang từ từ lùng sục. Ngay lúc tôi và Thanh Dương Tử suýt bị phát hiện thì Bạch Ca đã xuất hiện.”

“Sau đó thì sao ạ?”

“Nó đã cứu chúng tôi, nhưng lại chết thảm dưới họng súng quân thù. Lúc đó tôi đã muốn liều mạng với bọn chúng, nhưng Thanh Dương Tử không đồng ý. Tuy cậu ta nhỏ tuổi hơn tôi nhưng lại làm việc chín chắn hơn tôi nhiều, cậu ta nói ‘còn rừng xanh thì lo gì việc thiếu củi đốt’, sau này báo thù cũng chưa muộn. Tôi không chịu, thế là bị cậu ta đấm cho ngất đi rồi cõng chạy mất, lúc tỉnh lại lần nữa thì đã ở dưới chân núi rồi.”

Hà Phong thấy vẻ mặt phẫn nộ của cô thì mỉm cười: “Còn muốn nghe nữa không?”

Quý Đồng gật đầu.

“Thứ bọn phát xít muốn là mỏ than, chúng không giết các anh em trong mỏ mà lại ép họ làm việc ngày đêm không nghỉ, ai kháng cự là giết. Thanh Dương Tử đưa tôi đến ở nhờ nhà một người bạn dưới quê một thời gian. Đợi vết thương lành hẳn, tôi liền đi tìm Nhị thúc, em còn nhớ không? Chính là người đã tặng dao cho em ấy.”

“Em có nhớ.”

“Người dưới trướng Nhị thúc không nhiều, chỉ có hơn một trăm anh em. Đêm đó chúng tôi lẻn vào mỏ, g**t ch*t mấy chục tên lính gác, cướp trang bị của chúng, rồi phối hợp với anh em bên trong đánh sập hầm mỏ. Bọn Tanaka Kyuuchi đóng quân ở Lôi Trại nghe thấy động tĩnh, lúc chạy đến thì đã muộn. Sau đó lại có thêm một trận ác chiến, cuối cùng chỉ còn lại hơn mười người trong phe tôi còn sống, nhưng may là đã tiêu diệt được bọn chúng.”

Quý Đồng siết chặt tay, tức đến mức lồng ngực phập phồng lên xuống: “Sau đó thì sao nữa?”

“Giải quyết xong mọi việc, tôi đến nhà họ Tạ tìm em, cha em vì cố ý muốn chọc tức tôi nên nói em đã bị dìm xuống đầm nước rồi. Ban đầu tôi không tin, nhưng đi khắp nơi không thấy người, tôi đã xuống dưới đầm nước mò suốt hai ngày. Sau đó anh tư của em tìm thấy tôi, nói cho tôi biết em đã đi Tô Châu, tôi lại tới Tô Châu để tìm, nhưng vẫn không thấy.”

“Em đã quay lại tìm anh bằng con đường bí mật mà anh đã chỉ cho em, nhưng lúc em đến nơi, sơn trại đã bị thiêu rụi hoàn toàn, mọi người cũng đều… Sau đó em không nhớ gì nữa, đã xảy ra chuyện gì, đi những đâu, em chẳng nhớ nổi chút gì cả.” Quý Đồng thở dài: “Bọn chúng thật đáng hận.”

“Cho nên em phải chăm chỉ học tập, mình phải mạnh mẽ thì người khác mới không dám bắt nạt mình. Giống như khẩu hiệu dán trong lớp em đấy, học tập vì sự trỗi dậy của Trung Hoa.”

Quý Đồng buồn bã gục mặt xuống lưng ghế.

“Được rồi, tôi trả lời xong rồi, em phải học bài thôi. Tôi cũng phải đi tuần tra đây.”

“Thế này thì làm sao mà em học nổi nữa.” Quý Đồng ngẩng đầu, nhìn anh đầy xúc động, sống mũi bỗng cay xè, nước mắt bỗng chực trào ra: “Anh đừng đi, ở lại với em thêm lát nữa đi.”

“Đừng khóc.” Hà Phong ngồi xổm xuống, ngước lên nhìn cô, dịu dàng mỉm cười: “Bây giờ em khác kiếp trước nhiều quá.”

“Gì cơ?”

“Trước kia em gai góc đầy mình, lúc nào trong mắt cũng đầy rẫy toàn tâm tư với mưu tính. Bây giờ thì đơn thuần hơn, cũng trở nên mong manh hơn nhiều rồi.”

Quý Đồng chớp mắt, cố nén nước mắt hỏi: “Anh không thích nữa sao?”

“Cho dù em có trở thành người như thế nào, tình cảm tôi dành cho em cũng sẽ không thay đổi.”

“Nhưng anh có nghĩ tới việc này không? Em là cô ấy, nhưng không còn đơn giản chỉ là cô ấy nữa. Đối với em bây giờ, cô ấy chỉ là một phần ký ức mà thôi.”

Hà Phong nhìn dáng vẻ đau khổ của cô, đột nhiên biến mất.

Quý Đồng giật mình, tưởng anh đã đi nên nhìn quanh quất: “Hà Phong!”

“Hà Phong…”

Chú chó nhỏ màu trắng đặt bên giường bỗng dưng bay lên, lơ lửng ngay giữa không trung.

Quý Đồng kinh ngạc nhìn nó: “Hà Phong?”

Chú chó nhỏ đứng khựng lại ngay trước mặt cô.

“Là anh phải không?”

Cái móng vuốt nhỏ mềm mại của nó vươn tới, khẽ xoa lên trán cô.

Khoảnh khắc đó, đầu óc Quý Đồng bỗng trống rỗng, nhưng nước mắt lại như vỡ đê, không tài nào kìm lại được.

Chó nhỏ lau đi nước mắt cho cô.

Quý Đồng vừa định ôm lấy nó thì chú chó đã rơi bịch xuống đất. Hà Phong hiện hình trước mắt cô: “Được rồi, phải học bài thôi, không nên lãng phí thời gian để ngồi đó hoài niệm, cứ mãi vướng bận chuyện quá khứ cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.”

“…”

Quý Đồng nhặt chú chó dưới đất lên, phủi bụi rồi đặt lại lên giường: “Còn anh thì sao?”

“Tôi ra ngoài một chuyến.”

Cô “ồ” lên một tiếng.

“Sau đó sẽ quay lại với em.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.