43. Bà chủ Tạ
Chu Hâm đang ở nhà hàng xóm, nghe thấy tiếng động bên ngoài thì chạy ra xem thử, lại thấy cửa nhà mình đang mở toang.
“Đồng Đồng!” Bà vào phòng ngủ của Quý Đồng kiểm tra nhưng không thấy ai.
Chu Hâm chạy đến chỗ cửa sổ nhìn xuống dưới, chợt thấy Quý Đồng đang mặc đồ ngủ, đi dép lê thong dong đi thẳng ra ngoài khu chung cư.
“Đồng Đồng! Con đi đâu đấy!”
Quý Đồng không thèm để ý đến bà.
“Đồng Đồng!”
Chu Hâm bắt đầu hoảng loạn, liền chạy thục mạng xuống lầu, nhưng khi chạy ra đến cổng khu nhà thì đã không còn thấy bóng dáng Quý Đồng đâu nữa. Mấy bà cụ bên đường nói cô đã đi về hướng Tây, bà vội vã đuổi theo.
Khi đuổi kịp đến nơi, Quý Đồng đã đứng bên trong lan can cầu.
Chu Hâm gần như sụp đổ: “Đồng Đồng, con mau lại đây đi, con đứng đó làm gì!”
Người đi đường bắt đầu tụ tập lại, ai nấy đều hết lời khuyên can: “Này cô bé, mau xuống đi! Cháu định để mẹ cháu đau lòng đến chết à?”
“Không có gì là không vượt qua được đâu cháu ơi, đừng nghĩ quẩn thế!”
Chu Hâm dỗ dành mãi mà cô vẫn không nhúc nhích, cuối cùng tuyệt vọng gào lên: “Quý Đồng! Con lại đây cho mẹ!”
Quý Đồng đờ đẫn nhìn mặt sông bên dưới.
Chu Hâm khóc không thành tiếng, đột nhiên quỳ sụp xuống: “Xin hãy tha cho nó, ngài muốn gì tôi cũng đưa, nó vẫn còn là một đứa trẻ thôi mà…”
Người xung quanh nghe thấy thì đều hoang mang, nghĩ rằng người mẹ này vì quá lo lắng nên đã phát điên.
“Xin cứ nhập vào người tôi đây này.” Chu Hâm dập đầu xuống đất bôm bốp: “Xin đừng làm hại con bé, tôi van xin ngài.”
Quý Đồng đột ngột buông tay, cả người rơi thẳng xuống dưới.
Tiếng la hét kinh hãi vang lên, Chu Hâm nhào đến vươn tay ra: “Đồng Đồng!”
Bà định nhào qua lan can, nhưng đã bị người đi đường giữ chặt lại.
“Đừng kích động!”
Vào những lúc thế này, sức mạnh của một người mẹ luôn lớn đến mức khó tin. Nhìn dòng nước đen ngòm trước mắt, bà mạnh mẽ hất văng người đàn ông đang giữ mình ra, thoăn thoắt leo qua lan can rồi nhảy xuống theo.
Nhưng bà vốn không biết bơi.
Người thì báo cảnh sát, người thì chạy xuống dưới chân cầu tìm cách cứu viện.
Khoảnh khắc rơi xuống nước, Quý Đồng chợt bừng tỉnh.
Cô nỗ lực bơi lên, nhưng lại cảm giác như có thứ gì đó đang bám chặt lấy chân mình, lôi tuột cô xuống dưới. Tai cô bị ngập trong nước, thấp thoáng nghe thấy những âm thanh không mấy rõ ràng.
“Vãn Chi.”
“Đi cùng ta đi.”
“Vãn Chi.”
Cô không thể thở, không thể suy nghĩ, cũng chẳng còn sức để vùng vẫy.
Bỗng nhiên, một luồng khí đen xuất hiện như một con cá mập hung dữ, nương theo vòng xoáy lao thẳng tới, dồn lực đánh văng lão quỷ kia ra.
Là Tiết Đinh Thanh.
