A Chi, A Chi - Uin

Chương 36:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

36. Bướm đen

Thời tiết hôm nay khá đẹp, ráng chiều nhuộm đỏ nửa bầu trời.

Một mình Quý Đồng rời khỏi nhà ăn để quay về lớp học. Đột nhiên, một con bướm màu đen từ đâu bay đến trước mắt cô, chậm rãi vỗ cánh rồi đậu xuống vai cô.

Quý Đồng vui sướng nhìn nó, biết ngay nó chính là Hà Phong. Tối qua anh có nói rằng để tránh việc cô thường xuyên thẫn thờ xao nhãng, sau này anh có thể hóa thân thành sâu bọ chim muông để ở bên cạnh cô.

Cánh bướm rất lớn, đường vân xanh lục trải dài uốn lượn trên nền đen, trông cực kỳ đẹp mắt.

“Lát nữa chúng ta cùng nhau về lớp nhé.”

Quý Đồng tản bộ đến bên bờ hồ vắng vẻ, con bướm đen cứ thế đập cánh bay xung quanh người cô, ánh mắt cô cũng đuổi theo bóng dáng nó. Từ đằng trước ra đằng sau, rồi lại từ trái sang phải: “Đừng trêu em nữa, xoay đến mức em chóng cả mặt rồi đây này.”

Con bướm đậu xuống trên một chiếc lá ngay trước mặt cô. Quý Đồng chống hai tay lên lan can đá, nhìn những lá sen trong ao, thở hắt ra một hơi rồi cảm thán: “Thật muốn nhanh chóng thi đại học cho xong quá đi.”

Cô dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào đường viền xanh trên cánh bướm: “Hoa văn của anh đẹp thật đấy.”

Con bướm đứng yên không động đậy.

Quý Đồng rụt tay lại, buồn chán nhìn xuống đáy ao: “Nước ở đây bẩn quá.”

Cô lặng lẽ quan sát một hồi: “Sao lá sen kia lại hơi ửng đỏ nhỉ?”

Rồi lại nheo mắt nhìn kỹ: “Đúng là có hơi đỏ thật.”

Thấy con bướm chẳng buồn đáp lại mình, cô đành bất lực nhìn đồng hồ đeo tay: “Đi thôi, về làm bài tập nào.”

Con bướm bay đến đậu trên vai cô.

Quý Đồng vừa đi vừa gẩy gẩy cái râu dài của nó: “Anh cũng lười biếng quá đấy.”

Thời tiết dần trở lạnh, mỗi ngày Quý Đồng đều đi qua đi lại giữa nhà và trường, trải qua những ngày tháng bình lặng giữa một cuộc sống không hề bình thường.

Dù việc học của lớp 12 có căng thẳng đến đâu, thì tiết thể dục vẫn là hoạt động không thể thiếu. Phần khởi động trước đây giờ đã chuyển thành chuyên mục chạy bền theo đội hình. Trong hàng ngũ, những gương mặt non nớt vừa thở hồng hộc vừa kêu gào rằng sắp chết vì mệt.

Lớp tự nhiên ít con gái, Quý Đồng thuộc dạng cao ráo trong đám nữ sinh nên đứng ở vị trí gần cuối hàng, ngay phía sau là các bạn nam.

Vừa chạy đến vòng thứ hai, phía sau bỗng truyền đến tiếng xôn xao.

“Ê nhìn kìa.”

“Đó là bướm hay ngài thế! To thật đấy!”

Hai chữ nhạy cảm lọt vào tai, Quý Đồng lập tức ngẩng đầu, thấy con bướm đen đang điên cuồng đập cánh trong không trung.

Cả lớp bắt đầu nhốn nháo: “Oa, bướm đen kìa!”

“Đẹp quá đi mất!”

Có mấy cậu chàng muốn thể hiện, nhảy lên định vồ lấy nó, cũng may con bướm phản ứng nhanh, lách mình một cái rồi bay cao hơn.