Anh ta đã lang thang ở nhân gian mấy chục năm, đã kết giao với không ít ma quỷ, cũng không hẳn chỉ là một hồn ma vất vưởng. Sống tự tại mãi cũng chán, Thập Nhất Điện cứ hở tí là phái mấy con tép riu đến truy đuổi, khiến anh ta cảm thấy phiền phức vô cùng. Nơi cần đến thì sớm muộn gì cũng phải đến, vả lại trên tay đã dính nhiều máu như vậy, một trận cực hình chắc chắn là điều không thể thoát được.
Trước khi xuống Âm ty, anh ta muốn đi thăm cô bé tên Quý Đồng lần cuối, ai ngờ vừa tới nơi đã thấy cô bị quỷ ám, nhảy từ trên cầu xuống ngay trước mắt mình.
Tiết Đinh Thanh nhìn Quý Đồng đang chìm dần, lập tức nhập vào trong xác cô. Anh ta bơi rất giỏi, nhanh chóng trồi lên mặt nước rồi được người trên bờ cứu lên.
Ngay khi Tiết Đinh Thanh thoát ra khỏi cơ thể Quý Đồng, lập tức có người chạy lại cấp cứu.
“Vãn Chi.”
“Vãn Chi!”
“Quý Đồng!”
“Tỉnh lại đi!”
Quý Đồng ho sặc sụa mấy tiếng, nôn ra nước.
Tiết Đinh Thanh định thần lại, rồi lập tức nổi trận lôi đình, đuổi theo luồng âm khí mà con ác quỷ lúc nãy để lại. Tốc độ của lão quỷ kia rất nhanh, lại giỏi việc ẩn mình, cứ chốc chốc lại mất dấu, dắt anh ta chạy vòng vòng.
Được một lúc, Tiết Đinh Thanh nổi cáu: “Trốn cái gì? Lòi mặt ra đây!”
Lão quỷ từ phía trên lao xuống, giơ tay chộp lấy đầu anh ta. Tiết Đinh Thanh phản ứng cực nhanh, lập tức vặn cổ tay lão kéo xuống. Không ngờ lão quỷ lại bồi thêm một chưởng, đánh bay anh ta ra xa.
Khi nhìn rõ gương mặt lão quỷ, sát khí trong người Tiết Đinh Thanh lập tức bùng nổ không thể kiểm soát, phát ra tiếng rống thê lương như muốn xé nát chính mình: “Fujita!”
Lão quỷ cười khẩy: “Mày vẫn còn nhớ tao cơ à?”
“Dù mày có hóa thành tro thì tao cũng nhận ra!”
…
Lúc này, tại tiểu địa ngục, Hà Phong vẫn đang bị xích sắt khóa chặt cả chân lẫn tay.
Khắp nơi tràn ngập tiếng quỷ hú, quỷ tốt chấp hình thì cầm roi nhưng không dám ra tay: “Hà đại nhân, ngài ráng chịu đựng một chút.”
“Bớt lảm nhảm đi, nhanh lên.”
Quỷ tốt vung roi đánh nhẹ hều, Hà Phong trừng mắt nhìn nó: “Bình thường ngươi chấp hình kiểu này đấy à?”
Quỷ tốt sợ hãi quỳ sụp xuống: “Hà đại nhân tha mạng.”
Hà Phong không muốn phí lời với nó: “Đứng dậy mau.”
Quỷ tốt run rẩy đứng dậy, khom lưng giơ roi lên: “Vậy tiểu nhân đánh thật đấy.”
“Ngươi mà nói thêm câu nữa là đến lượt ta đánh ngươi đấy.”
Quỷ tốt nghiến răng quất mạnh một roi.
…
Chịu hình nửa ngày, Hà Phong vượt ngục.
Đàn em của hắn tìm đến tiểu địa ngục, báo tin cho hắn biết một tin dữ:
Chu Hâm chết rồi.
Hà Phong đã xem qua sổ sinh tử của bà, Chu Hâm thọ tận 89 tuổi, tuyệt đối không nên qua đời vào lúc này.
Khi bà đang bị âm sai dẫn về Âm ty, Hà Phong đã thô bạo cướp lấy linh hồn từ tay âm sai: “Bà ấy chưa tận số, ngươi dám bắt bừa, ta sẽ bảo Bạch Vô Thường lột da ngươi.”