“Lớp 7 làm cái trò gì đấy? Có muốn chạy thêm hai vòng nữa không?” Thầy thể dục quát lớn: “Bướm với chả ong, bao nhiêu tuổi rồi! Cả cái cậu đội mũ vàng đằng sau kia nữa, nhảy cao như thế là tính bay với nó luôn à?”

Một tràng cười giòn giã rộ lên.

Con bướm bay đến trước mặt Quý Đồng, đậu ngay trên cổ áo cô.

Đoàn người chạy đi xa dần, mọi người vẫn tiếp tục xì xào: “Trời lạnh thế này rồi mà nó vẫn còn ở ngoài nhỉ?”

“Chưa thấy con bướm nào to thế này bao giờ.”

“Bướm gì, rõ ràng là con ngài.”

“Ngài nhà cậu cũng to thế này à?”

“Cũng có con còn to hơn thế này nhé.”

Quý Đồng hạ mắt xuống, cố ý thổi một hơi vào con bướm. Râu bướm hơi rung rinh, nhích sang chỗ khác với vẻ không hài lòng.

Quý Đồng cười thầm, nhưng rồi lại thấy con bướm rời khỏi người mình, bay vút lên cao rồi cứ thế mà lượn lờ trên đỉnh đầu.

“Quý Đồng, con bướm này thích cậu thật đấy, cứ bay trên đầu cậu suốt thôi.”

“Quấn quýt không rời, đúng là Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài nhỉ.”

Cam Đình quay đầu mắng: “Lằng nhằng cái gì, cậu nói nhiều quá đấy.”

Quý Đồng chẳng buồn để ý đến bọn họ, khi cô ngẩng đầu lên lần nữa thì con bướm đã bay đi mất.

Từ tuần trước, Quý Đồng không để Chu Hâm đi đón mình nữa.

Một là vì có Hà Phong đi cùng, hai là vì Chu Hâm bận rộn công việc, cô không muốn làm phiền mẹ phải vất vả vì mình suốt ngày. Nhưng vì bà vẫn không yên tâm nên Quý Đồng chỉ đành kéo cả Cam Đình vào, nói dối Chu Hâm là có bạn đi cùng đường.

Dần dần Quý Đồng không còn sợ đi về buổi tối nữa. Cô tin chắc rằng cho dù là gặp phải tình huống bất ngờ hay đụng trúng ác quỷ gì, Hà Phong cũng sẽ xuất hiện kịp thời để bảo vệ cô.

“Anh biến lại thành người đi, lâu rồi em không được thấy anh.”

Có vẻ như Hà Phong làm bướm đến nghiện rồi, anh bay quanh cô hai vòng rồi mới hiện nguyên hình.

“Làm bướm vui không?”

“Cũng được.”

“Em cũng muốn bay.” Tầm mắt cô vô tình quét qua cây cầu vượt cách đó không xa: “Người kia định làm gì thế?”

Hà Phong nhìn theo hướng cô chỉ, thấy một người đàn ông đang bò trên lan can, định leo ra ngoài. Anh lướt đi như một cơn gió, tung một chưởng đẩy con quỷ trong người gã đàn ông ra.

Con quỷ đó mặt mày xấu xí, đầu bị lột mất nửa mảng da tóc, vừa thấy người đến là Tuần sứ thì sợ đến mức quay đầu chạy biến.

Quý Đồng trơ mắt nhìn Hà Phong đuổi theo nó, cô cũng vội vã chạy lên cầu vượt, chỉ thấy người đàn ông kia đang hồn xiêu phách lạc ngồi bệt dưới đất.

Hà Phong quay lại bên cạnh cô: “Về nhà đi.”

“Còn anh?”

“Tôi đi đuổi theo hắn.” Dứt lời, Hà Phong lại biến mất.

Quý Đồng dùng ngón tay chọc nhẹ vào người đàn ông: “Anh không sao chứ?”

Anh ta ngước mắt lên, lắc lắc đầu, bàn tay gầy gò áp vào thái dương rồi đấm mạnh vài cái vào chỗ đó.