Tuy không cùng đơn vị, nhưng tên tiểu Vô Thường này cũng biết sợ danh tiếng của Tuần sứ, không dám đối đầu trực diện, đành ngoan ngoãn thả người rồi về Âm ty báo cáo.
Chu Hâm nhìn thấy con quỷ trông dữ dằn này thì càng sợ hãi hơn: “Tôi không muốn chết, con gái tôi còn nhỏ thế kia, tôi chết rồi thì ai kiếm tiền nuôi gia đình, một già một trẻ biết trông cậy vào ai? Xin ngài cho tôi về đi.”
Hà Phong thấy Chu Hâm run rẩy quỳ xuống thì vội vãng đỡ bà dậy: “Bà chưa chết, bà chỉ vừa mơ một giấc mơ thôi.”
Hà Phong đưa bà quay về. Chu Hâm đã sống lại nhưng mãi vẫn chưa tỉnh, còn bà nội thì đang ở phòng khách khóc nức nở.
Quý Đồng trốn trong chăn, quay mặt vào tường, bất động như tượng gỗ.
Hà Phong đi đến bên cạnh cô.
“A Chi.”
Người trên giường không có phản ứng.
“Tôi đưa mẹ em về rồi, em tỉnh lại đi, xem bà ấy thế nào.”
Vẫn không có phản ứng.
Hà Phong tiến lại gần hơn: “Quý Đồng?”
Lúc này anh mới bàng hoàng nhận ra, linh hồn của cô đã biến mất.
…
Hai vị tuần sứ Vương, Lý đuổi theo con ác quỷ gây tai nạn suốt hai ngày nay mà vẫn không có kết quả. Đã tắc trách thì đã đành, hiện giờ không biết đang trốn ở đâu.
Hà Phong cho huy động toàn bộ quỷ hồn trong thành phố tìm kiếm dấu vết của cô, đang lúc rối như tơ vò, tên tiểu âm sai anh cử đến bảo vệ Quý Đồng bỗng nhiên bò về, thoi thóp nói với anh:
“Hắn, hắn ăn thịt quỷ…”
Fujita Seino cố ý giữ lại cho tiểu âm sai này một hơi tàn để về báo tin cho Hà Phong.
Ở phía bên kia, lão đã sai Takada Shuichi giăng sẵn thiên la địa võng, chỉ chờ Hà Phong sa lưới.
Hà Phong quá nôn nóng, sợ ác quỷ làm hại Quý Đồng nên cứ thế lao thẳng đến một tòa nhà bỏ hoang sắp bị dỡ bỏ.
Takada Shuichi nấp trong bóng tối, cậu ta đã sớm dùng máu chó mực vẽ thành bùa dưới đất, lại dùng vải dài phủ lên để che đậy dấu vết. Ban đầu cậu ta còn sợ Hà Phong phát hiện, không ngờ anh lại mất bình tĩnh như thế, cứ thế mà hoàn hảo đâm đầu vào bẫy.
Nếu là trước đây, chưa chắc Hà Phong đã sợ thứ này, nhưng hiện tại trong người anh đang có ba cây đinh An Hồn áp chế, lại vừa chịu phạt hình, sức mạnh linh hồn đã bị suy giảm nghiêm trọng. Anh chống tay xuống đất nhưng không thể dùng lực, ngay cả chút sức tàn cuối cùng cũng đang dần tan biến.
“Cậu Hà.” Fujita Seino đang lơ lửng ở cách đó không xa: “Đã lâu không gặp.”
Khoảnh khắc nhìn rõ mặt đối phương, cả người Hà Phong lập tức tỏa ra sát khí ngùn ngụt: “Là mày! Mày mang cô ấy đi đâu rồi!”
“Mày đang nói đến Vãn Chi à?” Fujita Seino mỉm cười: “Cô ấy vẫn đang ở với tao, rất tốt, không cần mày phải lo lắng đâu.”
“Anh!”
Đột nhiên, anh nghe thấy tiếng của Mạnh Nguyên.
“Anh! Anh mau chạy đi!”