“Anh thấy thế nào rồi?” Quý Đồng thấy quầng mắt anh ta, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt cũng có phần hỗn loạn: “Có bị thương chỗ nào không?”

Người đàn ông buông tay, tựa đầu vào lan can sắt phía sau, nhắm mắt lại, không nói một lời.

Ngủ rồi à? Hay là ngất đi rồi?

Quý Đồng lắc vai anh ta: “Này.”

Người đàn ông hé mắt: “Tôi không sao.”

Nói đoạn, anh ta vịn vào lan can đứng dậy, nhìn quanh một lượt rồi chậm chạp bước đi. Mới đi được hai bước, cả người anh ta lại ngã sấp xuống đất thêm lần nữa.

Người qua đường giúp Quý Đồng gọi xe cứu thương, sau khi thấy anh ta được đưa đi rồi thì mới yên tâm về nhà.

Hà Phong đi bắt quỷ, trong lúc đợi anh, Quý Đồng tranh thủ làm bài tập. Mãi đến 1 giờ sáng, cô thực sự không thể trụ nổi nữa, chuẩn bị tắt đèn đi ngủ.

Đèn vừa tắt, Hà Phong đã xuất hiện trước mặt cô: “A Chi.”

Quý Đồng bật đèn lên, căn phòng lại sáng trưng: “Bắt được hắn chưa?”

“Hắn chạy thoát rồi.”

“Chạy thoát rồi à?”

“Ừ.”

“Cũng có kẻ anh không thể đuổi kịp sao?” Quý Đồng nhíu mày: “Vậy phải làm sao đây?”

“Tôi đến để nói với em một tiếng, cứ ngủ đi, đừng đợi tôi.”

“Phải tiếp tục đuổi theo sao ạ? Nhưng hắn đã chạy lâu như thế rồi, liệu còn bắt được nữa không?”

“Tôi đã nắm được khí tức của hắn, lần theo dấu vết thì sẽ tìm được.”

“Vậy anh nhớ cẩn thận nhé.

“Tôi không có ở đây em cũng phải chú ý cẩn thận mọi thứ. Tôi gọi Mạnh Nguyên đến rồi, có việc gì thì cứ tìm cô ấy là được.”

“Anh đi lâu không?”

“Chưa nói trước được.”

“Vâng, vậy anh đi nhanh đi, em…” Quý Đồng cứ ngỡ anh sẽ nói thêm vài lời tạm biệt, nhưng không.

Còn chưa đợi cô nói hết câu, Hà Phong đã biến mất.

Cô thẫn thờ nhìn căn phòng trống rỗng một hồi, sau đó mới tắt đèn đi ngủ.

Tối hôm sau, trên đường đi học về, lúc đi ngang qua chỗ cầu vượt, một người đàn ông đã xuất hiện chặn đường cô.

Quý Đồng quan sát đối phương: “Là anh à? Anh ổn cả rồi chứ?”

Trên đầu anh ta vẫn còn quấn băng gạc, vẻ mặt phờ phạc: “Cảm ơn cô chuyện ngày hôm qua.”

“Không có gì đâu.”

“Tôi đã nhìn thấy rồi.”

Quý Đồng không hiểu: “Thấy cái gì cơ?”

“Cái người mặc áo choàng đen đó.” Anh ta hơi khựng lại, “Là quỷ.”

Sắc mặt Quý Đồng đanh lại, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

“Tôi nghe thấy anh ta nói chuyện với cô rồi.” Đối phương bước xuống một bậc thang, tiến lại gần cô hơn: “Cô có mắt âm dương sao?”

“…”

“Tôi đã đứng ở đây cả ngày hôm qua rồi, tôi chỉ muốn cầu xin cô…” Anh ta vỗ vỗ trán, “Không, là cầu xin anh ta một việc.”

“Dạo này anh ấy không có ở đây.” Quý Đồng quan sát gương mặt tái nhợt của người đàn ông: “Nhưng tôi có thể hỏi anh vài câu trước được không?”

“Được, cô hỏi đi.”

“Anh biết mình bị nhập sao?”

“Biết.”

“Bình thường anh có thể nhìn thấy linh hồn không?”

“Không nhìn thấy.” Anh ta thở dài: “Còn tại sao hôm qua lại thấy được anh ta thì tôi cũng không rõ nữa, có lẽ là do bị ảnh hưởng khi bị nhập chăng.”

Có người đi qua, hai người ngừng nói chuyện một lúc. Chờ người đó đi khuất, người đàn ông mới đề nghị: “Chúng ta đổi chỗ nói chuyện đi.”

Quý Đồng nhìn đồng hồ: “Hay là để ngày mai đi? Giờ cũng hơi muộn rồi, tôi sợ người nhà lo lắng.”

“Chỉ hai mươi phút thôi.” Đối phương lo lắng đến mức mồ hôi vã ra như tắm, “Mười phút thôi cũng được, tôi thực sự không đợi thêm được nữa, cầu xin cô.”

“…”

“Cầu xin cô đấy.”

Quý Đồng cùng anh ta đi đến chỗ một bồn hoa vắng vẻ. Sau đó, người đàn ông mới bắt đầu giới thiệu về bản thân: “Tôi tên là Nhất Thụy, là một nhiếp ảnh gia tự do. Tôi có một người bạn gái tên Tiểu Chân, cô ấy đã mất vào năm kia.”

Quý Đồng vốn chẳng biết an ủi người khác, nghẹn nửa ngày mới thốt ra được một câu: “Xin chia buồn cùng anh.”

Nhất Thụy siết chặt hai tay, có vẻ rất căng thẳng: “Tiểu Chân kém tôi sáu tuổi, chúng tôi đều là người An Huy. Cô ấy thích nhiếp ảnh nên đến đây học tập, chúng tôi quen nhau trong một buổi triển lãm ảnh, dần dần tiếp xúc mới nhận ra cả hai có rất nhiều sở thích chung: Từ nhiếp ảnh, du lịch, chơi game, cho đến anime và sưu tầm đủ loại goods, sau đó thì yêu nhau rồi dọn về sống chung. Cuối năm kia, chúng tôi định về quê kết hôn, tôi đã mua sẵn nhẫn kim cương rồi, không ngờ cô ấy lại gặp tai nạn xe hơi, do chấn thương vùng đầu nên đã tử vong ngay tại chỗ.”

Hai tay anh ta không kìm được mà khẽ run rẩy, nước mắt cũng đồng thời rơi xuống: “Suốt hơn nửa năm trời, ngày nào tôi cũng chìm trong men rượu, bỏ bê cả công việc, chỉ biết nhốt mình trong phòng đến mức đổ bệnh. Cô có tưởng tượng nổi trước đây tôi từng là một gã béo nặng tới 90kg không?”

Nhất Thụy quay mặt đi, quẹt vội nước mắt: “Tôi thực sự quá nhớ cô ấy, nhiều lúc chỉ muốn chết quách đi cho xong, thế thì có thể đi tìm cô ấy, nhưng lại thấy có lỗi với cha mẹ. Nếu tôi không còn nữa, chắc chắn họ sẽ mất đi nửa cái mạng, tôi cũng không đành lòng.”

Quý Đồng nói: “Tôi hiểu cảm giác của anh.”

“Tôi tin thế giới này có ma quỷ, tôi luôn cảm thấy cô ấy vẫn luôn ở bên cạnh mình. Hai năm qua, tôi đã tìm đến rất nhiều nơi được đồn là có ma, dù không gặp được cô ấy, ít nhất có thể tìm một con quỷ nào đó để hỏi thăm tin tức về cô ấy cũng được. Mấy ngày trước tôi có học theo một phương pháp chiêu hồn, kết quả lại chiêu tới một con ác quỷ cứ bám riết không buông.”