“Mạnh Nguyên, cô đang ở đâu?”
Fujita Seino thả Mạnh Nguyên ra, cô lập tức ngã rạp xuống đất, tuy không có vết thương ngoài da nhưng vẫn vô cùng yếu ớt.
“Đây là chuyện giữa tao và mày, không liên quan đến cô ấy.” Hà Phong gồng mình định đứng dậy, dùng chút sức lực cuối cùng để lăn ra khỏi huyết trận.
Mạnh Nguyên ở bên cạnh chửi bới: “Đồ Nhật lùn! Đồ quỷ! Vô liêm sỉ! Chơi trò hèn hạ, đúng là đồ chó Nhật, bà đây nhổ vào!”
“Cô ta nói đúng, đáng lẽ nên có một cuộc đối đầu trực diện mới phải.” Fujita Seino nhìn xuống hồn lực đang dần tan biến của Hà Phong: “Nhưng với bộ dạng hiện giờ thì mày định lấy gì đấu với tao đây?”
Hà Phong hồi phục được đôi chút sức lực, tức khắc gượng dậy, vung Bạch Tiên đánh về phía lão, nhưng Fujita Seino đã dễ dàng tránh được. Vì không đủ sức nên Hà Phong lại bị Bạch Tiên phản phệ, lồng ngực không ngừng tuôn ra từng luồng khí đen u ám.
“Tao đã nói rồi, mày không phải đối thủ của tao.” Lão cướp lấy Bạch Tiên của Hà Phong, vung tay quất mạnh lên người anh. Nhìn Hà Phong quỳ rạp dưới đất, lão cảm thấy sảng khoái vô cùng, lại giáng liên tiếp bốn roi khiến anh không thể gượng dậy nổi.
“Năng lực của mày chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
“Anh!” Mạnh Nguyên bò đến bên chân Fujita Seino, đấm đá vào chân lão: “Đồ ch* đ*! Mày sẽ chết không được tử tế! Mày cũng sẽ phải xuống địa ngục thôi!”
“Chết không tử tế?” Fujita Seino bật cười: “Nói tao nghe xem, còn có kiểu chết không tử tế nào nữa đây?”
Fujita Seino đột nhiên túm lấy Mạnh Nguyên, bóp chặt cổ cô: “Để mày sống lâu như vậy, vốn dĩ tao cũng không định làm khó mày, nhưng nếu đã không biết điều như thế thì tao cũng không ngại xơi mày trước đâu.”
Mạnh Nguyên không thể vùng vẫy, cô nhìn Hà Phong đang nằm dưới đất, nghẹn ngào gọi: “Anh…”
“Đây là vinh hạnh của mày.” Dứt lời, Fujita Seino lập tức hút cô vào trong cơ thể.
Hà Phong giận điên người, anh gồng mình bay vọt về phía đối phương, nhưng còn chưa kịp đến gần thì đã bị hất văng ra ngoài.
“Phải công nhận là mày giỏi thật đấy, giết được bao nhiêu quỷ như thế. Nhưng tao vốn là kẻ chuyên đi ăn lệ quỷ, hung khí càng nặng, tao lại càng thích. Mày nói xem, mày lấy gì để đấu với tao đây?” Fujita Seino điều khiển Bạch Tiên quấn chặt lấy cổ và tay Hà Phong: “Tao chỉ thấy tiếc vì năm đó không thể tự tay giết mày, nhưng giờ nhìn mày hồn phi phách tán trong tay tao thì cũng coi như viên mãn rồi.”
Trước khi tiêu diệt anh, Fujita Seino thả linh hồn Quý Đồng ra. Cô đứng lơ lửng giữa không trung, đôi mắt đờ đẫn rũ xuống, hoàn toàn không có ý thức.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô, thứ bên mắt trái của Hà Phong lại bắt đầu rục rịch.
Fujita Seino nhìn luồng sáng xanh đó, giơ tay xé nát miếng bịt mắt của anh: “Thực Tình Quỷ Nhện? Âm ty bọn mày đúng là nực cười, đối xử với cấp dưới của mình như thế này à? Mày bán mạng cho bọn họ như thế, có đáng không?”
Thực Tình Quỷ Nhện, đúng như cái tên, là thứ chuyên lấy tình cảm làm thức ăn. Kẻ bị ký sinh không được động lòng, dù là yêu, ghen, hay hận… đều thuộc phạm trù tình cảm. Nếu phạm phải kiêng kỵ, quỷ nhện sẽ lập tức hấp thụ tình ti, thân nhện phát ra ánh sáng xanh, tình càng đậm, ánh sáng lại càng mạnh.
Đau thế nào ư? Giống như có hàng ngàn cây kim độc châm vào mắt, rồi độc dịch lại theo đó mà ngấm sâu vào cơ thể, đau đớn thấu tận xương. Vì thế, chỉ cần anh động lòng, quỷ nhện sẽ lập tức cảnh cáo anh phải kiềm chế. Năm đó Hà Phong không chịu uống canh Mạnh Bà để xóa bỏ tình cảm, Thập Nhất Điện mới bất đắc dĩ phải dùng cách này để khống chế anh.
“Nuôi nó no nê thế này, quả nhiên là yêu đến điên cuồng rồi.” Fujita Seino ôm Quý Đồng vào lòng, v**t v* cằm cô, nhìn Hà Phong đầy khiêu khích: “Nhưng thế thì đã sao? Nhìn đi, năm đó mày không có được cô ấy, giờ cũng vậy thôi. Cô ấy là của tao.”
“Vãn Chi, nhìn đi, đây chính là người em yêu đấy.”
Quý Đồng đột nhiên bừng tỉnh, cố sức vùng vẫy thoát khỏi tay lão: “Hà Phong!”
Fujita Seino kéo cô lại: “Đừng bướng nữa.”
Quý Đồng dùng hết sức đánh đấm: “Buông tôi ra!”
Lão không hề phản ứng, để mặc cô cào cấu, lại nở một nụ cười cưng chiều: “Vãn Chi, đừng quậy.”
Hà Phong bị Bạch Tiên khống chế, không thể cử động: “Thả cô ấy ra!”
“Đồ Nhật lùn! Đồ quỷ tử! Cút đi! Đừng có chạm vào tôi!”
Fujita Seino nhíu mày: “Vãn Chi, đừng nói chuyện với ta như thế.”
Quý Đồng quay người định lao về phía Hà Phong nhưng lại bị kéo giật lại, lại tiếp tục liều mạng vùng vẫy.
Fujita Seino thở dài: “Vãn Chi vẫn không chịu chấp nhận ta, giống hệt như ngày xưa, trong mắt trong tim đều chỉ có hắn thôi, ta phải làm sao bây giờ?”
Hà Phong đột ngột vứt bỏ áo choàng, xé mở vạt áo, tự tay rút đinh An Hồn ra. Cùng với cơn đau thấu trời xanh, sức mạnh của anh dần khôi phục trở lại. Anh mạnh mẽ thoát khỏi Bạch Tiên, lao thẳng về phía Fujita Seino: “Mày tìm chết!”
Fujita Seino không kịp phòng bị, bị đánh văng ra ngoài tường. Hà Phong đuổi theo, Bạch Tiên vẫn đang nằm trong tay lão, Hà Phong liền gầm lên: “Còn không mau cút lại đây!”
Bạch Tiên như một con rắn linh hoạt trườn về bên cạnh anh, bị Hà Phong cầm lấy quất liên tiếp vào người Fujita Seino.
Fujita Seino bị thương, lập tức biến hình trốn vào chiếc nhẫn đen. Lão chưa thể hồi phục được ngay, nhìn thấy Takada Shuichi đang nấp sau cái thùng thì lại hiện thân xách cậu ta lên.
Takada Shuichi sợ đến mức trợn tròn mắt: “Ông nội…”
Còn chưa kịp dứt lời, cậu ta đã bị ném xuống lầu, linh hồn vừa bay lên đã bị Fujita Seino tóm lấy.
“Ông nội! Đừng mà, con là…”
Mặc cho Takada Shuichi cầu xin ra sao, Fujita Seino vẫn ăn tươi nuốt sống linh hồn cậu ta trước khi cậu ta kịp nói hết câu.