“Anh có thể tìm đến những người có khả năng thông linh mà.”

“Tìm rồi, cũng có vài lần chiêu được hồn rồi, nhưng chỉ hỏi vài câu là lộ ra ngay là bọn chuyên giả thần giả quỷ để lừa đảo.”

“Đó là do anh chưa tìm đúng người thôi, nhưng đúng là có nhiều kẻ mượn việc này để trục lợi thật.”

“Vậy nên lần này tôi đã tìm đúng người rồi, phải không?” Nhất Thụy không kìm được cảm xúc, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Làm ơn hãy giúp tôi, tôi biết cô có thể giao tiếp với anh ta. Tôi có thể đốt giấy tiền cho anh ta, hoặc là cái giá nào khác cũng được, chỉ cần nằm trong khả năng của tôi!”

“Vậy để tôi hỏi anh ấy giúp anh.”

“Cảm ơn cô.” Đôi tay Nhất Thụy vẫn run rẩy, “Tôi không biết phải cảm ơn cô thế nào cho đủ, tóm lại là vô cùng cảm ơn, cô cần gì thì cứ việc nói với tôi.”

“Không cần cảm ơn đâu ạ.” Quý Đồng nhìn đồng hồ, “Vậy tôi xin phép về trước, khi nào anh ấy về thì tôi sẽ tìm anh, anh để lại số điện thoại cho tôi đi.”

“Được.” Nhất Thụy không mang theo giấy, đưa mắt nhìn về phía cặp sách của cô.

“Ồ.” Quý Đồng lôi bút và sổ ra, ghi lại số của anh ta rồi vội vàng rời đi. Mới bước được hai bước, cô lại quay lại dặn dò: “Sau này anh đừng tùy tiện chiêu hồn nữa, cũng đừng nảy sinh ý định quyên sinh, cứ như vậy rất dễ bị quỷ bám theo. Còn nữa, nhớ là đừng nói chuyện này cho bất kỳ ai biết.”

“Chắc chắn rồi.”

“Vậy tôi đi đây.”

“Để tôi tiễn cô.”

“Không cần đâu, anh về đi.” Quý Đồng quay người chạy biến, cô phải về nhà trước 10 giờ 40, nếu không Chu Hâm lại cuống cuồng lên mất.

Quý Đồng đã lo lắng cho Hà Phong suốt cả ngày. Buổi tối, khi đang lủi thủi đi bộ về nhà, cô chợt thấy Hà Phong đang đứng nói chuyện một tiểu quỷ ngay bên dưới gốc cây cách đó không xa. Cô đợi cho tiểu quỷ kia rời đi rồi mới chạy nhanh đến bên cạnh anh.

Quý Đồng không nén nổi sự kích động trong lòng, hạ giọng nói: “Anh về rồi.”

“Ừ.”

“Mọi chuyện thuận lợi chứ?”

“Thuận lợi, tôi có ghé qua Âm ty một chuyến nên hơi mất thời gian.” Hà Phong đội mũ, dưới vành mũ là một khoảng tối đen khiến cô không thể nhìn rõ biểu cảm, “Dạo này em vẫn ổn chứ?”

Quý Đồng gật đầu, lại hỏi: “Con quỷ đó chắc là khó trị lắm nhỉ? Anh không bị thương chỗ nào chứ?”

“Không.” Hà Phong đột nhiên dang rộng hai tay, chiếc áo choàng rộng thùng thình rũ xuống sau cánh tay, “Có muốn kiểm tra không?”

“Kiểm tra thế nào ạ?” Quý Đồng mỉm cười, “Em có chạm vào anh được đâu, hay là anh tự cởi ra?”

Hà Phong đưa tay lên định cởi áo choàng, Quý Đồng vội vàng đứng thẳng người, xua tay: “Em đùa thôi mà.”

Hà Phong lại hạ vành mũ xuống, để lộ gương mặt: “Em không cần lo cho tôi, người hay quỷ bình thường đều không làm hại tôi được đâu.”

“Đúng rồi, có việc này em muốn nhờ anh giúp.”

“Em nói đi.”

“Anh còn nhớ người đàn ông bị quỷ nhập trên cầu vượt không?”

“Nhớ.”

“Hôm kia anh ấy đã đến tìm em và tâm sự một lát. Đúng là anh bị quỷ ám, lý do là vì muốn tìm lại người bạn gái đã khuất, cho nên mới thử vài cách cực đoan, dẫn đến chiêu phải ác quỷ, suýt nữa thì mất mạng.” Quý Đồng thở dài, “Lúc kể cho em nghe hôm đó, anh ấy cứ khóc suốt thôi, em thấy…”

“Quý Đồng.” Hà Phong ngắt lời cô, anh không gọi cô là A Chi nữa, “Đừng lo chuyện bao đồng, dù là ở dưới địa phủ hay trên dương gian thì những chuyện bất đắc dĩ vốn luôn có rất nhiều, không đến lượt em phải can thiệp vào.”

Quý Đồng nuốt lại những lời định nói, im lặng.

“Xin lỗi, tôi nói hơi nặng lời. Nhưng tôi chỉ hy vọng em có thể bình an hạnh phúc đến hết đời mà thôi.”

“Em biết mà.” Quý Đồng cạy cạy lớp vỏ cây, lẩm bẩm, “Em chỉ thấy buồn thay cho anh ấy thôi, anh ấy yêu bạn gái sâu đậm như vậy, hai năm rồi vẫn chưa buông xuống được, đáng thương biết bao.”

“Trên đời này nhiều người đáng thương lắm, em định giúp từng người một sao?”

Quý Đồng cúi đầu: “Vậy thôi ạ, để em đi từ chối anh ấy.”

Cô buồn bã xoay người: “Em phải về nhà đây.”

Hà Phong đi theo sau, không nói lời nào. Lúc gần đến cửa nhà, anh mới gọi cô lại: “Cô gái đó tên gì? Ngày sinh, địa chỉ, thời gian qua đời nữa?”

Quý Đồng đột ngột quay đầu lại, hai mắt sáng rực lên: “Anh đồng ý rồi?”

“Chỉ lần này thôi đấy, sau này tôi sẽ không giúp nữa, mà em cũng đừng can thiệp vào những việc thế này nữa.”

“Vâng vâng vâng, nhất định rồi.”

Nhất Thụy đã gửi những thông tin này qua cho Quý Đồng. Vừa vào phòng, cô đã lôi tin nhắn ra cho Hà Phong xem. Ánh sáng màn hình quá chói khiến anh phải quay mặt đi.

Quý Đồng vội vàng thu điện thoại lại, lo lắng hỏi: “Có làm đau mắt anh không?”

Hà Phong quay mặt lại: “Không sao, đưa đây.”

“Hay để em đọc cho anh nghe nhé?”

“Không cần, cho tôi xem qua một cái là được.”

Quý Đồng lùi lại một bước, chỉnh độ sáng màn hình tối xuống rồi đặt ở khoảng cách xa anh một chút.

Hà Phong nhìn khoảng hai giây rồi nói: “Được rồi.”

“Anh nhớ hết rồi?”

“Ừ.”

Quý Đồng kinh ngạc: “Là quỷ thì ai cũng có năng lực này, hay là do anh có trí nhớ siêu phàm vậy?”

“Do tôi có trí nhớ siêu phàm.”

“Cũng đúng nhỉ, từ xưa trí nhớ của anh đã tốt thế rồi mà.” Quý Đồng cất điện thoại, vui vẻ nói: “Vậy làm phiền anh nhé.”

Hà Phong thấy dáng vẻ mừng thầm của cô, không nhịn được mà nhếch môi cười: “Đi tắm đi, rồi còn học bài.”

“Còn anh?”

“Tôi phải đi tra cứu tung tích của cô gái đó.”

“Được.”