Máu mủ tình thâm gì chứ? Chẳng qua chỉ là một con rối được nuôi dưỡng mà thôi, thậm chí lão còn chẳng buồn cho cậu ta mang họ của mình.
Quý Đồng bị chấn động đến mất ý thức, Hà Phong ôm cô, định đưa linh hồn cô quay trở về cơ thể, nào ngờ Fujita Seino sau khi ăn xong quỷ hồn thì nhanh chóng hồi phục sức lực, lập tức đuổi theo bọn họ. “Vèo” một cái, Bạch Tiên đã lao tới quấn chặt lấy chân lão.
Hà Phong nhìn đối phương: “Mày đã tàn sát bao nhiêu sinh linh như vậy, hôm nay tao phải hành quyết mày tại chỗ.”
Bạch Tiên càng thắt càng chặt, Fujita Seino không thể vùng ra được, bèn chửi rủa: “Ngay cả các ngươi cũng muốn giúp tên đó hay sao! Không lẽ các ngươi muốn tiếp tục bị hắn áp chế à!”
Bạch Tiên có ý thức riêng, lực siết lúc chặt lúc lỏng.
Fujita Seino nhân cơ hội khích bác: “Ta có thể thả các ngươi ra! Giết hắn đi! Các ngươi sẽ được tự do!”
Bạch Tiên đột ngột buông lão ra.
Fujita Seino dồn toàn lực đánh vào Bạch Tiên, tức thì từng luồng ác linh tranh nhau bay ra, điên cuồng lao về phía Hà Phong.
Lợi dụng lúc anh bị vây khốn, lão liền tóm lấy Quý Đồng: “Nếu đã không chịu đi cùng ta, vậy thì hãy mãi mãi hòa làm một thể với ta đi!”
Hà Phong bị ác linh quấn thân không thoát ra được, mắt thấy Fujita Seino đang hấp thụ linh hồn Quý Đồng, anh bỗng phát điên, trở tay rút nốt hai cây đinh An Hồn còn lại ra.
Ngay tức khắc, khí đen nồng đậm tuôn trào ra từ thất khiếu của anh, nhanh chóng bao quanh cơ thể, cả mười đầu ngón tay cũng đều hóa đen.
Hà Phong lần nữa biến thành lệ quỷ, lao thẳng vào Fujita Seino.
Tay anh thọc sâu vào cổ họng đối phương, móc linh hồn chưa kịp dung hợp của Quý Đồng ra ngoài.
Fujita Seino bị anh bóp cổ, bỗng phát ra tiếng cười sắc lém chói tai: “Mày rút đinh An Hồn rồi! Mày rút đinh An Hồn rồi! Ha ha ha ha, tao không có được, mày cũng đừng hòng có được! Ha ha ha ha!”
Hà Phong hoàn toàn mất kiểm soát, dùng tay không xé nát lão quỷ ra thành từng mảnh.
Đinh An Hồn là món hồn khí lợi hại nhất mà Thập Nhất Điện dùng để áp chế linh hồn, uy lực còn lớn hơn cả Hồn Đỉnh, không thể tự ý rút ra. Cảnh tượng vừa rồi giống như hồi quang phản chiếu, rất nhanh sau đó, hồn lực của Hà Phong đã dần dần tan biến, hơi thở trở nên thoi thóp, rồi từ từ tan biến.
Bạch Tiên bị hư hại, ác linh không ngừng bay ra. Quý Đồng lơ lửng giữa không trung bị hung khí bao vây, anh liền đẩy cô ra xa, dùng chút sức tàn cuối cùng phong ấn Bạch Tiên lại.
Ngay từ đầu, anh vốn là lệ quỷ được dùng để luyện Hồn Tiên, cầm cự trong Hồn Đỉnh mấy chục năm mới giữ được mạng, sau lại có thể sống thêm được mấy chục năm.
Nhưng cuối cùng, vẫn phải trở thành vật tế cho Hồn Tiên.
…
Quý Đồng hôn mê hai ngày mới tỉnh lại. Lọt vào tầm mắt cô là một căn phòng sáng sủa, bị ánh nắng làm chói mắt nên phải lấy tay che lại.
Chu Hâm vội vàng kéo rèm cửa.
“Con tỉnh rồi.” Hai mắt Chu Hâm sưng húp: “Đồng Đồng, Đồng Đồng.”
Quý Đồng bỏ tay ra, đờ đẫn nhìn lên trần nhà.
Chu Hâm nắm lấy tay cô: “Đồng Đồng, nói gì đi con.”
Bà kéo cô, nhẹ nhàng lay cô, nhưng cô không hề phản ứng: “Đồng Đồng, nói chuyện với mẹ đi.”
Quý Đồng nhìn bà, nước mắt đột nhiên trào ra.
Chu Hâm cuống quýt lau đi: “Sao lại khóc rồi, đừng khóc.”
Quý Đồng siết chặt tay bà: “Mẹ ơi.”
“Mẹ đây, mẹ ở đây.”
“Con đau lòng quá.”
Chu Hâm xoa đầu cô: “Mẹ đi tìm bà cốt, bà ấy ở ngay nhà bên, con đợi một chút, một lát là hết đau ngay thôi.”
Chu Hâm chạy ra ngoài.
Quý Đồng đấm vào ngực mình, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Tất cả tình cảm xen lẫn ký ức tràn ngập trong đại não cô.
Nhiều đến mức, như sắp nổ tung.
“Tìm cơ hội giết anh đi.”
“Hà Phong, anh nhìn kìa, tuyết rơi rồi.”
“Đã ngủ cùng giường, đã vén khăn che mặt, vậy thì cả đời này em sẽ là của anh.”
“Chờ kháng chiến thắng lợi, nếu anh vẫn chưa trở về, em sẽ không đợi anh nữa đâu.”
“Không sợ anh giết em sao?”
“Anh làm mọi niềm tin của em sụp đổ hết rồi.”
“Anh đã cao lên rồi đấy.”
***
Tháng 7, năm 1936.
Mùa hè ở Nam Kinh nóng như một cái lò hấp, không biết con ve nào đậu trên cây cứ kêu ra rả suốt cả buổi sáng.
Quạt điện trong tiệm bị hỏng, hôm qua đem đi sửa đến giờ vẫn chưa thấy gửi về.
Tạ Trì bị tiếng kêu râm ran bên ngoài làm cho nửa tỉnh nửa mê, mơ màng cầm chiếc quạt tròn nhỏ lên quạt quạt, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Vì trở mình liên tục nên mái tóc đang búi sau đầu bị bung ra, ngay cả cây trâm gỗ cũng rơi xuống thảm.
Cô mặc một bộ sườn xám màu đen. Bất kể lúc nào, màu đen luôn gợi lên cảm giác trầm mặc, trong cái thời tiết khó chịu này, người ngoài nhìn vào cũng thấy bức bối thay.
Tạ Trì thích mặc đồ đen, từ sườn xám mùa hè đến áo khoác mùa đông đều là màu đen. Trên đầu lúc thì cắm trâm, khi thì buộc một dải vải trắng hoặc đen. Người ta lấy làm lạ, thỉnh thoảng có hỏi vài câu.
Mấy năm trước, cô trả lời rằng mình đang để tang.
Nhưng một năm, hai năm, rồi ba năm trôi qua.
Vẫn còn để tang sao?
Cô lại nói mình đã quen rồi.
Tiếng ve đằng xa cuối cùng cũng dừng lại.
Dưới lầu, A Như lại bắt đầu gọi í ới: “Bà chủ ơi!”
“Bà chủ ơi!”
A Như đi giày da, giẫm lên cầu thang phát ra âm thanh lục cục: “Bà chủ ơi, có khách kìa.”
A Như đẩy cửa, ló nửa cái đầu vào: “Chị dậy chưa ạ?”
Tạ Trì trở mình, chiếc quạt trên bụng rơi xuống đất.
Cô chậm rãi ngồi dậy, nhặt quạt ném sang một bên, chống tay vào ghế đứng lên, sau đó nheo đôi mắt còn đang ngái ngủ nhìn A Như: “Đang gọi hồn đấy à?”
…
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]