Chu Hâm bưng sữa đi vào, thấy Quý Đồng đang mỉm cười cất điện thoại đi thì hỏi: “Có chuyện gì mà vui thế? Tâm trạng có vẻ tốt nhỉ.”

“Đâu có gì đâu mẹ.”

“Cười đến mức nhe cả răng ra kia kìa.” Chu Hâm đi đến cạnh bàn, quan sát cô, “Không phải con đang yêu đương đấy chứ?”

Quý Đồng bình thản đáp: “Không có mà.”

“Thế sao lại cười? Trông mặt mày hớn hở thế kia.” Chu Hâm tựa vào bàn, “Sắp thi đại học rồi, đợi khi nào tốt nghiệp rồi yêu đương đàng hoàng, bây giờ có quen nhau thì cũng chủ yếu là để cùng nhau học tập tiến bộ thôi.”

Quý Đồng không nói gì.

“Con có thật đấy à?” Chu Hâm phấn khích cúi người xuống, “Học hành thế nào? Nhà ở đâu? Cha mẹ làm nghề gì? Cao bao nhiêu? Có vạm vỡ không? Đàn ông là phải vạm vỡ, không được yếu đuối mong manh đâu nhé, nhất là trong trường hợp của con, bên cạnh có một chàng trai dương khí dồi dào là tốt nhất.”

Quý Đồng không nói dối: “Đúng là có một người, nhưng chưa chính thức ở bên nhau ạ.”

Chu Hâm vỗ tay cái bộp: “Mẹ biết ngay mà, bảo sao dạo này con cứ có gì đó là lạ, lúc nào cũng nghe thấy con ngồi trong phòng tự lầm bầm một mình, chẳng biết nói chuyện với ai. Sáng nay mẹ còn vừa bàn với bà nội xem có phải con đang yêu không, quả đúng là thế thật!”

“Mẹ nghe lén con à?”

“Tiện đường đi ngang qua nghe thấy vài câu thôi, mẹ không có nghe lén.” Chu Hâm vội lảng đi, “Con còn chưa trả lời mẹ đâu nhé, cậu ấy học hành thế nào? Cao không? Nặng bao nhiêu?”

“Là một người rất thông minh ạ.” Nhắc đến mấy chữ này, Quý Đồng không nhịn được mà mỉm cười, “Khá cao ạ, còn nặng bao nhiêu thì con không biết.”

“Trông thế nào?” Chu Hâm thấy cô hớn hở ra mặt thì càng tò mò hơn, “Có ảnh không?”

“Không có ạ.”

“Mẹ không tin.”

“Thật sự là không có mà mẹ.”

“Thôi được rồi, khi nào con muốn cho mẹ xem thì nói sau vậy.” Chu Hâm quan sát vẻ mặt của cô, “Nhưng con vẫn chưa thành niên đâu đấy, có nhiều điều cần phải chú ý. Hai bên tình nguyện là chuyện tốt, nhưng phải cùng nhau tiến bộ mới được. Dù dương khí quan trọng thật nhưng nhân phẩm vẫn quan trọng hơn gấp bội!”

“Con biết rồi ạ.”

“Vậy dạo này buổi tối toàn không cho mẹ đón, là để đi chung với bạn trai hả?”

Quý Đồng bị bà nhìn đến mức nóng cả tai, vội chối phắt đi: “Vẫn chưa phải là bạn trai mà.”

“Được được, con nói không phải thì là không phải.”

Quý Đồng bày biện sách vở, đẩy Chu Hâm ra ngoài: “Mẹ đi ngủ đi, con phải làm thêm ít bài tập nữa.”

“Có muốn ăn trái cây không? Để mẹ đi cắt một đĩa nhé?”

“Dạ được.”

“Hay là chiên thêm quả trứng nhé?”

“Vâng.”

Chu Hâm quay đầu nhìn cô: “Có bạn trai cái là khác ngay, ăn uống cũng ngon miệng hẳn lên.”

Bà búng tay một cái: “Đợi đấy, mẹ làm xong ngay đây.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.